Hai Đứa Nhỏ Vô Tư

Chương 16




Chân Tề Nhạc phải bó thạch cao, nhưng mà không thể vì chuyện này mà làm trễ nãi chương trình học được, vì vậy, cậu quang minh chính đại tiến vào ký túc xa của Chu Hạo, để hắn chăm sóc mình, nâng tay có áo, há miệng có cơm.

Mãi cho đến một tháng sau hủy thạch cao, Chu Hạo mới vội vội vàng vàng thu dọn đồ đạc đi tham gia tập huấn bên ngoài.

Thành tích chuyên nghiệp của Chu Hạo vốn cũng không kém lắm, năm ngoái làm sai một mục nên mới bỏ lỡ cơ hội vào Thể Viện, năm nay thi cử thuận lợi hơn nhiều, thành tích còn chưa công bố, thì hắn đã biết điểm số của mình sẽ không tồi.

Thể Viện: Học Viện TDTT

Tháng Sáu thi đại học là thời điểm oi bức nhất, Tề mẹ cũng chạy đến, thuê một phòng nhỏ gần trường của Tề Nhạc, bồi cậu hai ngày thi cử.

Từ nhỏ, thành tích của Tề Nhạc đã rất tốt, thi đại học căn bản không thành vấn đề. Vừa vặn năm nay lại thay đổi cách thức, công bố điểm trước rồi mới điền nguyện vọng, nhìn điểm sàn năm trước, điểm của Chu Nhạc hai người cao hơn nhiều, từng người điền vào trường mà mình thích.

Trường học của hai người bọn họ ở cùng một thành phố, cách nhau rất gần, có Chu Hạo nhìn, Tề mẹ cũng yên tâm không ít, dù sao ở trong mắt cô đứa con trai này từ nhỏ đã nghe lời, cả ngày vui cười hớn hở, ngốc ngốc hề hề, sợ cậu bị người khác khi dễ.

Một mùa hè qua đi, đã đến lúc đi đến đại học báo danh. Đáng lý ra Tề mẹ cũng muốn đi cùng, nhưng khi nhìn thấy bộ dạng trưởng thành của Chu Hạo thì cũng yên lòng, chuyên tâm đi lo chuyện làm ăn của gia đình.

Chu Hạo mang theo bao lớn bao nhỏ, chào tạm biệt mẹ hắn cùng với tiểu Hổ miệng đang cong lên, một mặt không cao hứng, rồi dẫn Tề Nhạc lên tàu hỏa

Đây là mùa khai giảng, trong buồng xe ngộp ngạt chen lấn, hành lang bên trong cũng đứng đầy người.

Tề Nhạc méo miệng ngồi ở bên cửa sổ, tám giờ đi đường cũng trở nên xa xa khó với, vừa bắt đầu cõi lòng tràn đầy hưng phấn, nghĩ có thể cùng Chu Hạo trải qua thế giới hai người ngọt ngào, ai dè lại thành ra thế này.

Chu Hạo gọt một trái táo đưa cho Tề Nhạc, Tề Nhạc lắc đầu, không ăn.

Chu Hạo đặt trái táo lên bàn, lại mở một chai nước khoáng, để cho Tề Nhạc uống, Tề Nhạc xẹp miệng, không chịu uống, uống hết lại mắc công chen chúc trong rừng người đi vệ sinh.

Chu Hạo một tay ôm lấy vai Tề Nhạc, nhân cơ hội nắm cằm của cậu, đổ nước vào miệng.

Tề Nhạc bị sặc ho khan vài tiếng, vừa thẹn vừa giận trừng Chu Hạo.

Chu Hạo cũng tự uống một hớp, sau đó lấy giấy ăn lau vết nước còn dính ở cằm Tề Nhạc: “Ban ngày rất nóng, uống nhiều nước một chút, đừng để bị say nắng, chờ đến khi tới nơi, nghỉ ngơi một ngày rồi lại đến trường.”

Tề Nhạc nhìn bộ dạng quan tâm của Chu Hạo, có hỏa cũng không phát ra được, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, không ngừng nhìn thời gian, hi vọng nhanh chóng đến nơi.

Cuối cùng cũng đã tới, từ lúc chen đi ra khỏi trạm xe lửa đến giờ, Tề Nhạc vẫn ủ rủ như cũ, rũ đầu đi theo phía sau Chu Hạo. Chu Hạo kéo valy đựng hành lý đi mấy bước, liền quay đầu lại cầm tay Tề Nhạc dắt cậu đi.

Bọn họ trực tiếp thuê một căn phòng tại khách sạn nhỏ gần trạm xe lửa, Tề Nhạc vào đến phòng, thấy cái giường chuẩn bị nằm xuống không muốn cử động, lại bị Chu Hạo xách đi tới buồng tắm.

Thời điềm nước lạnh lao xuống, tinh thần của Tề Nhạc hồi phục không ít, ôm eo Chu Hạo, dựa vào người hắn cảm thán: “May là có anh ở đó, chứ không, chắc có lẽ em nghẹn chết trên xe luôn rồi.”

Chu Hạo rửa hết bọt sữa tắm trên người Tề Nhạc, cười cười, nói: “Em mà nghe lời, cả đời này anh đều ở bên cạnh em.”

Tề Nhạc cười híp mắt: “Nói được lắm, giống như em mà không nghe lời thì anh không cần em nữa ý.”

Chu Hạo xoa xoa tóc của cậu: “Trước tiên ở lại ký túc xá một năm, sang năm chúng ta sẽ thuê phòng ở ngoài. Chờ sau khi tốt nghiệp, thì đến nói chuyện với ba mẹ em.”

Tề Nhạc “ừ” một tiếng, thỏa mãn híp mắt lại, chôn đầu vào người Chu Hạo bắt đầu ngủ gà ngủ gật, cậu mới không lo lắng chuyện này, từ nhỏ cậu đã yêu thích Chu Hạo, ba mẹ cậu cũng rất rõ ràng, nếu như bọn họ không đồng ý, trừ bỏ Chu Hạo, cậu không muốn bất kỳ ai hết.