Hạ Gục Tể Tướng

Quyển 2 - Chương 18: Tiên Nữ và Ma Nữ




Edit: Tiểu Ngạn Khi nửa vầng trăng đã ở trên đỉnh, cũng là lúc cao trào nhất đêm nay của Bách Hoa Các.

Giờ phút này tối nay trong đại sảnh Bách Hoa Các đang ngồi đầy những nam nhân có ý định tham gia vào. Bọn họ trông ngóng nhìn về sàn diễn phía trước kia, muốn sớm có thể nhìn thấy tuyệt sắc mỹ nhân kia – hoa khôi là Vô Song cô nương.

Cuối cùng khi mọi người đã mất hết kiên nhẫn, đều kêu la lên, Tô tú bà một thân áo đỏ béo tròn thân hình có điểm biến dạng chậm chạp đi lên, rồi sau đó cười nói với những vị khách nhân này: “Đã để các vị đợi lâu. Các vị chờ đợi đã lâu đêm biểu diễn đầu tiên của hoa khôi Vô Song cô nương sẽ lập tức bắt đầu. Vì cảm ơn các vị tối nay đã ủng hộ Bách Hoa Các, đồng thời cũng để cho các vị có thể có nhiều cơ hội lựa chọn, đêm nay còn có một cô nương thần bí muốn tham gia biểu diễn đêm đầu tiên này.”

“Tô ma ma, không biết cô nương thần bí bộ dạng thế nào a?” Một vị khách nhân tò mò hỏi.

“Ha ha–” Tô tú bà lấy khăn tay trong lòng bàn tay lau mồ hôi lạnh trên trán đi, nụ cười tươi cứng đừo nói: “Bảo đảm lúc đó sẽ khiến cho các vị nhảy dựng.” Sợ tới mức đem cơm chiều hôm nay ói hết ra.

Mấy nam nhân tự động đem từ “Đẹp” thêm ở phía trước từ “dọa nhảy dựng” hình dung này khiến vẻ mặt nam nhân thêm hưng phấn mà tiếp tục hỏi: “Tô ma ma, không biết cô nương kia tên gọi là gì vậy?”

“Hoa Hồng Đen.” Tô tú bà tiếp tục duy trì điệu tươi cười kia trả lời.

Nhìn vẻ mặt nghi ngờ của khách nhân ở phía dưới, nàng vội vàng nói thêm: “Hoa Hồng Đen là chỉ một loài hoa xinh đẹp.” Tuy rằng, tên gọi này cũng là lần đầu tiên nghe được.

Thì ra là tên loài hoa! Các cô nương ở Bách Hoa Các chọn tên gọi “hoa” là vô cùng bình thường. Tuy là chưa từng có nghe nói tên hoa là Hoa Hồng Đen, nhưng biết nó là loài hoa xinh đẹp là được. Nghĩ đến cô nương dám dùng tên gọi này nhất định phải xinh đẹp như hoa, nhất thời nam nhân dưới đài lâm vào trong tưởng tượng điên cuồng.

Nhìn các nam nhân dưới đài tưởng tượng bộ dạng xinh tươi, mồ hôi lạnh của Tô tú bà rơi càng lợi hại hơn, động tác lau cũng nhanh hơn: mong chờ càng nhiều, thất vọng cũng càng lớn. Không biết, một lát nữa cô nương kia thực bước lên đài, có thể hay không bị người ném trứng chim đây! Sợ nhất là nàng so với mức trung bình của Bách Hoa Các chênh lệch quá lớn, khách nhân phẫn nộ sẽ hủy luôn đi. Xem ra cần gọi nhiều một chút hộ vệ tới đây.

Ngoài ở trong nhã phòng lầu hai nhìn thẳng ra đài biểu diễn Hoắc Thiên Thụy nhìn Tô tú bà trên đài lau mồ hôi liên tục, cùng vẻ tươi cười miễn cưỡng cứng lại, cùng với những nam nhân dưới đài phát huy sự tưởng tượng vô hạn của chính mình, thực hưng phấn mà thảo luận vị mỹ nhân trong tưởng tượng của mình, môi mỏng cuối cùng không tự chủ nhếch lên: Không biết một lát nữa khi Phó Vân Kiệt lên đài, những người đó sẽ có biểu tình gì đây? Trên gương mặt tuấn mỹ tràn ngập chờ mong.

Cuối cùng tự cảm thế không thể duy trì vẻ tươi cười Tô tú bà lập tức nâng cao âm lượng: “Mời Vô Song cô nương lên đài!” Hô to xong, nàng quay người lại, khuôn mặt tươi cười nhất thời nhăn lại thành mặt khổ, rồi sau đó rời đi thật nhanh bước đi xuống đài.

Tất cả đang náo loạn nhiệt tình dưới đài nhất thời im lặng hết. Mọi người đều đem ánh mắt dời về phía cửa cầu thang lên đài kia. Tất cả mọi người đều xoay cổ về nơi đó, chỉ thế một nữ tử mặc áo trắng phiêu dật cúi nửa đầu xuống, ngón tay trắng thon nhỏ cầm lấy đàn, bước đi thanh nhã phiêu dật đi lên đài.

Ánh mắt mọi người nhìn theo thân ảnh thanh nhã đang di chuyển kia mà không thể dời đi. Chỉ thấy nàng kia cẩn thận đặt cầm lên trên bàn để cầm trên đài biểu diễn, đầu vẫn lui cúi cuối cùng đã ngẩng lên. Nhất thời ở dưới đài truyền đến tiếng hít thở mạnh, tất cả nam nhân ánh mắt đều dính chặt vào dung nhan tuyệt sắc kia: Lông mày mảnh như liễu, mặt ửng hồng, môi như anh đào, răng trắng như ngọc, da thịt ngọc ngà trắn nõn cùng phong thái nhẹ nhàng thoải mái, ánh mắt trong suốt mang theo khí chất thanh thuần, khiến cho người ta đều nghĩ tới hoa sen sống trong bùn. Nàng giống như dòng nước trong veo, càng giống như bầu trời xanh thẳm không có một áng mây, cả người đều là sự trong sáng thuần khiết. Được lắm mỹ nhân hoa sen. (Ở đây là chỉ bạn này trong sáng thanh khiết như hoa sen)

Vô Song cô nương giống như không có thấy ở dưới kia từng ánh mắt đều mang theo dục vọng cháy bỏng, giống như không có người, vươn ngón tay thon dài như ngọc để lên cầm. Đầu ngón tay đệm lên những tiếng nhạc du dương giống như hồ điệp đang muốn tung cánh, thật sinh động, giống như dòng nước chảy ra, lại dường như giống ở phía xa chân trời, tiếng đàn trong trẻo mà lắng đọng.

Giọng nói thanh thúy như tiếng chim hoàng anh cất vang tiếng ca, tiếng hát từ miệng thốt ra mang theo một chút u sầu, một chút bất đắc dĩ, tiếng hát nhẹ nhàng cùng với tiếng đàn đệm tuyệt diệu, khiến mọi người đều như say trong men rượu.

Ở trong nhã phòng Hoắc Thiên Thụy chỉ lạnh lùng nhìn dung nhan tuyệt mỹ đang u sầu cùng bất lực kia, trong đôi mắt đen hiện lên vẻ khinh thường: Nữ nhân chính là yếu đuối như vậy, yếu đuối giống như bên người nhất định phải có nam nhân mới có thể sống sót được. Bởi vậy trong quan niệm của hắn cho tới bây giờ đều là trói buộc.

Cuối cùng, một giọt nước mắt trong suốt rơi xuống chiếc huyền cầm, màn biểu diễn thê mỹ (đẹp mắt cùng thê lương) đã hạ màn. Vô Song cô nương cũng không có nói câu nào, chỉ là dùng tuyệt mỹ dung nhan cung hai dòng lệ, mang theo ánh mắt lực cầu xin liếc mắt nhìn khách nhân dưới đài, liền ôm cầm đi xuống.

Mọi người đều bị cảnh tượng mỹ nhân khóc kia làm chấn động.

Mất một lúc cuối cũng có người phản ứng kịp, nói lớn với Tô tú bà trên đài nói: “Ta trả mười vạn lượng vì Vô Song cô nương chuộc thân.”

Giá kia khiến cho Tô tú bà đang bước trên cầu thang thiếu chút nữa bước hụt: Trời ạ! Mười vạn lượng đấy! Tổng một năm Bách Hoa Các thu vào đều không vượt quá mười vạn lượng. Đêm đầu tiên hoa khôi bình thường cũng chỉ khoảng một vạn lượng, giá mười vạn lượng này quả thật quá nhiều. Nhưng mà, buông sợi câu dài sẽ câu được cá lớn, đạo lý bà vẫn biết. Chỉ cần Vô Song còn ở Bách Hoa Các, trước khi nàng lớn tuổi xuống sắc, ít nhất có thể kiếm cho bà bốn, năm năm nữa, đoán không chừng hẳn là có thể được hai, ba, mươi vạn lượng. Làm gì vì chút tiền nhỏ trước mắt mà buông tha lợi ích lớn phía trước đâu? Nghĩ thông suốt điều này Tô tú bà vội nở nụ cười thật có lỗi lên đài nói: “Vị đại gia này, đêm nay là bán đêm đầu tiên của Vô Song cô nương, không phải chuộc thân đâu!”

“Vô Song cô nương thanh thuần như hoa sen không nên tiếp tục ở trong Bách Hoa Các. Ta trả mười lăm vạn lượng.” Một vị nam tử trẻ tuổi giống như thư sinh hô to lên.

“Ôi chao, vị đại gia này đêm nay thực không phải chuộc thân đâu!” Tuy rằng Tô tú bà đã có chút động lòng, vẫn là nói có vẻ khó xử.

Những nam nhân thường đi dạo thanh lâu sao lại không biết Tô tú bà không phải là không chịu mà là mong giá này còn có thể cao thêm nữa.

“Ta trả mười sáu vạn lượng.” Một lão nhân lớn tuổi giống như sắp bước vào quan tài tay run run nói.

“Ta trả mười tám vạn lượng.” Một nam tử vẻ mặt đầy sắc dục đáng khinh nói.

Tiếng nâng giá không ngừng truyền đến. Tô tú bà nghe thấy vậy mặt mày hớn hở! Cao nữa lên, cao nữa lên.

“Ta trả ba mươi vạn lượng.” Một kẻ vẻ mặt ngang tàng, cái tay vuốt cái bụng to tròn làm bộ dáng nhà giàu mới nổi, vẻ mặt đắc ý nói.

“Ba mươi vạn lượng?!” Tô tú bà ở trong lòng vui mừng reo hò. Ba mươi vạn lượng đấy! Chưa từng có một cô nương nào lại có giá chuộc thân cao đến thế. Lúc trước nàng dốc lòng dốc tiền đào tạo Vô Song là đúng rồi. Tô tú bà thật nhanh chóng muốn đáp ứng lại bị một giọng nói khác ngăn lại.

“Ba mươi lăm vạn lượng.” Nam tử thư sinh mới vừa rồi kia mang theo khinh thường, tay phải giơ lên nói.

Gã nhà giàu mới nổi kia cảm thấy mặt mũi bị người ta vượt qua rồi, sắc mặt trầm xuống, tay béo vươn ra: “Ba mươi sáu vạn lượng.”

“Bốn mươi vạn lượng.” Nam tử thư sinh kia uống một hớp trà lại nói.

“Bốn mươi vạn lượng?!” Tô tú bà hai mắt biến thành hình tiền thét to.

Nhà giàu mới nổi dùng khăn lau một chút mồ hôi trên mặt, cắn răng nói: “Bốn mươi mốt vạn lượng.” Giọng nói này hiển nhiên là đã đủ chậm lại rồi.

“Năm mươi vạn lượng!” Nam tử thư sinh kia buông cái chén trong tay, nâng nhẹ tay nói.

Nhà giàu mới nổi nhất thời giống như muốn lật đổ hết đồ ăn trên bàn lại ủ rũ ngồi lại vị trí, tay mập mạp cuối cùng cũng không giơ tay.

“Năm mươi vạn lượng?! Còn có ai trả giá cao hơn không?” Tô tú bà mang theo ánh mắt tha thiết chờ đợi quét một vòng dưới đài. Rất nhanh, bà chỉ có thể thoáng thất vọng, miệng tươi cười nói: “Chúc mừng vị đại gia này đã có được Vô Song cô nương. Xin mời vị này đi theo ta. Xin mời tất vị còn lại ở trong này thưởng thước màn diễn xuất độc đáo của cô nương Hoa Hồng Đen.” Nói xong, Tô tú bà cũng không cúi người, trực tiếp bước nhanh xuống đài rời đi. Nếu không đi nhanh, bà sợ một lát nữa sẽ bị những người kia xé xác. Hơn nữa, bà cũng đã phân phó tất cả mọi người còn lại đều phải phối hợp với vị cô nương kia. Như vậy cũng như hoàn thành việc Vương gia giao cho.

Những nam nhân này không thể ôm mỹ nhân về chỉ có thể đem ánh mắt một lần nữa trở lại trên đài, kỳ vọng cô nương tiếp theo không tài hoa như lời nói, cũng là tuyệt sắc.

Bỗng nhiên, trước mắt mọi người tối sầm lại. Tất cả đèn ở đại sảnh cả hành lang lầu hai đều tắt hết. Bốn phía lâm vào trong bóng đêm.

“Ai đã tắt hết đèn. Mau bật lên cho lão tử!” Theo điều này là một tiếng rống giận vang lên, giọng oán hận này của hắn cũng chỉ là dư thừa.

“Tùng–Tùng—Tùng—” Bỗng nhiên một tiếng trống trầm đục vang lên từ cách vách, tiếng trống át đi tiếng ổn ào, làm tiếng ồn ào nhất thời dừng lại.

“Tùng tùng, cắc tùng tùng — tùng tùng—” Tiếng trống lại chuyển thành tấu hai hồi liên tục.

“Tùng tùng tùng tùng–” Tiếng trống lại nhanh chóng quay trở lại, trở nên kịch liệt mà dồn dập.

Khi tiếng trống kịch liệt gây ngạc nhiên cùng chấn động kia dừng lại, đèn bốn phía trên đài cũng đồng thời thắp sáng lại. Nhưng mà, đèn trong đại sảnh cùng hành lang lầu hai cũng không có thắp lại. Ánh sáng cùng sự u tối đối lập rõ ràng khiến cho ánh mắt mọi người tập trung ở trên đài.

Chỉ thấy ở trên đài kia có một người ngồi dùng miếng vải đen dài che nửa thân người.

Đem tất cả thu hết vào mắt, khóe miệng Hoắc Thiên Thụy nhếch lên, trong đôi mắt đen hiện lên vẻ tán thưởng: Khắ lắm ra đòn phủ đầu đây.

“Tùng – Tùng – tùng—” Tiếng trống chậm rãi mà khoảng cách lại dài lại vang lên.

Vốn là đang ngồi không, mọi người bắt đầu đi theo người đang gõ trống, eo uốn éo lắc lư chầm chậm đứng lên, khiến mọi người hận không thể đem miếng vải đen cản trở vướng víu kia xé bỏ đi.

“Tùng—” Một tiếng trống dài cuối cùng vang lên. Miếng vải đen vẫn quấn quanh những đường cong tuyệt đẹp của người kia liền bị người kia ném bay một cách đẹp mắt sang phía bên cạnh sân khấu.

Điều này khiến cho nam nhân dưới đài lập tức đem tầm mắt dời đến trên người cuối cùng không còn che nữa kia. Nhưng mà, bọn họ cũng chỉ nhìn đến phía sau tuyệt mỹ hấp dẫn. Nhưng mà, chỉ là phía sau cũng đủ khiến hai mắt các nam nhân sáng lên: Da thịt người kia giống như lộ ra bên ngoài quần áo khiến những đường cong tuyệt đẹp của người trên đài phô ra vô cùng tinh tế.

“Tùng– Tùng—” Tiếng trống lại vang lên. Người ở trên đài kia lại nhanh chóng xoay người một cái, khiến những nam nhân này thở dốc một hơi: Chỉ thấy người kia trên mặt mang theo chiếc khăn che mặt, chỉ có thể nhìn thấy hai đôi mắt sáng ngời khác thường dưới ánh đén. Ánh mắt kia như đóa hoa kiều diễm nở rộ khiến cho người ta có một cảm giác yêu mị.

Mấy nam nhân vốn tưởng rằng có thể nhìn thấy được dung mạo tuyệt sắc của Hoa Hồng Đen cô nương nhưng không được thấy có chút thất vọng. Đây chính là loại ngắm hoa trong sương mù, hoa đẹp hơn nhờ tưởng tượng, mà quần áo lụa mỏng bó sát người nàng, dáng người quyễn rũ, chỉ lộ ra bên ngoài một đôi mắt như nước nhìn từ xa rõ ràng chính là một tuyệt đại giai nhân duyên dáng yêu kiều ở trên đài.

Trong nhã phòng ở lầu hai, trong đôi mắt đen của Hoắc Thiên Thụy hiện lên sự tán thưởng: Được lắm, Phó Vân Kiệt thông minh lắm. Hiểu được dương trường tị đoản [1]. Trước lấy cái khăn che mặt che lại vẻ mặt xấu xí, lại để lộ gia đôi mắt tuyệt đẹp như một đóa hoa kiều diễm, nhất thời khiến cho người ta không tự giác nghĩ đến dung nhan dưới lớp khăn che kia nhất định là vô cùng quyễn rũ. Nếu nói Vô Song cô nương thuần khiết như hoa sen khiến cho người ta cảm giác như là tiên tử chỉ có thể đứng từ xa mà nhìn ngắm không thể lại gần, còn giờ phút này Phó Vân Kiệt lại ma mị đến cực điểm lại chính là ma nữ mê hoặc nam nhân thiên hạ, khiến cho tất cả nam nhân không thể kháng cự.

[1] Ý nghĩa: biết cách lấy sở trường để che lấp, khắc phục điểm yếu của mình

Đôi mắt sáng của nàng mở to, đem tất cả biểu tình si mê của nam nhân dưới đài thu vào đáy mắt, môi đỏ mọng cong lên: Trò hay chỉ vừa mới bắt đầu mà thôi.

“Tùng tùng – cắc—” Tiếng trống bắt đầu lên xuống theo một nhịp điệu mà mọi người chưa bao giờ nghe qua, nhưng lại có khiến lòng người phấn chấn, khiến tâm tình người ta không tự chủ mà dâng cao lên.

Theo giai điệu vang lên, nàng bắt đầu bước chân như chú mèo đi bộ lên phía trước mười mấy bước rồi xuất hiện một hồng trụ (cột màu đỏ – chị ta múa cột).

Mỗi bước đi, khiến cho dưới đài luôn vang lên tiếng hít vào thật mạnh.

Theo bước chân như mèo đi của nàng, hai vạt váy xẻ xuống ở bên chân bắt đầu di chuyển, đôi chân thon dài hoàn mỹ kia như ẩn như hiện trước mắt mọi người.

Quyến rũ như thế không chỉ rơi vào trong mắt các nam nhân dưới đài mà còn có một đôi mắt đang đỏ lên nhìn thấy.

Một màn như thế đồng dạng cũng rơi vào trong mắt Hoắc Thiên Thụy. Thân hình cao lớn không tự giác đứng lên, đi về phía trước cửa sổ. Vốn cho rằng từng thấy qua Phó Vân Kiệt mặc nữ trang chính mình hẳn sẽ không kinh ngạc. Nhưng mà, nhìn gương mặt bị che đi kia, một thân quần áo ý lộ ra như thế, thân ảnh bước đi từng bước thanh nhã, cùng với đôi chân thon dài hoàn mỹ như ẩn như hiện kia, lại quyến rũ như thế, lại mê hoặc người đến vậy. Đôi mắt vốn đang rơi vào trầm mêm bỗng nhiên bị những ca ngợi ở dưới đài không kiềm chế được ở khiến cho tỉnh lại. Tầm mắt di chuyển, nhìn trên những gương mặt lộ ra dục vọng, gương mặt tuấn mỹ nhất thời đen lại: Chết tiệt, hắn muốn sai người đào hết mắt những nam mnhân này, Phó Vân Kiệt tài năng như vậy chỉ có thể mình hắn xem. Nhưng mà, lúc này hắn không có cách nào làm như vậy. Bởi vì giờ phút này hắn chính là Khánh vương gia cùng Phó Vân Kiệt không quen. Lý trí miễn cưỡng đè nén lửa giận bùng cháy kia. Lửa giận không có chỗ phát tiết kia chỉ có thể cầm lấy thanh ngang của cửa sổ phát tiệt một chút.

Vừa lòng khi nhìn thấy mình thật sự hấp dẫn người xem, phía sau khăn che mặt nhếch cười: Ha ha, sườn xám cách tân của thế hệ sau đối với nam nhân mà nói là quần áo chí mạng nha. Tất cả đều bó sát, ngực bó, eo thon, mông, đem toàn bộ thân thể da thịt nữ nhân tuy không lộ ra ngoài, nhưng lại phô ra những đường cong nữ tính hoàn mĩ. Ở thời đại này chỉ lưu hành loại quần áo phiêu dật rộng thùng thình, sườn sám này khiến cho tất cả nam nhân phải đui mù.

Đôi mắt sáng nhìn càng ngày càng gần hồng trụ, môi đỏ mọng giãn ra càng rộng: Sườn xám chỉ là bắt đầu. Hôm nay, nàng sẽ khiến cho vũ đạo của cảnh quốc có sự thay đổi kinh người.

Tay phải duỗi ra, cầm hồng trụ trơn bóng, khẽ nâng tay, cả người tản ra hơi thở thanh nhã, thân thể xinh đẹp từ từ di chuyển vòng quamnh hồng trụ. Người cùng khoảng cách hồng trụ càng ngày càng gần. Cuối cùng lưng của người kia cũng kề sát vào hồng trụ.

Đôi mắt sáng lóe ra tia sáng mê người. Thân thể mềm mại xinh đẹp bắt đầu lấy hồng trụ là trung tâm, lấy tư thế cực kỳ mê người, cùng những động tác uốn công. Cái mông xinh, mềm mại, eo nhỏ giống như không có xương, còn có đôi chân thon dài như ẩn như hiện. Tất cả những điều này khiế cho những nam nhân dưới đài nhìn thấy đều mặt đỏ tai hồng, máu chạy nhanh, hận không thể được yêu tinh kia ôm cổ.

Hoắc Thiên Thụy giờ này ở lầu hai như đứng ở trong nước sôi lửa bỏng. Cùng lúc, gương mặt tuấn mỹ bị tư thế khiêu vũ nóng bỏng kia mà cháy lên một dục vọng mãnh liệt, bên cạnh đó, đôi mắt đen bởi vì tất cả mặt nam nhân dưới đài đều là biểu tình tràn đầy dục vọng làm cho lửa giận bùng phát. Hắn rất muốn đem thiên hạ đang trêu trọc người kia khóa chặt trong ngực, không bao giờ để cho những nam nhân khác có cơ hội nhìn trộm một chút. Giờ phút này hắn vô cùng hối hận khi đưa ra điều kiện như vậy.

Trong đôi mắt đen vốn cháy rực bởi vì động tác kế tiếng của người trên đài kia mà xao xuuyến: Chỉ thấy người kia vốn chính là dán vào hồng trụ uốn éo thoắt ẩn thoắt hiện, bỗng nhiên chân dài thon mỹ vươn ra gác lên hồng trụ, đồng thời tay phải trắng nõn cũng tóm lấy hồng trụ. Thân thể xinh đẹp mềm mại bắt đầu quay tròn nhanh dần quanh hoàng trụ. Quần áo màu đen, da thịt trắng nõn lộ bên ngoài, cùng với cây cột đỏ thẫm kia, ba loại màu sắc đối lập nhau như vậy đập mạnh vào thị giác người khác. Hình ảnh như vậy khiến cho mọi người chỉ có thể như ngừng hô hấp, mắt không nháy chỉ sợ khi nháy mắt sẽ bỏ qua một điều gì đó.

“Cắc—” Một tiếng trống dài cuối cùng dừng lại. Thân ảnh nhanh chóng tròn một cách đẹp mắt, thân thể xinh đẹp mềm mại lại kề sát hồng trụ. Nàng để tay lên đầu, tay phải vươn ra, giống như muốn bắt được tiếng trống dài đã trôi đi kia.

Không có tiếng hô to cùng vỗ tay như mong muốn, chỉ có một mảnh yên tĩnh.

Trên đài Phó Vân Kiệt dựa vào hồng trụ mà thở dốc. Trong đôi mắt sáng kia không có xuất hiện thất vọng, ngược lại là sự hưng phấn cùng tự tin: Cuối cùng cũng là yên tĩnh. Nàng tin tưởng mị lực của màn múa cột này.

Lúc này, những đèn lồng bị tắt bắt đầu được thắp sáng lại. Đem tình hình dưới đài hiện rõ trước mặt: Chỉ thấy tất cả nam nhân dưới đài đang trợn mắt hố hốc mồm nhìn người trên đài.

Khi nghe thấy tiếng trống dừng, Tô tú bà vẫn trốn lại đi vào. Nhìn bốn phía tối đen, bà vội vàng cho người ta thắp đèn trở lại. Từ góc độ của bà, chỉ nhìn thấy thân kia được hồng trụ che nửa cùng những người xem ở dười đài ngây ngốc. Chỉ sợ những khách nhân đã bị vẻ xấu xí của cô nương kia dọa đến. Cứ âm thầm tự mình động viên tinh thần, lắc lắc thân thể biến dạng, bà cất bước đi lên trên đài.

“Ta trả hai mươi vạn lạng, để chuộc thân cho cô nương này.” Không biết ở đâu một tiếng thét vang lên, đánh vỡ sự trầm mặc dưới đài.

Tiếng thét này khiến cho bước chân cuối cùng bước lên đài của Tô tú bà thiếu chút nữa bước hụt. Hai mươi vạn lượng!? Này cũng không kém tiền chuộc thân một nửa của Vô Song. Nam nhân này sẽ không bị điên đi. Cô nương xấu như thế cũng muốn ra giá.

“Ta trả ba mươi vạn lượng.” Mội giọng nói vội vàng lập tức vang lên. Khiến cho Tô tú bà vẻ mặt vốn đang nghi hoặc trợn mắt há hốc mồm.

“Ta trả bốn mươi vạn lượng.”

“Bốn mươi lăm vạn lượng.”

“Năm mươi vạn.”

Tiếng trả giá ngày càng nhiều.

Năm mươi vạn lượng?! Trời ạ! Đấy chính là giá chuộc thân của Vô Song. Giờ phút này Tô tú bà cuối cùng không chịu được sự hiếu kỳ trong lòng, tiến lên. Bà muốn biết cô nương xấu xí kia rốt cuộc có phương pháo gì có thể khiến cho nam nhân này điên cuồng như thế.

Đầu tiên đập vào mắt chính là quần áo khỏa thân màu đen. Bộ quần áo kia giống như là quần áo lớp trong cùng của người bảo thủ. Cô nương đều phải mặc loại quần áo phiêu dật, quần áo khỏa thân như vậy không ai muốn mặc. Tầm mắt nghi ngờ nhìn tới hai vạt áo xẻ xuống, cùng với đôi chân dài như ẩn như hiện. Hai tròng mắt của bà sáng ngời: Tuyệt! Như thế, bộ quần áo liền có vẻ mê hoặc vô cùng.

“Một trăm vạn lượng!” Một tiếng tức giận trong đống hỗn loạn vang lên, cái này là tiếng nói của hắn.

“Một trăm vạn lượng!?” Tô tú bà cuối cùng không chịu nổi la lên một tiếng.

Vốn ngạc nhiên bởi vì gương mặt âm trầm trước mặt đánh bay đo.

Khó có thể áp chế được sự ghen tuông trong lòng, Hoắc Thiên Thụy phi thân lên trên đài. Hắn quả quyết cầm lấy áo choàng mới hạ xuống, đem thân thể mềm mại quyễn rũ kia che lấy kín.

Dưới đài là một nam nhân phương Nam đến kinh đô buôn bán nhịn không được lên tiếng nói: “Một trăm mười vạn lượng. Còn có xin mời vị kia rời đi. Hiện tại, vị cô nương còn không phải của ngài.” Vưu vật[2] như thế, nói gì thì hắn cũng muốn có được.

[2] Là vật có sự hấp dẫn, quyến rũ, khó cưỡng lại.Thường để chỉ nữ nhân

Giờ phút này Tô tú bà một chút cũng không vui vẻ. Nhìn gương mặt lập tức âm trầm, bà thật sự sợ Khánh vương gia sẽ tức giận, đem cái người không thuận mắt kia giết chết.

Đôi mắt đen hiện lên chút lạnh lẽo. Bàn tay to vươn ra, đem người kia còn lộ ra cái đầu gắt gao ôm vào trong ngực như tuyên bố chủ quyền, giọng nói lạnh lẽo vang lên: “Một trăm năm mươi vạn lượng.”

Nam nhân kia vốn muốn lại ra giá bỗng nhiên cảm thấy bên thắt lưng có thêm một vật cứng sắc nhọn, một tiếng cảnh cáo trầm thấp truyền vào bên tai: “Nếu ngươi muốn bước ra khỏi Bách Hoa Các, liền ngừng ra giá.”

Nam nhân kia gương mặt trắng bệch, không thể không buông cánh tay đã nâng lên được một nửa.

Vừa lòng nhìn vẻ mặt nam nhân dám can đảm muốn chiếm lấy người hắn yêu kia chật vật không trả giá. Nhưng mà, hắn rất nhanh cảm thấy khả năng nhận ra hắn là thân phận Vương gia mà không trả giá, nhưng vẫn dùng một ánh mắt ái mộ nhìn trộm người trong lòng hắn. Trong đôi mắt đen hiện lên sự tức giận. Thân hìn cao lớn xoay một cái, ôm lấy thắt lưng người trong lòng.

“Khánh vương gia, ngài không cần quá phận. Chúng ta chỉ là diễn trò!” Phó Vân Kiệt thân hình cứng ngắc, thấp giọng nói.

“Nếu diễn trò cũng nên làm tốt.” Gương mặt tuấn mỹ cúi xuống, sắp chạm vào cái khăn che mặt của nàng. Hơi thở ấm áp phả ở trên mặt nàng: “Hay là, vị này đây ngày mai muốn xuất ra một trăm vạn lượng cho ta sao?”

Nam nhân chết tiệt. Nàng cắn răng đem mặt chôn ở trước ngực hắn, không nhìn tới gương mặt đáng giận kia.

Nhìn người kia khó có được sự ngoan ngoãn đứng ở trong lòng mình. Trong đôi mắt đen hiện ra nhu tình. Bàn tay to không tự giác siết chặt. Rồi sau đó hắn ngẩng đầu, mang theo sự kiêu ngạo của thắng lợi, cũng không chờ Tô tú bà tuyên bố kết quả, ngay dưới ánh mắt mọi người ôm nàng rời đi.

Hai người đi xa cũng không có chú ý tới một bóng đen vẫn luôn ở chỗ tối đêm tất cả những gì trải qua đều thu vào mắt.