Hệ Thống Đi Lạc Tu Tiên Kí

Chương 103: Hội binh




Triệu Vô Cực được Từ Tiểu Bạch cõng đi, hắn lúc này đã ngất đi, mất ý thức.

Bây giờ một cái mãnh thú cũng có thể lấy mạng hắn chứ đừng nói là yêu thú.

Từ Tiểu Bạch cũng đã là sức cùng lực kiệt, chỉ có thể cố hêt sức cõng Triệu Vô Cực đi mà thôi.

Nếu gặp phải nguy hiểm gì hắn cũng không thể xuất lực lúc này chỉ có thể xem nhân phẩm cùng vận khí rồi.

Đổi lại là Triệu Vô Cực còn tỉnh táo, hắn dựa vào Tử Hà Bất Diệt thần công mạnh mẽ rất nhanh có thể khôi phục, cũng coi như có một chút lực kháng cự, nhưng đáng tiếc hắn đã ngất đi.

Từ Tiểu Bạch thì tốc độ khôi phục không thể so với hắn nhanh, lại nhận thương thế không nhẹ, hai người lúc này như một cặp nạn dân leo lắt bước đi trên đỉnh núi vậy.

May mắn, đi một quãng không xa, Từ Tiểu Bạch tìm được một cái núi đá, phía dưới chân núi có một chỗ bị khoét sâu vào tạo thành một cái vòm đá, có thể vào trong đó che nắng che mưa cư trú một phen.

Từ Tiểu Bạch dùng hết sức chính trâu hai hổ mới mang Triệu Vô Cực đưa tới đây, hắn nhẹ nhàng đặt Triệu Vô Cực xuống đất.

Triệu Vô Cực lúc này muốn bao nhiêu suy yếu có bấy nhiêu suy yếu, muốn bao nhiêu thảm có bấy nhiêu thảm.

Hắn cả người là máu, hai cánh tay da thịt nứt toác ra trông vô cùng rợn người, cả mặt là trắng xám không có chút màu máu.

Từ Tiểu Bạch ngồi xuống, đưa đầu Triệu Vô Cực để lên trên chân hắn, bắt đầu mở ra bình ngọc mang từng loại chữa thương đan bỏ vào miệng hắn, sau đó là bản thân.

Hắn lấy sinh nhục tán bắt đầu dùng vải băng bó lên cho Triệu Vô Cực. một lát sau, Triệu Vô Cực khí tức mới miễn cưỡng tốt lên một chút, hai tay cũng ngừng đổ máu bắt đầu kết vảy.

Từ Tiểu Bạch cảm thán, Triệu Vô Cực nhục thân quả nhiên cường hãn.

Đổi là hắn sợ là đã sớm chết!

Võ giả ở thế giới này cho dù luyện võ cũng thiên hướng yếu nhược, tấn công cực cường mà phòng thủ không đủ, chỉ cần bị thương một hai lần là sẽ để lại vô cùng hậu hoạn.

Như Triệu Vô Cực chiến đấu không ngừng nhưng vẫn chỉ là trọng thương trạng thái, đúng là sức chịu đòn mười kinh người.

Từ Tiểu Bạch chăm chú cho Triệu Vô Cực ăn vào đan dược, bản thân cũng là ăn xong hắn mới chợt cảm thấy sau lưng đau đớn.

Là con dã cẩu đánh thương hắn, trên lưng của hắn cũng đang đổ máu, lúc nãy hắn vì nguy cấp không chú ý cõng lên Triệu Vô Cực, bây giờ tỉnh lại mới cảm giác được từng cơn đau đớn như muốn xuyên tim mà tới.

Dã cẩu luyện khí kì hai tầng luyện thành trảo cương, nó đánh ra trảo vô cùng sắc bén, hơn nữa trên đó còn có chút nhàn nhạt yêu khí. 

Lúc này Từ Tiểu Bạch không chỉ phải chịu ngoại thương đau đớn mà còn chịu yêu khí ăn mòn, khiến cho hắn vết thương khó lòng khép lại được.

Từ Tiểu Bạch vội vàng cắn răng nhịn đau, lấy ra sinh nhục tán của Triệu Vô Cực nằm úp xuống, đổ lên vết thương trên lưng.

Bởi vì hắn vặn ngược tay lại đổ nên cũng không thể thấy rõ cùng đổ đều, rất nhiều chỗ cũng không thể đổ tới.

Sinh nhục tán vừa chạm vào máu liền lập tức sôi lên, bắt đầu giúp hắn cầm cố vết thương cùng sinh ra thịt mới.

Nhưng chỉ được một lát, nó liền bị một sức mạnh vô hình cản trở.

Chính là yêu khí của dã cẩu. yêu khí đang ăn mòn cơ thể hắn, gặp phải sinh nhục tán cũng chỉ là miễn cưỡng đánh hòa, dừng lại thế ăn mòn.

Từ Tiểu Bạch không biết làm sao, chỉ có thể nhẹ nhàng lấy vải cuốn lên chỗ vết thương của mình.

Mỗi lần băng vải một cuốn, hắn lại cảm thấy vô cùng đau đớn.

Từng cơn đau đớn xuyên qua tim, hắn như muốn ngất đi, trên trán liên tục đổ xuống từ giọt mồ hôi.

May mắn lần này giữ được mạng sống, vết thương không quá quan trọng, chờ Triệu Vô Cực tỉnh dậy ắt sẽ có cách.

Hắn tin tưởng, hắn không giải quyết được vấn đề, Triệu Vô Cực có thể giải quyết được.

Từ Tiểu Bạch lập tức vào trạng thái thiền định, cố gắng tiêu hóa dược lực trong cơ thể của mình.

Nửa ngày sau, Triệu Vô Cực mới từ mơ hồ tỉnh lại.

Hắn vừa tỉnh lại Từ Tiểu Bạch lập tức ở một bên lao tới đỡ lấy hắn vội vàng hỏi thăm:

“ Triệu Vô Cực, ngươi sao rồi? có thể vận công chữa thương sao? ”

Võ giả ở dã ngoại bị thương nếu không thể tự vận công chữa thương chính là một cái gánh nặng, tỉ lệ tử vong cao tới chính thành.

Triệu Vô Cực cảm nhận một chút cơ thể, nội lực cạn kiệt, cả người đau đớn, đầu óc cực kì nhức nhối khó chịu.

Nhất là hai cánh tay như bị xé ra, mỗi giây đều ở truyền tới cảm giác đau đớn.

Triệu Vô Cực hổn hển nói:

“ đỡ ta ngồi dậy! ”

Từ Tiểu Bạch đỡ hắn ngồi dậy giúp hắn vào tư thế tu hành.

Triệu Vô Cực ăn vào một viên tụ khí đan lập tức vận hành lên Tử Hà Bất Diệt thần công.

Tử Hà Bất Diệt thần công không hổ danh tiếng là hàng đầu nội công tâm pháp, lại thiên về chữa trị thương thế thần công, lúc này lập tức thể hiện ra nó sự cường hãn.

Triệu Vô Cực sắc mặt nhanh chóng tốt lên, huyết sắc cũng dần dần trở lại. hắn bắt đầu dựa theo chu thiên tuần hoàn vận chuyển nội công, tìm kiếm trong cơ thể ám thương bắt đầu tu bổ.

Nội lực giống như một cái ôn nhu bàn tay bắt đầu vuốt ve kinh mạch của hắn, để cho kinh mạch của hắn cảm nhận được thư giãn, giảm bớt đau đớn.

Trong cơ thể những vị trí bị thương cũng đang được nội lực không ngừng chăm sóc ôn dưỡng khiến chúng nhanh chóng lành lại.

Triệu Vô Cực đả thông Nhâm đốc nhị mạch khí huyết tự sinh đặc tính lúc này cũng nhanh chóng thể hiện ra nó lợi ích, trong cơ thể hắn bởi vì khuyết thiếu khí huyết khiến khuôn mặt hơi nhợt nhạt lúc này bắt đầu xuất hiện lên màu hồng của máu, Triệu Vô Cực có thể cảm thấy mình đang nhanh chóng cảm nhận được sức sống bừng bừng của cơ thể, cảm giác cơ thể mạnh mẽ quen thuộc đang dần trở lại.

Liên tục vận công một lúc lâu, Triệu Vô Cực mới thở ra một hơi mở mắt ra.

Hắn thương thế tuy chưa khỏi hẳn, nhưng cũng đã tạm ổn định lại, lúc này coi như là có chút sức tự vệ.

Triệu Vô Cực đưa tay cở ra trên tay vải băng bó, hướng trên đó thoa lên sinh nhục tán, các vết thương đang nhanh chóng khép lại chỉ để lại từng đường chỉ mờ.

Ọt Ọt ọt!

lúc này bụng hắn bỗng vang lên tiếng đói bụng, Triệu Vô Cực sờ sờ bụng mình, quả nhiên là sắp dính vào lưng.

Hắn sản sinh khí huyết không phải từ hư không mà ra mà là cơ thể tăng mạnh khả năng tinh luyện chất dinh dưỡng, sau đó từ chất dinh dưỡng tạo ra khí huyết mà thôi.

Ăn uống bổ sung là không thể thiếu được, cơ thể đang phản hồi cho hắn bằng cách kêu lên như vậy.

Triệu Vô Cực lúc này mới có thời gian chú ý tới Từ Tiểu Bạch, Từ Tiểu Bạch lúc này chỉ có thể nói một chữ thảm, hai chữ quá thảm.

Hắn không còn là lúc trước cái kia phong độ nhẹ nhàng phiêu phiêu tiểu bạch kiểm. trải qua chiến đấu cùng bỏ trốn, lại là máu văng tung tóe, bây giờ tóc của hắn hơi bẩn lại dính, cả người quần áo không có một chỗ lành lặn, khuông mặt thì phờ phạc vì mất máu cùng đau đớn.

Hắn lúc này không khác gì một cái ăn mày.

Triệu Vô Cực dùng ánh mắt đáng thương nhìn hắn hỏi:

“ Từ Tiểu Bạch, muốn ăn gì không? ”

Từ Tiểu Bạch lập tức gật đầu, hắn cũng là sắp đói chết đến nơi rồi!

Triệu Vô Cực từ trong nhẫn trữ vật lấy ra xác của một con gà rừng, đây là lúc trước hắn săn được tiện tay thu thập tránh lúc không tiện tìm kiếm thức ăn.

Gà rừng đã được xử lí sạch sẽ, chỉ cần nấu nướng là có thể ăn ngay.

Triệu Vô Cực bắt đầu lấy ra dược thảo bỏ vào bụng gà, ở bên ngoài thì quét lên một lớp gia vị.

Rất nhanh hắn liền làm xong món gà ưa thích, lúc này chính là lúc cần tẩm bổ, Triệu Vô Cực sẽ không đi tiết kiệm làm cái gì!

Từ Tiểu Bạch cũng là có lộc ăn, hai người đều tiêu hao đại lượng nội lực,cần phải ăn uống mới có thể luyện tinh hóa khí.

Hai người nhanh chóng ăn xong bữa ăn, Triệu Vô Cực nhìn Từ Tiểu Bạch hỏi:

“ Từ Tiểu Bạch vết thương của ngươi sao rồi! ”

Từ Tiểu Bạch nhíu mày một chút nói:

“ Ta thương chủ yếu ở sau lưng mà thôi, là ngoại thương nội thương cũng không đáng kể lắm, nhưng vết thương sau lưng có một luồng khí lạ cản trở ta chữa thương. Ta đã dùng sinh nhục tán bôi vào nhưng hiệu quả không quá lớn. ”

Triệu Vô Cực suy nghĩ một chút, hắn nói:

“ Ngươi tới đây, cởi áo ra ta xem vết thương hộ ngươi! ”

Từ Tiểu Bạch hơi đỏ mặt đi tới, nhẹ nhàng cởi ra áo ngoài.

Tuy đều là nam nhân với nhau, nhưng Từ Tiểu Bạch từ nhỏ chỉ có phụ mẫu hắn mới có thể xem cơ thể hắn, hắn trước giờ chưa hề ở trước mặt ai cởi qua áo, trong lòng có chút thấp thỏm.

Triệu Vô Cực nhìn vết thương, lại nhìn thấy hắn bôi không đồng đều sinh nhục tán nói:

“ là yêu khí đang tác quái, nếu ở nhà ta đã có cách nhanh chóng chữa trị cho ngươi nhưng ở dã ngoại chỉ có thể dựa vào ngươi nội công đi bức ra cái này yêu khí rồi. 

Tuy nó là yêu khí nhưng chỉ là luyện khí kì hai tầng mới tấn thăng mà thôi, còn rất bạc nhược, ngươi cố gắng một vài ngày là có thể, mấy ngày nay nhất định phải hảo hảo điều dưỡng một chút, đừng vận động quá mạnh! ”

Triệu Vô Cực nói xong, liếc nhìn hắn một cái, tên này đỏ mặt gì a!

Từ Tiểu Bạch bạch nhẹ nhàng nói:

“ Biết rồi, ngươi có thể gọi ta là Tiểu Bạch ko cần gọi cả họ của ta, nghe rất xa lạ! ”

Triệu Vô Cực mắt đảo quanh một vòng, đây là muốn làm thân tiết tấu sao?

Một cái xưng hô mà thôi hắn cũng không quá coi trọng lập tức nói:

“ Được, Tiểu Bạch! ngươi nằm xuống đi ta giúp ngươi rắc lại thuốc cùng băng bó lại! ”

Từ Tiểu Bạch nhu thuận gật đầu nằm xuống, hắn hỏi:

“ Ta cũng có thể gọi ngươi Vô Cực sao? ”

Triệu Vô Cực không cho là chuyện gì to tát tùy ý nói:

“ ngươi yêu gọi thế nào thì gọi, đừng gọi a miêu a cẩu là được rồi! ”

Từ Tiểu Bạch trên mặt hiện lên ý cười, đưa lưng về phía Triệu Vô Cực.

Triệu Vô Cực cầm bình ngọc đi tới hắn đứng ở phía sau Từ Tiểu Bạch định rắc lên thuốc.

Bỗng, Triệu Vô Cực giống như là nghĩ tới cái gì, tư thế này phải chăng có chút ác tha.

Thế là hắn đành phải đi sang một bên, từ bên tay phải của hắn rắc lên thuốc.

Triệu Vô Cực thuần thục dùng băng vải giúp Từ Tiểu Bạch băng bó lại như lúc đầu, hắn băng bó so Từ Tiểu Bạch phải chuyên nghiệp nhiều.

Triệu Vô Cực nói:

“ Tiếp theo mấy ngày chúng ta đều ở đây tu dưỡng đi, chỉ cần trước hẹn bảy ngày tìm tới thác nước Độ Hải nhất định sẽ chờ chúng ta! ”

Từ Tiểu Bạch có chút lo lắng nói:

“ Độ Hải dẫn đi con kia dã cẩu không biết có nguy hiểm gì không? ”

Triệu Vô Cực cười nói:

“ ngươi lo quá nhiều, Độ Hải vốn là thể tu làm chủ, tốc độ thân pháp của hắn không chậm. con kia dã cẩu đuổi không được hắn tất nhiên sẽ bỏ qua không mãi truy đuổi. hắn so với chúng ta đều an toàn.

Quan trọng là hắn thấy chúng ta không tới biết là chúng ta bên này cũng không làm được việc, sẽ quay lại chỗ cũ hội họp chờ chúng ta. một tuần mà thôi, đối với hắn không tính là gì! ”

Từ Tiểu Bạch gật đầu, hắn bây giờ mọi thứ đều nghe theo Triệu Vô Cực an bài, Triệu Vô Cực là đội trưởng, không nghe đội trưởng nghe ai?

Thế là mấy ngày tiếp theo Triệu Vô Cực cùng Từ Tiểu Bạch đều ở chỗ này vận công chữa thương, Từ Tiểu Bạch sau đó cũng thuận lợi bức đi yêu khí đang ở trên lưng hắn tác quái, thuận lợi chữa thương.

Triệu Vô Cực thì không ngừng nghỉ chữa trị nội thương cùng ngoại thương.

Tử Hà Bất Diệt thần công của hắn có thể nói là chữa thương thánh điển, chỉ cần hai ngày Triệu Vô Cực liền hoàn toàn khỏi hẳn.

Thời gian còn lại hắn đều dùng ở tôi cốt cùng tập luyện một chút thể lực.

Tạ đá mang trong nhẫn trữ vật cũng không có trọng lượng, hắn mang đi không ít, để thỉnh thoảng rảnh rỗi tập luyện.

Từ Tiểu Bạch cũng chữa thương xong xuôi, hai người bọn họ dùng hết tổng cộng năm ngày,

Hôm nay bọn họ quyết định rời núi quay trở lại địa điểm cũ tụ hợp.

Đi tới mất một ngày rưỡi, từ bên này đi về cũng chỉ mất hai ngày mà thôi, thời gian vừa khít.

Từ Tiểu Bạch cũng đã tắm rửa lại, thay một thân trang phục.

Hắn lấy lại lúc trước vẻ phong độ phiêu phiêu nhẹ nhàng, khuôn mặt vẫn là cái kia tiểu bạch kiểm khuôn mặt, nhưng bớt đi mấy phần nãi khí, tăng thêm mấy phần kiên định.

Triệu Vô Cực đánh giá Từ Tiểu Bạch một chút, nói:

“ Tóc dài bóng mượt, còn buộc thả xõa ( buộc ở 2/3 chiều dài tóc, phía trên thả lỏng) phong độ vô cùng nhẹ nhàng. Chậc, bộ trang phục này của ngươi cũng giống như là ở nhà trang phục a, mặc được rộng rãi thoải mái không giống như là ở bên ngoài mạo hiểm. quả nhiên không hổ danh tiểu bạch kiểm, nữ nhân thấy ngươi còn phải vì ngươi sắc đẹp mà xấu hổ! ”

Từ Tiểu Bạch hướng hắn lườm một cái, sau đó hừ lạnh.

Triệu Vô Cực là hắn bằng hữu, chỉ cần hắn không quá đà trêu ghẹo,Từ Tiểu Bạch sẽ mặc kệ hắn.

Triệu Vô Cực cũng không tốn quá nhiều thời gian cho việc này, lập tức lên đường xuất phát, quay ngược trở lại thác nước tìm Độ Hải.

Bọn họ một đường chạy đi, ở trên đường may mắn cũng không gặp thêm cái gì yêu thú, nếu không hẳn phải là một tràng đại chiến. 

Vừa đi vừa nghỉ, hai ngày sau đã trở về thác nước.

Triệu Vô Cực cùng Từ Tiểu Bạch lúc này đang ở trong một cành cây cẩn thận quan sát tình hình, hai người muốn tìm ra tung tích của Độ Hải xem hắn còn ở đây hay không?

Triệu Vô Cực mắt tinh, hắn nhanh chóng phát hiện phía xa có một bóng người ẩn hiện, hắn cùng Từ Tiểu Bạch lập tức phóng tới.

Chưa tới nơi, Độ Hải giống như có cảm ứng gì nhìn về phía bọn họ, sau đó hắn cũng vui mừng tiến lên.

Độ Hải lập tức thi lễ một cái:

“ a di đà phật, hai vị thí chủ có sao không? bị thương chỗ nào không? sao lâu như vậy mới trở lại? ”

Triệu Vô Cực thở dài nói:

“ Tất nhiên là có sao mới trở lại muộn như vậy, chúng ta bị dã cẩu truy sát, cùng nó đại chiến. Ai ngờ nó đột phá lên luyện khí kì hai tầng, lại thêm ngưng tụ ra trảo cương, suýt chút thì mất mạng rồi.

Cũng may ta cùng Tiểu Bạch chạy nhanh, nếu không hai người đã thành thức ăn cho nó.

Sau đó là bị thương phải dưỡng thương mới trở lại muộn như vậy! ”

Độ Hải cẩn thận lắng nghe, lập tức vì hai người xui xẻo mà thở dài. 

Yêu thú là cực ít ở trong chiến đấu đột phá, chúng không giống nhân loại.

Nhân loại ở trong chiến đấu gặp phải áp lực lớn, có thể phá tan gông cùm xiềng xích bản thân đạt tới cảnh giới mới đã không còn là cái gì chuyện lạ. Nhưng yêu thú không thể như thế.

Chúng tu luyện vốn là dài dòng buồn chán, càng thêm khó khăn. bởi vậy chúng trong lúc chiến đấu đột phá là khó càng thêm khó.

Vậy mà bị Triệu Vô Cực cùng Từ Tiểu Bạch gặp được, Độ Hải không biết nên nói là bọn họ xui xẻo hay con dã cẩu quá may mắn.

Ngoài ra hắn còn chú ý tới cách Triệu Vô Cực xưng hô Từ Tiểu Bạch, là Tiểu Bạch mà không phải Từ Tiểu Bạch hay Từ công tử!

Hai người này quan hệ đã tiến một bước tới bằng hữu rồi sao? có thể gọi thẳng tên nhau như vậy?

Từ Tiểu Bạch cũng không giống phản đối Triệu Vô Cực cách gọi a? xem ra có gian tình!

Độ Hải cẩn thận suy ngẫm trong đó bí mật, khóe mmiệng không tự chủ được nhếch lên cười xấu.

Triệu Vô Cực không biết hắn là cười cái gì, hỏi:

“ Chúng ta bây giừo trở lại hay tiếp tục đi thám hiểm? phía trước thật là nguy hiểm, ta cảm giác có chút không nắm chắc? chưa chắc chúng ta đã tìm ra được đan phương nhưng nếu đi tới chắc chắn sẽ đụng độ yêu thú! ”

Độ Hải trong lòng cũng là trầm một chút, bọn họ đối với yêu thú là không thể địch lại.

Hắn nói:

“ chúng ta đi tiếp, nếu gặp luyện khí kì một tầng yêu thú hợp sức tiêu diệt, nếu gặp hai tầng yêu thú lập tức rui lui, chuyến thám hiểm này cũng lập tức hủy bỏ, không biết ý hai vị thí chủ thế nào? ”

Triệu Vô Cực đối với đan phương cũng là rất cần, hắn không muốn bỏ qua cơ hội này lập tức gật đầu đồng ý nói:

“ vậy chúng ta cứ thế mà làm, nếu quá nguy hiểm thì bỏ đi. dù sao có đan phương cũng phải có mạng mới có thể hưởng được.

Thế là nhóm ba người tiếp tục lên đường, Thiếu Vân Tự khoảng cách bọn họ đã không quá xa, ai cũng hi vọng sẽ thuận lợi một đường đi tới mà không gặp phải trắc trở gì.

Triệu Vô Cực cùng Từ Tiểu Bạch Độ Hải một đường chạy đi, lần này bọn hắn rất may mắn không đụng phải cái gì yêu thú mà chỉ có một số mãnh thú mà thôi, một đường diệt sát mãnh thú một đường đi tới rất nhanh bọn hắn đã thấy được một ngôi đổ nát miếu tự.

Triệu Vô Cực nhìn phía trước hỏi:

“ đây là Thiếu Vân Tự năm xưa sao? ”

Nhìn một tòa to lớn miếu tự, bên ngoài mọc đầy rêu xanh, mục nát khí tức khắp nơi ẩn hiện, hắn cảm giác đối với cái này tự bi ai!

Với trình độ to lớn này, lúc trước tự này hẳn phải là rất nhiều tăng lữ, người bái phỏng cũng không ít. 

Nhưng bây giờ xung quanh chỉ là một đống đổ nát, đến cả cái biển tự cũng bị đánh gẫy một nửa, treo lơ lửng ở trước cửa.

Xung quanh tự rất nhiều mãnh thú nhưng chúng rất ăn ý chỉ ở một phạm vi cố định di chuyển không xâm lấn lẫn nhau, tuy so với trước đây nơi ở của chúng phạm vi nhỏ hơn nhưng chúng vẫn là ở đây mà không hề rời đi.

Triệu Vô Cực trước đây suy đoán trong lòng càng thêm chắc chắn,Thiếu Vân Tự cahức chắn có dấu bí mật lớn, chỉ là trước đây người thám hiểm quá ngu ngốc không phát hiện ra mà thôi.

Hắn cùng Từ Tiểu Bạch Độ Hải ở bên ngoài quan sát một hồi lâu, đem xung quanh hoàn cảnh cũng trinh sát một hồi Triệu Vô Cực lúc này mới nói:

“ chúng ta trước nghỉ ngơi một đêm, sáng mai sẽ tiến nhập Thiếu Vân Tự thám hiểm, mọi người cố gắng bồi dưỡng tinh thần thật tốt, đừng để bản thân trạng thái kém cỏi! ”

Hai người lặng lẽ gật đầu, Triệu Vô Cực nhanh chóng chọn ra một bãi đất, nhân lúc trời sáng nấu nướng, mọi người nhanh chóng ăn uống xong xuôi.

Trước đây liên tục bị tập kích Triệu Vô Cực cũng rút ra được bài học cho bản thân mình.

Đốt lửa ở trong rừng đúng là có thể xua đuổi con trùng cùng mãnh thú, nhưng nó sẽ là lời chỉ dẫn cho yêu thú, yêu thú không hề sợ lửa.

Chúng nó tiến tới săn bắn bọn họ, bởi vậy Triệu Vô Cực liên tục gặp phải yêu thú tap[jap kích tràng cảnh.

Lần này học khôn, bọn hắn tranh thủ trời còn chưa tối hẳn đã giải quyết ăn uống vấn đề, buổi tối ở trên cành cây nghỉ ngơi dưỡng thần, một người canh gác, thay phiên.

Như vậy yêu thú cho dù có cũng sẽ không nhìn chằm chằm mà tập kích bọn họ, bọn họ cũng có thể được nghỉ ngơi một chút.

Cách này quả nhiên có hiệu quả, máy ngày nay Triệu Vô Cực nhóm người không hề bị yêu thú tập kích qua, có đi nữa cũng là một số côn trùng độc xà mà thôi nhưng Triệu Vô Cực đưa khu trùng phấn cùng khu xa phấn vẩy ra, sau đó tai họa này cũng biến mất.

Một đêm bình yên không có chuyện gì xảy ra, Triệu Vô Cực đám người nghỉ ngơi được rất an tĩnh.

Sáng hôm sau, cả ba người đều tinh thần no đủ đứng ở trên cành cây nhìn về phía Thiếu Vân Tự thảo luận.

Triệu Vô Cực nói:

“Nếu là những nơi bình thường sợ là trước đây đã có người tìm qua cùng vét sạch, chúng ta cho dù có tới cũng là phí thời gian, không thể thu hoạch được cái gì! ”

Từ Tiểu Bạch nhìn hắn hỏi:

“ vậy chúng ta phải tìm ở đâu? ”

Triệu Vô Cực quay sang Độ Hải cười nói:

“ nói về kiến trúc của chùa tự, chúng ta sao có thể so sánh với Độ Hải, nếu như ở đâu có thể cất giấu thứ quan trọng như vậy thì chỉ có hắn mới biết rõ! ”

Từ Tiểu Bạch cũng nhìn Độ Hải, mong muốn từ chỗ hắn tìm được câu trả lời.

Độ Hải bình tĩnh nói:

“ có thể là phương trượng trên người, phương trượng phòng riêng, chủ quản đan đường đường chủ phòng riêng, trên người tàng kinh các thủ hộ giả, hoặc là Thanh Vân Tông cấm địa! ”

Nói xong hắn nghĩ nghĩ một chút nói:

“ những nơi này đa số đã có người tìm qua, chúng ta nếu đi một lần nữa cũng chỉ là phí công vô ích, có vật gì tốt chỉ sợ đã bị người lật ba tấc đất đào lên rồi, chúng ta hi vọng chỉ có thể ở cấm địa mà thôi! ”

Cấm địa của mỗi môn phái luôn là nơi những người đức cao vọng trọng, võ lực siêu quần nơi ở riêng, cũng là nơi bọn họ tu luyện. Đặt đan phương ở đây hoặc trên người bọn họ chính là an toàn nhất, không có thể ở đâu so với nơi này càng an toàn.

Triệu Vô Cực nhìn Độ Hải hỏi:

“ Cấm địa ở chỗ nào? ”

Độ Hải hướng mắt về nơi xa nói:

“cấm địa đương nhiên ở môn phái phía sau cùng, chúng ta chỉ cần đi tới tận cùng Thiếu Vân Tự tự nhiên sẽ thấy cấm địa. nhưng dọc đường chỉ sợ không hề yên bình! ”

Độ Hải nói xong, nhìn về phía hai người bọn họ, lần trước hai người bị dã cẩu đuổi giết không biết có để lại cái gì bóng mờ trong lòng hay không, nếu có thì lần này thật sự không cần tiếp tục thám hiểm nữa rồi!

Triệu Vô Cực cười nói:

“ vậy tốt, chúng ta cứ như Độ Hải nói lúc trước hành động, yêu thú luyện khí kì nhất cảnh hợp lực tiêu diệt, nếu gặp luyện khí kì hai tầng lập tức quay đầu bỏ đi, mãnh thú cứ để ta ra tay! ”

Triệu Vô Cực nói được hào khí bừng bừng, đối với hắn mãnh thú đã không có quá nhiều uy hiếp, chỉ cần Thiên Địa Tinh biến chưởng vừa ra một chiêu chính là miểu sát, hoặc tiết kiêm nội lực một chút thì có thể dùng trảo công đánh bại.

Hắn nhận nhiệm vụ này cũng là vì hắn võ lực mạnh nhất trong ba người, để hắn mở đường mới có thể có tốc độ nhanh nhất thâm nhập vào Thanh Vân Tông tránh đêm dài lắm mộng phát sinh ngoài ý muốn!

Triệu Vô Cực nói xong đối với hai người bọn họ hỏi:

“ chuẩn bị xong chưa? ”

Độ Hải cùng Từ Tiểu Bạch lập tức trả lời:

“ Tốt! ”

Triệu Vô Cực ha ha cười nói:

“ vậy đi thôi! ”