Hoàng Kim Đồng

Chương 732: Linh tính




Nghĩ đến cảnh tượng trong phim Thần Điêu Đại Hiệp, Trang Duệ híp mắt lại, bắt đầu YY, nghĩ đến việc sau này mình có thể cưỡi trên lưng của Kim Vũ bay lên chín tầng trời. Thời gian trôi qua rất nhanh, mấy giờ sau, máy bay đã đáp xuống sân bay thủ đô.

Hách Long lái xe đến sân bay đón Trang Duệ, nhưng mà Hách Long lại không nghĩ tới việc Trang Duệ lại mang về một con chó ngao Tây Tạng có hình thể cũng không nhỏ hơn bạch sư bao nhiêu. Cho dù là cái xe kia cũng thuộc cỡ lớn, nhưng mà muốn chở cả bạch sư và Tuyết Nhi thì cũng không có chỗ.

Bành Phi đáng thương, chỉ có thể đi về cùng với nhân viên tổ máy, đi từ sân bay về nhà.

- Mẹ, vợ, con đã về rồi !

Từ trong ga ra tiến vào trong hậu viện, nhìn thấy căn nhà quen thuộc, Trong lòng Trang Duệ liền cảm thấy rất thoải mái, thấy mọi người đang đứng chờ ở ngoài cửa, liền dang tay ra ôm lấy mọi người.

- Đi qua một bên, không biết lớn nhỏ, Huyên Băng còn đang mang thai, làm sao có thể chịu đựng được cái ôm của ngươi.

Âu Dương Uyển đẩy đứa con của mình ra.

- Hắc hắc, mẹ à, đây không phải là vì con nhớ mọi người sao?

Trang Duệ vừa cười vừa ôm lấy mẹ hắn, không biết là vì cái gì, từ lúc trở về nhà, trong lòng Trang Duệ luôn luôn tràn ngập vui sướng, luôn muốn cười thật to, có lẽ đây chính là mị lực của gia đình.

- Vợ à, con của chúng ta có khỏe không?

Sau khi buông mẹ ra, Trang Duệ đi đến bên người Tần Huyên Băng, nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng.

- Còn nói nữa, mau đi cất đồ đạc đi, chúng ta trở về trung viện nói chuyện, chuẩn bị ăn cơm trưa, đúng rồi, đây là Tuyết Nhi anh đã nói với em.

Tần Huyên Băng nhõng nhẽo liếc mắt nhìn Trang Duệ một cái, nhưng mà lực chú ý của nàng lập tức bị Tuyết Nhi ở phía sau bạch sư hấp dẫn. Tuyết Nhi toàn thân trắng như tuyết, hiển nhiên là cần được hoan nghênh hơn bạch sư.

Vừa mới tới một hoàn cảnh lạ lẫm như vậy, hiển nhiên là Tuyết Nhi vẫn còn chưa thích ứng. Tính tình ngỗ ngược lúc ở trên tuyết sơn vẫn còn chưa biến mất, nó đứng sát vào bên người bạch sư. Nhe răng nhếch miệng với toàn bộ mọi người tới gần nó.

- Tuyết Nhi,nhận thức một chút, đây là nữ chủ nhân sau này của ngươi, à đây là mẹ của chủ nhân, cũng là mẹ của ta.

Trang Duệ vừa dùng linh khí chải chuốt thân thể của Tuyết Nhi vừa ôm lấy cổ nó, đưa đén trước mặt Tần Huyên Băng mà mẹ của mình, để cho nó ngửi mùi của từng người.

Đối với chó ngao Tây Tạng mà nói, chỉ có những mùi quen thuộc, mới có thể khiến cho chúng nó thả lỏng, nếu không sẽ dễ dàng xuất hiện tình huống vì quá sợ hãi mà tấn công con người.

- Bạch sư, đi, dẫn Tuyết Nhi vào phòng của ngươi nghỉ ngơi đi.

Nhìn thấy tinh thần của Tuyết Nhi có chút không thoải mãi, Trang Duệ biết được đây là bởi vì nó vừa mới đi từ địa phương cực lạnh ở trên tuyết sơn về trong thành phố Bắc Kinh nóng lực nên mới như vậy, chờ thêm một khoảng thời gian nữa thì sẽ không sao.

Ở hậu viện của tứ hợp viện này, bạch sư độc chiếm một căn phòng ba gian lớn, nhiệt độ ở đó luôn luôn nằm dưới mười sáu độ, So với hoàn cảnh sinh tồn của Tuyết Nhi thì không sai biệt lắm.

- Tiểu tử thối, cậu vẫn còn biết về nhà cơ à, đi đi với ta đến xem cháu của cậu.

Thanh âm ở hậu viện đã làm kinh động Âu Dương Quân, hắn cũng vội vàng chạy lại chỗ này, đi đến bên người Trang Duệ, liền kéo quần áo của hắn. Những người mới làm cha, thích thú nhất chính là khoe khoang đứa con của mình.

Chiêm chiếp…Chiêm chiếp.

Có thể cảm giác thấy mình bị xem nhẹ trong một thời gian dài, Tiểu Kim Vũ bị Trang Duệ bỏ vào trong ba lô đã không nhịn được mà kêu lên, hơn nữa còn dùng mỏ mổ vào ba lô, hai cái móng vuốt nhỏ cũng không ngừng cào lên ba lô.

Trang Duệ chỉ còn biết bất đắc dĩ mở cái ba lô ra, đặt tiểu tử kia lên trên mặt đất. Kim Vũ không hổ là con cháu của chúa tể bầu trời, nhìn thấy nhiều người như vậy nó cũng không hề sợ hãi, mà nghiêng cái đầu nhỏ, đánh giá mọi người xung quanh.

- Ài, tôi nói này chú em. Là anh đã trách nhầm chú em rồi, thật là em trai tốt của ta, trở về còn mua cả Ô Kê để hầm canh cho chị dâu uống, không tệ, ta thay mặt chị dâu cảm ơn cậu.

Âu Dương Quân nhìn thấy Kim Vũ, thì nhất thời nở nụ cười, mấy ngày nay Từ Tình ở cữ, cái gì cũng phải kiêng, canh gà ăn nhiều quá thì lại càng ngán. Nhưng mà người anh em này của hắn lại mang Ô Kê từ Tây Tạng về, dù cho vợ của mình không muốn ăn, nhưng mà vẫn phải nhìn thể diện của Trang Duệ, phỏng chừng cũng sẽ uống nhiều hơn vài ngụm.

Kỳ thật Âu Dương Quân cũng không hề tiết kiệm gì với Từ Tình cả, cũng không phải là không quan tâm, nhưng mà cần phải chú ý đến dinh dưỡng, người mẹ nuôi con cần phải ăn những thức ăn có dinh dưỡng, hấp thu được nhiều sinh dưỡng thì mới có nhiều sữa, con của hắn mới có thể ăn no được,

Huống chi Âu Dương Quân thiếu khuyết tình thương của mẹ từ nhỏ. Bây giờ thỉnh thoảng còn không biết xấu hổ, tranh giành cả sữa với con của mình.

Âu Dương Quân cảm thấy vô cùng cao hứng, lại không có nhìn thấy mặt người anh em của mình trở nên đen thui, quả thực là có thể cạo xuống được một tầng bụi.

Vì tên tiểu tử này, Trang Duệ đã phải trải qua cả sinh tử, tiếp theo là bạch sư bị trọng thương, cuối cùng là phải tiêu tốn hết linh khí mới có thể hóa giải được thù hận đối với chim mẹ, chiếm được Tiểu Kim Vũ. Vậy mà bây giờ Âu Dương Quân lại muốn mang nó hầm canh, thiếu chút nữa khiến cho Trang Duệ bạo nộ.

Mấy ngày nay tiểu tử thông minh kia cũng rất biết cách chọc cười, đã sản sinh tình cảm sâu đậm đối với Trang Duệ, thà rằng Trang Duệ mang mình đi hầm, cũng không thể để cho Âu Dương Quân động tới Kim Vũ.

Đang lúc Âu Dương Quân xắn tay áo lên, chuẩn bị bắt con gà con này, thì bên tai nghe thấy thanh âm gào to của Trang Duệ:

- Tứ ca, nếu mà anh bắt nó đi hầm, em sẽ trở mặt với anh!

- Để làm gì? Không phải là ăn thịt gà hay sao? Người khác thì còn lạ chứ ta thì có gì lạ đâu, ai ui!

Âu Dương Quân đã ngồi xổm xuống đưa hai bàn tay về chỗ Kim Vũ, sau khi nghe được lời nói của Trang Duệ, thì quay đầu lại trêu chọc, nhưng mà vừa quay mặt đi, Âu Dương Quân cũng cảm giác được tay của mình đột nhiên tê rần, ngay sau đó truyền đến một trận đau nhức.

Quay đầu nhìn lại, Âu Dương Quân mới phát hiện trên bàn tay phải của mình xuất hiện ba vết mổ thật sau, nhất thời máu tươi liền tuôn ra, chỉ trong nháy mắt, toàn bộ tay phải và bộ quần áo trên người của Âu Dương Quân đều dính đầy máu.

- Con Ô Kê này sao lại biết cả ưng trảo công vậy?

Nhìn vết thương trên mu bàn tay mình, Âu Dương Quân trợn tròn mắt, không biết tại sao lại nói ra một câu như vậy.

- Tiểu Quân, cái đứa nhỏ này, như thế nào lại không cẩn thận vậy, lại bị con gà con đánh cho chảy máu, nhanh đi về trung viện đi, ta sẽ tìm thuốc cho.

Âu Dương Uyển nhìn thấy mu bàn tay của cháu mình bị chảy máu, cũng trở lên hoảng loạn cả lên, nói liên tục không ngớt, liền hướng chỗ trung viện đi tới.

- Mẹ, con cũng có thuốc, là thuốc chuyên trị ngoại thương tốt nhất, mẹ không cần phải đi đâu.

Trang Duệ nhìn thấy mẹ lo lắng cho Âu Dương Quân đến cuống cả lên, thì trên mặt dở khóc dở cười, đây rõ ràng là kim điêu được xếp vào loài động vật được quốc gia bảo vệ, như thế nào lại bị gọi là Ô Kê? Đây là ánh mắt gì vậy?

- Kim Vũ, đi lên.

Trang Duệ vươn tay tới trước mặt tiểu tử đang ở dưới mặt đất kia, nhìn thấy một màn vừa rồi, cũng khiến cho lập trường của Trang Duệ có chút không kiên định. Ngoại trừ một việc là trên cái đầu quả dưa của Kim Vũ không có cái mào gà ra, thì thật sự là nó rất giống Ô Kê.

Cả người đều là lông tơ trắng như tuyết, tuy rằng ở một số chỗ đã có lông vũ nhú ra, nhưng mà nhìn mọt cách tổng thể thì nó vẫn là màu trắng. Cái mỏ và móng vuốt của Kim Vũ thì còn chưa hoàn toàn lệ ra, rất giống như một con Ô Kê.

- Con còn ngây ngốc cái gì vậy? Có thuốc còn không đưa cho anh con dùng?

Âu Dương Uyển nhìn thấy con của mình đặt con Ô Kê kia lên vai xong, thì lại đứng ngẩn người, không khỏi thúc giục con mình một câu, cháu của mình đau thì cô cũng đau.

- Dạ, có ngay đây ạ!

Trang Duệ bị lời nói của mẹ đánh thức, lấy tay sờ sờ lên đầu Kim Vũ, nói:

- Không được mổ người khác, nghe lời ta.

Tiểu tử này cũng quá lợi hại, mới chỉ có hơn một tuổi mà lại có thể mổ rách cả mu bàn tay ra như vậy. Trang Duệ đột nhiên nhớ lại vết thương trên lưng của bạch sư, thật là có chút cảm giác không rét mà run, chờ sau khi tiểu gia hỏa này trưởng thành, chỉ sợ toàn bộ sủng vật ở trong thành Bắc Kinh đều có thể bị nó làm hại.

- Ai ui, tiểu tử cậu nhẹ nhàng một chút, phun cái thuốc gì mà lại đau như vậy?

- Chịu khó một chút đi, sẽ bớt đau ngay thôi, đây là thuốc trị thương gia truyền của Vân Nam đấy.

Trang Duệ lấy lọ thuốc trị thương Vân Nam vẫn chưa dùng hết ra, rắc lên trên miệng vết thương của Âu Dương Quân, lại lấy băng gạc trong túi ra, băng bó cho Âu Dương Quân, mấy thứ này đều là những vật phẩm tùy thân chuẩn bị khi còn ở Tây Tạng. Lúc đi về Trang Duệ cũng lười móc nó ra, nên cứ để nguyên trong ba lô.

May mà Kim Vũ vẫn còn nhỏ, cũng không có làm tổn thương mạch máu, bằng không chỉ với thương thế kia, khẳng định là phỉa đi bệnh viện. Đương nhiên có Trang Duệ ở đây, vết thương nặng cũng sẽ biến thành vết thương nhẹ.

- A! Thuốc này thật không tệ, mát lạnh lại còn không đau nữa.

Quả nhiên sau khi Trang Duệ rót một tia linh khí vào trong mu bàn tay của Âu Dương Quân, đau đớn của hắn liền giảm bớt rất nhiều khiến cho Âu Dương Quân thoải mái kêu lên.

Đây đã là Trang Duệ khống chế lượng linh khí cần dùng, chỉ khiến cho vết thương cầm máu mà thôi. Nếu không mà nói ngay cả khiến cho vết thương của Âu Dương Quân lập tức liền lại cũng không phải là không làm được.

- Được rồi, tứ ca, anh đã làm cha rồi, mà vẫn còn không cẩn thận như vậy.

Sau khi băng bó cho Âu Dương Quân xong, Trang Duệ không nhịn được liền trêu chọc hắn một câu.

- Đúng rồi, con gà kia là thứ gì vậy? Con bà nó, hôm nay ta không thể làm thịt nó được nữa rồi. Nhớ năm đó tứ ca của cậu cũng là thành chủ của thành Tứ Cửu, thiệt thòi lớn như vậy anh vẫn chưa từng được nếm qua đâu. Đây là có chuyện gì vậy?

Sau khi nghe được lời nói của Trang Duệ, Âu Dương Quân nhất thời đứng dậy, hùng hùng hổ hổ muốn tính sổ với Kim Vũ, nhưng mà thấy Kim Vũ đứng ở trên vai của Trang Duệ, thì không khỏi có chút há hốc mồm, con gà này còn có thể chơi tạp kỹ?

- Được rồi, tứ ca, đừng có chấp với súc sinh.

Trang Duệ cười dàn xếp lại, nói tiếp:

- Đây cũng không phải là gà, mà là kim điêu. Là một trong những loài chim biết bay lớn nhất. Được quốc gia bảo vệ, nếu anh bắt nó làm thịt, nhất định sáng mai hiệp hội bảo vệ động vật sẽ tới tìm anh.

- Kim…Kim gì cơ?

Trang Duệ nói quá nhanh, Âu Dương Quân cũng không nghe rõ.

- Này, nói thế này cho dễ hiểu, anh đã xem phim Thần Điêu Đại Hiệp chưa?

Trang Duệ cười hỏi.

- Xem rồi, vợ của anh còn biết cả hai nhân vật trong phim nữa.

Âu Dương Quân có chút không hiểu ra làm sao cả, lúc trước nếu không phải là vì hắn ngăn cản, Từ Tình đã được đóng vai Tiểu Long Nữ rồi.

Trang Duệ hỏi tiếp:

- Nhân vật chính ở trong phim là ai?

- Cái này ao mà không biết, đương nhiên là Dương Quá, cậu muốn đùa anh sao? Nói cho cậu biết thời gian của anh rất gấp, không muốn đứng đây chơi đùa với cậu đâu.

Âu Dương Quân có chút giận, cái con vật này không phải là để bổ sung dinh dưỡng sao? Còn có cả cái gì hội bảo vệ động vật nữa? Con vật này bản thân mình cũng chưa được nếm qua đâu, nói không chừng mang thứ này đi nấu canh, Từ Tình có thể có nhiều sữa hơn một chút.

- Được, biết là tốt rồi, chính là thần điêu, nhớ kỹ con vật nhỏ đang đứng ở trên vai của em chính là hậu duệ của thần điêu.

Trang Duệ nhìn thấy bộ dạng hổn hển của Âu Dương Quân thì không nhịn được mà phá lên cười ha ha.

- Cậu, cậu nói cái thứ này, là…là lão ưng?

Âu Dương Quân lập tức phản ứng lại, theo thuyết pháp của dân gian thì không có gọi là điêu, mà đều gọi là lão ưng hoặc là diều hâu. Kỳ thật lão ưng và diều hâu đều thuộc giống chim bay loại nhỏ, trọng lượng cơ thể chỉ đạt khoảng hai ba kg mà thôi.

Chỉ có điêu và thứu mới có thân thể khổng lồ. Loài chim có kích thước lớn nhất trên thế giới này chính là kền kền và kim điêu. Hai cánh xòe rộng ra có thể dài đến bảy tám mét, cân nặng của cơ thể có thể đạt tới hơn hai mươi kg.

Phải biết rằng móng vuốt của kim điêu có thể quắp được con mồi có thể trọng lớn hơn mình gấp mười lần. Con số này cực kỳ đáng sợ, việc xé xác hổ báo cũng không phải là tin đồn vô căn cứ.

Nhưng mà Trang Duệ nói tiểu gia hỏa này là lão ưng, thì đừng nói là Âu Dương Quân cũng không tin, mà tất cả mọi người trong sân đều cảm thấy kinh ngạc, trong ấn tượng của bọn họ thì lão ưng đều tung hoành ở trên bầy trời, làm gì có cái bộ dạng như thế này.

Sau khi Tiểu Kim vũ nghe được lời nói của Trang Duệ thì ngẩng đầu ưỡn ngực liếc nhìn xung quanh, bộ dáng hoàn toàn không coi ai ra gì, chỉ đơn thuần nhìn bộ dáng này của nó, thật ra cũng có vài phần giống lão ưng.

- Này tứ ca, em đã nói rồi, đây không phải là lão ưng, là kim điêu. Đồng dạng là hai loài chim bay nhưng lại không giống nhau. Lão ưng so sánh với nó, còn kém mấy cái ngã tư nữa.

Trang Duệ cảm giác mình phải giải thích rõ ràng với Âu Dương Quân, nếu không người anh này của hắn, nói không chừng một ngày nào đó sẽ bắt tên tiểu tử này hầm canh uống. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Trang Duệ hiểu được Âu Dương Quân rất thích ăn thịt các loại chim, đặc biệt là nấu canh theo công thức của người Hà Bắc.

- Trưởng thành cũng giống như cái loại ở trong sách kia? Có thể để người ngồi ở trên lưng?

Nghe thấy Trang Duệ nói như vậy, Âu Dương Quân lập tức lại cảm thấy hưng phấn, nuôi điêu chơi chó, chính là sở thích của tất cả nam nhân. Ở trong mắt của Âu Dương Quân liền hiện lên thần sắc yêu thích.

- Nếu anh không sợ ngã mà ngồi lên lưng của nó, em cũng không có ý kiến.

Trang Duệ cười hắc hắc một chút. Nói tiếp:

- Tôi nói cho anh biết, con kim điêu mẹ thiếu chút nữa đã thủ tiêu cả bạch sư. Hai con này đã đánh nhau đến lưỡng bại câu thương.

Lời nói của Trang Duệ khiến cho Âu Dương Quân sợ đến rụt cổ, sự lợi hại của bạch sư hắn đã biết rồi, một thời gian trước kia hắn còn nhúng tay vào tổ chức một trận thi đấu lớn dành cho chó ngao Tây Tạng.

Những người quen của Âu Dương Quân cũng đều là những người có quyền, có tiền. Những con chó ngao tây tạng được họ mang tới đều rất thuần chủng. So với chúng nó thì những con chó ngao Tây Tạng thông thường kia thật không thể so sánh.

Lúc ấy mấy chục con chó ngao Tây Tạng kia cũng không con nào phục con nào, tất cả đều cuốn vào nhau thành một đoàn. Nhưng đến khi bạch sư xuất hiện, thì tất cả đều yên tĩnh trở lại. Mấy chục con chó ngao kia, không có một con nào dám mở miệng nói chuyện với bạch sư, tất cả đều ngoan ngoãn giống như là chó nhật vậy.

- Kháo, cha mẹ của nó lợi hại, nhưng chắc gì nó đã lợi hại.

Âu Dương Quân vừa mới định nói vài lời để gỡ lại mặt mũi cho mình, nhưng mà vừa nhìn bàn tay phải của mình thì những lời muốn nói đều phải nuốt trở lại. Tiểu gia hỏa này còn nhỏ mà đã lợi hại như vậy, sau này lớn lên lại càng không cần phải nói.