Dụ Dỗ Đại Luật Sư

Chương 610




Chương 610: Không tự lượng sức

“Tôi thật không nghĩ tới bình thường nhìn cô ta cũng đoan trang, dịu dàng, tôi còn xem cô ta như nữ thần.”

“Này, nhỏ tiếng một chút, cô ta là tổng giám đốc, nếu nghe thấy mà sa thải chúng ta thì làm sao?”

Nhạc Hạ Thu tức giận đến mức mặt đen kịt lại Từ khi cô ta là công khai là bạn gái của Hoắc Anh Tuấn, ai đối với cô ta cũng a dua nịnh nọt, đều xem cô ta như nữ thần vậy, cô ta đâu có chịu được sự sỉ nhục này.

“Khương Tuyết Nhụ, cô nói thêm lời nào nữa tôi sẽ tố cáo cô tội phí báng”

“Tùy cô thôi, hôm nay tôi chỉ là tới công ty xem một chút.

Ngày mãi tôi sẽ cho mở cuộc họp cổ đông, tôi sẽ chính thức thông báo.”

Khương Tuyết Nhu đưa ngón chỉ được sơn đỏ chót chỉ vào Nhạc Hạ Thu: “Tôi sẽ tống cổ cô đầu tiên.”

Nhạc Hạ Thu giống như nghe được truyện cười vậy, cô ta cười lớn, chảy cả nước mắt: “Khương Tuyết Nhu, cô thật sự cho răng mình là cái rễ cây sao, Hồng Nhân hôm nay đã không còn là Hồng Nhân của ba năm trước nữa, được rồi, cô cứ từ từ thông báo tới cổ đông xem có đuổi được tôi đi không. Cô cứ năm mơ đi.”

“Vậy thì mỏi mắt mong chờ đi.” Khương Tuyết Nhu lúc xoay người, kéo cái thẻ nhân viên của Lư Hồng Khoa: “Còn làm cái chức quản lý kho làm gï? Đi với tôi.”

“Được” Lư Hồng Khoa mừng rỡ đi theo.

Nhưng đi qua cửa tập đoàn, Lư Hồng Khoa bắt đầu bất an: “Chủ tịch Khương, tôi có mấy lời không biết có nên nói hay không, tôi nói cô đừng nóng giận…”

“Anh là muốn nói Hoắc Anh Tuấn rất cưng chiều Nhạc Hạ Thụ, tôi không có cơ hội thẳng phải không?” Khương Tuyết Nhu liếc mắt cười nhìn anh ta một cái.

Lư Hồng Khoa lúng túng nịnh bợ: “Chủ tịch Khương, cô thật lợi h: tức đoán đúng.”

“Không có, tôi với Hoắc Anh Tuấn đã không còn ý nghĩ gì cả, anh ta cưng chiều cô ta như thế nào mặc kệ, chỉ cần tôi còn sống thì cổ đông lớn nhất chính là tôi. Anh ta sao có thể bỏ qua luật pháp được.”

Khương Tuyết Nhu từ đầu tới cuối cười, bộ dáng kia để cho Lư Hồng Khoa chợt phát hiện ra bản thân vốn không nhìn thấu được con người cô.

Trong tập đoàn, Nhạc Hạ Thu lập tức cho Trình Nhã Thanh nhanh chóng gọi điện cho Hoắc Anh Tuấn: “Tổng giám đốc Hoắc, vừa rồi, cô Khương tới Hồng Nhân, cô ấy vừa xuất hiện đã kéo tóc cô Nhạc, khiến tóc cô Nhạc bị đứt không ít da đầu cũng bị thương.”

“Đồ phụ nữ đáng chết Tôi đã bảo cô bảo vệ tốt cho Hạ Thu cơ mà” Hoặc Anh Tuấn tức giận nói.

“Tôi có nhưng mà cô Khương vừa tới liền đánh tôi không kịp trở tay, sau đó, cô ấy còn làm xấu mặt cô Nhạc, tôi mới động thủ nhưng mà… tôi không là đối thủ của cô ta. Cô Khương bây giờ đã rất lợi hại” Trình Nhã Thanh vô cùng áy náy nói Hoắc Anh Tuấn cảm thấy kinh động, Trình Nhã Thanh mặc dù không phải là người đứng đầu Thanh Long, nhưng ở nước Nguyệt Hàn cũng là người rất xuất sắc, không thể nghĩ được Khương Tuyết Nhu lại có thể đánh thắng được, không biết mấy năm nay rốt cuộc Khương Tuyết Nhu đã trải qua cái gì Trình Nhã Thanh nói tiếp: “Cô Khương cho là… cho là anh muốn chiếm tập đoàn của cô ấy”

“Tôi chiếm?” Hoắc Anh Tuấn cười nhạy: “Cô ấy đúng là tiểu nhân, Hồng Nhân chỉ là một tập đoàn nhỏ tôi vốn không có hứng thú”

“Cô Nhạc cũng nói như vậy, nhưng cô Khương lại không nghe, còn nói sẽ tổ chức cuộc họp cổ đông, còn nói sẽ đem cả anh và cô Nhạc đuổi đi”

“Không tự lượng sức” Hoắc Anh Tuấn bùng lên lửa giận ngùn ngụt: “Cô đưa Nhạc Hạ Thu đi bệnh viện kiểm tra da đầu một chút đi”