Hệ Thống Đi Lạc Tu Tiên Kí

Chương 102: Vực sâu




Triệu Vô Cực hướng Từ Tiểu Bạch nói:

“ Ngươi nhìn phía trước kìa! ”

Từ Tiểu Bạch hướng phía trước nhìn tới, hắn nheo mắt lại, cố gắng nhìn rõ hơn.

Một lát sau hắn lập tức biến sắc mặt, phía trước chính là vực thẳm, bọn hắn đến đường cùng.

Không ngờ chạy loạn một hồi lại chạy tới vách núi, Từ Tiểu Bạch cảm thấy sinh mệnh thật buồn cười, thật bi ai.

Bao nhiêu công sức cùng dã cẩu đại chiến rồi lại liều mạng chạy nhanh, cuối cùng lại phải kết thúc ở cái này vực sâu sao?

Phía trước không đường, phía sau có truy binh, Từ Tiểu Bạch không nghĩ ra cách nào có thể giúp hắn cùng Triệu Vô Cực có thể thoát chết trong tình huống này.

Cho dù Triệu Vô Cực trước giờ luôn tỏ ra vô cùng thông minh nhanh trí, cho dù hắn võ lực cao hơn nữa, đứng trước vực thẳm cùng dã cẩu luyện khí kì hai tầng yêu thú, bọn hắn cũng là phải chết vận mệnh. 

Từ Tiểu Bạch thở dài, nhìn Triệu Vô Cực, chỉ đáng tiếc hắn người bạn mới giao này a! thật mong chờ một ngày hai người có thể cùng ở trên giang hồ đồng hành,cùng hành hiệp trượng nghĩa, nhưng hôm nay sợ là tất cả phải kết thúc ở đây rồi.

Triệu Vô Cực nhìn Từ Tiểu Bạch một mặt thất lạc, biết hắn đang nghĩ gì.

Triệu Vô Cực cười nói:

“ ngươi toàn lực nhảy mạnh có thể nhảy bao xa? ”

Từ Tiểu Bạch không biết Triệu Vô Cực lúc này hỏi điều này có ý nghĩa gì, hắn toàn lực nhảy mạnh thì có thể làm gì? cũng không thể nhảy quá cái này vách núi a!

Một khi rơi xuống chính là một con đường chết mà thôi!

Chả lẽ Triệu Vô Cực còn cho rằng chỉ cần dùng khinh công thân pháp là thật sự có thể nhảy qua?

Từ Tiểu Bạch trong lòng buồn rầu, không muốn trả lời. Nhưng Triệu Vô Cực ánh mắt vẫn chăm chú nhìn hắn, hắn không thẻ không trả lời:

“ Khoảng ba mươi bốn mươi mét đi, nếu ta cố gắng hết sức không chừng còn có thể thêm được năm mét! ”

Triệu Vô Cực gật đầu như thế cũng đủ rồi!

Hắn lập tức hỏi:

“ Từ Tiểu Bạch, ngươi có tin tưởng ta không? ”

Từ Tiểu Bạch khó hiểu, Triệu Vô Cực không gọi hắn là Từ công tử mà gọi thẳng hắn tên, cho thấy đối phương không còn khách khí mà là đang rất nghiêm túc.

Nếu nói hắn có tin Triệu Vô Cực hay không thì là có một chút.

Từ Triệu Vô Cực thể hiện ra bản lĩnh cá nhân, để Độ Hải cùng Từ Tiểu Bạch mặc định cho rằng hắn là đội trưởng. 

Từ Triệu Vô Cực kết giao bằng hữu với hắn, cho hắn biết cái gì là bằng hữu chân chính, để hắn cảm nhận được trên giang hồ nghĩa khí cùng thiếu niên nhiệt huyết, hắn đối với Triệu Vô Cực vẫn là có rất lớn tin tưởng.

Tuy không biết Triệu Vô Cực lúc này muốn nói gì nhưng Từ Tiểu Bạch vẫn là nhẹ nhàng gật đầu một cái.

Triệu Vô Cực hài lòng nói:

“ vậy tí nữa ta đi trước một bước, ngươi ở phía sau cứ toàn lực nhảy mạnh là được, không cần sợ hãi, ta ở bên kia chờ ngươi! ”

Từ Tiểu Bạch mộng bức, Triệu Vô Cực đây là bàn giao hậu sự sao?

Hắn đi trước một bước? ở bên kia chờ ta?

Là ý chỉ bên kia thế giới, xuống âm tào địa phủ hay minh giới sao?

Từ Tiểu Bạch trong lòng nản lòng,không ngờ Triệu Vô Cực trong lúc này cũng là không có biện pháp gì, hắn đối với sinh cơ đã hoàn toàn dập tắt.

Triệu Vô Cực bỗng nhiên đẩy mạnh thân pháp tốc độ, vận dụng luôn cả Ngũ Quỷ mật tịch.

Hắn ở trong bóng đêm lập tức kéo dài ra một cái bóng mờ, như là mị ảnh ở trong đêm phiêu dật, nếu người khác nhìn thấy sợ là phải nghĩ mình gặp quỷ mà khóc thét một phen.

Từ Tiểu Bạch nhìn Triệu Vô Cực lao nhanh, lại càng buồn hơn, tìm chết cũng vội vàng như vậy? không muốn đứng lại phản kháng một chút sao? dù sao cũng là chết, cho dù chiến đấu kéo thêm cho dã cẩu một ít vết thương cũng so nhảy xuống vực có lời chứ?

Triệu Vô Cực thì lúc này hoàn toàn đã không để ý tới những thứ này, hắn đang điên cuồng vận chuyển Tử Hà Bất Diệt thần công.

Nội công tuy ít nhưng được đẩy lên một cái tột đỉnh trạng thái, sẵn sàng bộc phát bất cứ lúc nào.

Triệu Vô Cực hướng bờ vực lập tức lao nhanh, tốc độ của hắn so với dã cẩu còn phải nhanh năm phần, ở trong đêm tối kéo ra từng đoạn bóng mờ.

Trước đây Triệu Vô Cực tập luyện Thủy Thượng Phiêu nhất hư độ giang cảnh giới chỉ có thể nhảy xa năm mươi mét, mà cái này vực sâu chỉ sợ có hơn bảy mươi mét.

Hắn nhảy tới chính là một đường tìm chết.

Nhưng Triệu Vô Cực từ khi đả thông mạch chiếu hải, có thể hư không mượn lực, hắn đối với cái này bảy mươi mét vực sâu cũng không coi vào đâu.

Dồn khí vào hai chân, Triệu Vô Cực điên cuồng từ đan điền thúc dục nội công, lao thẳng tới bờ vực, sau đó là nhảy mạnh.

Thân hình của hắn lập tức vọt mạnh lên giữa không trung hướng phía trước lao tới, hắn thuận theo các luồng gió lướt nhẹ mà qua, ở giữa không trung bay lượn giống như là tu tiên giả cưỡi phi kiếm.

Chỉ khác biệt tu tiên giả là dùng phi kiếm bay ngang, hắn là vận sức nhảy qua, bởi vậy sẽ phải có lúc rơi xuống.

Triệu Vô Cực bay một hơi đạt tới hơn năm mươi mét một chút, lúc này một đà đã dùng hết hắn bắt đầu rơi xuống.

Từ Tiểu Bạch thấy vậy lập tức tuyệt vọng, bằng hữu, chúng ta không sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm nhưng hôm nay có thể chết cùng ngày cùng tháng cùng năm, hi vọng sau này đầu thai chúng ta còn có thể quen biết! 

Không cần chờ, hắn sẽ lập tức đi theo Triệu Vô Cực ngay. Từ Tiểu Bạch có cảm giác hai người bọn hắn giống như là một đôi uyên ương đồng mệnh vậy!

Nhưng lúc này bỗng nhiên đột biến sinh, chỉ thấy Triệu Vô Cực ở giữa hư không bỗng nhiên điểm chân một cái, hắn từ rơi xuống xu thế lập tức lại trở về một hơi bay lên, thuận tiện vượt qua hai vách núi khoảng cách, đáp xuống bờ bên kia.

Từ Tiểu Bạch lập tức trợn to mắt, hắn là thế nào làm được?

Bảy mươi mét có hơn a? hắn làm sao có thể nhảy qua? cho dù khinh công có tuyệt đỉnh như thế nào đi nữa sao có thể có chuyện đó?

Từ Tiểu Bạch không thể lí giải nổi, Triệu Vô Cực làm sao có khinh công mạnh mẽ như vậy, cũng không hiểu sao hắn có thể mượn lực? vừa rồi hắn đặt chân điểm cái kia rõ ràng không có cái gì a? chẳng lẽ hắn hoa mắt?

Nhưng rất nhanh hắn liền tỉnh lại, không đúng a?

Triệu Vô Cực có thể nhảy qua, vậy chẳng phải nói hắn có thể tiếp ứng bản thân?

Từ Tiểu Bạch lập tức nhìn tới, Triệu Vô Cực từ trong nhẫn trữ vật của bản thân lập tức lấy ra một đoạn dài dây thừng, hướng hắn ra hiệu.

Từ Tiểu Bạch giây phút này cực kì vui sướng, hăn giống như thấy Triệu Vô Cực đang hướng hắn nói:

“Nhảy đi, ta sẽ tiếp ngươi! ”

Tìm được đường sống trong chỗ chết, có thể không vui mừng sao? đương nhiên là vui mừng, Từ Tiểu Bạch cảm thấy mình sắp vui mừng phát điên.

Từ tuyệt vọng lại tới hi vọng, như đảo qua một vòng quỷ môn quan trở về, lúc này Từ Tiểu Bạch trong lòng đúng là ngũ vị tạp trần, có hàng trăm cảm xúc không thể nói hết.

Không ngờ Triệu Vô Cực cứu hắn một lần đến một lần, hắn bây giờ mới thấm câu nói của các trưởng bối trong gia tộc:

“ Đi ra ngoài giang hồ ngọa hổ tàng long, không cần tự cho bản thân có bao nhiêu cao siêu, sẽ luôn có người mạnh hơn ngươi! hơn nữa giang hồ vô cùng nguy hiểm, không cẩn thận một chút là sẽ phải bỏ mạng! không chỉ thiên tai mà còn có nhân họa. Không chỉ nhân họa còn có thú họa. đủ các loại nguy hiểm đang chờ ngươi, nhất định phải cẩn thận! ”

Lúc này hắn mới chỉ gặp thú họa mà thôi đã thế này rồi, bị đuổi đánh gần chết, tương lai còn gặp những thứ kia, không biết còn phải nguy hiểm như thế nào?

Dẹp bỏ trong lòng ý nghĩ, Từ Tiểu Bạch tăng nhanh tốc độ, lập tức muốn lao tới.

Dã cẩu ở phía sau thì hai mắt trợn to, khóe mắt sắp nứt.

Con mồi của nó lại có thể nhảy qua vách núi? hắn làm sao làm được?

Nó không thể nhảy theo qua, vậy thù này làm sao báo?

Nhìn tên còn lại cũng đang muốn nhảy, vậy có phải nó lần này bị đánh vô ích rồi?

Dã cẩu trong lòng điên cuồng, nó không cam lòng!

Nó muốn giết chết hai tên kia nhân loại, muốn báo thù!

Không thể để tên cuối cùng cũng có thể thoát được, ít nhất phải giết được một tên mới thỏa trong lòng nó giận dữ.

Dã cẩu điên cuồng rống to một tiếng, nén nhịn ở lưng đau đớn xông tới truy đuổi, nó muốn giết chết Từ Tiểu Bạch.

Từ Tiểu Bạch cảm nhận được phía sau dã cẩu dị động, như là một làn ác phong đanh nhanh chóng tập kích đến, khoảng cách hai người ngày càng gần.

Từ Tiểu Bạch lúc này không dám lo nhiều như vậy, hắn chỉ muốn thật nhanh nhảy lên, cố hết sức nhảy qua mà thôi.

Chỉ cần nhảy được, Triệu Vô Cực sẽ tiếp hắn, hắn sẽ sống sót sau tai họa này.

Nhảy qua, con kia dã cẩu cũng không thể làn gì được hắn nữa.

Từ Tiểu Bạch tăng nhanh tốc độ tới cực hạn, điên cuồng chạy đi.

Dã cẩu ở phía sau cũng là không cam lòng, nó lần thứ hai điên cuồng rống lên, tăng tốc độ lao tới.

Bờ vực đã rất gất, nhưng khoảng cách giữa Từ Tiểu Bạch cùng dã cẩu cũng ngày càng gần.

Dã cẩu đã không hề để ý thương thế, nó chỉ muốn giết Từ Tiểu Bạch.

Từ Tiểu Bạch kiều quát một tiếng, hướng bờ vực nhảy tới.

Đúng lúc này dã cẩu cũng đuổi tới sau lưng hắn, một trảo nhanh như tật phong đánh ra.

Xoẹt!

Vạt éo xé rách, Từ Tiểu Bạch ở sau lưng mở ra ba đạo huyết ngấn khá sau, máu tươi ở trong không khí bay tung tóe.

Nhưng Từ Tiểu Bạch cũng đã hoàn thành nhảy ra, hắn cố cắn răng chịu đựng, mang vết thương bay mạnh mà qua.

Dã cẩu một kích thành công nhưng đồng thời cũng để Từ Tiểu Bạch thoát nạn, nó vô cùng táo bạo ở bên bờ vực đảo qua đảo lại, liên tục hướng Triệu Vô Cực cùng Từ Tiểu Bạch rống to, thể hiện sự phẫn nộ trong lòng nó. 

Khốn kiếp, hai cái nhân loại chạy thoát mất rồi!

Triệu Vô Cực ở bên này mắt sắc, lập tức vung mạnh đầu dây thừng hướng Từ Tiểu Bạch phương hướng quăng tới.

Từ Tiểu Bạch mang thương sau lưng bay lên giữa trời, hắn bay tới một quãng hơn bốn mươi mét thì bắt đầu trụy xuống.

May mắn ngay lúc này Triệu Vô Cực dây thừng cũng bay tới, Từ Tiểu Bạch vội vã nắm lấy đầu dây.

Cú nhảy này cũng đã hao hết của hắn cuối cùng nội công, hắn giờ không khác gì phàm nhân.

Triệu Vô Cực thấy Từ Tiểu Bạch bắt được dây thừng vội vàng ghìm chặt đầu dây bởi vì hắn biết tiếp theo mới chính là thời khắc quan trọng.

Từ Tiểu Bạch từ bên kia xông tới, sau đó lại rơi xuống xung lực sẽ vô cùng to lớn, nếu hắn không tập trung bất cứ lúc nào cũng có thể bỉ dây thừng tuột tay dẫn tới Từ Tiểu Bạch rơi xuống vực thẳm bỏ mạng.

Triệu Vô Cực hét to:

“ cẩn thận va chạm vào vách đá! ”

Nói xong hắn hít sâu một hơi, cả người cơ bắp căng phồng lên chuẩn bị tiếp nhận trùng kích lực từ phía dưới truyền lên.

Từ Tiểu Bạch cũng là nhanh chóng vào trạng thái, tuy không có nội công nhưng hắn bản năng cùng thân pháp vẫn còn, Từ Tiểu Bạch hai tay ôm lấy dây thừng, hai chân đưa về phía trước chuẩn bị đạp mạnh vào vách đá.

Tốc độ rơi xuống của Từ Tiểu Bạch càng lúc càng nhanh, dây thừng lập tức bị kéo căng.

Triệu Vô Cực lúc này bỗng nhiên cảm thấy một cỗ cự lực từ trên dây thừng truyền tới kéo mạnh hắn về phía trước, Triệu Vô Cực vội vàng vào mã bộ trạng thái, lưng eo lập tức dùng lực hãm lại dây thừng.

Nhưng xung lực so với hắn trong tưởng tượng còn mạnh hơn, Triệu Vô Cực lập tức ở trên vách núi cày ra hai đường vết chân, hắn đang dần dần bị kéo hướng vách núi.

Triệu Vô Cực rống to một tiếng, hai chân hắn dẫm mạnh xuống đất, năm đầu ngón chân mạnh mẽ bám vào mặt đất như là đại thụ sinh căn, Triệu Vô Cực cũng sử dụng luôn cả tiểu thần thông thiên cân trụy hắt đạt được khi thông mạch ra.

Thế kéo xuống lập tức bị dừng lại, Triệu Vô Cực thở dài ra một hơi, trước mặt hắn chính là bờ vực, chỉ thiếu chút nữa thôi hắn cùng Từ Tiểu Bạch đã làm một đôi uyên ương đồng mệnh.

Triệu Vô Cực lúc này mới có thời gian đi chú ý cánh tay của hắn, bởi vì vết thương cũ chưa lành lại bị hắn vận động quá độ bây giờ cánh tay đã bắt đầu rỉ máu.

Máu dọc theo dây thừng bắt đầu chảy xuôi cùng nhỏ xuống đất. 

Triệu Vô Cực sắc mặt cho chút trắng, hắn lúc nãy quá chú tâm, bây giờ mới cảm nhận được sự đau đớn vì cánh tay bị xé rách.

Bên dưới bờ vực, Từ Tiểu Bạch cũng đang lao nhanh va chạm vào vách đá.

Hắn sau lưng bị dã cẩu trảo thương, vô cùng đau đớn, sắp tới lại phải đối mặt với va chạm vách núi, quả thật là đã lạnh vì tuyết còn thêm rét vì sương.

Bịch! Phốc!

Từ Tiểu Bạch hai chân đạp vào vách núi, cả người cùng thuận thế đập mạnh vào, va chạm khiến hắn đau đớn không chịu nổi phun ra một ngụm máu.

Từ Tiểu Bạch chỉ cảm thấy bản thân như sắp bị tan ra, cả người choáng váng, tay cùng chân đau đớn vô cùng.

Triệu Vô Cực ở phía trên cảm nhận được hắn đã tới vách núi lập tức rống to nói:

“ Ngươi lập tức đạp chân vào vách núi, dùng tay kéo đi lên, càng nhanh càng tốt, ta ở phía trên này áp lực rất lớn! ”

Tuy là luyện thể tu sĩ, nhưng ngày hôm nay hắn chiến đấu quá nhiều, hai tay vốn đã bị thương, Từ Tiểu Bạch cũng không hề nhẹ, cánh tay hắn bây giờ huyết dịch còn đang không ngừng chảy ra, dọc theo dây thừng đi xuống.

Từ Tiểu Bạch hơi tỉnh táo lại, hét lên:

“ không được rồi, ta bị va đập cánh tay đau đớn, không kéo nổi! ”

Triệu Vô Cực tức giận nói:

“ có nam nhân nào yếu ớt như ngươi sao? đã trường một cái tiểu bạch kiểm mặt nhục thân lại còn yếu đuối như cái nữ nhân, một chút va đập đã không chịu nổi rồi? ”

Từ Tiểu Bạch cũng là có nộ khí, Triệu Vô Cực một lần mắng mỏ hắn tiểu bạch kiểm thì thôi, lần này cũng là lại mắng, hắn không nhịn nổi tức giận nói:

“ Triệu Vô Cực, ngươi đừng quá phận! ”

Triệu Vô Cực không buông tha nói:

“ ta chính là quá phận, ngươi chính là tiểu bạch kiểm. không những tiểu bạch kiểm ở ngoại hình còn tiểu bạch kiểm ở tính cách,một cái nương nương khang! thế nào? không phục? không phục liền đi lên đây ngươi muốn đánh ta thế nào đều được? ”

Từ Tiểu Bạch nghe rất là nộ khí, Triệu Vô Cực lại dám nói hắn nương nương khang! sĩ có thể sát không thể nhục, đối với một người trọng thể diện như hắn mà nói là rất lớn lao sỉ nhục.

Nhưng hắn rất nhanh tỉnh táo lại, Triệu Vô Cực đây là đang muốn khích tướng hắn? để cho hắn chủ động bò lên?

Từ Tiểu Bạch tức giận nói:

“ Triệu Vô Cực ta biết ngươi là muốn khiêu khích để cho ta bò lên, nhưng ta không thể? không còn chút sức lực nào a! nếu có thể lên ta nhất định đánh chết ngươi! ”

Triệu Vô Cực cắn răng, Từ Tiểu Bạch trạng thái quả nhiên không tốt, nếu không hắn sẽ không ở tình huống như này làm như thế.

Một bên kia, dã cẩu đang rất táo bạo nhìn xem bọn hắn, nó điên cuồng sủa lên, chỉ mong cho Từ Tiểu Bạch lập tức rơi xuống vực sâu.

Triệu Vô Cực cắn răng nói:

“ Ngươi nếu không thể lên thì đừng loạn chuyển, ta kéo ngươi lên! ”

Nói xong hắn chú ý tới phía trước mặt một cái mỏm đá, rất tốt!

Có mỏm đá, hắn có thể đạp vào đó, tất cả lực lượng có điểm trụ, giảm mảnh độ khó khi kéo Từ Tiểu Bạch lên.

Bây giờ hắn đang đứng mã bộ, kéo Từ Tiểu Bạch lên là không thể nào.

Triệu Vô Cực nhanh chóng di chuyển bước chân, một chân đạp vào mỏm đá, ở góc độ này hắn có thể hơi hơi nhìn thấy bên dưới cùng vực sâu có một chút mây trắng vờn quanh.

Bọn hắn mấy ngày nay đều ở đi lên núi cao, hiện tại đứng ở trên đỉnh núi xuất hiện mây trắng loại sự tình này cũng không có gì lạ.

Triệu Vô Cực gồng lên cơ bắp hai tay, cắn chặt răng bắt đầu luân phiên kéo mạnh.

Từ Tiểu Bạch ở phía dưới lập tức cảm nhận được phía trên truyền tới lực lượng, hắn đang được Triệu Vô Cực từ từ kéo lên.

Triệu Vô Cực nhục thân mạnh mẽ là thật sự, nhưng hắn cũng có chút ăn không tiêu cường độ cao chiến đấu cùng hoạt động như thế này.

Trên cánh tay hắn bởi vì gồng mạnh cơ bắp mà bắt đầu nứt ra vết thương cũ, máu tươi chảy ròng.

Nhưng Triệu Vô Cực không xem vào đâu, tiếp tục tập trung kéo dây thừng.

Thời gian cứ mỗi chút mỗi chút trôi qua, Triệu Vô Cực cảm thấy mỗi giây đều dài như một năm, hắn đang ở nghiền ép bản thân sức mạnh, cố gắng kéo Từ Tiểu Bạch lên.

May mắn Triệu Vô Cực đã đả thông hai mạch Nhâm đốc nếu không hắn đã chết bởi vì mất máu rồi!

Từ Tiểu Bạch đang cảm giác vui mừng vì tìm được đường sống trong chỗ chết thì hắn mặt bỗng nhiên biến sắc.

Phía trên dây thừng dọc theo hắn tay cầm đang truyền tới một dòng máu đỏ tươi.

Không cần nghĩ cũng biết, đây hẳn là máu của Triệu Vô Cực!

Triệu Vô Cực hắn bị thương sao? ta thật ngốc, hắn chiến đấu liên tục như vậy sao có thể không thương được cơ chứ? hắn thương nặng như vậy mà vẫn không hề hé răng một lời! tại sao hắn vẫn cố gắng như vậy không chịu buông tha ta? hắn đang vì ta mà mạo hiểm sinh mạng sao?

Từ Tiểu Bạch chưa lúc nào trong đời cảm giác được bất lực như lúc này, sinh mạng hắn đều đang được Triệu Vô Cực quyết định, nhờ vào sự nỗ lực của đối phương mà dành lấy!

Triệu Vô Cực bản thân đã trọng thương, nhưng hắn vẫn không ngừng cố gắng kéo Từ Tiểu Bạch lên.

Triệu Vô Cực xem hắn là bằng hữu, hắn không xem Triệu Vô Cực là bằng hữu sao?

Để Triệu Vô Cực đổ máu nhiều như vậy, sợ rằng hắn nếu có thể kéo bản thân lên cũng vì mất máu mà chết a!

Từ Tiểu Bạch có chút thê thảm hỏi:

“ Triệu Vô Cực, thương thế của ngươi sao rồi? ”

Triệu Vô Cực thở dốc nói:

“ Chỉ là một chút thương thế, ta còn chịu được! ”

Hắn lúc này đúng là không dư lực cùng Từ Tiểu Bạch nói gì nhiều, trạn thái của hắn không thể nào tốt được, bớt được một câu chính là một câu.

Từ Tiểu Bạch tiếp tục hỏi tiếp:

“ ngươi cảm thấy ta là gánh nặng sao? ”

Triệu Vô Cực khó hiểu nói:

“ không hề, sao ngươi lại nói vậy? ”

“ Chúng ta là bằng hữu phải không? ”

“ Đúng vậy! ”

Từ Tiểu Bạch thở dài nói:

“ Triệu Vô Cực ta biết thương thế của ngươi rất lớn, ngươi có thể không chú ý nhưng máu của ngươi đã chảy dọc dây thừng xuống tận ta chỗ này, ta không muốn làm gánh nặng cho ngươi! ”

Triệu Vô Cực gấp gáp nói:

“ Từ Tiểu Bạch không muốn làm chuyện ngu xuẩn, chúng ta cố gắng bao nhiêu mới có thể chạy trốn tới chỗ này, ngươi muốn bỏ cuộc bây giờ sao? như thế xứng đáng với ta, xứng đáng với Độ Hải đang vì ngươi mà bị dã cẩu truy đuổi sao? ”

Từ Tiểu Bạch suy nghĩ đến Độ Hải, trong lòng hắn đúng là có chút không nỡ, nhưng hắn vẫn cắn răng nói:

“ Triệu Vô Cực, nếu ta tiếp tục kiên trì như thế này chỉ là thêm gánh nặng cho ngươi, cho dù ngươi cứu được ta sợ rằng ngươi cũng phải chết vì mất máu, lúc đó ta sẽ phải sống cả đời trong hối hận. Nhưng còn trường hợp tệ hơn là ngươi còn không kéo nổi ta lên thì đã chết vì mất máu rồi, như thế trong hai ta không ai có thể sổng. không bằng ta buông tay ra để ngươi có thể tiếp tục được sống, ta trèo lên thật không nổi rồi! ”

Từ Tiểu Bạch thảm thảm mà nói, Triệu Vô Cực gào to:

“ Từ Tiểu Bạch, ngươi nếu buông tay cho dù xuống địa ngục ta cũng không tha cho ngươi, ngươi tốt nhất đứng im ở đấy chờ ta kéo ngươi lên, nếu ngươi dám buông tay ra chúng ta từ nay ân đoạn nghĩa tuyệt! ”

Triệu Vô Cực lời nói vô cùng mạnh mẽ dứt khoát khiến cho Từ Tiểu Bạch lâm vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan.

Hắn không muốn mất đi vị này tốt bằng hữu, cũng không muốn kéo đối phương vì mình mà chết bởi vậy hắn mới muốn chọn lấy cái chết để cho Triệu Vô Cực được sống.

Nhưng Triệu Vô Cực hiển nhiên không chấp nhận điều này!

Trong lòng hắn một cỗ cố chấp chi ý mãnh liệt dâng lên, bằng hữu của hắn hắn còn có khả năng cứu giúp sao có thể để đối phương đi chết!

Triệu Vô Cực từ trước tới nay đều tin vào bản thân, tin vào sự cố gắng của hắn có thể thay đổi tất cả.

Từ lúc xuyên qua, không hề có hệ thống, cũng không có lão gia gia, hắn đều đang một mực ở điên cuồng tu luyện cùng luyện tập, không hề lãng phí một chút thời gian nào.

Hắn lập chí phải trở thành hùng mạnh nhất tu tiên giả, cũng không phải là một lời nói suông.

Hắn muốn dựa vào bản thân cố gắng đi thay đổi tất cả, Triệu Vô Cực không tin vào thiên mệnh chỉ tin vào bản thân.

Thiên Địa Tinh biến chưởng chính là hắn bước đầu chứng minh điều này. Một chưởng này ra hắn muốn vật đổi sao dời, một chưởng này ra hắn muốn thiên cơ khả biến, một chưởng này ra hắn muốn thiên hôn địa ám, nhật nguyệt lu mờ.

Bởi vậy, hắn có thể cứu Từ Tiểu Bạch, nhất định sẽ không bỏ qua cho dù một cơ hội nào.

Triệu Vô Cực mạnh mẽ, không chỉ từ bản thân tu vi mạnh mẽ, mà còn là từ nội tâm mạnh mẽ. 

Hắn làm mọi việc, đã suy nghĩ, nhận định không sai, sẽ làm đến cùng, không bỏ dở.

Bởi vậy, Triệu Vô Cực bản thân lập tức tự cường, từ trong ra ngoài.

Thể hiện ở chỗ rất rõ chính là hắn từ trước tới nay đều ở vượt cấp khiêu chiến trải qua.

Hắn chiến đấu người đều là hơn cảnh giới của hắn, nhưng đều có thể đánh bại, chỉ lần này là dã cẩu trong lúc chiến đấu thăng cảnh giới khiến thực lực trở nên nghiền ép, hắn không hề có chút cơ hội lật bàn.

Còn đối với cùng cảnh giới? Triệu Vô Cực chính là một chiêu miểu sát!

Không cần hệ thống không cần lão gia gia, hắn Triệu Vô Cực cũng có thể tự lực tự cường, ở thế giới này đứng vững gót chân.

Có thể có người nói Triệu Vô Cực không có một cái tốt gia cảnh có thể được như vậy sao?

Không thiếu tiên nhị đại ngậm chìa khóa vàng lớn lên, ăn đan dược như ăn kẹo, một thân tu vi cao cường.

Nhưng bọn họ lúc ra ngoài thực chiến thì sao? chiến năm cặn bã, chưa kịp làm gì đã bị đối phương đánh đến không ngóc đầu lên được.

Triệu Vô Cực có gia cảnh tốt là thật sự, nhưng Sở Phi Huyền cùng Triệu Phi Dương cung cấp qua cho hắn cái gì cực kì to lớn tiện ích thiên tài địa bảo sao?

Chỉ là một số đan dược Sở Phi Huyền tiện tay luyện chế mà thôi. Nếu Triệu Vô Cực không chăm chỉ tu luyện liệu có được ngày hôm nay sao? chiến lực của hắn có mạnh như vậy sao?

Bởi vậy Triệu Vô Cực đối với bản thân rất tự tin, đối với chuyện đã nhận định thì sẽ làm tới cùng.

Hắn rống lớn một tiếng, hai cánh tay phồng lên một vòng, Triệu Vô Cực điên cuồng kéo dây.

Mỗi lần kéo, đều là một lần rống to, từ trên đỉnh vách liên tục truyền tới tiếng rống giận.

Từ Tiểu Bạch ở phía dưới lập tức cảm giác được bản thân liên tục bị kéo lên cao, không ngừng lên cao.

Chẳng mấy chốc, hắn lập tức thấy được đỉnh núi, Từ Tiểu Bạch dùng hết sức bình sinh, bám lấy đỉnh núi leo lên.

Vừa lên tới nơi, hắn mặt liền trắng bệch.

Triệu Vô Cực một thân là máu, hai tay thì gần như nứt toác trở thành hai cái huyết thủ.

Cả sắc mặt hắn trắng không còn chút máu, môi tái nhợt. ánh mắt hơi có vẻ mông lung sắp ngất.

Triệu Vô Cực vì hắn mà tới mức độ này sao?

Từ Tiểu Bạch trong lòng đau đớn, giống như là chỗ mềm trong lòng bị một cái kim đâm vào vậy, hắn vội vàng lao tới tiếp lấy Triệu Vô Cực đang ngã xuống.

Triệu Vô Cực cố gắng dùng ý thức thanh tỉnh cuối cùng của mình kích thích nhẫn trữ vật, lập tức ở trên đất hiện lên một đống bình ngọc.

Triệu Vô Cực hổn hển nói ra:

“ chữa thương cho ta! ”

Sau đó hắn lập tức ngất đi, trên miệng vẫn treo một nụ cười!

Nụ cười này, hắn chiến thắng số mệnh!

Nụ cười này, hắn cứu sống được bằng hữu!

Nụ cười này, hắn mãn nguyện!

Từ Tiểu Bạch nhìn Triệu Vô Cực, trên khóe mắt lặng lẽ rơi xuống hai hàng lệ, hắn cầm lấy bình ngọc, cõng lên Triệu Vô Cực.

Từ Tiểu Bạch nhẹ nhàng quay lưng lại nhìn dã cẩu, nó vẫn đang điên cuồng gầm rú.

Từ Tiểu Bạch trong lòng nhớ kĩ hình dáng của nó, thù này, hắn nhất định báo.

Triệu Vô Cực trọng thương, mất máu suýt chết, hắn thì nhảy vực cũng suýt mất mạng.

Sau này nếu gặp lại, chỉ có thể một bên còn sống!

Hắn nhẹ nhàng bước đi, tránh khuất tầm mắt của dã cẩu.

Dã cẩu cũng điên cuồng sủa loạn một hồi rồi thôi, nó hiểu rõ, lần này kẻ thù của nó đã trốn thoát, nó thì lại trọng thương.

Nó quay người trở về rừng, bóng lưng vô cùng chán nản cô tịch, bóng lưng của kẻ thất bại!