Hôn Trộm 55 Lần

Chương 113: Tối nay tôi không cần (7)




Kiều An Hảo càng nghĩ lòng càng chua xót, viền mắt không nhịn được đỏ ửng lên. Cô sợ mình ngồi trên xe ngay trước mặt Lục Cẩn Niên sẽ chợt òa khóc, nên vẫn cúi gầm mặt, cố nén xuống cảm xúc đang cuồn cuộn nơi đáy lòng, mãi cho đến khi xe đột nhiên dừng lại, cô mới ngẩng đầu. Nhìn qua cửa sổ xe thì đã tới cổng chính biệt thự Cẩm Tú Viên, Kiều An Hảo không dám chần chừ liền đẩy cửa xe, bước xuống.

Lục Cẩn Niên không kịp phản ứng với hành động của cô. Giây phút xe vừa dừng thì cô cũng ra khỏi xe.

Lục Cẩn Niên cau mày, nhớ lúc dừng xe trước mặt cô, và đẩy cô lên xe, cô cũng đứng lo lắng bất động tại chỗ, bây giờ vừa tới Cẩm Tú Viên, cô không muốn chờ thêm phút giây nào liền nhảy xuống xe.

Lục Cẩn Niên mím chặt môi, rũ mi che đi mất mát nơi đáy mắt. Đang tính khởi động xe rời đi thì thấy túi của Kiều An Hảo vẫn còn ở chỗ ghế phụ, anh do dự giây lát, liền nhấn còi xe.

Kiều An Hảo nghe thấy tiếng bóp còi đằng sau, hơi giật mình một chút, sau đó quay đầu lại, nhưng chỉ vội vã nhìn thoáng qua Lục Cẩn Niên rồi liền thõng mi mắt xuống. Cô sợ anh thấy khóe mắt đỏ hồng của cô, cô cố gắng giữ giọng điệu nhẹ nhàng hỏi một câu: "Sao vậy?"

Lục Cẩn Niên giơ tay chỉ chỗ ghế phụ, thấy Kiều An Hảo vẫn cúi thấp đầu, cũng không nhìn anh. Anh không kềm được thở hắt ra, rồi với lấy túi xách của cô, trực tiếp đẩy cửa xuống xe, đi tới trước mặt cô giao lại túi, chỉ nói một chữ: "Túi."

Kiều An Hảo lúc này mới nhận ra mình bỏ quên túi xách trong xe. Lục Cẩn Niên đứng khá gần với cô. Cô nhanh chóng nhận lấy túi, lui về phía sau một bước nhỏ, nhưng vẫn cúi đầu, nói một tiếng: "Cám ơn."

Nói xong, Kiều An Hảo liền qua quýt nói một câu: "Tôi đi vào trước."

Lục Cẩn Niên không nói gì, sắc mặt nháy mắt như đóng băng, hoàn toàn lạnh đến cùng cực.

Kết hôn với cô lâu như vậy, mỗi khi đối mặt anh, cô luôn cúi thấp đầu không muốn nhìn anh, và sau đó tìm đủ loại lý do lý trấu để nhanh chóng thoát thân.

Kiều An Hảo một mực cúi đầu, cô nhìn đôi giày da của người đàn ông trước mặt không có ý muốn rời đi, nên lại lên tiếng hỏi một câu: "Anh... Tối nay cũng về nhà chứ?"

"Em..." Lục Cẩn Niên chỉ nói một từ, liền chợt khựng lại , đáy mắt hiện lên một tia trào phúng.

Thật ra anh muốn hỏi: em muốn anh về nhà sao?

Tuy nhiên, vừa mở miệng, anh lại cảm thấy bản thân đang tự rước lấy nhục... Cô làm sao có thể muốn anh về nhà chứ?

Lục Cẩn Niên siết chặt bàn tay, liền đổi sang giọng nói lạnh cứng: "Tối nay tôi không có nhu cầu."

Tối nay tôi không có nhu cầu... Ý của anh là, chỉ khi nào anh có nhu cầu về khía cạnh kia thì mới về nhà sao?

Kiều An Hảo cũng không biết mình bị làm sao. Trước đây anh cũng không phải không nói mấy lời khó nghe. Thế nhưng giây phút anh tuôn ra lời ấy, cơ thể cô thoáng lung lay, mặt trắng bệch, nước mắt trong tích tắc liền trào ra.