Hôn Trộm 55 Lần

Chương 114: Tối nay tôi không có nhu cầu (8)




Tối nay tôi không có nhu cầu… Ý anh là chỉ khi nào anh có nhu cầu về khía cạnh kia thì mới về nhà sao?

Kiều An Hảo cũng không biết mình bị làm sao. Trước kia anh cũng không phải chưa từng nói mấy lời khó nghe. Thế như giây phút anh tuôn ra lời ấy, cơ thể cô thoáng lung lay, mặt trắng bệch, nước mắt trong tích tắc liền trào ra.

Giọt lệ ấm nóng rơi đúng trên ngón tay của Kiều An Hảo, ngón tay của cô khẽ run run, liền ra sức kìm hãm nước mắt đang bắt đầu chảy ra dừng lại, nhưng càng nín nhịn, nước mắt càng điều tiết nhiều, cuối cùng như những hạt chân trâu bị đứt dây, một viên tiếp một viên, không gián đoạn mà rơi xuống, Kiều An Hảo đành phải đưa tay lên lau lung tung.

Lục Cẩn Niên sau khi dứt lời, vốn là muốn xoay người dời tầm mắt khỏi Kiều An Hảo. Nhưng khi anh định quay đầu đi, mắt anh tinh tường nhìn thấy một giọt nước trong suốt rơi lên ngón tay cô. Lục Cẩn Niên bất chợt như người bị điểm huyệt nói, đứng tại chỗ không chút nhúc nhích. Sau đó anh rõ ràng thấy nước mắt của cô càng rơi càng nhiều, anh từ từ siết chặt tay thành quyền. Mãi cho đến khi cô nâng tay lên lau nước mắt, anh đột nhiên vươn tay ra, giành trước một bước cầm lấy cổ tay cô, kéo cả người cô tới trước mặt mình, sau đó một tay kia nâng cằm cô lên.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Kiều An Hảo giàn giụa nước mắt như hoa lê trong mưa, lêe quy đôon cứ như vậy mà đập vào mắt anh.

Đôi mắt to tròn của cô ngập trong nước mắt. Cô ra sức cắn môi dưới để bản thân có thể nín khóc, chóp mũi hồng hồng, thoạt nhìn có vài phần đáng thương, vài phần oan ức.

Đáy mắt Lục Cẩn Niên thoáng chốc dậy song. Anh cầm lấy cổ tay cô, nhịn không kiềm chế tang thêm sức, nội tâm như đang giãy dụa, tay nâng cằm của cô, nhiều lần muốn đưa lên lau đi nước mắt của cô, nhưng cuối cùng lại chỉ dùng sức gạt bỏ, sau đó lại nắm chặt lấy cằm của cô.

Khi Lục Cẩn Niên vẫn nhìn chăm chăm, nước mắt Kiều An Hảo chảy càng mãnh liệt. Cách một tầng nước mắt, cô không nhìn rõ vẻ mặt của người đàn ông vào lúc này, chỉ có thể dựa vào trực giác cảm thấy được cảm xúc của anh có chút không ổn định, như là muốn tức giận, lại như không giống.

Ngay tại lúc đáy lòng Kiều An Hảo vì thế mà giãy dụa không thôi, nước mắt trên mặt cô theo hai gò má liền chảy xuống ngón tay Lục Cẩn Niên đang nắm lấy cằm cô, sau đó theo ngón tay dài xinh đẹp của anh, trượt vào trong lòng bàn tay.

Giọt lệ lành lạnh, lại theo lòng bàn tay anh, một đường làm nóng đến đáy lòng anh, nóng đến khiến cả người anh trở nên bối rối. Một giây tiếp theo, lại thả hai tay đang nắm lấy cổ tay cô cùng nâng cằm của cô ra, một câu đều không nói liền đột nhiên xoay người, đi đến chiếc xe hơi ở phía trước, mở cửa xe, rất nhanh ngồi lên, sau đó dùng lực dẫm lên chân ga, xe liền mạnh mẽ phóng đi.