Hoàn Khố Tử Đệ Giá Đáo (Con Nhà Giàu Đến)

Chương 67: Quyết định




Lão thái quân nhìn thấy Tấn Dương xông ra ngoài biết rõ Tấn Dương có bao nhiêu thống khổ, nàng cũng không muốn bức Dương nhi, nhưng đau dài không bằng đau ngắn, hiện tại nên chặt đứt mọi chuyện nếu không sau này sẽ tăng gấp bội thống khổ. Chậm rãi xuống giường, đi đến bàn đọc sách nhìn từ thư nhòe nước mắt của Tấn Dương, thật sâu thở dài một hơi đem từ thư thu vào.

Tấn Dương một đường chạy, chạy tới phía sau núi, dựa vào một cây đại thụ vô lực quỳ trên mặt đất nhìn bàn tay vừa viết từ thư, sít sao nắm thành quả đấm, giống như muốn đem tay kia làm cho tan nát. Vừa rồi nàng làm cái gì? Thế nhưng lại viết từ thư, nàng đem Uyển nhi bỏ đi....

Quần áo lụa là, ngươi không quan tâm đến ta sao? Chẳng lẽ ngươi nói vĩnh viễn muốn cùng ta một chỗ là lừa gạt?

Trước mắt hiện ra hình ảnh Thẩm Uyển sau khi nàng biết Từ thư đã viết, bộ dạng vô cùng thương tâm.

“A----” Tấn Dương thống khổ la to một tiếng, đấm mạnh vào cây cổ thụ

Phát điên một hồi, ngã xuống bên cây.......

Không, nàng không muốn kết thúc như vậy. Nàng không muốn Uyển nhi hận nàng, nàng muốn hướng Uyển nhi giải thích rõ ràng....

.

.

Tấn Diệu lo lắng bà nội cùng Nhị đệ, đến gian phòng lão thái quân

“Bà nội, nhị đệ đâu?” Tấn Diệu nhìn khắp phòng không thấy Tấn Dương, không đúng, dùng tích cách Tấn Dương sẽ ở đây trông chừng bà nội

“Dương nhi a, nàng mệt mỏi, ta để nàng xuống nghỉ ngơi” lão thái quân nói

“A, nguyên lai là như vậy” Tấn Diệu đi đến bên giường lão thái quân “Bà nội, thân thể tốt hơn chưa a? Ngươi có muốn ăn chút gì không, Diệu nhi gọi người mang đến”

Lão thái quân lắc đầu “Không cần, bây giờ còn chưa muốn ăn”

“Bà nội, vừa rồi ngươi làm chúng ta thật sợ hãi, lần sau cho dù tức giận thế nào cũng không thể đem sức khỏe ra giận dỗi” Tấn Diệu ngẫm lại còn có chút sợ “Nhị đệ biết sai rồi, hôm qua còn giữ bên cạnh bà nội một đêm, cho nên bà nội đừng nên tức giận Nhị đệ, về sau hắn còn chọc giận bà nội Diệu nhi sẽ thật tốt khuyên Nhị đệ”

Lão thái quân nhìn Tấn Diệu vui mừng nói “Trải qua chuyện này, bà nội cũng phát hiện chính mình già thật rồi, Diệu nhi a, ngươi là con trai lớn Tấn gia, lại là hài tử tốt chính trực, Tấn gia về sau nhờ vào ngươi”

“Bà nội đừng nói như vậy, chỉ cần tịnh dưỡng thật tốt, bà nội sẽ hảo giống trước kia” Tấn Diệu nói “Diệu nhi cùng Nhị đệ sẽ lo việc Tấn gia, sẽ không làm nhục liệt tổ liệt tông”

“Thân thể ta, ta hiểu rõ nhất” lão thái quân vỗ vỗ tay Tấn Diệu “Mặc dù Diệu nhi chững chạc hiểu chuyện nhưng bà nội vẫn còn tâm bệnh”

“Có phải hay không cùng Nhị đệ có quan hệ?”

“Nàng là một chuyện, bà nội nói chính là ngươi.....”

“Ta?”

“Diệu nhi, lần trước cha ngươi muốn đem ngươi đi ở rể Thẩm gia, ngươi đánh chết cũng không chịu nói đã có ý trung nhân. Hiện tại thân thể bà nội không còn tốt, không đợi lâu được nữa, ngươi khi nào mang ý trung nhân đó đến ta nhìn một chút, để cho bà nội lúc sinh thời giúp ngươi thành hôn” lão thái quân hiền lành nhìn Tấn Diệu nói

“Này...này...” Tấn Diệu không biết phải nói thế nào “Bà nội ăn cửu hoàn đan bệnh sẽ khỏi hẳn, bà nội nhất định sống lâu trăm tuổi chứng kiến Diệu nhi cưới vợ”

Lão thái quân cười lắc đầu “Diệu nhi, ngươi đừng an ủi bà nội, Diệu nhi năm nay cũng đã hơn hai mươi, cùng lứa với ngươi đã có hài tử. Bà nội không bức ngươi cưới người ngươi không thích”

“Bà nội, này....việc này không vội” Tấn Diệu có chút đổ mồ hôi lạnh, hắn làm sao tìm được người thứ hai giống Thẩm Uyển đây.

“Đứa nhỏ ngốc, tại sao lại không vội, hương khói Tấn gia còn muốn truyền thừa đây, bà nội cũng không chờ được lâu”

“Ta...ta...” Tấn Diệu bị lão thái quân hỏi đến không lời nào để nói

Lão thái quân gặp Tấn Diệu ấp úng, nghi ngờ hỏi “Có phải hay không nàng kia không thích ngươi? Là con cái nhà ai, bà nội đi hỏi cho ngươi”

Tấn Diệu gặp lão thái quân cố ý ép hỏi, Tấn Diệu rốt cục không chịu nổi đành nói “Bà nội kỳ thật người ta thích....nàng....nàng chính là Thẩm Uyển”

Lão thái quân nghe xong lặng người “Ngươi....ngươi vừa nói cái gì...?”

Rốt cục Tấn Diệu đem việc mình thích Thẩm Uyển nói ra. Lão thái quân hô to “Oan nghiệt a, oan nghiệt”

“Bà nội, đừng như vậy, Diệu nhi không có phúc khí kia. Bất quá Thẩm cô nương cùng Nhị đệ ân ân ái ái hạnh phúc, ta đây làm đại ca cũng vì Nhị đệ mà cao hứng” Tấn Diệu nói “Mặc dù ta khó quên được nàng nhưng Diệu nhi sẽ cố gắng”

“Không....các nàng không thể cùng một chỗ” Lão thái quân kích động nói

“Vì cái gì? Nhị đệ thực sự rât thích Thẩm cô nương, hơn nữa Thẩm cô nương trong lòng chỉ có Nhị đệ. Bà nội vì diệu nhi mà cảm thấy tiếc sao? Không có gì, Diệu nhi đã tỏa lòng” Tấn Diệu cố làm ra vẻ nhẹ nhàng nói

Lão thái quân đỡ trán, đây rốt cuộc là tạo nghiệt gì a, như thế nào nhân duyên này lại như thế....

“Bà nội, ngươi có phải hay không lại đau đầu? Diệu nhi đi gọi Hồ thái y đến” Tấn Diệu nhìn thấy lão thái quân mặt mũi tràn đầy thống khổ đỡ trán, cho rằng nàng đau đầu.

“Không cần, bà nội nghỉ ngơi một chút là tốt rồi, Diệu nhi ngươi ra ngoài trước đi”

Tấn Diệu nghiêm túc nhìn lão thái quân sau mới lên tiếng “Kia Diệu nhi cáo lui, bà nội có chỗ nào không thoải mái nhớ gọi nha hoàn”

Lão thái quân vô lực phất tay. Đợi đến khi Tấn Diệu đi khỏi đi đến bên giường nằm xuống nghĩ đến sự việc diễn ra mấy ngày nay, không được, nàng muốn sửa chữa nhân duyên sai lầm này, mặc dù Dương nhi đã ký từ thư nhưng nhất định không bỏ được Thẩm Uyển, mà Diệu nhi mặc dù nói buông xuống Thẩm Uyển...nếu không để cho Diệu nhi cùng Thẩm Uyển....

.

.

Ngoài cửa Tấn phủ, một chiếc xe ngựa chậm chạp chạy đến

“Tiểu thư, đã đến Tấn phủ” người đánh xe nói

“Đa tạ” Tiết Sương từ trong ngựa đi ra

Nhìn Tấn phủ khí thế to lớn, hít sâu một hơi, tiến lên

“Đứng lại! Nơi đây là phủ tướng quân, ngươi là người phương nào?” Thị vệ ngăn cản Tiết Sương đang muốn tiến đến

“Các vị đại ca, là Nhị thiếu gia Tấn Dương nhà các ngươi bảo ta đến, tiểu nữ tên là Tiết Sương, phiền toái thông báo một tiếng” Tiết Sương khom người nói

“Nhị thiếu gia gọi ngươi tới?”

“Đúng vậy”

Hai gã thị vệ nhìn nhau nhỏ giọng nói “Xem cô gái yếu đuối này cũng không có gì nguy hiểm”

“Không phải là người thương của thiếu gia đi” một gã thị vệ nói

“Lẽ nào lại như vậy” nghĩ đến trước kia thiếu gia nhà bọn họ phong lưu có thừa, cũng có không ít cô nương tìm đến

“Khụ khụ, các ngươi chờ ta một chút, ta đi thông báo một tiếng”

“Vậy đa tạ vị đại ca này” Tiết Sương khom người cảm tạ

Thị vệ tìm nửa ngày cũng không tìm được Tấn Dương. Gần một nén nhang đã qua.

“Tiểu Võ như thế nà lại đi lâu như vậy?” Vài tên thị vệ chờ có chút cuống cuồng

“Có phải là không tìm được Nhị thiếu gia a”

Tiết Sương vẫn an tĩnh đứng chờ ở cửa, không chút nào không bình tĩnh.

Lúc này Tấn Nhân Võ vừa từ trong triều trở lại, xuống cỗ kiệu. Đương lúc Tiết Sương nhìn thấy Tấn Nhân Võ liền ngẩn người, đồng tử phóng đại, là hắn, chính hắn đã hãm hại cha nàng

“Tham kiến tướng quân” mọi người đều quỳ xuống hành lễ

Tấn Nhân Võ lúc đi qua, nhìn thấy Tiết Sương đứng đấy lạnh lùng nhìn hắn không quỳ cũng không khom lưng

Tấn Nhân Võ nhìn thấy Tiết Sương cũng ngẩn người, nữ nhân này thật to gan, nhìn thấy lão phu cũng không quỳ, không bộ dạng nịnh bợ thật khiến người ta bội phục

Thị vệ quỳ gối bên cạnh kéo vạt áo Tiết Sương, cô nương này chắc chắn là người thương của Nhị thiếu gia, cũng không coi ai ra gì

“Ngươi thật to gan, thế nhưng nhìn thấy lão phu cũng không quỳ, là người phương nào? Tên gì?” Tấn Nhân Võ trấn thủ nhiều năm ở biên quan, uy tín vẫn phải có

Bất quá Tiết Sương cũng không hoảng sợ, không kiêu không nịnh nói “Tiết Sương”

Phía sau núi-----

“Ai u, Nhị thiếu gia của ta, ngươi ở nơi này làm tiểu nhân tìm cực khổ a” Thị vệ rốt cục cũng tìm thấy Tấn Dương tại hậu sơn “Ngoài cửa có cô nương xưng là Tiết Sương muốn tìm Nhị thiếu gia”

“Cái gì? Tiết Sương?” Tấn Dương nghe tên Tiết Sương vội vàng đứng lên, nàng như thế nào lại quên mất việc này “Người đâu?”

“Ở bên ngoài cửa chờ đã lâu”

“Tiết Sương...”

“Nhị thiếu gia, Tiết cô nương kia đã bị lão gia gọi đi” Thị vệ trên mặt có chút mồ hôi, cô nương kia thật sự không tầm thường a

“Bị cha ta gọi đi?” Tấn Dương kêu lên....

Phanh----

Đẩy thư phòng mình ra

“Tiết Sương!!!” Tấn Dương nhìn thấy Tiết Sương hoàn hảo không tổn hao gì đứng nơi đó lập tức thở phào nhẹ nhõm

“Vô liêm sỉ, còn có lễ tiết nữa hay không?” Tấn Nhân Võ vốn là đang nghe Tiết Sương nói rõ sự tình bất ngờ Tấn Dương lại bất ngờ đẩy mạnh cửa vào

“Thực xin lỗi, cha, ta quá nóng lòng” Tấn Dương bồi tội, sau đó nhìn Tiết Sương

“Còn sững sờ ở đó làm gì, còn không đi ra ngoài cho ta” Tấn Nhân Võ tức giận nói

“Này....”

“Yên tâm đi, cha ngươi là loại người không nói đạo lý sao” Tấn Nhân Võ biết Tấn Dương đang lo lắng cái gì “Ngươi trước đi ra ngoài, ta muốn nói chút chuyện với nàng”

“Vâng thưa cha”

Một lúc lâu sau----

Tiết Sương rốt cục đi ra

“Như thế nào? Cha ta đã nói gì?” Tấn Dương lo lắng nói

Tiết Sương mím môi lắc đầu “Hắn nói sẽ điều tra rõ”

“Nha, vậy là tốt rồi, xem ra cha ta hắn vẫn tin ta” Tấn Dương yên lòng “Đúng rồi, Tuyết nhi bệnh tình thế nào?”

“Đa tạ ngươi đã giới thiệu ta đến chỗ kia làm cho bệnh tình Tuyết nhi khá hơn rất nhiều” Tiết Sương nói xong liền quỳ xuống

“Ngươi làm cái gì vậy?” Tấn Dương liền vội vàng kéo Tiết Sương

“Nếu không phải nhờ ngươi muội muội ta cũng không được cứu. Cũng bởi có ngươi vụ án cha ta mới được điều tra lại, ta nên quỳ cảm tạ ngươi” không cho Tấn Dương ngăn cản Tiết Sương quỳ xuống

Tấn Dương bất đắc dĩ nhìn Tiết Sương “Tốt lắm, quỳ cũng đã quỳ, mau đứng lên”

Nhìn khuôn mặt tràn đầy mệt mỏi của Tiết sương liền nói “Ta xem ngươi đi liên tục mấy ngày cũng đã mệt mỏi, trước mau đi nghỉ ngơi, chuyện của cha ngươi ngày mai hẳn tính. Tình nhi mau mang Tiết cô nương đến phòng cho khách”

“Vâng thưa Nhị thiếu gia”

Tấn Dương nhìn thấy Tiết Sương đi rồi, nụ cười trên mặt cũng biến mất, chậm rãi đi đến phòng lão thái quân

Hầu hạ lão thái quân uống thuốc xong, dự định rời đi, lại bị lão thái quân gọi lại

“Dương nhi, chờ một chút”

“Bà nội ngươi còn chuyện gì sao?”

“Ngươi ngồi xuống, bà nội có chuyện muốn nói”

Tấn Dương dè dặt ngồi xuống, nhìn sắc mặt lão thái quân. Còn chuyện gì có thể cùng nàng nói, nàng cũng đã viết từ thư. Vừa nghĩ đến chuyện từ thư, tâm Tấn Dương liền co rút

“Bà nội quyết định tác thành cho Thẩm Uyển cùng Tấn Diệu”

“Cái gì?” lập tức một tiếng sét giữa trời quang

“Không được!!!” Tấn Dương vô cùng kích động đứng lên “Không được, ngươi không thể làm vậy”

“Như thế nào không được, Dương nhi chẳng phải đáp ứng bà nội quên Thẩm Uyển sao? Ngươi ngay cả từ thư cũng đã viết, Thẩm Uyển đã được tự do”

“Không được, ta không đồng ý, ta không bao giờ đồng ý!!!”

“Dương nhi, bà nội đã biết chuyện của Diệu nhi cùng Thẩm Uyển, đại ca ngươi từ nhỏ đã đối với ngươi đặc biệt yêu thương, chính vì ngươi hắn tình nguyện buông xuống ý trung nhân của hắn, chẳng lẽ Dương nhi không thể đem Thẩm Uyển cho hắn sao?”

“Ta...ta...” đối với chuyện này Tấn Dương vẫn còn áy náy rất nhiều, lập tức nói không ra lời

Lão thái quân biết rõ Tấn Dương sẽ vì Tấn Diệu mà đáp ứng liền nói “Ngươi xem Tấn gia vốn là có hôn ước, Diệu nhi cũng vì ý trung nhân của hắn mà từ chối, lần này vừa vặn người hắn thích là Thẩm UYển, hai người bọn họ không thể tốt hơn, Thẩm Uyển lại có một hôn nhân bình thường, Thẩm gia cũng có hương khói. Dương nhi từ đó cũng có cuộc sống yên tĩnh”

“Không...không...đại ca đã nói hắn sẽ buông xuống Uyển nhi” Tấn Dương hoảng sợ lắc đầu

“Dương nhi, làm như vậy đối với cả ba người đều tốt. Ngươi nói hắn buông xuống một người dễ dàng vậy sao, hắn là vì ngươi mới làm như vậy. Ngươi không thể thành toàn cho đại ca ngươi sao?”

“Không...không....” Tấn Dương chậm chạp lui về phía sau

Lão thái quân từng bước ép Tấn Dương tới đường cùng, từng lời nói như từng nhát đao cứa vào trái tim yếu đuối của Tấn Dương “Không....”

Tấn Dương cũng không chịu đựng được cảm giác áp bách này nữa, chạy ra ngoài....

---------------

Editor: nói chung là đọc xong chương này cảm thấy bức xúc dễ sợ, bà nội kiểu gì mà vô lý thấy Tấn Dương hiền hiền làm tới à, Uyển nhi của người ta làm như trái banh cho hai đứa cháu đá qua đá lại, mắc mệt hà =.=*