Hai Đứa Nhỏ Vô Tư

Chương 15




Sau khi Tề Nhạc khai giảng được vài ngày thì mới biết Chu Hạo không nộp nguyện vọng, mà lại vào lớp bổ túc tiếp tục học 12, phòng học lại còn sát vách lớp của Tề Nhạc.

Thời điểm nghỉ giải lao, có bạn học nói cho Tề Nhạc biết có người đứng ở cửa sau chờ cậu, cậu đứng dậy nhìn sang, thì thấy Chu Hạo đang dựa vào cạnh cửa, ôm cánh tay nhìn cậu cười.

Mặt Tề Nhạc đỏ lên một chút, kể từ đêm hai người bọn họ làm chuyện đó, sau khi tách ra thì đây vẫn là lần đầu tiên gặp mặt, ngày hôm sau Chu Hạo trở về thành phố, cậu thì đợi kỳ nghỉ qua rồi trực tiếp đi học, hai người còn không tìm được cơ hội gặp mặt nhau.

“Sao anh lại tới đây?” Tề Nhạc dùng âm thanh như con muỗi nhỏ giọng nói.

Chu Hạo chỉ chỉ vào lớp bên cạnh: “Lên lớp.”

“Học lớp bổ túc?Anh không nộp nguyện vọng sao?”

Chu Hạo gật gật đầu, nâng tay định xoa má Tề Nhạc, nhưng nhìn thấy xung quanh toàn là bạn học đành phải thu lại.

“Chuyện lớn như vậy tại sao anh lại không nói cho em biết?”

“Giờ không phải là đã biết rồi sao?” Chu Hạo bỗng nhiên cúi đầu, ghé vào tai Tề Nhạc hỏi nhỏ: “Nơi đó còn đau không?”

Tề Nhạc hừ hừ, cái mông vốn không đau giờ bị Chu Hạo hỏi lại cảm thấy nhức nhức, đỏ mặt nói: “Cẩn thận em bóp nát anh.”

Chu Hạo đùa giỡn cậu, tâm tình cũng trở nên vui vẻ hơn, vỗ vỗ đầu Tề Nhạc: “Trở về học đi, buổi trưa chờ anh.”

Bây giờ, thời gian học tập và nghỉ ngơi của hai người bọn họ đều giống hệt nhau, mỗi ngày ngoài trừ ngủ cùng thì gần như tất cả đều làm cùng nhau.

Sinh hoạt của lớp 12 cực kỳ khô khan vô vị, ngoại trừ việc lên lớp thì còn lại chính là thi cử, môn giải trí duy nhất chính là thi đấu bóng rổ vào mùa thu hằng năm của trường.

Chu Hạo và Tề Nhạc đều là người của đội bóng rổ, bởi vì mấy trận thi đấu trước đều là vòng loại nên hai người không gặp được nhau, mãi cho đến khi diễn ra trận tranh quán quân, hai người mới có thể giao tranh.

Chu Hạo có ưu thế về chiều cao, kỹ thuật so với những người khác cũng tốt hơn nhiều, tuy rằng điểm của lớp bọn họ gần như là do hắn kiếm được, thế nhưng chêch lệch điểm số vẫn bị kéo ra rất nhanh.

Nửa sau trận đấu, thời điểm Tề Nhạc dẫn bóng úp rổ, bị Chu Hạo chặn lại, Tề Nhạc hung tợn nhìn hắn giơ ngón giữa, Chu Hạo truyền bóng cho đồng đội của mình, thừa dịp không ai chú ý vỗ lên mông Tề Nhạc một cái.

Tề Nhạc bị hắn làm cho sợ hết hồn, giống như lo lắng Chu Hạo sẽ lột quần mình xuống, cậu liền cầm chặt lấy lưng quần chạy trốn thật nhanh.

Tề Nhạc lại cướp được bóng, nhảy lên cao ném bóng vào rổ, lúc hạ xuống không chú ý phía dưới, trẹo chân một cái, cậu đau đớn ngã bệt xuống đất.

Chu Hạo nhìn trọng tài làm một cái thủ thế tạm ngừng trận đấu, chạy tới chen tách những người vây xung quanh Tề Nhạc ra, ngồi xuống đối diện cởi giày cậu ra.

Tề Nhạc nhìn bạn học bên cạnh, phất phất tay, ra hiệu bọn họ tiếp tục, lại để cho Chu Hạo dìu mình ra băng ghế bên ngoài sân nghỉ ngơi.

Bên kia vẫn chờ Chu Hạo vào trận, Chu Hạo không để ý tới, ngồi chồm hỗm trên mặt đất cẩn thận từng li từng tí nâng chân Tề Nhạc lên, ấn ấn lên mắt cá chân đang dần sưng to. Tề Nhạc “ah” một tiếng: “Nhẹ chút, đau ”

“Đi bệnh viện.” Chu Hạo tiếp nhận chai nước khoáng bạn học đưa tới, mở nắp rồi lại đưa cho Tề Nhạc, chờ Tề Nhạc uống nửa bình rồi mình mới nhận lấy uống hết.

Trên sân thi đấu lại bắt đầu, hai đội đều một lần nữa thay đổi người.

Giáo y cùng giáo viên chủ nhiệm cũng chạy tới ân cần hỏi han, Tề Nhạc nhìn sắc mặt tái nhợt của giáo viên chủ nhiệm lớp Chu Hạo, cười hắc hắc, lấy áo sơ mi caro lớn của mình lau mồ hôi trên mặt Chu Hạo, nói: “Không có chuyện gì đâu ạ, đây là anh của em, để anh ấy đưa em đến bệnh viện là được.”

Sự khó chịu của bạn học cùng thầy giáo đối với hành động của Chu Hạo cũng dần giảm, chờ giáo y phun thuốc lên mắt cá chân Tề Nhạc, xử lý đơn giản xong, Chu Hạo chào giáo viên hai lớp, cự tuyệt yêu cầu của người khác muốn cùng đi đến bệnh viện, sau đó ôm lấy Tề Nhạc đi ra khỏi sân.

Chờ đi tới nơi có ít người, một tay Tề Nhạc ôm chặt lấy cổ của Chu Hạo, tay khác xoa nắn lỗ tai của hắn, nói: “Anh đi rồi, lớp anh thua là cái chắc.”

“Câm miệng.” Chu Hạo mím chặc môi, hai tay vững vàng đỡ lấy chân Tề Nhạc, sợ mình không cẩn thận sẽ làm ngã cậu.

Tề Nhạc biết là Chu Hạo lo lắng cho mình, quơ quơ chân, cố ý kéo dài âm thanh: “Anh là đồ không có lương tâm, em là người bị thương mà anh vẫn hung dữ như vậy (。┰ω┰。).”

“Đừng nhúc nhích.” Chu Hạo đi mấy bước, rồi ngừng lại, hít một hơi thật sâu: “Anh sợ sẽ làm em bị đau.”

Tề Nhạc nằm nhoài lên trên bả vai Chu Hạo, nhìn gò má của hắn đã không còn dấu vết ngây ngô, hôn lên cổ hắn một cái: “Không đau.”

Mắt cá chân của Tề Nhạc bị rạn xương, phải đợi nửa tháng mới có thể khỏi hẳn, bó thạch cao, nẹp lại cẩn thận, Chu Hạo cõng cậu ra khỏi bệnh viện. Chu Hạo gọi điện thoại cho hai giáo viên xin nghỉ hai ngày, đứng ở ven đường hỏi Tề Nhạc: “Về nhà sao?”

Tề Nhạc lắc đầu, chỉ vào khách sạn nhỏ ở đối diện, hỏi: “Mang tiền không?”

Chu Hạo mở cửa phòng, vừa mới đặt Tề Nhạc lên giường, lúc muốn đến phòng tắm lấy khăn lau người cho cậu, thì đã bị cậu ôm chặt lấy không chịu buông tay.

Tề Nhạc cà cà đầu lên phần eo lưng của hắn, nói: “Đau chân, anh hôn em một cái nào ╭(╯ε╰)╮.”

Chu Hạo cúi người xuống hôn cậu, Tề Nhạc trực tiếp ôm lấy cổ kéo hắn lên giường.

Chu Hạo vội vã chống cánh tay lên, sợ đụng trúng chỗ đau của Tề Nhạc: “Đừng nghịch, đúng trúng lại càng đau đó.”

Tề Nhạc vẫn không chịu buông tay, sờ loạn thân thể của hắn, nói: “Nhanh lên một chút, nhanh lên một chút, giúp em dời đi lực chú ý, những nơi khác đau chân sẽ hết đau.”

Chu Hạo dở khóc dở cười, nguyên bản sợ cậu đau nên hắn vẫn còn cố nhịn, bởi vì sau lần thân thiết kia, thân thể của cậu vẫn chưa khỏe hẳn, trốn ở góc trường học hôn nhẹ căn bản không đã nghiền, lúc này, hắn bị Tề Nhạc trêu đùa liền trở nên không xong rồi.

Chu Hạo đi tới phòng tắm rửa ráy, Tề Nhạc nằm ở trên giường, chân đặt lên mền hừ hừ không ngừng, lần này chân đau mà mông nó cũng đau luôn rồi. Chờ Chu Hạo đi ra, lại vươn tay đến muốn hôn hắn.

Chu Hạo bởi vì cố kỵ vết thương trên người Tề Nhạc nên làm cũng chưa tận hứng, Tề Nhạc nhìn nơi đó của hắn lại đứng lên, bèn dùng miệng giải quyết cho hắn.

Tề Nhạc nửa đêm ngủ không thoải mái, lông mày vẫn luôn nhíu chặt.Một lát sau liền mở mắt ra, để Chu Hạo nằm thẳng, còn mình thì nghiêng qua một bên, khoát cái chân bị thương lên người hắn rồi thiếp đi.

Chu Hạo ôm cậu vào ***g ngực, không nhúc nhích, cũng không nhắm mắt, chỉ tỉ mỉ miêu tả khuôn mặt của cậu.Nhìn thấy Tề Nhạc nhíu mày liền cúi đầu hôn nhẹ, nhìn cậu chìm vào giấc ngủ thì mới yên lòng.