Hương Vị Đồng Xanh

Chương 11




Khi Thiên Phong tỉnh lại, cậu bé thấy mình đang nằm soãi dưới mái hiên của một ngôi miếu, đám trả thì đang chơi trò chơi tạt lon ở dưới cây đa già cổ kích, xòe ra những tán lá cây che bóng mát rượi.

Thiên Phong thấy Việt Phương chơi tạt lon rất cừ, cô bé cầm chiếc dép nhắm vào cái lon ở trước mặt, cách cô bé khoảng 5 mét, sau đó nghiêng người ném chiếc dép về phía cái lon. Một cú ném hoàn hảo, chiếc lon bị chiếc dép tạt vào thân mình rồi văng ra khỏi vòng tròn. Đám con gái lập tức vui mừng không xiết, nhảy lên vỗ tay reo hò chiến thắng.

Tất nhiên bọn con trai cũng không chịu kém cạnh gì, tụi nó nhanh chóng dựng lon rồi bắt đầu ném dép của mình. Thiên Phong từ từ ngồi dậy, cậu tò mò bước đến chỗ đám trẻ đang chơi nhìn ngó, chưa bao giờ cậu thấy dân thành phố chơi trò này.

- Anh ấy tỉnh rồi – Con Thảo nhìn thấy Thiên Phong đứng sau lưng thằng Nam thì kêu lên.

- Tỉnh nhanh thật, lúc tao ăn, ngủ cả một ngày ý chứ - Thằng Hiển cũng quay qua nhìn thiên phong gật gù bảo.

- Xạo ke đi mày. Mày buồn ngủ thì cứ nói đại đi, còn giả vờ ăn trái say để có cớ ngủ đi ngủ thì có – Thằng Nam bĩu môi bóc mẽ thằng bạn nối khố của mình.

Thằng Hiển bị lột trần chẳng những không thấy quê hay tức giận mà còn cười:

- Ai bảo má tao bắt tao đi về ngọai làm chi. Về ngoại tao chán ngắt.

- Nè, anh có muốn tiếp tục hay không? – Việt Phương hất mặt nhìn Thiên phong hỏi.

Thiên Phong tuy cũng có chút sợ khi bị tụi trẻ chơi như thế, nhưng dù sao cũng đã liều rồi nên cứ tiếp tục theo thôi. Cậu nhóc gật đầu đồng tỏ rõ thái độ tiếp tục.

Việt Phương nhìn vậy thì nhún vai quay đầu đi, đám trẻ cười hihi đi theo sau.

Chúng dẫn Thiên Phong đi đến một vuồn chuối, vườn chuối của nhà con Thắm. Con Thắm chỉ tay lên buồn chuối cao gấp 2 lần Thiên phong nói:

- Nếu anh leo lên hái được cho em một quả chuối trên đó là qua ải.

- Leo như thế này nè – Thằng Hải làm một động tác leo lên thân cây chuối hướng dẫn cho Thiên Phong, nhưng nó leo được một chút đã nhảy xuống phủi tay bảo Thiên Phong leo lên.

Thiên Phong chưa từng leo cây, nhưng leo trèo thì cậu nhóc cũng biết chút đỉnh, Thiên phong nghĩ cái cây cũng không quá cao, có thể thực hiện được. Cậu nhóc lập tức bệnh thân cây leo lên. Nhưng leo được một chút, cậu nhóc cũng bị tuột xuống đất, thân cây quá trơn. Nhưng Thiên Phong vẫn kiên quyết leo cho bằng được. Bọn trẻ mỗi khi thấy cậu nhóc bị tụt xuống đất thì cười nghiêng ngã.

- Được rồi, đừng leo nữa, coi như cho anh qua ải – Con Thắm sợ mình cười nhiều quá mà đứt ruột chết mất, lại thấy Thiên Phong vã mồ hôi đầy trán thật tội nghiệp bèn tha cho cậu.

- Vậy giờ tới tao ra đề hen tụi bây – Thằng Hải cũng bon chen kêu lên.

Vậy là thằng Hải ra đề.

Ở một góc cây, ba đứa con gái bĩu môi nhìn đám con trai cực kì khinh bỉ mắng không ngừng.

- Thô tục.

- Mất nết.

- Vô duyên.

Bốn thằng con trai đang đứng quay người sang một mảnh đất bằng phẳng trên đường ruộng để thi…. tiểu.

Con trai dùng vốn trời cho để so tài, ai có khả năng tiểu xa hơn thì thắng. Bốn thằng con trai cùng rủ nhau đi uống nước thật nhiều để đặng mà ….tiểu. Sau khi uống nước no nê rồi thì bốn thằng bắt đầu vén quần xuống và thi tài.

Bọn con gái tức giận vì thằng Hải đưa ra thử thách cực kì mất vệ sinh như thế, mà bọn con gái lại không thể tham gia, đành phải đứng sang một bên quay mặt đi, không thể nhìn, không dám nhìn, bởi vì…ông bà nó bảo sẽ bị đui mắt.

Kếu quả cuối cùng….

- Chờ em lớn một chút nữa, em nhất định sẽ thắng anh – Thằng Hải tức tối nói.

- Tức quá đi, chỉ chút nữa là thắng rồi – Thằng Hiển nhảy tưng tưng tỏ vẻ tiếc rẻ, nó xém chút là thắng rồi.

- Thôi, coi như anh ấy qua cửa đi – Thằng Nam vỗ tay khen ngợi.

- Phương! Tới mày ra đề cho anh ấy kìa – Con Thảo nhìn Việt Phương bảo – Qua được cửa ải này thì chúng ta là một nhóm.

Việt Phương nghe kêu thì ngẫm nghĩ một chút, cuối cùng cô bé nhìn Thiên Phong và nói:

- Anh biết vẽ mà, vậy thì hãy vẽ một bức tranh mà em thấy hài lòng nhất.

Thiên Phong về nhà ngồi trước khung tranh vẽ, cậu nhóc có vẻ trầm tư suy nghĩ. Thiên Phong nhớ lời bọn trẻ đã căn dặn mình:” Anh muốn được chấp nhận, tuyệt đối đừng vẽ tranh gia đình”

Thiên Phong cảm thấy rất lạ, bởi vì hầu như những đứa trẻ tầm tuổi Việt Phương thường thích vẽ tranh gia đình nhiều hơn. Cuối cùng Thiên Phong quyết định vẽ tranh phong cảnh, một bức tranh phong cảnh miền quê đầy thơ mộng, rất đẹp với nhiều màu sắc và có hình ảnh đám nhóc đang nô đùa vui vẻ. Thiên phong vẽ xong cảm thấy rất hài lòng, cậu nhóc vui vẻ cầm bức tranh đến tìm Việt Phương. Nhưng đáp lại nũ cười hớn hở của thiên phong là ánh mắt chán ghét của Việt Phương, cô bé thẳng tay xé nát bức tranh rồi ném lại một câu:” Không thích”

Thiên Phong nhíu mày, cậu nhóc không biết phải làm thế nào để khiến Việt Phương hài lòng, thiên Phong luôn cảm thấy ánh mắt của cô bé mang sự cô đơn mặc dì miệng vẫn tươi cười vui vẻ. Thiên Phong quyết định quay về hỏi thăm chị Nga về Việt phương.

“ Con bé tội nghiệp lắm, mẹ nó bỏ lại nó ở đây vì không thể chăm sóc hai đứa con cùng lúc được….” Nghe chị Nga kể, Thiên Phong cũng hiểu được hoàn cảnh của việt Phương, cũng hiểu vì sao một cô bé gái như Việt Phương lại hoàn toàn không có được vẻ trong sáng như những cô bạn chơi cùng mà lại mang nỗi buồn bã như thế.

“Tâm hồn của một con người đều do hoàn cảnh tạo nên” – Đột nhiên Thiên Phong cảm thấy câu nói này vô cùng đúng.

Cậu nhóc quyết định vẽ một bức tranh gia đình nhưng lại ẩn chứa một bí mật bên trong.

Nhưng Thiên Phong đến nhà, Việt Phương lại không có ở nhà. Cậu nhóc gửi bức tranh cho thằng Hiển để nó đưa cho Việt Phương. Thiên Phong còn cẩn thận đặt bức tranh vào trong một khung tranh cẩn thận.

Việt Phương đón nhận bức tranh của Thiên phong vẽ, đó là bức tranh gia đình, Việt Phương dễ dàng nhận ra những người trong bức tranh đó dù hình dáng trong tranh và người bên ngoài hoàn toàn khác biệt. Trong tranh là chú Nhân, rồi ông nội, bà nội đến Việt Phương, dường như bàn tay nhỏ bé của Việt Phương đang giơ về phía bên kia, mắt cũng nhìn về đó, dường như có một nụ cười hiển hiện trên môi của cô bé. Nhưng bên phải Việt Phương chỉ là một màu trắng hoàn toàn không có ai cả. Bức tranh được viền rất đẹp, màu sắc tươi tắn ấm áp vô, nhưng trong bức tranh không hề có hình ảnh ba mẹ hay chị gái Việt Tình.

Đây là một bức tranh mà Việt Phương chẳng thích tí nào hết. Cô bé nhìn sơ qua càng thấy ghét nhiều hơn, chẳng chút suy nghĩ, Việt Phương thẳng tay ném bức tranh ra sân. Khung tranh vỡ ra, để lộ bức tranh ra ngoài, đồng thời cũng để lộ điều bí mật mà Thiên Phong đã cố gắng vẽ.

Việt Phương hơi ngở ngàng nhìn chằm chằm bức trang đang nằm chổng chơ dưới đất bên ngoài sân. Cô bé từng bước từng bước chậm rãi đi ra ngoài sân, mắt không rời khỏi bức tranh.

Một mảnh giấy mỏng phất phơ trong gió để lộ ra một hình ảnh khác.

Đó là một bức tranh hai lớp.

Lớp bên ngoài là để một khoảng trắng với hình ảnh khớp với hình ảnh của lớp hiện bên ngoài, nhưng thật chất, lớp bên trong mới là hình ảnh hoàn thiện của bức bên ngoài.

Việt Phương ngây người nhìn bức tranh, trái tim nhỏ bé thoáng run run, đôi môi nhỏ hé mở, cô bé cúi xuống nhặt bức tranh lên một cách cẩn thận, khung tranh bị vỡ theo cái với tay nhặt tranh lên của Việt Phương mà không ngừng rơi xuống những mảnh kính to nhỏ.

Một chiếc bánh sinh nhật. Một bé gái có gương mặt giống Việt Phương tay cầm một chiếc bánh kem. Phía sau cô bé kia là hai vợ chồng, tuy rằng không giống ba mẹ Việt Phương cho lắm, nhưng cô bé vẫn nhận ra được. Ba người họ đang đồng loạt chúc mừng sinh nhật Việt Phương.

Giờ Việt Phương đã hiểu, vì sao Thiên Phong lại vẽ mình quay đầu về bên đó và mĩm cười.

Nơi đó là hạnh phúc mà cô bé mong có.

Việt Phương xúc động rơi nước mắt, cô bé lặng lẽ lấy tay lau đi. Hít hơi thật sâu kiềm nén nước mắt, Việt Phương tháo khung hình bị vỡ ra, lấy bức tranh ra một cách cẩn thận, một mảnh kính sượt qua tay cô bé, máu lập tức trào ra. Nhưng Việt Phương không để ý đến vết thương trên tay mình, cô bé chỉ lo máu làm lem bức tranh đi mà thôi. Đứa miệng mút lấy vết máu thật lâu rồi nhanh chóng đem bức tranh ra, Việt Phương ôm bức tranh vào lòng như một báu vật vô giá của mình.

Con Thắm từ đâu thò đầu ra nhìn Việt Phương hỏi:

- Sao rồi, tao nghe nói anh ý đã đem bức tranh đưa ày rồi, mày xem chưa? Có được không?

- Tùy tụi bây – Việt Phương đáp gỏn lọn rồi xiết chặt bức tranh rong lòng, dường như không muốn để con Thắm nhìn thấy cho lắm.

Con Thắm nghe vậy thì vui mừng, nó cũng chẳng buồn để ý đến cái thái độ che che giấu giấu của Việt Phương, nó nhún nhảy bảo:

- Tao đi báo tụi nó biết.

Nói xong nó chạy biến đi tìm tụi bạn, quyết định kết nạp Thiên Phong vào trong nhóm của tụi nó. Trong băng mà có một anh chàng thành phố thì cung hãnh diện lắm chứ bộ.

Việt Phương nhìn con Thắm hí hửng rời đi, cô bé khẽ cười, đưa bức tranh nhìn ngắm lần nữa, một bức tranh đơn thuần, nhưng lại là món quá quý giá hôn bất kì món quà nào trong cuộc sống. Dù rằng đây là thử thách cô bé dành cho Thiên Phong đi chăng nữa.

Ngày hôm sau, Thiên Phong còn đang buồn chàn ngồi xem tivi ở trong nhà thì bọn trẻ đã ở bên ngoài réo gọi cậu nhóc rồi.

Thiên Phong mở cửa sổ ló đầu nhìn ra bên ngoài xem.

- Mau xuống đây đi – Thằng hải quắc tay réo gọi Thiên Phong đi xuống.

- Mau xuống đi, chúng ta ăn mừng nào? – Thằng Hiển hú lên đầy vui vẻ.

- Đợi tí – Thiên Phong hớn hở nói vọng xuống rồi nhanh chóng thụt đầu vào chạy vội xuống mở cửa.

Đóng cửa lại cẩn thận theo lời dặn của chị Nga, sau đó cậu nhóc theo bọn nhỏ rời đi.

Đến bây giờ Thiên Phong mới biết thì ra, ở dưới quê không chỉ có khung cảnh đẹp, yên bình thơ mộng. Mà những trò chơi nhân gian cũng đầy vui nhộn. So với những món đồ chơi mắc tiền vô bổ lại làm hư hại đầu óc, thì những trò chơi như bắn bi, thảy bông vụ, trốn tìm, tạt lon….đầy thú vị và là trò chơi vận động, rất có lợi cho sức khỏe. Bây giờ Thiên Phong đã biết, vì sao đám trẻ dưới quê lại khỏe đến thế. Nhìn bộ dạng của chúng tuy ốm nhom, lại đen đúa, nhưng nhanh nhẹn khỏe mạnh vô cùng. Theo chúng có mấy ngày thôi mà Thiên Phong bắt đen đen đi, nhưng lại có nhiều cảm giác đầy thú vị. Chúng còn bắt châu chấu voi chơi trò kéo xe, bắt chuồn chuồn cắn rốn để biết bơi, bắt cào cào cho giã gạo và bắt dế chọi để chơi trò chọi dế

Thiên Phong theo chúng đi bắt dế. Bắt dế ở những đường bơ ngoài ruộng, mò mẫm theo tiếng gáy rồi lùng hang. Mà bọn trẻ chủ yếu bắt dế để chọi dế.

Thằng Hải tỏ vẻ hiểu biết, vừa mò bắt dế vừa nói cho Thiên Phong biết:

- Dế chọi không to bằng dế mèn, dế mèn lúc trưởng thành to bằng ngón tay cái người lớn. Dế chọi nhỏ hơn, thân đen bóng hoặc nâu sẫm, đầu cánh có một chấm vàng. Thường chỉ có dế đực mới thích chọi và chỉ chọi lúc đã trưởng thành. Con dế chọi tốt là con dế đực nhanh nhẹn đầu to, vai rộng, bụng nhỏ, chân cao, càng mập, râu dài mướt, cánh nổi rõ từng đường vân.

Thiên Phong gật đầu, nuốt từng lời của thằng hải vào bụng, cậu nhóc ghi nhở rồi tìm ình một con dế màu nâu sẫm. Cậu nhóc bắt chước thằng Nam, xin nhỏ Thắm một sợi tóc rồi quấn vào mấy cái chân nhỏ của con dế lửa sau đó quay vòng vòng cho con dế sung lên để có thể ứng chiến kịp thời.

Bọn trẻ thích trò chọi dế thường họp nhau thành từng nhóm dăm ba đứa, chúng bắt dế đấu với nhau rồi chọn ra những con dế thật hay để đem chọi thi với những nhóm khác. Thường là dế lớp này chọi với dế lớp kia, dế phố này chọi với dế phố khác. Con dế nào thắng thì cả nhóm cùng sướng, cùng hãnh diện.

Tiếng la hét hò reo khi hai con dế chọi nhau vang một góc trời, Thiên Phong cũng hào hứng hò hét vô cùng lớn. Chưa bao giờ cậu lại như thế, nhưng cảm thấy rất vui.

Chán chơi chọi dế, cả bọn lại ra đồng bắt những chú nhái con để câu cá. Cần câu của bọn nhóc đơn giản vô cùng. Chỉ là một nhánh cây tầm vông hay cây trúc nhỏ, buộc một sợi dây, và cột con nhái con vào làm mồi. Câu cá đòi hỏi sự kiên nhẫn cực kì. Thằng hải và thằng Nam chẳng có tí kiên nhẫn nào, bọn chúng câu được tí thì bực mình quăng cây cần câu đi, nó lội thẳng xuống ruộng rồi ngồi bắt cá một cách thoải mái. Hai thằng tìm những lùm nước còn xót lại trong đám ruộng, thể nào cũng có đầy cá mà bắt, Thiên Phong cũng thích chí quăng cần theo hai thằng nhảy xuống ruộng bắt.

- bà Năm ơi, có đứa phá ruộng bà nè – Thằng Hiển trên bờ câu, nhìn ba thằng chụm đầu bắt cá cho vào rọ thì hét toáng lên.

Ba thằng nghe hét thì xanh cả mặt, vội vàng ngẩng đầu nhìn lên trừng mắt nhìn thằng Hiển, sau đó ghiến răng ghiến lợi lên bờ đuổi theo thằng Hiển. Thằng hiển thấy nguy liền bỏ chạy, chẳng dè, cái quần nó hơi rộng dây thun, chạy được một tí, cái quần bắt đầu tuột xuống dưới mông, nó hoảng quá, vừa chạy vừa nắm quần. Bọn con gái nhìn theo ôm bụng cười đau cả ruột.

- Nè, mớ cá này tụi mày định thế nào? – Sau khi lăn lộn dưới ruộng mình mẩy đầy bùn sình bắt được cả một xô cá rô to tròn đã mắt, tụi nhỏ ngồi nghỉ dưới gốc tre già nhìn mớ cả, thằng Hải bèn hỏi.

Tuy là bắt được nhiều cá thật, nhưng bắt thì thấy thích, chứ ăn thì lại không. Tụi nó ăn cá nhiều đến phát ngán luôn, muốn ăn cứ ra ao hồ nhà mình mà bắt, huống hồ mấy con cá rô này mình toàn xương, ăn không khéo lại hốc xương thì khổ, chẳng đứa nào hào hứng đem về nhà cho ba mẹ hết.

- Hỏi bằng thừa à. Tất nhiên là đem mớ cá đó cho thằng Bảo rồi – Thằng Hiển quẹt mũi đáp.

- Giờ thằng Bảo làm gì ta. Chắc nó lại đi phụ khuân đồ cho người ta rồi – Con Thắm chặc lưỡi nói với giọng thương xót thằng bạn cùng tuổi nhưng chẳng được sống sung sướng như tụi nó.

- Giờ này chắc là nó sắp về nhà rồi. Chiều nó còn đi học nữa mà – Việt Phương phủi tay đứng dậy đáp – Đem tới nhà cho nó luôn đi.

- Nhiều như vậy làm sao nó với bà nội nó ăn hết được – Nhỏ Thảo nhìn tụi nó e ngại.

- Mày khùng quá, tất nhiên là để nó đem bán kiếm ít tiền rồi – Thằng Nam gõ đầu con Thảo mắng – Cá ngoài ruộng không thiếu gì nhưng thiếu người bắt, đem bán kiếm ít tiền coi vậy mà hay nha.

- Cứ đưa cho thằng Bảo, nó tự khắc biết đem đi đâu để bán – Việt Phương đáp luôn rồi bước đi thẳng đến nhà thằng Bảo. Đám trẻ lục tục đi theo sau, Thiên Phong cũng vội vàng bước đi theo sau. Cậu nhóc nghe mấy đứa bé nhắc đến tên thằng Bảo hoài, nhưng vẫn chưa biết rõ về thằng nhóc này là bao. Tụi thằng mập có vẻ e sợ với nhóc Bảo, điều này làm Thiên Phong tò mò vô cùng.

Chẳng mấy chốc, cả đám tới được nhà thằng Bảo rồi. Thằng Hiển miệng oang oang réo gọi:

- Bảo ơi, mau ra đây, xem tụi tao đem gì ày nè.

Căn nhà thằng Bảo chỉ đơn thuần là một căn nhà rách nát lợp lá mà thôi, đã vậy, cây cột bằng tầm vong còn xuyên qua xẹo lại như muốn sập đến nơi, thậm chí nhà nó còn không có lấy cả một cánh cửa. Lần đầu tiên Thiên Phong mới thấy một căn nhà như thế. Trong suy nghĩ của cậu nhóc, con người làm sao có thể sống trong một căn nhà như thế.

Chỉ vài giây sau, thằng Bảo đã ló đầu ra khỏi nhà, nó đưa tay lên miệng ra hiểu im lặng, đám trẻ lập tức câm như hến ngay. Thiên Phong thấy thằng Bảo có vóc dáng to khỏe, tuy nó không cao bằng mình, cũng không mập hơn Thiên phong, nhưng mà từ mặt mũi, tay chân cho người khác cảm giác rắn chắc khỏe mạnh vô cùng.

- Bà nội tao vừa mới ngủ thôi – Thằng Bảo chỉ mấy bước là đã đứng trước mặt tụi nhóc rồi.

- Mày xem, tụi tao bắt cả buổi đó, ngồi một chỗ mà lụm được từng này cá nè. Tụi tao đem đến ày, may đem bàn đi, kiềm chút tiền mua thịt nấu cháo cho bà mày ăn – Thằng Hiển tuy không dám nói lớn nữa, nhưng vẫn không ngừng hí hửng khoe chiến lợi phẩm của mình trong cả buổi chiều.

- Ừ, cám ơn tụi bây nha, chờ chút để tao đem đi bán – Thằng Bảo nhìn đám nhóc xúc động rồi nhanh chóng nhận lấy, nó đã quen với việc bọn nhóc kiếm được gì ngon đều đem đến cho nó rồi. Từ chối thì sẽ bị bọn nhóc giận hờn ngay.

Thằng Bảo chạy đi một lát thì chạy về. Xô cá ấy vậy mà bán gần được 200 ngàn, thằng Bảo mừng ra mặt, nó cầm tiền khoe với đám nhóc.

- Bằng này tiền, bà cháu tao có thể sống được cả tuần. Ngày mai tao đi ra chợ mua ít thịt nấu cháo cho bà nội tao ăn. Mấy hôm nay bà nội tao ho nhiều, cổ họng đau, chẳng ăn uống được là mấy.

- Mày mua thuốc cho bà nội mày uống chưa? – Việt Phương nhìn thằng Bảo hỏi.

- Cần gì. Tao ngày nào cũng hái bông khế chưng với tắc xanh và đường phèn cho bà nội tao uống rồi. Ông tư nói uống ba cái thuốc tây đó nóng người lắm, lại lâu hết – Thằng bảo phẩy tay đáp.

- Đúng đó, lần nào tao ho, má tao cũng chưng cho tao uống, tuy chua nhưng còn dễ uống hơn thuốc tây, đắng muốn chết – Thằng Nam gật gật đầu tán thành.

- Để cảm ơn tụi bây, tao mời tụi bây ăn khoai nước nha, hôm qua tao đi khuân khoai phụ, được bà chủ ấy ký luôn. Hihi – Thẳng Bảo nở nụ cười chân chất của nó bảo đám nhóc.

- Thật hả, hoan hô…- Cả đám reo lên vui mừng.

- Vậy tối nay mình ra ruộng nướng khaoi nhé tụi bây – Thằng bảo liền đề nghị.

- Tối nay mày không đi học bổ túc hay sao – Việt Phương tròn mắt nhìn thằng Bảo ngạc nhiên hỏi.

Thằng Bảo nghe hỏi đến việc học thì cúi mặt, bậm môi, nét mặt trở nên lầm lì vô cùng.

- Mày đừng nói với tao là mày nghỉ học rồi nha Bảo – Việt Phương bực tức hỏi lẫy thằng Bảo.

- Tao…- Thằng Bảo chưng ra bộ mặt bất đắc dĩ.

- Sao mày ngu vậy, chẳng phải chú Nhân đã bảo mày cố gắng học để sau này còn có tương lai. Mày nghỉ học rồi sau này trở thành thằng ngu dốt, suốt đời mày chỉ làm được phu khuân vác cho người ta mà thôi – Việt Phương tức giận dậm chân mắng.

- Thôi mày, thằng Bảo cũng khó xử mà, đâu phải nó không muốn học đâu – Thằng Hải nói giọng thông cảm với hoàn cảnh thằng Bảo.