Gian Khách

Quyển 2 - Chương 216: Rời đi




Cánh của khu nhà bếp phía dưới tầng chót của tòa nhà khách sạn chợt bị người khác nhẹ nhàng đẩy ra. Một nữ nhân viên phục vụ chuyên trách đưa cơm đến các phòng từ ngoài bước vào, động tác vô cùng nhanh nhẹn, nhìn qua tựa hồ như đã làm việc tại đây rất nhiều năm rồi. Chắc là bởi vì yêu cầu vệ sinh trong khách sạn, cho nên nữ nhân viên phục vụ này trên mặt đeo khẩu trang lớn, cùng với mũ đồng phục đội trên đầu, che khuất phần lớn khuôn mặt của nàng ta.

Người nữ nhân viên phục vụ này tựa hồ bụng có chút vấn đề nào đó, nên cũng không có nói chuyện phiếm với các đồng nghiệp đang đứng đầy trong gian bếp này, thoáng phất phất tay với những đồng nghiệp thoáng nhìn sang phía mình, trực tiếp đi vào một căn phòng nghỉ ở bên cạnh gian nhà bếp. Cô ta cũng không hề ngừng lại trong đó, mà trực tiếp băng xuyên qua căn phòng nghỉ, đi ra cánh cửa hông trong phòng, đi thẳng ra ngoài trời, đi vào trong làn mưa thu dày đặc.

Tầng mưa thu lạnh lẽo vẫn tiếp tục rơi xuống ầm ầm bên ngoài, Trương Tiểu Manh bước đi một cách vô cùng bình tĩnh trên khu vực hành lang hậu viện của tòa khách sạn. Dừng lại tại một căn gác đụt mưa lâm thời phía cuối hành lang hậu viện, cô ta cởi đi bộ quần áo đồng phục của nhân viên phục vụ đang mặc trên người, lấy từ trong một cái rương đã được chuẩn bị sẵn ra một bộ quần áo bình thường, lại từ trong túi áo lấy ra một tờ giấy đã được ai đó để sẵn trong đó.

Bên trong tờ giấy màu vàng đơn giản đó là bản sơ đồ vẽ tay, vẽ lại địa hình của gian khách sạn này cùng với những con đường an toàn được sắp đặt sẵn để rời đi. Trương Tiểu Manh đã vô cùng quen thuộc đối với địa hình của khách sạn này rồi. Sau khi kiểm tra lại một lần nữa lộ tuyến rời đi, xác nhận đúng là không có vấn đề gì, cô ta nhanh chóng vò tờ giấy lại, sau đó rất nhanh nhét vào trong miệng mình, nuốt xuống bụng.

Đây là một cái áo khoác có chức năng che mưa kiểu nữ, có phần mũ che trên đầu, cô kéo phần mũ che lên, chặn lại những hạt mưa lạnh như băng, đồng thời cũng che khuất đi dung nhan chân thật của mình. Thông qua lớp hành lang bằng đá cẩm thạch phía sau công viên của khách sạn mà chậy đi, chẳng bao lâu sau, cô đã cảm giác được cảnh vật nơi này thoáng có chút gì đó không đúng. Lúc này công viên vô cùng vắng vẻ, lạnh lùng, cũng không có mấy người có tâm trạng đi tản bộ trong màn mưa tầm tã như thế này. Nhưng cũng chính vì vậy càng khiến cho thân ảnh của nàng trở nên đặc biệt bắt mắt hơn.

Gặp vài người chợt xuất hiện phía đối diện, Trương Tiểu Manh cũng không có cúi đầu, mà dựa vào phần bóng tối do phần mũ che tạo ra, che lấp đi khuôn mặt của cô ta, cứ như vậy mà thẳng người, trực tiếp đi ngang qua. Xa xa hơn ở phía trước, là phần cổng sau của khách sạn. Nơi đó đang có mấy gã cảnh sát đang mặc áo mưa, đứng dựa vào phần cổng sắt im lìm, khẽ trò chuyện với nhau mấy câu gì đó.

Bộ Tư Pháp Liên Bang vì bảo vệ sự an toàn cho nhân chứng quan trọng của cuộc hội nghị trưng cầu ý kiến trực tiếp này, đã chuẩn bị rất nhiều. Cục Điều Tra Liên Bang và Tổng Cục Cảnh Sát Liên Bang cũng phối hợp hành động bảo vệ lần này. Bốn phía xung quanh tòa khách sạn này, có không biết bao nhiêu tầng kiểm tra giám sát cùng với hệ thống phân hình điện tử nghiêm ngặt. Hoàn toàn ngược lại, vì tôn trọng sự tôn nghiêm đối với người của Phiến Quân, bên trên tầng trệt, nơi cô nữ nhân chứng kia ở thì hoạt động giám sát cùng với hệ thống bảo mật lại được thả lỏng rất nhiều.

Đám cảnh sát đi lại dày đặc trong khu công viên này, nhiệm vụ chủ yếu của bọn họ chỉ là cam đoan sự an toàn của Trương Tiểu Manh, không cho đám người ủng hộ Nghị Viên Mạch Đức Lâm cuồng nhiệt kia theo dõi, làm phiện, hoặc có thể là tiếp cận để ám sát cô ta. Nhưng mà nếu như hiện tại cô ta muốn rời khỏi nơi này, như vậy những người này liền biến thành những chướng ngại vật.

Trương Tiểu Manh khẽ cúi đầu xuống, nhìn đám cảnh sát đang đứng ở phía trước, tay phải theo bản năng sờ sờ giấy chứng nhận ngụy trang cùng với mấy thứ đồ vật trong túi áo mình. Cô khẽ hít sâu một hơi, sau đó thản nhiên bước thẳng tới chỗ đó. So sánh với đám cảnh sát Liên Bang này, thì những quân nhân Quân đội Liên Bang cùng với hệ thống giám sát điện tử của Liên Bang sẽ càng phiền toái hơn rất nhiều.

Khi cô bước gần đến cánh cổng sắt phía sau tòa khách sạn, đám cảnh sát mặc áo mưa đang đứng ở nơi đó cũng không có biểu hiện đặc biệt nào cả. Nhưng mà ngay lúc này, mấy chiếc xe ô tô quân dụng bị nước mưa thấm ướt thành màu sẫm lại rất nhanh chạy thẳng tới, hất văng một đám nước lên trên mặt đường, phanh thật gấp lại ngay phía trước cổng sau của công viên khách sạn. Một đội quân nhân Quân đội Liên Bang trang bị đầy mình chợt từ trên mấy chiếc xe phóng vọt xuống, nhanh chóng đưa ra bản mệnh lệnh quyền hạn cao cấp, tiếp quản việc giám sát nơi cửa sau của công viên. Một đám lính khác thì rất nhanh tiến nhập vào trong công viên phía sau.

Ngay trong nháy mắt mấy chiếc xe quân dụng tiến nhập vào tầm mắt, Trương Tiểu Manh liền hiểu được đã phát sinh vấn đề ngoài ý muốn. Bước đi của cô ta cũng không hề có chút thay đổi, nhưng lại nhanh chóng đổi hướng, quẹo nhanh về một con đường nhỏ bên cạnh cổng sau, ngay sau đó liền biến mất trong làn mưa tầm tã.

Khoảng nửa phút sau đó, cô ta đã xuất hiện tại khu vực phía trước của tòa khách sạn, đi tới một lối đi chuyên dụng cung cấp nhu yếu phẩm của khách sạn. Tại lối đi này đặc biệt cũng không có cảnh sát hay quân nhân đóng giữ, chỉ là bên ngoài lối ra nơi này cũng không có người của tổ chức tiếp ứng cho cô. Điều quan trọng hơn nữa chính là, ngay tại lối ra chuyên dụng này, có bố trí hệ thống bảo mật phân hình của hệ thống mạng lưới giám sát điện tử Liên Bang.

Khuôn mặt của cô gái dưới cái mũ che thoáng có chút tái nhợt, hai cặp mắt cũng đặc biệt sáng ngời hơn một chút. Cô ta hạ quyết tâm, quyết định sẽ xông ra từ phía này. Mặc dù nếu làm như vậy khẳng định sẽ kích hoạt hệ thống cảnh báo toàn bộ khu vực, nhưng mà dù sao hiện tại không có người, hơn nữa lại còn trời mưa tầm tã che khuất ánh mắt, ít nhất cũng có thể tranh thủ được một đoạn thời gian.

Ngay tại thời điểm trước khi cô băng qua lối đi có bố trí hệ thống phân hình, đột nhiên có một người chạy đến bên cạnh cô. Một luồng lam quang nhàn nhạt chợt bùng ra, bao phủ toàn bộ thân thể của hai người vào bên trong. Hai người rất nhanh bước thẳng qua lối đi nhỏ kia. Cái hệ thống mạng lưới giám sát điện tử của Liên Bang, từ trước đến giờ cũng chưa hề phạm sai lầm lần nào, không ngờ lần này lại không hề có bất cứ phản ứng gì cả.

Ngay trong làn mưa thu lạnh lẽo, Trương Tiểu Manh cùng với người kia đi nhanh vào một cái ngỏ tắt nhỏ. Tại nơi đó đã có một chiếc ô tô đợi sẵn hai người. Chiếc ô tô chạy trên đường, trải qua ba lần thay đổi lộ trình, hai lần thay đổi xe ô tô, làm ra những động tác đánh lạc hướng cần thiết, mới chân chính đến được mục tiêu mà bọn họ cần đến. Đó là một căn khách sạn giản dị, không cần xác nhận thân phận khi đăng ký phòng, tọa lạc bên cạnh khu vực Đại học Thủ Đô.

o0o

Sau khi dùng một cái khăn mặt khô mát, lau lau một chút nước mưa ướt sũng trên đầu của mình, Trương Tiểu Manh quay sang nhìn vị nhân vật vừa rồi đã cùng mình thoát khỏi gian khách sạn kia, rất nhanh hỏi một câu:

- Quân đội Liên Bang vì cái gì lại đột nhiên động thủ như thế?

- Tôi cũng không biết.

Nhân vật tình báo đứng đầu của Phiến Quân, vị trung niên đại thúc thần bí đến cực điểm kia thoáng lắc lắc đầu, chậm rãi nói:

- Tin tình báo truyền tới vào khuya ngày hôm qua, đây là quyết định rất đột ngột bên phía Chính phủ Liên Bang, cho nên người của tổ chức sắp xếp trong Chính phủ cũng không kịp làm ra phản ứng gì cả.

Vị trung niên đại thúc này thân là một nhân vật vô cùng quan trọng trong Phiến Quân, thế nhưng lại giống như là không hề biết rõ tầm quan trọng của bản thân mình vậy, thủy chung vẫn cứ chạy đi chạy lại ngay trong khu vực nguy hiểm nhất của Đặc khu Thủ Đô này. Hôm nay ông ta cũng không cải trang thành một người đáng khinh như lần gặp Hứa Nhạc lúc trước vậy, mà cũng không phải là một người tầm thường như bình thường, mà là đội một cái kính mắt trí thức, nhìn qua giống như là một vị Giáo sư trung niên bình thường trong Đại học Thủ Đô vậy.

Trương Tiểu Manh lấy từ trong cái áo khoác mặc trên người ra một thiết bị dụng cụ cầm tay khá nhỏ, đặt lên trên mặt bàn. Đâu là một cây gậy kích điện đã được cải tiến một cách vô cùng tinh xảo. Trong phạm vi ba thước xung quanh, nó so với cây súng lục còn có tác dụng tốt hơn rất nhiều. Cô ta cũng không hỏi vị trung niên đại thúc cái dụng cụ nhỏ có thể phát ra lam quang nhàn nhạt kia là cái gì. Nhưng mà cô ta có thể đoán ra được, Chính phủ Liên Bang nhiều năm như vậy đều không thể bắt được ông ta, ông ta cứ mãi có thể vô cùng tự tin vì tổ chức mà bôn tẩu khắp nơi trong vũ trụ này, cùng với cái thứ dụng cụ có thể che mắt được quang huy của Đệ Nhất Hiến Chương kia, tuyệt đối là cực kỳ quan trọng.

Vị trung niên đại thúc thoáng đi đến bên cạnh cửa sổ, thoáng vẹt bức rèm của sổ ra, nhìn cảnh trường Đại học Thủ Đô bên trong làn mưa thu, trầm mặc không nói gì.

Chính phủ Liên Bang trở mặt, chuyện này cũng đã nằm trong dự kiến của ông ta, chỉ có điều nằm ngoài dự kiến của ông ta chính là, tại sao lại vào ngay lúc này mà thôi. Nghị Viên Mạch Đức Lâm còn chưa có bị định tội, con cá lớn bên ngoài biển cả mênh mông còn chưa có bị bắt lên, vì cái gì tấm lưới đã được chuẩn bị công phu kia lại vào lúc này đã bị xếp vào một xó như vậy?

Bên trong căn phòng của cái khách sạn giản dị này, màn hình TV cũng không được sắc nét cho lắm, chỉ có điều cũng có thể miễn cưỡng nhìn được tin tức phát ra trên Đài truyền hình Liên Bang. Trương Tiểu Manh cùng với vị đại thúc trung niên trầm mặc mà xem tin tức đang được phát trên TV, tâm tình tựa như những hình ảnh trên màn hình kia, có chút không được rõ ràng, sắc nét cho lắm.

Trong hình ảnh tin tức, phát thanh viên của Đài truyền hình Liên Bang, mang theo vẻ mặt lo lắng cùng với ngạc nhiên, rất nhanh nói:

- Nhân chứng quan trọng nhất trong chuyên án Nghị Viên Mạch Đức Lâm, nhân chứng quan trọng Trương Tiểu Manh đến từ Phiến Quân kia, vào trưa ngày hôm nay đột nhiên đã mất tích. Trước mắt vẫn chưa có bất cứ tin tức đáng tin cậy nào có thể cho biết đến tột cùng đã phát sinh tình huống gì…

Trương Tiểu Manh lẳng lặng nhìn tin tức trên màn hình, đột nhiên lại mở miệng hỏi vị đại thúc bên cạnh mình:

- Tin tình báo mà ngài nhận được có chính xác, đáng tin hay không?

Trung niên đại thúc thoáng cau mày, nói:

- Tin tức này xuất phát từ văn phòng Tổng Thống. Bên phía Bộ Tư Pháp hoài nghi cô đưa ra bằng chứng giả tạo, chuẩn bị động thủ bắt cô.

Trương Tiểu Manh thoáng nghĩ đến đám quân nhân sát khí ngập trời xuất hiện tại công viên khách sạn lúc trước, cúi đầu ngẫm nghĩ một chút, đột nhiên mở miệng nói:

- Chuyện tình này chắc chắn là sai lầm rồi. Tôi phải lập tức quay trở về. Mặc kệ là có phải bọn họ cố tình đưa ra tin tình báo giả hay không, nhưng chỉ cần tôi chủ động rời khỏi cái khách sạn đó, những người đó liền lập tức đạt được mục đích để hủy bỏ cái hội nghị trưng cầu ý kiến trực tiếp tại Nghị Viện kia.

Trương Tiểu Manh quay sang nhìn vị trung niên đại thúc, lần đầu tiên đưa ra hoài nghi đối với phán đoán của vị cấp trên vĩ đại của mình:

- Trong phòng không hề có thiết bị theo dõi, thế nhưng trong hành lang thì có, phía công viên sau hậu viện khách sạn cũng có. Chỉ cần bọn họ có trong tay những hình ảnh ghi hình kia, ngược lại liền có thể thoái thác trách nhiệm của mình, nói là do chính bản thôi tôi tự nguyện rời đi, một phen đem toàn bộ tất cả vấn đề cùng với trách nhiệm đổ xuống đầu tổ chức chúng ta.

Vị trung niên đại thúc thoáng trầm mặc một lúc thật lâu sau mới nói:

- Cho dù là như vậy, nhưng mà cô cũng không thể quay trở về được nữa. Tôi thừa nhận mặc dù phán đoán của cô cực kỳ có đạo lý, thế nhưng tổ chức cũng sẽ không vì muốn đạt được thành công một vụ kiện, liền để một đồng chí vĩ đại đi gánh vác sự phiêu lưu không cần thiết.

- Nhưng nếu tôi không quay trở về, Mạch Đức Lâm nhất định còn có thể sống thoải mái.

Trương Tiểu Manh hạ thấp thanh âm, nói một cách quật cường.

- Cô không còn biện pháp để quay trở về nữa rồi. Chỉ cần cô rời khỏi phạm vi của căn khách sạn kia, bất luận là nhìn thấy cô ở nơi nào đi nữa, Chính phủ Liên Bang cũng có thể đem cô giết chết tại đương trường, sau đó công bố tin tức là chúng ta giết người diệt khẩu.

Vị trung niên đại thúc lãnh đạm nói:

- Tôi chỉ là không hiểu rõ, bọn họ vì nguyên nhân gì mà phải làm như vậy.

Trong căn phòng chợt lâm vào một mảnh trầm mặc. Một lúc lâu sau, Trương Tiểu Manh mới chậm rãi nói:

- Có thể là hai bên đã đạt thành một cái hiệp nghị nào đó. Mạch Đức Lâm chấp nhận điều kiện mà đối phương đưa ra, rời bỏ cuộc Tổng tuyển cử Tổng Thống lần này. Tác dụng của chúng ta cũng đã xong hết rồi, sau đó cũng không còn bất cứ chỗ nào dùng được nữa. Hơn nữa bên kia khẳng định cũng đã đồng ý với Mạch Đức Lâm, phải ổn định vụ lên án này… Chúng ta tất nhiên cũng không được phép xuất hiện trong tòa nhà Nghị Viện một lần nữa.

o0o

Khoảng hơn một tiếng đồng hồ sau đó, Kênh tin tức Đài truyền hình Liên Bang đã chứng thực sự suy đoán của Trương Tiểu Manh. Bộ Trưởng Bộ Tư Pháp Liên Bang đã tổ chức một cuộc họp báo, đưa ra những hình ảnh ghi hình, chứng minh rằng Trương Tiểu Manh đã tự mình rời khỏi khách sạn. Hơn nữa trong cuộc hội nghị họp báo đó, Bộ Trưởng tiên sinh sắc mặt trầm trọng thuyết minh, hiện tại bọn họ đã có đủ lý do để hoài nghi, bên phía Phiến Quân đã cố tình tạo ra những bằng chứng giả tạo, dùng để lừa gạt hệ thống Tư pháp Liên Bang. Bộ Tư Pháp phát hiện ra chuyện này, đang tiến hành điều tra. Vị nữ nhân chứng kia đại khái là đã phát hiện ra cái gì, cho nên mới sợ tội mà bỏ trốn như thế.

Trong chuyên mục tin tức chính trị của một Đài truyền hình tư nhân khác, có một vị chuyên gia phân tích chính trị, đã nhằm vào cái tin tức đột ngột công bố ngày hôm nay, phát biểu một cái nhìn bất đồng. Ông ta hướng tới các người xem mà tỏ vẻ, có thể là bên phía Nghị Viên Mạch Đức Lâm vì muốn ông ta thoát tội, cho nên mới cố tình tạo ra một sự kiện khác như thế.

Cái nhìn của vị chuyên gia này nhất thời bị một vị khách quý khác trong khán phòng phản bác. Người đó cho rằng Nghị Viên Mạch Đức Lâm còn ở trong tòa nhà Bộ Tư Pháp phối hợp điều tra, hơn nữa trên các camera ghi hình đã chứng thật cô gái nhân chứng kia chính là tự mình bỏ đi. Nếu như nói có âm mưu gì trong chuyện này, thì nhất định sẽ là bên phía Thanh Long Sơn đã âm mưu tại ra một cái sự kiện mờ ám nhầm ám hại người tốt.

Ngay sau đó Đài truyền hình Liên Bang cũng công bố những camera ghi hình trong cái khách sạn kia. Tiếp theo nữa là Nghị Viện tuyên bố hội nghị trưng cầu ý kiến trực tiếp bởi vì nhân chứng mất tích mà kéo dài thời hạn tiến hành, chờ đợi kết quả điều tra bên phía Bộ Tư Pháp.

Vị trung niên đại thúc trầm mặc thật lâu không nói gì, trong đôi mắt linh hoạt của ông ta dần dần phát ra một tia cảm xúc lạnh như băng, chậm rãi nói:

- Nếu như cô vẫn kiên trì ở lại, bọn họ sẽ có rất nhiều phương pháp có thể khiến cho cô câm miệng. Giống như là uy hiếp cha mẹ cô, uy hiếp Hứa Nhạc. Thậm chí là bọn họ có thể không thèm để ý hết thảy, khiến cho cô chết đi. Mà hiện tại tôi mang cô rời khỏi nơi đó, bọn họ liền có thể đem tất cả những vấn đề đều đổ hết lên trên đầu của cô. Vinh dự của tổ chức sớm đã bị cái tên phản đồ kia cướp đi rồi. Hình tượng mà chúng ta cố gắng gầy dựng mấy năm nay cũng đã không còn nữa.

Vị gián điệp ưu tú nhất trong lịch sử Hiến Lịch 37 này lẳng lặng đứng lên, trầm mặc một lúc thật lâu sau, mới mang theo một tia buồn bã mà nói:

- Có câu ngạn ngữ cổ xưa nói rằng, trên thảo nguyên một khi lang và chó hoang mà tổ hợp lại cùng một chỗ, như vậy sẽ phá hoại đến tận xương cốt người ta. Mạch Đức Lâm cùng với Chính phủ Liên Bang biến thành bạn đồng hành, quả nhiên là vô sỉ đến cực điểm. Cái cảm giác bị bán đứng loại này, mặc dù cũng không phải là lần đầu tiên, thế nhưng vẫn như cũ khiến cho ta cảm giác không vui chút nào.

Trương Tiểu Manh lẳng lặng nhìn vị thượng cấp mà bản thân mình luôn luôn vô cùng tôn kính này, chợt trong lòng nghĩ đến lời đồn đãi nghe được từ phía Thanh Long Sơn, không khỏi có cảm giác ảm đạm. Nghe nói hiện tại tình hình của ‘Hắn’ bên trong tổ chức cũng không còn được như trước đây nữa. Lãnh tụ Nam Thủy tựa hồ cũng không còn tín nhiệm ông ta giống như trước đây. Một người chỉ biết làm việc vì lý tưởng như ông ta, cho dù năng lực có xuất chúng đến như thế nào, lại thường bị thất bại trong tay những tiểu nhân như thế này.

- Chuyện tình ở đây cũng không cần cô tiếp tục nhúng tay vào nữa. Dựa theo phương án số 3, rút lui khỏi tinh cầu S1.

Vị trung niên đại thúc trầm mặc một lúc sau mới nói:

- Khi nào xác nhận bản thân đã an toàn, thông báo cho Hứa Nhạc một tiếng, tránh cho hắn quá mức lo lắng.

Cuối cùng ông ta quay sang nhìn vị Bộ Trưởng Bộ Tư Pháp trên màn hình TV, thoáng nheo cặp mắt lại, trầm mặc một lúc mới nói:

- Thà rằng xuống đài cũng muốn một phen cắn chết chúng ta. Đến tột cùng là ai có thể tạo ra được áp lực lớn đến như vậy? Ta cho dù có tốt đến mức nào đi chăng nữa, cũng muốn tặng lại một chút lễ vật cho kẻ đó.

Sự kiện Trương Tiểu Manh mất tích, đã khiến cho toàn bộ Liên Bang phải khiếp sợ. Chỉ là dạo gần đây, những tin tức gây khiếp sợ xảy ra tựa hồ hơi quá nhiều. Cũng giống như là ngồi trên một chiếc xe lượn cao tốc vậy, sự kích thích để lại cho mọi người rất lâu, chung quy cũng khiến cho đám dân chúng Liên Bang có chút chết lặng. Chỉ là cuối cùng cũng phải có người nào đó vì chuyện này mà chịu trách nhiệm một phen. Chuyên án Mạch Đức Lâm cũng chỉ có thể tiếp tục kéo dài. Chỉ là ngày hôm sau, Bộ Trưởng Bộ Tư Pháp đã bởi vì chuyện này mà nộp đơn từ chức. Chuyện này đại biểu cho sự nhượng bộ của một thế lực nào đó.

o0o

Ánh mắt của Hứa Nhạc chuyển sang phía màn hình của cái điện thoại di động đặt trên bàn.

Bên dưới của cái tin nhắn điện tử trên đó, là một chuỗi các dấu sao nhìn qua có chút quen mắt. Trong khoảng thời gian trước của cuộc sống nhàn nhã này, hắn cũng đã từng nhận được một cái tin nhắn điện tử có cách ký tên đặc biệt tương tự như thế này. Trong cái tin nhắn điện tử kia, chủ nhân của nó có nói, bản thân mình còn chưa chết, kêu hắn đừng có vì vậy mà báo thù. Ý tứ của cái tin nhắn điện tử ngày hôm nay cũng tương đối giống như vậy, đại khái là nói bản thân mình cũng không có phát sinh chuyện gì bất trắc cả, bảo hắn cũng không cần quá mức lo lắng.

Liên tưởng đến những tin tức quan trọng xảy ra trong Liên Bang khoảng hai ngày gần đây, Hứa Nhạc rất dễ dàng suy luận ra, người nhắn cái tin nhắn điện tử kia chính là cô gái đó. Cái tin nhắn điện tử mấy ngày hôm trước cũng là do cô ta nhắn tới, chứ không phải là Phong Dư đại thúc như hắn từng dự đoán. Hứa Nhạc trầm mặc ngồi trên cái salong trong căn nhà trọ, trong lòng có chút nhớ nhung nhàn nhạt. Một khi lúc trước đã nói sẽ không để ý đến chuyện của người đó nữa, vì sao hôm nay bản thân mình lại vô tình để ý tới cơ chứ?

Hội nghị trưng cầu ý kiến trực tiếp về chuyên án Nghị Viên Mạch Đức Lâm trong tòa nhà Nghị Viện cũng bởi vì Trương Tiểu Manh mất tích mà tạm thời hoãn loại. Những ẩn tình cất dấu sau lưng chuyện này, Hứa Nhạc cũng có thể dự đoán được. Nhưng mà hắn rốt cuộc cũng vì những cố gắng, nhiệt huyết trong suốt một năm trời qua của mình, mà có chút mệt mỏi cùng với chết lặng.

Trương Tiểu Manh vẫn còn sống. Còn sống, như vậy là rất tốt. Hắn đã không thể khiến cho tâm tình của bản thân mình thanh thản được, tự nhiên cũng không cách nào làm cho thanh thản. Những gút mắc lợi ích của giới thượng tầng Liên Bang này, cùng với một gã đào phạm Liên Bang như hắn, đến tột cùng là có quan hệ gì cơ chứ? Chuyện tốt, chuyện xấu xảy ra cho xã hội Liên Bang này, hình như là cũng không phải là chuyện mà hắn cần phải quan tâm.

Hắn ngồi trong phòng, lẳng lặng nhìn cảnh tuyết đầu mùa bên ngoài cửa sổ, trầm mặc bất động.

Cảnh tuyết rơi bên ngoài Đặc khu Thủ Đô, nhẹ nhàng thanh thoát, cực kỳ giống như cảnh biển tuyết trắng bên ngoài Đại học Lê Hoa tại Đại Học Thành Lâm Hải Châu năm xưa. Những bông tuyết nhẹ lâng lâng rơi xuống những tòa kiến trúc dọc hai bên đường, đại bộ phận trong khoảnh khắc liền tan chảy đi, biến thành những giọt nước chảy xuống. Ngẫu nhiên một số chỗ còn đọng lại thành từng cụm tuyết trắng, thập phần bắt mắt.

o0o

Tại một cánh cửa sổ tầng trệt của khu vực phía Tây biệt thự Tổng Thống. Tổng Thống Tịch Cách, còn lại có hai tháng ngắn ngủi trước khi kết thúc nhiệm kỳ của mình, lúc này đang trầm mặc nhìn tầng tuyết trắng muốt trên bãi cỏ bên ngoài cửa sổ, một lúc lâu cũng không nói tiếng nào. Suốt mười năm nay thân là nhân vật đứng đầu Chính phủ Liên Bang, ông ta đã tạo nên một hình tượng một người vừa nhát gan vừa nóng nảy trong xã hội Liên Bang. Thế nhưng cũng chỉ có mình ông ta là hiểu rõ ràng, hơn nữa còn cảm giác thỏa mãn, ông ta đã mang đến cho Liên Bang hơn mười năm thời gian yên ổn mà phát triển. Những tổn thương chiến tranh gây ra bởi cuộc đại chiến với bên phía Đế Quốc hơn mười năm trước đây, đúng là trong hai nhiệm kỳ Tổng Thống của ông ta mà dần dần được chữa trị lành lặn.

Chỉ là hắn có thật sự ổn định, thật sự áp đảo hết tất cả những sự tình quan trọng xảy ra trong Liên Bang hay sao? Tổng Thống Tịch Cách nheo cặp mắt lại, thoáng nhìn sang một mảnh tuyết trắng bám trên sợi dây leo trường xuân bên ngoài bãi cỏ. Trong lòng ông ta chợt nghĩ đến những lời mà vị phu nhân kia nói trước khi rời đi, sau đó tự hỏi những tâm tình chân thật trong nội tâm của chính mình. Ông ta trước giờ vẫn luôn luôn tôn trọng, hơn nữa còn là nể trọng trí tuệ chính trị của vị phu nhân kia. Chỉ là bên phía Nghị Viện đang tiến hành điều tra Mạch Đức Lâm đến thời khắc quan trọng nhất, không ngờ Chính phủ Liên Bang lại đột ngột truyền đến một lần thay đổi ý kiến, chấp nhận thoái nhượng gã chính khách vô sĩ kia. Lấy điều kiện hắn ta đứng ra dập tắt hoàn toàn những cơn nộ hỏa kháng nghị đang bùng nổ khắp nơi trong Liên Bang kia, đồng thời cũng nhanh chóng hoàn toàn bình định sự kiện bãi công tại Hoàn Sơn Tứ Châu bên kia. Một điều kiện lớn đến như vậy, đến tột cùng cũng không cần phải trả giá hay sao?