Dư Sinh Vi Kỳ

Chương 1-2: Ở chung vui vẻ




Thành phố Ngạn Giang tọa lạc ở vùng duyên hải Đông Nam Trung Quốc, là một thành phố được biển khơi ôm ấp bao quanh, phong cảnh tươi đẹp, kinh tế phát triển, là một trong những vùng kinh tế trọng điểm ở miền Nam.

Lâm Tiễn được sinh ra và lớn lên ở Ngạn Giang, mỗi một vùng đất nơi đây cô đều đã ăn sâu, cắm rễ. Đời ông ngoại và ông nội của cô đều là giáo sư đại học, cha mẹ cô do kế tục sự nghiệp đời trước nên cũng là giảng viên ở trường đại học trọng điểm của Ngạn Giang. Ngày thường, tuy cha mẹ hay bận chuyện dạy học, nghiên cứu, nhưng đối với cô thì lúc nào cũng nâng niu, nuông chiều, không để cô ăn một chút xíu đau khổ nào.

Sau khi tốt nghiệp trung học, Lâm Tiễn không phụ kỳ vọng của cha mẹ mà thi đỗ vào ngành Tài chính của trường đại học Kinh Nam vốn thuộc top 5 trường đại học tốt nhất toàn quốc. Cả gia đình cũng vì thế mà hân hoan chúc mừng, song, được một lúc lại rơi vào trầm tư.

Thành phố Ngạn Giang được chia thành 6 khu vực, nhà Lâm Tiễn thiên về khu phương Bắc, mà đại học Kinh Nam thì lệch về khu phương Nam. Một Nam một Bắc, lái xe nhanh nhất cũng phải một tiếng, quá rõ ràng là việc đi lại rất bất tiện.

Vậy thì nghĩa là, Lâm Tiễn lên đại học, cần phải trọ ở trường rồi.

Vốn là không có chuyện gì, dù sao trẻ lớn rồi thì cuối cùng cũng phải tự học cách bay. Vả lại đại học ở ký túc xá thì cũng là chuyện rất bình thường mà thôi. Nhưng mà, Lâm Tiễn không giống vậy, cô từng có một lịch sử đen tối, khiến cho Lâm mẹ - Chu Thấm không yên tâm một chút nào.

Lúc Lâm Tiễn học lớp 11, cha mẹ vừa bận chuyện bình xét chức vụ nhà trường, vừa phải chăm sóc ẩm thực sinh hoạt thường ngày của cô rồi lại phải đưa đón cô đi học ban ngày ban đêm, không có cách nào phân thân được nên mệt nhọc không thể tả. Lâm Tiễn thương cha mẹ, bèn chủ động đề nghị rằng cô muốn trọ ở trường một quãng thời gian, chờ cha mẹ rảnh rỗi trở lại rồi bàn bạc sau.

Lâm mẹ - Chu Thấm không yên tâm, Lâm ba - Lâm Triêm lại khuyên bà bảo rằng vừa khéo có thể rèn luyện năng lực độc lập của Lâm Tiễn một chút. Sự khuyên nhủ của Lâm Triêm, cộng cả lời cam đoan son sắt của Lâm Tiễn, nói mãi nói mãi, Chu Thấm cuối cùng mới gật đầu.

Vài tuần đầu, Lâm Tiễn đúng là ngoan ngoãn nghe lời, không sóng không gió nào. Đến tuần thứ sáu, ban đêm hơn 10 giờ của một ngày nào đó, một cú điện thoại của giáo viên chủ nhiệm phá vỡ sự yên ả vốn có, Chu Thấm bị dọa đến ba hồn bảy vía bay đi. Chủ nhiệm nói rằng, thầy quản lý phản ánh Lâm Tiễn và một bạn học nữ khác chung ký túc xá đến nửa đêm vẫn chưa về, tìm khắp xung quanh trường học vẫn không thu hoạch được gì.

Đêm hôm ấy là cái đêm chấn động lòng người nhất, dài đằng đẵng nhất mà Chu Thấm từng trải qua trong nửa đời mình. Trong quá trình tìm kiếm Lâm Tiễn, bà liên tục tự trách "Đều do người làm mẹ này không có trách nhiệm, trẻ còn nhỏ mà đã để nó ở bên ngoài sinh hoạt một mình rồi", bà còn nghĩ rằng "Nếu Lâm Tiễn xảy ra chuyện gì, thì mình cũng không thiết sống nữa".

Suốt đêm, giáo viên toàn trường và cả gia đình đi tìm kiếm khắp xung quanh trường học. Vô cùng may mắn là, ở trong một quán cafe Internet chui [1] không xa trường học, rốt cuộc bọn họ đã tìm thấy Lâm Tiễn và bạn học nữ kia, cả hai đều không tổn hại một cọng lông nào.

Chuyện này, dẫn đến hồ sơ Lâm Tiễn bị đánh dấu, làm mất đi tư cách cử đi học [2], bị toàn trường thông cáo phê bình. Sau đó Chu Thấm lại lập tức bảo cô rút khỏi ký túc xá, từ đó mỗi ngày đều tự mình đưa đón cô đi học.

Tuy rằng sau này Lâm Tiễn luôn mãi giải thích là ngày đó cô chỉ định đi ra ngoài mua chút đồ với bạn cùng phòng, vì bất cẩn nên lố cả thời gian gác cổng, nếu về thì sẽ bị ghi tên, mà kiểm tra phòng buổi tối thì lại không nghiêm, có thể trốn được, nên bạn cùng phòng bèn đề nghị đợi sáng sớm ngày mai thì trà trộn vào học sinh ngoại trú rồi chui về, bấy giờ cô mới đồng ý. Mà vì sao lại ở trong quán cafe Internet, chẳng qua là vì tìm một chỗ có thể qua đêm an toàn mà thôi.

Song, chứng cớ như núi, ban đêm không về, lưu luyến quán net, đều là sự thật không thể chối cãi. Bất luận giải thích thế nào, đối với năng lực tự gánh vác tự kiềm chế của cô, Chu Thấm đã không còn lòng tin nữa.

Vả chăng, lại sau đó không lâu, Chu Thấm đi họp phụ huynh, giáo viên chủ nhiệm nói cho bà biết là có mấy lần Lâm Tiễn đang học thì đau bao tử, đau đến ứa cả mồ hôi lạnh, bảo Chu Thấm chú ý nhiều một chút vì cơ thể trẻ đang ở giai đoạn trưởng thành quan trọng. Về nhà, Chu Thấm gặng ép tra hỏi không ngừng thì Lâm Tiễn mới chịu thẳng thắn, hóa ra trong lúc trọ ở ký túc xá của trường, thi thoảng cô hay thức dậy muộn nên không ăn bữa sáng. Làm Chu Thấm giận đến nổi trận lôi đình, mấy ngày không chịu nói chuyện với Lâm Tiễn, Lâm Triêm. Bà trách Lâm Triêm, ai bảo nói với bà con lớn thì cuối cùng cũng phải buông tay làm gì.

Trước khi chuyện này xảy ra, nghe lời Lâm Triêm, Chu Thấm còn đang cân nhắc chuyện để Lâm Tiễn xin học vào một trường đại học ở Mỹ giống Hứa Thành Tuyển - bạn cùng nhau lớn lên của Lâm Tiễn. Sau khi chuyện này xảy ra, ý nghĩ của Chu Thấm hoàn toàn thay đổi. Nói cho cùng thì trẻ vẫn còn nhỏ, từ nhỏ đã chưa xa mình bao giờ, lại được người xung quanh bảo vệ quá chặt, tính tình đơn thuần lại ngây thơ hơn rất nhiều so với bạn cùng lứa tuổi, vẫn là đợi thêm mấy năm nữa để chín chắn một chút đi.

Bài học thất bại lần trước khiến bây giờ Chu Thấm dù thế nào cũng không thể yên tâm cho Lâm Tiễn trọ ký túc xá nữa. Năm đầu thì trước tiên nhờ ai trông đi đã, còn chuyện trọ ký túc xá thì đợi năm hai năm ba rồi bàn sau.

Đời này Chu Thấm đều thuận buồm xuôi gió, tính cách trước giờ luôn kiêu ngạo, đến cả đi bộ mà sống lưng cũng ưỡn thẳng hơn so với người khác, xưa nay bà không thích phiền phức người ta, sợ nhất là nợ ơn người ta. Nhưng lần này, vì con gái bảo bối Lâm Tiễn của bà, bà sẵn lòng ngoại lệ cúi đầu một lần.

Suy xét nhiều lần, lại một phen bàn bạc với Lâm Triêm, bà quyết định gọi điện thoại cho Tiêu Uyển Thanh.

Cha của Tiêu Uyển Thanh và cha của Chu Thấm là đồng nghiệp, bạn bè, hàng xóm cũ mấy chục năm, vì thế, tuy rằng Tiêu Uyển Thanh nhỏ hơn 11 tuổi so với Chu Thấm, nhưng hai người cũng coi như là từ nhỏ quen biết rồi cùng nhau trưởng thành; lại thêm, cha của Tiêu Uyển Thanh và cha của Lâm Triêm cũng từng là bạn cùng trường nhiều năm; vả lại, sau này Tiêu Uyển Thanh học nghiên cứu sinh, thành trò của cha Chu Thấm, tình cảm hai nhà lại càng thêm gần gũi, hai người họ lại càng thân như chị em ruột.

Về sau, bởi vì biến cố của Tiêu gia, Tiêu Uyển Thanh rời khỏi phương Bắc, dường như không hề muốn đặt chân ở nơi đau lòng này nữa, hai người họ một năm cũng chẳng gặp mặt được mấy lần, có mấy ngày lễ ngày Tết, đôi bên trước sau đều nhớ nhung đối phương, gọi điện, tặng quà vãng lai thăm hỏi. Phó thác Lâm Tiễn cho Tiêu Uyển Thanh, Chu Thấm cảm thấy áp lực trong lòng nhỏ hơn một chút, thở cũng xuôi không ít. Hơn nữa cách làm người của Tiêu Uyển Thanh Chu Thấm lại cực kỳ rõ ràng, giao Lâm Tiễn cho nàng, bà yên tâm tận 100%.

Quyết định chủ kiến xong, nói làm liền làm, Chu Thấm bấm số điện thoại của Tiêu Uyển Thanh. Lâm Tiễn ngồi ở bên cạnh lén lút dựng lỗ tai định thám thính cuộc nói chuyện của hai người, cơ mà hiệu quả cách âm của điện thoại xịn quá, cô chỉ có thể thấp thoáng nghe được trong loa tản ra một giọng nữ dịu dàng dễ nghe, nhưng lại không nghe rõ đối thoại.

Một cuộc điện thoại, chỉ gần mười phút ngắn ngủi, hai người họ đã quy định cuộc sống một năm tới đây của Lâm Tiễn - Lâm Tiễn ở nhờ nhà Tiêu Uyển Thanh, bữa trưa thì Lâm Tiễn giải quyết ở căn tin trường học, bữa sáng hay bữa tối thì nếu Tiêu Uyển Thanh có thời gian thì làm, không thì để Lâm Tiễn tự mình lo liệu. Chu Thấm định trả sinh hoạt phí và tiền trọ cho Tiêu Uyển Thanh, Tiêu Uyển Thanh lại từ chối thẳng thắn. Chu Thấm nghĩ sau này sẽ dùng cách khác để đền đáp Tiêu Uyển Thanh, nên cũng không nhắc lại nữa. Bà xem Tiêu Uyển Thanh như em gái ruột, tất nhiên là sẽ không bạc đãi nàng. Ba mươi phút sau, Chu Thấm và Tiêu Uyển Thanh ở trong điện thoại bắt đầu tán gẫu chuyện nhà, cười nói an nhàn, để lại đương sự - Lâm Tiễn đầy vẻ ngỡ ngàng.

Ủa, này, mẹ, tóm lại là mẹ giao dịch gì với người ta thế hả?

Từ khi Tiêu gia có chuyện, Tiêu Uyển Thanh rời khỏi phương Bắc, Lâm Tiễn đã rất nhiều năm chưa gặp lại nàng. Ấn tượng của cô đối với Tiêu Uyển Thanh cũng trôi qua theo năm tháng, tuổi càng lớn lại càng phai mờ đi. Trong ấn tượng mơ hồ, đều là kinh diễm và dịu dàng mà khi bé nàng từng đối với cô. Cô nhớ được, Tiêu Uyển Thanh là một người phụ nữ rất đẹp, rất dịu dàng, khi cười, đôi mắt long lanh như ánh nắng ấm áp, dịu dàng đến mức như là hồ nước thu lan sóng trong suốt.

Nếu như, nếu như không có câu nói ngu ngốc ở tiệc sinh nhật năm đó, ở nhờ nhà Tiêu Uyển Thanh, có lẽ sẽ là một lựa chọn không thể tốt hơn nữa. Câu trẻ con mà năm đó cô xin gả cho Tiêu Uyển Thanh, từ lâu đã trở thành đề tài câu chuyện để mọi người chế nhạo cô của nhiều năm qua. Cách đây mấy năm, khi Lâm Tiễn thật sự hiểu được ý nghĩa của kết hôn, lúc bị trêu chọc mới đầu còn ngại ngùng mắc cỡ, sau đó, theo tuổi tác càng tăng, da mặt của cô ngày càng dày đi. Mặt dày rồi, nghĩ thoáng rồi, thi thoảng lúc người khác trêu chọc, cô còn có thể hùa theo đùa một câu: "Nếu dì Tiêu còn đẹp như vậy thì bây giờ con cũng sẵn lòng gả nè."

Thế nhưng, nghĩ thoáng là một chuyện, khi chân chính đối mặt với người yêu scandal của bản thân, lại là một chuyện khác. Lâm Tiễn che mặt, cô đột nhiên có mấy phần căng thẳng thấp thỏm không tả.

Năm tháng là một con dao mổ heo [3], Tiêu Uyển Thanh lớn hơn cô 14 tuổi, tính tuổi thì năm nay Tiêu Uyển Thanh đã 31 tuổi rồi. 31 tuổi, là cái tuổi mà khí chất của phụ nữ đang lúc tao nhã, nhưng cũng là cái tuổi mà dung nhan của phụ nữ từ từ tàn tạ. Đột nhiên cô chút sợ sệt, tiên nữ tỷ tỷ đã từng trong mắt của cô, lần thứ hai gặp lại ở nhiều năm sau, lại sẽ là dáng dấp gì đây?

Song, bất luận trong lòng Lâm Tiễn là cảm nghĩ gì, tâm tư có thay đổi rối bời thế nào về khi gặp lại Tiêu Uyển Thanh và tháng ngày ở chung của họ tới đây, thì thời gian nghỉ hè cũng từ từ tan biến, ngày qua ngày lại lặng lẽ trôi qua.

Ngày 24 tháng 8, trời trong, vạn dặm không mây, thích hợp gả cưới, nhậm chức, nhập học, dọn nhà.

Ăn cơm trưa xong, Chu Thấm liền giúp Lâm Tiễn thu dọn hành lý túi lớn túi nhỏ, rồi cùng Lâm Tiễn lên xe, hừng hực đi đến nhà của Tiêu Uyển Thanh bên phía Nam.

Dọc đường, Chu Thấm lải nhải không ngừng, chẳng sợ phiền mà dặn đi dặn lại Lâm Tiễn: "Tuy quan hệ của chúng ta và dì Tiêu gần gũi, nhưng ở nhờ nhà người ta suy cho cùng không thể bằng nhà mình được. Ở nhà dì Tiêu của con, tay chân con chịu khó chút đi, đừng có lười biếng như ở nhà đấy."

Lâm Tiễn ngồi ở ghế phó lái, mái tóc dài đen nhánh xinh đẹp thắt thành chùm đuôi ngựa cao cao, mặc áo thun trắng sạch sẽ, quần yếm jean ngắn, trêи gương mặt trắng nõn sáng rỡ mang mấy phần ý cười bất đắc dĩ: "Mẹ, con biết rồi, mẹ nói chắc 800 lần rồi đó."

Chu Thấm liếc Lâm Tiễn một chút, tức giận bảo: "Chê mẹ dài dòng đúng không? Mẹ không nói nhiều lần thì sao con nhớ được? Lúc ở nhà, mẹ nói con bao nhiêu lần rồi, quần áo ngoài thì mẹ có thể giặt giúp con được, còn đồ lót thì tắm xong con tự tay giặt sạch đi, con có làm được không hả? Mỗi lần nói chuyện con đều là "được được được, con biết rồi", nói còn hay hơn hát nữa, kết quả thì sao, có khi nào con thật sự sửa chữa đâu."

Lâm Tiễn bị bắt thóp, thấy Chu Thấm định bắt đầu lôi chuyện cũ ra nữa, cô lúng túng cười vài tiếng, bắt đầu chính sách dụ dỗ, nịnh hót lui gần tới người Chu Thấm, cạ cạ mặt vào vai Chu Thấm, nũng nịu nói: "Vì mẹ là mẹ con mà, con có làm thế nào thì mẹ cũng không giận thật hay ghét con được."

Chu Thấm hừ một tiếng, sắc mặt hòa hoãn đi, giọng điệu cũng nhẹ hơn rất nhiều. "Vì thế nên con không sợ gì hả? Ngồi đàng hoàng xem, mẹ đang lái xe đấy."

Lâm Tiễn cười "hì hì hì" mấy tiếng, ngồi thẳng người, cười nói: "Mẹ đừng lo lắng, lời mẹ nói con biết hết rồi. Ở nhà là vì mẹ siêu quá, nên con nhịn không được mà lười biếng, chứ ra ngoài con cũng rất đàng hoàng đó, năng lực tự lo liệu siêu tốt luôn! Mẹ phải tin tưởng con gái mẹ."

Chu Thấm không nhịn được mà cười khẽ bởi sự tự khen của cô: "Tốt nhất là như vậy."

Hơn một giờ lái xe, hai người mẹ một câu con một câu, cười cười nói nói, trái lại là trôi qua rất nhanh.

Tiêu Uyển Thanh đã dặn dò bảo vệ của tiểu khu rồi, vì thế khi xe đến dưới lầu tiểu khu của Tiêu Uyển Thanh, Chu Thấm ló đầu ra nói tên của Tiêu Uyển Thanh với bảo vệ, bảo vệ lập tức cho qua ngay.

Chu Thấm tìm chỗ đỗ xe công cộng tạm thời rồi dừng xe, chỉ huy Lâm Tiễn kéo va-li, mình thì xách theo hai túi hành lý đi lên lầu 3 - chỗ Tiêu Uyển Thanh đang ở.

Mới vừa vào thang máy, cú điện thoại của Tiêu Uyển Thanh cũng chợt đến.

Trong điện thoại, Tiêu Uyển Thanh hỏi Chu Thấm: "Chị, hai người đến chưa? Em xuống dưới lầu đón hai người."

Thang máy vang "ding dong" một tiếng, cửa mở, Chu Thấm vừa đi ra ngoài vừa cười nói: "Bọn chị đến rồi, em không cần phải xuống, đi ra mở cửa là được rồi."

Chỉ mới vài bước đường, hai người họ đã đứng ở trước cửa nhà Tiêu Uyển Thanh. Gần như cùng lúc, cửa "lạch cạch" một tiếng liền mở ra, một giây sau, một người phụ nữ có thân thể như ngọc, dịu dàng xinh đẹp bỗng xuất hiện ở trước mắt Lâm Tiễn.

Nàng xinh đẹp đứng ở trước cửa, mặc áo thun trắng đơn giản sạch sẽ, chiếc quần dài màu xám ở nhà, mái tóc dài màu nâu phũ xuống vai, đuôi tóc hơi xoắn lên, đôi mắt mang ý cười, y hệt năm đó, dịu dàng như hồ nước lan sóng.

Lâm Tiễn như không nghe thấy Chu Thấm hỏi han gì với Tiêu Uyển Thanh, mãi đến khi Chu Thấm khẽ vỗ vai cô một cái, nhắc nhở: "Tự nhiên con đờ ra làm gì vậy, chào hỏi dì Tiêu của con đi."

Lúc này Lâm Tiễn mới hồi tỉnh lại, ngước mặt đối mặt với Tiêu Uyển Thanh, chạm đến đôi mắt mỉm cười của Tiêu Uyển Thanh, cô bỗng thấy mặt mình hơi nóng. Cô tỉnh táo một lúc, cong môi gọi một tiếng: "Chào dì Tiêu ạ..." Chất giọng trong veo đặc hữu của thiếu nữ.

Nói xong, cô lại nhịn không được đùa mà nói thêm vài câu: "Dì Tiêu còn đẹp hơn trước đây nữa, làm con bất giác mà ngẩn ngơ luôn. Mẹ, mẹ xấu quá, bắt con gọi dì Tiêu làm gì, nghe thấy già chết, con cảm thấy nhiều nhất cũng chỉ có thể gọi chị mà thôi."

Lời này tuy rằng cô đang đùa, nhưng cũng xuất phát từ nội tâm thật. Năm tháng trôi qua, chẳng những không ăn mòn dung nhan của Tiêu Uyển Thanh, mà còn lại súc tích ý vị rung động lòng người cho nàng. Nếu bảo Tiêu Uyển Thanh trước đây là đóa bách hợp thanh thủy tươi đẹp, vậy thì nàng của bây giờ, là bông hoa lan tuyệt đẹp xuất trần trong sơn cốc.

Nhưng mà, cô vừa dứt lời, Chu Thấm liền nhịn không được cười mà trêu ghẹo: "Vậy con cũng gọi mẹ một tiếng chị đi nào? Mẹ đồng lứa với dì Tiêu con đó, sao con không cảm thấy con gọi mẹ cũng khiến mẹ già vậy?"

Dịu dàng nhìn Lâm Tiễn chăm chú, Tiêu Uyển Thanh khẽ cười. Nàng đưa tay so chiều cao của Lâm Tiễn với trán mình hai lần, rồi dịu dàng nói: "Tiễn Tiễn lớn rồi, miệng vẫn ngọt như trước vậy, lần trước gặp con, con mới cao đến bên hông dì thôi." Dứt lời, nàng cúi người xuống, một tay nhấc lên hành lý Chu Thấm đặt trêи đất bên cạnh Lâm Tiễn, một tay kéo đi va li của Lâm Tiễn, dặn dò: "Đừng đứng ở cửa nói chuyện, chúng ta vào đi thôi."

Từng sợi tóc của nàng theo động tác khom lưng mà lướt xuống bên má, như slow-motion trong phim điện ảnh vậy, từng chút một, ánh vào mi mắt Lâm Tiễn. Mùi hương thơm mát trêи tóc nàng, lặng yên quanh quẩn chóp mũi của Lâm Tiễn.

Chu Thấm khẽ đẩy Lâm Tiễn một cái, thấp giọng nói: "Con lại đờ ra làm gì nữa thế, xách giúp dì Tiêu của con đi chứ."

Lập tức Lâm Tiễn như vừa tỉnh giấc chiêm bao, sải bước đi lên định giành túi trêи tay Tiêu Uyển Thanh qua: "Dì Tiêu, để con xách cho."

Tiêu Uyển Thanh không có buông tay, hơi nghiêng đầu cười bảo: "Không sao, lại không nặng, có vài bước đường thôi, dì xách đến phòng con luôn nhé." Nói xong, nàng quay đầu nói với Chu Thấm: "Chị, chị cũng vào xem em bố trí phòng ngủ cho Lâm Tiễn thế nào, xem có thiếu gì hay không."

Chu Thấm đóng cửa lại, nghe vậy cười to đáp: "Em đã bố trí rồi thì sao chị lại không yên lòng được, không xem không xem." Nói xong, tựa như bà nhớ ra gì đó, cười căn dặn Tiêu Uyển Thanh. "Lâm Tiễn không hiểu chừng mực, Tiểu Uyển, sau này em đừng nuông chiều nó, nên thế nào thì thế ấy, không thì nó sẽ được voi đòi tiên ngay."

Lâm Tiễn chu mỏ bất mãn nói: "Mẹ, sao con không hiểu chừng mực được, rồi được voi đòi tiên gì hả? Mẹ đang bôi nhọ trắng trợn con đó, trong lòng mẹ con là hình tượng thế sao?"

Chu Thấm tức giận nói: "Con là hình tượng thế đó, mẹ là mẹ con, mẹ còn không hiểu con sao? Mẹ là sợ dì Tiêu của con sau này bị con lừa xoay vòng vòng mà thôi."

Tiêu Uyển Thanh đi vào phòng ngủ của Lâm Tiễn, đặt hành lý nhẹ nhàng xuống đất. Nghe hai mẹ con Lâm Tiễn đấu võ mồm, nàng khẽ vén tóc bị rũ xuống đến sau tai, mím môi dịu dàng cười khẽ, ý cười tràn đầy đôi mắt, sáng lóa như sao. Lâm Tiễn quay đầu lại, nhìn thấy chính là dáng vẻ ấy của Tiêu Uyển Thanh, đột nhiên, cũng có phần ngượng ngùng.

Ngớ ra một lúc, cô nhìn đồng hồ đeo tay của mình, nhắc nhở Chu Thấm: "Mẹ, 4 giờ rồi, không phải mẹ nói 6 giờ trường có cuộc họp sao? Giờ chưa đi thì lát nữa đến kịp không?"

Chu Thấm vốn định giúp cô thu dọn hành lý, vừa nhìn đồng hồ đeo tay, thật sự là sắp sửa không kịp mất rồi. Bà ngại ngùng nói với Tiêu Uyển Thanh: "Vốn định thu dọn cho xong rồi buổi tối cùng nhau ăn cơm, cả nhà hàng cũng đặt rồi, nhưng lâm thời trường học thông báo phải họp gấp, chị không thể không chạy về được."

Tiêu Uyển Thanh hiểu ý bảo: "Không sao, chị, giữa chúng ta còn cần khách sáo thế sao? Cơm lúc nào mà ăn không được, chị lo về họp trước đi."

Chu Thấm gật gật đầu, thoải mái cười nói: "Vậy hôm nào rảnh rỗi chúng ta tụ họp nhé."

Tiêu Uyển Thanh cũng cười: "Vâng, Ôn Đồng cũng đã lâu không gặp chị, lúc nào cũng chờ chị em mình tụ tập kìa." Ôn Đồng là bạn học khi Tiêu Uyển Thanh học nghiên cứu sinh, đều là trò của cha Chu Thấm, là sư muội của Chu Thấm.

Chu Thấm sảng kɧօáϊ nói: "Vậy thì tốt, lúc nào chúng ta hẹn giờ đi, để chị làm chủ xị cho."

Tiêu Uyển Thanh và Lâm Tiễn cùng tiễn Chu Thấm ra ngoài, khi lần nữa đi đến cửa, đột nhiên Tiêu Uyển Thanh nhớ đến dự định trước đó, từ trêи khung cửa lấy xuống một cái chìa khóa dự phòng đưa cho Chu Thấm, thuận tiện để Chu Thấm đến thăm Lâm Tiễn bất cứ lúc nào.

Trước khi đi Chu Thấm lại không nhịn được lần nữa dặn dò Lâm Tiễn: "Ngoan ngoãn nghe lời dì Tiêu, đừng gây thêm phiền phức cho dì Tiêu đó."

Lâm Tiễn còn chưa kịp đáp, Tiêu Uyển Thanh đã khẽ cười mở đường: "Chị, Tiễn Tiễn hiểu chuyện thế này, không có gây phiền phức cho em đâu."

Chu Thấm nghe Tiêu Uyển Thanh khen con mình, đến cùng cũng có mấy phần vui vẻ. Bà nhướng mày cười khẽ, sau cùng là nghiêm túc nhờ vả: "Tiểu Uyển, Lâm Tiễn làm phiền em rồi, vất vả em quá. Đừng nuông chiều con bé, cần dạy thế nào thì dạy thế ấy, chị tin em, toàn quyền ủy thác cho em. Làm em thêm phiền phức rồi, chị ở đây cám ơn em."

Mắt mày Tiêu Uyển Thanh cong cong, nàng đưa tay lắc khẽ cánh tay của Chu Thấm một lúc, nhẹ giọng chân thành nói: "Chị, đừng có khách sáo như vậy, chúng ta là người một nhà, Lâm Tiễn giao cho em, chị yên tâm."

Lâm Tiễn chịu không nổi màn khách sáo của hai người như vậy, nhìn nhìn đồng hồ đeo tay, cô hắng giọng một cái, nói toạc ra: "Mẹ, 4 giờ 15 phút rồi, nếu mẹ không đi nữa thì đừng hòng ăn cơm chiều trước giờ họp nhé."

Chu Thấm "trời ơi" một tiếng, cuối cùng vội vội vàng vàng mà đi thật rồi.

Năm 17 tuổi, thích nhất là lang bạt ở trời cao biển rộng bên ngoài. Hiếm khi rời khỏi nhà, rời khỏi cha mẹ, cô sung sướиɠ như con chim nhỏ được rời khỏi lồng sắt vậy. Lâm Tiễn nhìn bóng dáng vội vàng của mẹ, nửa chút cảm xúc ly biệt cũng không có, không tim không phổi mà cười như tiểu hồ ly ăn vụng thành công.

Nhưng mà, khi Chu Thấm đi mất, đóng cửa lại, chỉ còn Lâm Tiễn và Tiêu Uyển Thanh, Lâm Tiễn đột nhiên, cũng có phần lúng túng không hiểu tại sao.

Cô đứng cạnh cửa, trong lúc nhất thời không biết mình nên đi hướng nào, đứng cũng không được, ngồi cũng không xong.

Dường như Tiêu Uyển Thanh nhìn thấu sự thấp thỏm của cô vậy, bỗng nhiên "phì" một tiếng liền nở nụ cười.

Lâm Tiễn ngẩng đầu nhìn về hướng Tiêu Uyển Thanh, chỉ thấy mỗi đôi mắt như chứa nước thu ấy, nàng cười như hoa mà thò tay ra bóp bóp mũi của cô, giọng nói dịu dàng êm tai bảo: "Lâm Tiễn, ở chung vui vẻ."

***

*Chú thích:

[1] Quán cafe internet chui: chui ở đây là không có giấy phép kinh doanh, không đóng thuế cho nhà nước.

[2] cử đi học: người được miễn học, được tiến cử là lên thẳng, vd như học sinh cấp ba được nhà trường cử đi học đại học, hay sinh viên được cử đi học cao học, tương tự thế.

[3] Năm tháng là một con dao mổ heo: thời gian trôi đi, rất nhiều chuyện không còn giống như xưa nữa, tương tự như "cảnh còn người mất" vậy.

Lời editor: Lạy chúa chương đầu dài như quỷ, mất cả buổi trưa hic :o