Dụ Dỗ Đại Luật Sư

Chương 611




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 611: Quá lương thiện

“Được. Nhưng mà cuộc gọi này là tôi lén gọi cho anh, cô Nhạc không cho tôi nói với anh” Trình Nhã Thanh nhỏ giọng nói: “Cô ấy đối với chuyện ba năm trước vẫn còn áy náy, cảm thấy cô Khương cũng không dễ dàng”

“Cô ấy quá lương thiện.”

Hoắc Anh Tuấn đau lòng nói, nghĩ đến hôm qua còn nghỉ ngờ cô ta ba năm trước đã lừa anh chuyện Khương Tuyết Nhu bị chứng uất ức, anh bỗng nhiên thấy áy náy.

“Chẳng qua là từ khi cô Nhạc thấy cô Khương trở về thì y như mất hồn, đoán chừng là vì cô Khương nói rằng cô ta và anh là vợ chồng, cô ta còn mắng cô Nhạc là tiểu tam”

“Được rồi, tôi sẽ nói chuyện với Hạ Thu.”

Hoäc Anh Tuấn nghe thấy Khương Tuyết Nhu vô sỉ như vậy thì vô cùng tức giận.

Cúp điện thoại, Trình Nhã Thanh nhìn sang Nhạc Hạ Thu.

“Cô làm tốt lắm.’ Nhạc Hạ Thu cầm tay cô ta, khổ sở nói: “Trình Nhã Thanh, cảm ơn cô đã luôn giúp tôi.”

“Cô đừng nói như vậy. Tôi nhất định sẽ giúp cô.’ Trình Nhã Thanh cắn răng n‹ Nhạc Hạ Thu gật đầu một cái, điện thoại di động reo. Là Hoắc Anh Tuấn gọi t Cô ta vội bịt lỗ mũi, để cho tiếng nói có phần khổ sở, nghẹn ngào mới nhấn nút trả lời: “Anh Tuấn…”

“Giọng của em sao thế?” Hoắc Anh Tuấn lập tức phát hiện ra.

“Không có gì, có thể là do cổ họng có chút không thoải mái ” Nhạc Hạ Thu cười gượng nói “Được rồi, anh biết rồi, Khương Tuyết Nhu tới tìm em gây phiền phức đúng không?” Cô ta càng che giấu, Hoắc Anh Tuấn càng cảm thấy Khương Tuyết Nhu giống như một người phụ nữ không ra gì, hôm nay trong viện còn thấy cô xinh đẹp.

Anh đúng là hai mắt mù rồi.

“Anh đừng nói như vậy, em có thể hiểu được, cô ấy vốn ghét em, thấy em trở thành tổng giám đốc của Hồng Nhân nên lòng không vui.”

“Đừng nói thế, hai năm nay em vì tập đoàn Hồng Nhân mà vất vả cực khổ anh đều nhìn thấy, anh sẽ dạy dỗ cô ta”

“Anh Tuấn, cô ấy nói…hai người vân còn là vợ chồng, là thật sao?” Nhạc Hạ Thu bỗng nhiên cổ họng nghẹn ngào: “Em còn có thể làm vợ của anh sao?”

“Yên tâm. Anh nói sẽ cưới em thì sẽ nhất định làm được.”

Sau khi kết thúc cuộc điện thoại, Hoäc Anh Tuấn xoa xoa lông mày.

Anh trước kia không nghĩ đến vấn đề này, bởi vì thi thể Khương Tuyết Nhu anh không có thấy, anh cũng không đi thăm dò cái chết của cô, anh cho là Lâm Minh Kiều đã sớm giải quyết.

Nói như vậy thì anh và Khương Tuyết Nhu bây giờ đúng là vẫn có quan hệ vợ chồng.

“Đi điều tra một chút xem Khương Tuyết Nhu ở đâu?”

Hoắc Anh Tuấn quay sang nói với Ngôn Minh Hạo.

Tiểu khu Hãng Thịnh Lư Hồng Khoa nói chuyện điện thoại xong thì trở lại, đặc biệt nóng giận nói: “Chủ tịch Khương, thành viên ban giám đốc tập đoàn Hồng Nhân không ai nghe điện thoại, nếu có nhận thì cũng không chờ tôi nói xong thì đã cúp máy, tham dự chỉ có chú Trịnh”

“Chú Trịnh vẫn thế” Khương Tuyết Nhu vừa nói vừa cười trên ban công phun nước tưới hoa.

“Chủ tịch Khương, không tức giận sao?”

“Không cần lo lắng, ngày mai cuộc họp hội đồng quản trị sẽ đúng theo lịch thôi, anh cứ về đi, tôi có khách bây giờ.”

Khương Tuyết Nhu thản nhiên nói, chỉ nhìn anh ta chớp mắt một cái.

Lư Hồng Khoa thấy cô mười phần tự tin, cũng chỉ bán tín bán nghỉ rời đi.