Hoàn Khố Tử Đệ Giá Đáo (Con Nhà Giàu Đến)

Chương 68: Diễn trò




Tấn Dương chạy về phòng, xoa xoa mồ hôi lạnh trên trán, vừa rồi bà nội thật đáng sợ, đáng sợ đến mức làm cho toàn thân nàng đều đổ mồ hôi lạnh, tâm sợ hãi đến thật lâu cũng không thể bình tĩnh

Nếu như bà nội thật sự làm vậy, nàng nên làm cái gì bây giờ? Nàng biết rõ thủ đoạn của bà nội, chỉ cần quyết định như vậy, liền chắc chắn sử dụng hết thủ đoạn cùng biện pháp, chẳng lẽ nàng thực sự phải bỏ Uyển nhi, thành toàn cho đại ca sao????

Đột nhiên một đôi tay nhẹ nhàng che hai mắt Tấn Dương “Đoán một chút ta là ai?”

Thanh âm ôn nhu này....là Thẩm Uyển, là nàng....

Tấn Dương xoay người ôm chặt lấy Thẩm Uyển. Thẩm Uyển bị động tác này làm cho bất ngờ, khẽ cười, ôm chặt như thế làm gì a, Thẩm Uyển khóe miệng vén lên, đẩy ra một chút. Lại bị Tấn Dương lần nữa ôm chặt không lưu chút khe hỡ nào. Sít sao, thật sít sao.

Thẩm Uyển bị Tấn Dương ôm có chút thở không ra hơi, buồn cười vỗ bả vai Tấn Dương “Quần áo lụa là...” hy vọng nàng có thể nới lỏng một chút

Có thể Tấn Dương ôm thật chặt, chặt như thế mới có thể làm tiêu tan cảm giác bất an mất đi Thẩm Uyển

“Quần áo lụa là, eo của ta giống như bị chặt đứt a”

Lúc này Tấn Dương mới phục hồi tinh thần lại, buông Thẩm Uyển ra “thực xin lỗi”

Thẩm Uyển nhìn Tấn Dương bộ dạng tự trách, hai tay liền ôm lấy cổ Tấn Dương “Lừa ngươi a, quần áo lụa là, ta thật sự rất nhớ ngươi...” chủ động ôm lấy Tấn Dương

Tấn Dương nhẹ nhàng đem Thẩm Uyển kéo vào lòng ngực. Chỉ là tâm tình vô cùng tệ “Làm sao ngươi lại nhanh như vậy trở về rồi?”

“Như thế nào? không muốn ta về sớm sao?” Thẩm Uyển chôn mặt ở cổ Tấn Dương hít một hơi thật sâu

“Không có, chẳng qua là cảm thấy viết một trăm lần kinh dễ dàng vậy sao? Trừ phi....”

“Hì hì, bị ngươi phát hiện” Thẩm Uyển le lưỡi một cái “Ta không nhịn được lâu như vậy không nhìn thấy ngươi, cho nên chép cả ngày lẫn đêm, hoàn hảo ta viết nhanh, cho nên liền chép xong”

“Uyển nhi....” Thẩm Uyển cứ như vậy, làm cho trong lòng Tấn Dương chua xót

Từ từ để sát vào lại bị Thẩm Uyển lấy tay chặn lại “Ta trước đi tắm”

Sau đó từ trong ngực Tấn Dương chạy trốn. Tấn Dương nhìn theo Thẩm Uyển, tâm cũng trống rỗng theo, từng hồi đau nhức.

Chuẩn bị xong hết thảy, hai người nằm trên giường, Thẩm Uyển rúc vào ngực Tấn Dương “Mấy ngày nay không được nghe ngươi ca hát, cũng không ôm ngươi chìm vào giấc ngủ, căn bản ta không ngủ được, hôm nay ngươi mau ca hát ôm ta ngủ đi”

“.........”

“Quần áo lụa là....”

“A?” Tấn Dương đang suy nghĩ không nghe thấy Thẩm Uyển đang nói gì

“Đang suy nghĩ gì đấy?”

“Không có, không có gì” Tấn Dương đối với Thẩm Uyển cười cười “Ngươi vừa nói gì?”

“Ta nói ngươi hôm nay mau ca hát dụ dỗ ta ngủ”

“Hôm nay ta muốn cùng ngươi nói một chuyện....” Tấn Dương thở dài nói

“Ân, chuyện gì?”

Tấn Dương nhìn vào mắt Thẩm Uyển, như thế nào cũng không thể nói được chuyện từ thư, lông mày nhăn nhăn nói “Trước tiên ta hỏi ngươi một chuyện”

“Hảo, ngươi muốn hỏi điều gì?”

“Nếu như...ta nói là nếu có một ngày, ngươi phải chọn giữa gia gia và ta, ngươi sẽ chọn ai?” Tấn Dương hỏi

“Đây là vấn đề gì, quần áo lụa là ngươi làm sao vậy?” Thẩm Uyển thấy hôm nay Tấn Dương có chút kỳ quái

“Không có, ta chỉ muốn biết rốt cuộc trong lòng Uyển nhi gia gia trọng yếu hay ta trọng yếu” Tấn Dương cố ý nhẹ nhàng nói

“Các ngươi đều tại trong lòng ta trọng yếu nhất”

“Nếu như chỉ được lựa chọn một người?”

“Vì cái gì phải lựa chọn?”

“Hảo, nếu một ngày, ta cùng gia gia rơi xuống nước, ngươi sẽ cứu ai?”

“Vấn đề này.....”

“Uyển nhi, mau trả lời ta...” Tấn Dương có chút nóng nảy

“Đương nhiên là cứu gia gia” Ngươi ngốc a, chẳng phải ngươi biết bơi sao

“Kia....gia gia và ta chỉ có một người bên cạnh ngươi, ngươi sẽ chọn ai?”

“Xì, quần áo lụa là, ngươi đang ăn dấm chua gia gia sao?” Thẩm Uyển cho rằng Tấn Dương đang ăn dấm chua buồn cười kéo kéo mặt Tấn Dương

“Uyển nhi....” Tấn Dương nhìn thấy Thẩm Uyển không trả lời vấn đề chính, liền có chút nóng nảy

“Thật tốt, ta liền cho ngươi biết, ta lựa chọn gia gia” Thẩm Uyển nhịn cười nói

Ông------

Tấn Dương có chút choáng váng, chọn gia gia sao “Nói như vậy, gia gia trong lòng Uyển nhi trọng yếu nhất”

“Đương nhiên, ta từ nhỏ đã cùng gia gia sống nương tựa lẫn nhau, trong nội tâm ta gia gia so với tính mạng ta còn trọng yếu hơn, cho nên quần áo lụa là ngươi đừng hỏi vấn đề ngây thơ như thế” Thẩm Uyển kéo kéo gò má Tấn Dương

So với tính mạng ngươi còn trọng yếu hơn sao...nặng như thế....nếu tổn thương gia gia Uyển nhi chắn chắn đau lòng đến không muốn sống đi...

“Quần áo lụa là? Quần áo lụa là?” Thẩm Uyển nhìn thấy mặt Tấn Dương ngưng trọng cho rằng mình đùa giỡn có hơi quá đáng liền nói “Quần áo lụa là, kỳ thật....”

“Ta không sao, ngươi cũng đã mệt mỏi cả ngày, mau ngủ đi” Tấn Dương cố nở một nụ cười nói “Ta hát cho ngươi nghe”

“Ân” Thẩm uyển nghĩ rằng Tấn Dương không sao, lần nữa rúc vào lòng Tấn Dương. Tấn Dương nhẹ nhàng vỗ lưng Thẩm Uyển, ca hát cho nàng nghe

Nghe thấy tiếng hít thở đều đều, Tấn Dương cũng ngừng lại, lẳng lặng nhìn người trong ngực, nước mắt từ khóe mắt chảy ra

Tấn Dương sau khi nghe xong đáp án của Thẩm Uyển tâm hoảng ý loạn, nàng có thể bất chấp bà nội ngăn cản, cũng có thể không để ý đến tâm tình đại ca, nhưng chính là lời Uyển nhi nói ra, Uyển nhi đã lựa chọn gia gia chính là đối với nàng tàn nhẫn nhất. Thế cục bây giờ, bà bội ngăn cản, đại ca có ý với Thẩm Uyển, vấn đề Thẩm gia, cho dù những thứ này nàng không để ý đến nhưng Uyển nhi đây. Bà nội nói đúng, Uyển nhi không thể như nàng cái gì cũng không để ý đến, đến lúc tổn thương gia gia, Uyển nhi mới là người thống khổ nhất, nghĩ đến Thẩm Uyển lệ rơi đầy mặt, tâm liền co rúc đến đau đớn, nàng không thể để Uyển nhi mang danh bất hiếu như vậy. Nhưng nàng nên làm thế nào để Uyển nhi không tổn thương đây....

Tấn Dương nhẹ nhàng nhấc chăn mền lên, dè dặt xuống giường, nhìn người trên giường không tỉnh, đắp lại chăn mền cho Thẩm Uyển rồi ra ngoài

Mọi chuyện làm cho đầu óc Tấn Dương choáng váng, muốn hít thở không khí trong lành. Lại trông thấy Tấn Diệu bên ngoài

“Đại ca?”

“Nhị đệ”

“Đại ca, ngươi sao lại ở chỗ này” Tấn Dương nhìn Tấn Diệu nói

“Ta...ta...đi dạo một chút” Tấn Diệu không dám nhìn Tấn Dương, này muốn hắn thế nào mở miệng, bà nội đã nói với hắn mọi chuyện

“Ra ngoài đi dạo?” Tấn Dương có chút không tin

“A...đệ muội đã ngủ?” Tấn Diệu nhìn gian phòng đằng sau Tấn Dương

Tấn Dương gật đầu nhẹ

“A, vậy là tốt rồi, đại ca đi đây” Tấn Diệu vỗ vỗ bả vai Tấn Dương nói “Ngươi cũng ngủ sớm một chút”

Tấn Dương nhìn bóng lưng Tấn Diệu, trong lòng có chút khó chịu, quả nhiên, đại ca buông xuống Thẩm Uyển không phải dễ dàng

Tiếp tục như vậy đối với người nào đều là thống khổ, thay vì làm cho bà nội lo lắng, làm cho Uyển nhi sau này thống khổ cùng hối hận, làm cho đại ca chịu dày vò, không bằng ta kết thúc chuyện này, tất cả đều để ta chịu đi, như vậy đối với tất cả mọi người đều tốt

Tấn Dương nhắm mắt lại...nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống....

.

.

Ngày hôm sau, Thẩm Uyển khi tỉnh dậy đã thấy Tấn Dương rửa mặt thay quần áo xong hết thảy

“Ngươi đi săn sóc bà nội sao?” Thẩm Uyển nói

“Không phải, hôm qua Tiết Sương đến đây, nàng chưa từng tới kinh đô, ta mang nàng ra ngoài một chút” Tấn Dương cố làm ra vẻ cao hứng nói

“Ta cũng đi” Thẩm Uyển nghe thấy Tấn Dương muốn đưa Tiết Sương ra ngoài lập tức vén chăn mền đứng dậy

“Không cần, ngươi mấy ngày nay mệt mỏi, nên nghỉ ngơi nhiều một chút”

“Không quan trọng, quần áo lụa là, ta cũng muốn đi dạo, mang ta đi đi” Thẩm Uyển nắm chặt tay Tấn Dương, có chút bất an nói

“Ngươi còn chưa rửa mặt...” Tấn Dương nhìn Thẩm Uyển như vậy rất đau lòng

“Rất nhanh, chỉ vài phút, chỉ cần vài phút thôi” Thẩm Uyển lập tức thu thập quần áo

“Hay là ngươi cứ ở nhà nghỉ ngơi đi” Tấn Dương quyết tâm bước ra ngoài

“Quần áo lụa là...” lưu lại Thẩm Uyển mặt mũi tràn đầy nghi hoặc

Gặp Tấn Dương quay đầu bước đi, Thẩm Uyển vô lực ngồi trên ghế, vì cái gì không để ta đi...vì cái gì...

Tấn Dương lần này đi chính là một ngày....

Thẩm Uyển ngây ngốc đừng chờ Tấn Dương ở cửa, trong lòng bất an ngày càng nhiều, đi qua đi lại bồi hồi

Khi nhìn thấy Tấn Dương tâm liền để xuống phân nữa, nhưng...động tác kia....làm cho Thẩm Uyển chìm đến đáy cốc

Nàng....là đang nhìn thấy cái gì....

Tấn Dương chủ động ôm lấy Tiết Sương.

Tấn Dương biết Thẩm Uyển đứng cách đó không xa, Tiết Sương cũng biết Thẩm Uyển đứng đó chỉ là Tấn Dương đưa lưng về phía Thẩm Uyển, Thẩm Uyển không nhìn thấy vẻ mặt của Tấn Dương

Tấn Dương mặt mũi tràn đầy nước mắt thống khổ đối với Tiết Sương nói “Van cầu ngươi, giúp ta....”

Tiết Sương trong lòng cũng rất khổ sở khi diễn một hồi làm người khác đau lòng như vậy. Trong lòng thở dài thật sâu, làm sao lại làm khổ chính mình như thế chứ

Ngay khi Thẩm Uyển nhìn thấy Tiết Sương hôn lên môi Tấn Dương chỉ cảm thấy hô hấp không thuận, đồng tử phóng đại cực độ, quần áo lụa là....nàng làm sao lại không đẩy ra....

Nhìn cũng không nhìn được nữa, che miệng chạy vào phòng

Tiết Sương nhìn thấy Thẩm Uyển chạy đi liền ly khai khỏi môi Tấn Dương. Chỉ có nàng biết rõ lúc này Tấn Dương có bao nhiêu đau khổ....

“Đa tạ ngươi” Tấn Dương che miệng, không để cho mình khóc thành tiếng

“Ngươi....thế nào lại tự làm đau chính mình như vậy” Tiết Sương nhìn Tấn Dương thống khổ như vậy, tâm cũng co rúc theo'

“Không làm như vậy, nàng sẽ không rời ta đi. Đau dài không bằng đau ngắn. Như vậy đối với người nào đều tốt” Tấn Dương xoa xoa nước mắt “Hơn nữa ta đã đáp ứng bà nội, bà nội cũng đã đồng ý không đến tìm Thẩm lão gia”

Cả ngày hôm nay Tấn Dương đều đem chuyện tình này kể qua với Tiết Sương một lần, mặc dù vừa mới bắt đầu nghe được Tấn dương là nữ rất khiếp sợ nhưng vẫn hâm mộ tình yêu của nàng cùng Thẩm Uyển

Tiết Sương tiếc hận thở dài một hơi, hai nữ tử yêu nhau nhất định là rất thống khổ, ngay cả người bình thường cũng không tiếp thụ được, huống chi cả hai đều có thân phận địa vị danh môn vọng tộc.

.

.

Buổi tối, Tấn Dương trở về, không nói hai lời liền nằm trên giường đưa lưng về phía Thẩm Uyển

Mà Thẩm Uyển cũng không nói gì, chỉ lẳng lặng nằm xuống, từ từ nhích lại gần, mặt áp vào lưng Tấn Dương, tay ôm chặt lấy eo Tấn Dương như bình thường ôm thật chặt Tấn Dương

Tấn Dương bị hành động này của Thẩm Uyển làm cho thiếu chút nữa khóc thành tiếng, liều mạng nhịn xuống nước mắt. Rõ ràng....rõ ràng ngươi cái gì đều nhìn thấy được không phải sao? Vì cái gì....vì cái gì....ngươi cái gì cũng không nói, còn như vậy, Uyển nhi....ngươi muốn ta phải làm sao....

Ta phải làm sao, muốn ta phải làm sao bây giờ.....