Không Thể Buông Tay - Bán Tiệt Bạch Thái

Chương 23




"Chát---" một cái tát vang dội hạ cánh xuống khuôn mặt đẹp trai của Cố Diệc Cư. Cú tát khiến cho bầu không khí ngưng lại. Trần Diệu thở hổn hển, trừng mắt nhìn Cố Diệu Cư, anh cũng rũ mắt nhìn cô.

Xung quanh ồn ào.

Bọn họ bị bao vây, trở thành tâm điểm. Tiếng thảo luận vang lên khắp nơi, còn có cả cha mẹ Chu Lục dùng giọng địa phương buông lời phàn nàn. Vẻ mặt Chu Lục không tin nổi, Triệu Nghĩa thì như xem kịch vui, Liễu Anh che miệng, nghệch ra, Lâm tổng quay đầu đi, dường như không muốn nhìn nữa.

Tất cả đều có thể làm nên một tin nóng hổi.

Đều là chuyện qua rồi.

Trần Diệu không bỏ được Cố Diệu Cư, nhiều lần mập mờ tỏ tình.

Mà tên khốn này luôn giả vờ không hiểu.

Hôm nay chủ động hôn lại không nhận được sự vui mừng của Trần Diệu mà chỉ có cái tát này.

Hai người từng là bạn bè, từng lăn lộn trên giường, từng hôn, từng vùi mình thật sâu vào thân thể đối phương, từng vô cùng thân mật.

Trần Diệu xuống tay mạnh khiến mặt Cố Diệc Cư sưng lên.

Đã nhiều năm rồi anh chưa từng bị ai đánh, chưa kịp đụng thì ngón tay đã bị cắt đi. Anh bật cười, lại cúi đầu, nghiêng sang một bên nói: "Đánh tiếp bên này nữa cho đều nè."

Triệu Nghĩa phì cười.

Trần Diệu trừng to mắt như không thể tin được.

Cố Diệc Cư nhướng mày: "Không đánh à? Không đánh thì đi."

"Không, anh thả tôi xuống!" Trần Diệu phát giác được anh muốn đi, giãy dụa kịch liệt, "Cố Diệc Cư! Cố Diệc Cư!"

Mặc cho cô có la hét thế nào Cố Diệc Cư cũng không phản ứng, nhanh chân đi đến chỗ cổng hoa. Trần Diệu hung hăng túm lấy cổ anh, móng tay sượt qua làm chảy máu.

"Chu Lục, Chu Lục." Trần Diệu gọi Chu Lục.

Chu Lục đuổi theo, Lâm tổng đứng bên cạnh túm lấy cánh tay hắn, thấp giọng nói: "Tiền đồ quan trọng hay là phụ nữ quan trọng?"2

Ngay tại khoảnh khắc này.

Chu Lục chùn bước. Hắn siết chặt nắm đấm nhìn Cố Diệc Cư, cả đuôi váy màu trắng rủ xuống tay anh.

Lâm tổng nhìn hắn, nói: "Lần trước Cố tổng ghé công ty chúng ta không phải vì gặp chúng ta mà là vì cô ấy."

"Họ đã quen nhau từ trước, có lẽ còn từng có tình cảm với nhau. Cậu hiểu không Chu Lục?"

Cha mẹ bên cạnh cứ dùng giọng địa phương mà nói liên hồi, phê bình người đàn ông mặt dày, hỏi Chu Lục đó là ai, cướp bạn gái trước mặt người khác là có ý gì. Bạn bè, người thân đều đẩy Chu Lục, kêu đi giành lại cô, cướp về không cưới cũng được, vì mặt mũi đàn ông thì Chu Lục mau đi đi.

Chu Lục bị đẩy về trước hai bước, Lâm tổng trầm mặc nhìn hắn. Chu Lục nhìn Lâm tổng rất lâu.

Hắn ta không nhúc nhích.

Hắn ta đầu hàng vì tiền đồ của bản thân.

Triệu Nghĩa nhìn Chu Lục đang vật lộn với bản thân mà cảm thấy thổn thức, sau đó cong khoé môi.

Anh ta đi về phía chiếc xe.

Trong xã hội này, đàn ông giống Cố Diệc Cư quá ít. Phần lớn đồ lo về tiền đồ của mình như Chu Lục.

Nếu như người con gái của Cố Diệc Cư bị cướp đi.

Anh có thể giết chết đối phương.1

Còn Chu Lục.

Chỉ có thể bỏ cuộc.

"Người đẹp, có muốn đi với anh không?" Triệu Nghĩa đi chưa được hai bước, quay sang nhìn Liễu Anh.

Liễu Anh nhìn Chu Lục, hận không thể rèn sắt thành thép, hung hăng nói: "Chu Lục, anh không đuổi theo thì nhớ tính toán cho kỹ càng. Buổi lễ ngày hôm nay Diệu Diệu đã bỏ ra không ít tiền."

Triệu Nghĩa nhíu mày.

Ái chà.

Thế mà cô nhóc còn bỏ tiền ra làm lễ.

Chu Lục không lên tiếng.

Chỉ gật đầu thật nhẹ.

Liễu Anh đuổi kịp Triệu Nghĩa, nói: "Làm phiền anh Triệu dẫn tôi đi gặp Diệu Diệu."

Triệu Nghĩa gật đầu.

Hai người chạy đến chỗ chiếc xe.

Con xe màu đen vụt ra từ bãi đỗ xe. Liễu Anh đứng ở ngoài mở to mắt, cô thấy tay Trần Diệu bị Cố Diệc Cư dùng cà vạt trói vào ghế.

Triệu Nghĩa không biết làm sao, che mặt nói với LA: "Để em phải chê cười rồi người đẹp."

LA kinh hoàng, quát: "Cố Diệc Cư đúng là tên chó điên!!!"

Triệu Nghĩa điên cuồng gật đầu: "Đúng vậy, đúng vậy."

Nói không sai.

Anh đúng là người như thế.

_____

Bên trong xe, Trần Diệu bị trói hai tay, dựa vào cửa sổ, Cố Diệc Cư chống một tay lên cằm. Xe lao nhanh trên đường, không ai nói gì.

Một lúc sau, Trần Diệu cất tiếng khàn khàn: "Cố gia, ngài đang làm gì vậy?"

Cô chịu thua.

Chu Lục sẽ không tới cứu cô. Chỉ cần hắn bước lên một bước, cô chắc chắn sẽ có lòng tin.

Tiếc rằng.

Hắn không như vậy.

Cố Diệc Cư cười: "Cướp dâu chứ gì."

Trần Diệu khó tin, nhìn anh như người xa lạ: "Ngài đúng là thích nói giỡn."

Cố Diệc Cư chỉ ồ lên, không đáp.

Xe chạy thẳng đến dưới nhà. Anh mở cửa xe, từ ghế lái vòng xuống phía sau, ngồi xuống. Chỗ ngồi lập tức trở nên chật chội, Trần Diệu vô thức nhích mông đi. Cố Diệc Cư nắm lấy cằm Trần Diệu, xoay mặt cô lại.

Trong xe có mở điều hoà. Hôm nay Trần Diệu gắn lông mi giả, trang điểm. Gương mặt được chải chuốt càng trở nên xinh đẹp. Thời gian không chỉ mang đến cho cô sự từng trải mà còn có sự kết hợp khó nói giữa thanh thuần và thành thục. Ngón cái anh vuốt ve môi cô mấy lần, muốn bôi đi lớp son đỏ.

Trần Diệu nhíu mày, muốn di chuyển nhưng không thể. Ghế sau của xe tuy lớn nhưng quan trọng là hai tay cô đang bị trói.

Cố Diệc Cư lau lớp son, trên ngón tay cái toàn là màu đỏ của son. Anh thở dài, tiến lại gần ngậm lấy môi Trần Diệu.

Trần Diệu hét lên một tiếng, vùng vẫy.

Anh nắm cằm cô cố định lấy khuôn mặt, chăm chú hôn.

Đầu lưỡi nóng như lửa tiến vào thăm dò không hề khách khí, Trần Diệu cắn lấy lưỡi anh theo phản xạ.

Vừa cắn xuống, Cố Diệc Cư lập tức kêu lên, thả cô, tựa đầu vào trán cô, nhìn khoé môi cô dính máu, anh cười: "Xin lỗi cô bé. Anh kìm lòng không đậu."

Trần Diệu: "Anh đi chết đi."

Người này từ biệt được tám năm, chẳng gặp lấy một lần mà vừa gặp đã ôm, đã hôn, đổi lại thì chẳng có cô gái nào mà chịu được. Với lại trong khoảng thời gian qua, cô không thân mật với ai được như vậy nên anh đã khiến cho đầu cô căng như dây đàn, làm cho lòng cô hoảng loạn.

Lúc này cô có hơi tin lời tiểu thuyết nói.

Hễ con gái lên giường rồi là sẽ bị chinh phục.

Mẹ bà.

"Bé con." Cố Diệc Cư không để tâm đến sự giận dữ của cô, ngón tay chà lên môi cô.

Trần Diệu không thèm để ý, chỉ trừng mắt với anh.

Cố Diệc Cư thấp giọng nói, ghé sát vào môi cô, "Có phải em cố ý không?"

Trần Diệu không hiểu gì: "Cố ý cái gì?"

"Cố ý làm anh chỉ nhớ được mình em trong mấy năm này."

Trần Diệu: "..."

Vậy là mấy năm nay anh quen nhiều cô lắm à?

Ý nghĩ vừa mới chớm lên trong lòng lập tức bị cô đè xuống.

Trần Diệu tránh ngón tay anh, nói: "Tôi chẳng hề cố ý, chỉ đơn giản là muốn tạm biệt thanh xuân thôi."

Cố Diệc Cư ngắm nghía cái cằm của cô, muốn xem xem cô định nói gì. Quả nhiên Trần Diệu nói tiếp: "Cố gia này, chuyện cũng đã qua rồi. Việc tôi chơi anh là sai, có phải năm trăm tệ ít quá không? Cần trả thêm à?"

Ngón tay nắm cằm cô khựng lại. Cố Diệc Cư híp mắt nhìn cô, cười lạnh: "Thêm tiền?"

Trần Diệu: "..."

Cố Diệc Cư nhíu mày: "Em trả nổi không?"

Trần Diệu nhìn anh một lúc, khí thế hơi xìu xuống: "Không nổi."

Cố Diệc Cư cười nhẹ, lại muốn hôn cô.

Trần Diệu tránh né, quát lên: "Anh phá buổi đính hôn của tôi, bây giờ còn trói tôi ở đây. Anh nói đi, rốt cuộc là anh muốn làm gì?"

"Với lại đừng có mà hôn tôi. Tôi...tôi không có thích anh." Lần trước nói thì cổ họng đau đớn, bây giờ lại có thể nói được dễ dàng. Lần này là Trần Diệu thật lòng.

Từ đầu tới cuối.

Trần Diệu chưa từng nói cô thích anh, vậy mà câu không thích, lại nói tới hai lần. Nếu không phải nhờ có cú điện thoại sau tốt nghiệp thì Cố Diệc Cư còn tưởng rằng mình đang nằm mơ. Tự anh đa tình mơ thấy cô nhóc đó thích mình, vì mình mà ghen tuông. Trong ánh mắt đó có điều muốn nói nhưng lại không dám, cô cũng đáng yêu vô cùng, cuối cùng còn chủ động dâng hiến.

Cố Diệc Cư thả Trần Diệu ra, đặt một tay lên đầu gối.

Vì cà vạt bị kéo lỏng, cổ áo hơi mở, áo khoác thì bị ném ở ghế phụ nên lúc này xương quai xanh anh lộ ra ngoài làm tăng thêm sức gợi cảm, cũng có đôi phần ngột ngạt.

Anh gật nhẹ đầu, nét mặt hững hờ: "Anh biết em ghét anh."

Trần Diệu kiên trì: "Đúng."

Cố Diệc Cư châm thuốc, quay cửa kính xe xuống, nhả ra một làn khói, nói: "Nhưng mà anh không định buông tha cho em."

Trần Diệu: "..."

Một giây sau, anh nhả khói, quay sang nắm cằm cô, giọng nói có hơi lạnh lùng: "Em cũng nhớ cho kỹ, đừng có uy hiếp anh nữa."

Trần Diệu: "Tôi uy hiếp cái gì?"

Cố Diệc Cư nhìn người con gái này.

Trong lòng hừ một tiếng.

Cô đã quên sạch sành sanh.

Ở cửa khách sạn ngày đó, cô đã quên mất chính mình lấy cái chết ra để đe doạ.

Cố Diệc Cư nhướng mày: "Không có gì."

"Vị hôn phu kia của em đúng là chẳng ra làm sao."

Trần Diệu: "..."

"Anh đưa em về." Cố Diệc Cư buông tha cái cằm của cô, ngón tay thon dài lơ đãng chạm phải xương quai xanh của cô. Trần Diệu co người lại, cảm thấy như anh đang cố ý.

Cô la lên: "Tay của tôi."

Cố Diệc Cư quét mắt qua nhưng không nói, đi lại ghế lại.

Trần Diệu tức giận đạp vào lưng ghế, "Cởi trói.""

"Gọi chồng nghe xem rồi anh cởi cho." Người đàn ông vừa khởi động xe vừa nói.

Trần Diệu nhìn trừng trừng: "Anh có còn mặt mũi không hả?"

Cố Diệc Cư cười nhẹ, không đáp.

_____

Chiếc xe lại nổ máy, quen đường quen lối chạy thẳng đến nhà của Trần Diệu và Liễu Anh. Ở đó đã một có một chiếc xe đợi sẵn, thấy chiếc xe màu đen chạy tới, cửa xe kia liền mở ra. Liễu Anh vội bước xuống, trên người vẫn còn mặc bộ lễ phục. Cô ấy thấy chiếc xe dừng lại liền chạy tới mở cửa xe.

Liễu Anh xem xét, thấy Trần Diệu còn bị trói.

Liễu Anh đau lòng: "Diệu Diệu."

Ngược lại thì Trần Diệu vẫn còn bình tĩnh, "Lại đây mở trói giùm tớ."

Liễu Anh gật đầu, chui vào cởi trói giúp Trần Diệu.

Cổ tay Trần Diệu bị trói hằn lên vết đỏ, vừa được tự do là cô lập tức đi ra. Cố Diệc Cư tựa ở cạnh xe hút thuốc, nhìn cô bước ra.

Liễu Anh vô thức để Trần Diệu đứng ở phía sau mình như diều hâu che chở cho gà con.

Cố Diệc Cư cười, nói: "Lên thay đồ đi. Anh đưa hai người đi ăn cơm nhé?"

Lúc đầu Liễu Anh nhìn Cố Diệc Cư với khí thế oai hùng, tự nhiên anh nói chuyện với điệu bộ như xưa khiến cho khí thế của Liễu Anh mất đi chín phần, nhìn về phía Trần Diệu. Trần Diệu nhìn tên đàn ông quái gở này, nói: "Không đi."

Cố Diệc Cư gảy thuốc, hỏi lại: "Có phải em muốn quay lại chỗ đính hôn không?"

Trần Diệu hít sâu một hơi. Tên này có thể đọc suy nghĩ người khác à?

Cô nhếch môi, không đáp.

Cố Diệc Cư lười biếng đáp lại: "Khỏi cần. Bên kia anh sẽ cho người xử lý, em nghỉ ngơi cho tốt, tạm thời đừng nghĩ đến chuyện tìm bạn trai."

Trần Diệu: "Mắc gì?"

Cố Diệc Cư tiến lên hai bước, gạt Liễu Anh sang một bên, xích lại gần Trần Diệu: "Vì anh muốn theo đuổi em."

_____

Cửa nhà mở ra, Liễu Anh vẫn còn đang thì thào.

"Trời ơi. Cố gia muốn theo đuổi cậu kìa Diệu Diệu."

"Thật đáng sợ."

Trần Diệu thừ người ở cửa một lúc lâu, Liễu Anh nói chuyện một mình được một lúc mới phát hiện không ai trả lời mình, đi lại lôi cô vô. Trần Diệu hoàn hồn, nhìn ngôi nhà quen thuộc, đi lại ngồi lên ghế, lại tiếp tục ngây người. Cô nhìn Liễu Anh, "Anh ta nói muốn theo đuổi tớ à?"

Liễu Anh uống một ngụm nước, gật đầu: "Đúng vậy. Bây giờ cậu mới kịp phản ứng đó hả?"

Trần Diệu mở to mắt, cười lạnh: "Anh ta lấy đâu ra cái tự tin đó vậy?"

Liễu Anh ngồi xếp bằng trên thảm, nói: "Không phải là nhờ cậu sao?"

Trần Diệu cười một tiếng.

Nhưng không biết vì sao trong lòng lại thấy trống rỗng.

Không hề có một chút sự vui vẻ khi đơn phương người ta thành công.

Cô nhớ đến hồi thích anh đến không chịu được, vì một câu khen Trần Hân đẹp của anh mà trong lòng cô tồn tại một chiếc gai, càng khỏi phải nói đến cuộc trò chuyện bị cô nghe được ở trong nhà hàng. Cô chủ động khiến anh cảm thấy nhàm chán.

Chỉ có kiểu học bá lạnh lùng như Trần Hân mới khiến anh cảm thấy hứng thú.2

Ồ.

Ha.

Với lại anh biết rõ cô thích anh nhưng lại luôn giả vờ không biết, nhìn cô vì anh mà ghen tuông, vì anh mà mất hồn mất vía. Anh thì hay rồi, ngồi ở trên cao nhìn cô bị mất mặt.

Liễu Anh uống nước, túm lấy Trần Diệu lắc vài cái: "Hoàn hồn lại."

Trần Diệu nhìn Liễu Anh, cô ấy ngồi ở bàn, nói: "Bây giờ tớ chỉ muốn biết, cậu còn thích anh ta không?"

Trần Diệu nhìn ly nước trong tay Liễu Anh hồi lâu, lắc đầu: "Không thích nữa."

"Thật không?"

"Thật."

Liễu Anh nhìn nét mặt Trần Diệu, có hơi không tin nhưng lại nhớ đến mấy năm nay đúng là Trần Diệu không hề nhắc tới Cố Diệc Cư một lần, cô ấy lại thấy hơi do dự.

Nhưng lại nhớ đến việc hai người đã lên giường.

Cô lại không biết làm sao.

Cuối cùng, Liễu Anh nắm lấy bả vai Trần Diệu, hỏi: "Tớ còn một vấn đề cần hỏi nữa. Điều gì đã khiến cậu không còn thích anh ta nữa?"

Chuyện này đối với Liễu Anh cứ như là bí mật ngàn năm.

Cô ấy không dám hỏi vì sợ làm Trần Diệu đau lòng.

Trần Diệu nhìn Liễu Anh.

Một lúc sau mới kể hết mọi chuyện.

Một tiếng sau.

Liễu Anh ồ một tiếng, đấm vào cái gối ôm: "Mắc cái gì, sao anh ta có thể thấy cậu chị đẹp được, không đúng, rõ ràng là ngay từ đầu anh ta đã có hứng thú với chị cậu. Dm, dm, dm, cậu phải nói anh ta theo đuổi con mụ kia ấy, theo đuổi cậu làm gì? Vì ngủ với nhau rồi nên nhớ mãi không quên à? Đúng là cặn bã."

Trong lòng Trần Diệu cũng nghĩ vậy.

Không đúng sao?

Cố Diệc Cư đúng là cặn bã.

"Nhưng mà...." Liễu Anh ngồi lên ghế, nói, "Diệu Diệu này, Cố Diệc Cư là tổng giám đốc tập đoàn Thiên Sứ, là ông chủ tương lai của chúng ta đó."

Trần Diệu ngẩn người: "Gì cơ?"

Liễu Anh vỗ vai cô: "Chu Lục đúng là vô dụng. Hắn biết Cố Diệc Cư là ông chủ của chúng ta nên không dám tranh giành với anh ta."

Trần Diệu: "..."

Liễu Anh: "Nên cậu khỏi phải áy náy."

Trần Diệu: "..."

Liễu Anh: "Đàn ông trên đời toàn là thứ tồi."

Trần Diệu: "Cái này thì đồng ý nha."

_____

Dù nói thế nhưng Trần Diệu vẫn thấy có lỗi với Chu Lục. Cô đi tắm rửa, thay đồ rồi gọi hẹn Chu Lục đi ăn cơm. Chu Lục ở phía bên kia đầu dây ngập ngừng một lúc mới đáp: "Được."

Trần Diệu nghĩ ngợi rồi hỏi: "Nơi đính hôn đã được dọn dẹp rồi sao?"

Chu Lục: "Phía bên công ty tiệc cưới sẽ thu xếp."

Trần Diệu: "Thật ngại quá."

Chu Lục: "Đừng xin lỗi, không phải lỗi em."

Trần Diệu bên này chỉ cười cười. Cô không trách việc Chu Lục từ bỏ mà không chịu tranh giành, dù gì cũng chẳng có tư cách, cũng khiến cô thấy rõ được hiện thực.

Cô luôn bị bỏ lại một cách dễ dàng.

Sẽ không ai xem cô là bảo bối, cũng sẽ không có ai chấp nhận bị thương mà đến với cô.2

Cho nên Chu Lục làm như vậy là bình thường.

Trần Diệu thu dọn gọn gàng đồ đạc mà trước đây Chu Lục mang đến, đi đến nhà hàng. Chu Lục cũng đã thay quần áo, đứng bên cạnh xe. Hắn sượng sùng nhìn cô đang đi đến. Trần Diệu nở nụ cười, hỏi: "Cha mẹ anh ổn chứ?"

Chu Lục không dám nhìn cô. Vì Lâm tổng vừa hứa hẹn với hắn rằng sẽ sắp xếp cho hắn đến làm ở chi nhánh mới của tập đoàn Thiên Sứ, đây là lời hứa hẹn của Cố tổng.

Vì thế hắn hoàn toàn hết hi vọng.

Chu Lục gượng cười: "Ừ, đều khoẻ cả."

Hắn không dám nói rằng Cố tổng còn đưa cho họ một số tiền lớn.

Trần Diệu gật đầu, "Vậy là tốt rồi."

Hai người đi vào nhà hàng. Chu Lục cầm menu, không để ý mà gọi toàn mấy món Trần Diệu thích. Trần Diệu nghe hắn gọi thì chỉ nhíu mày, không từ chối.

Hình như Chu Lục hơi ngại ngùng khi nhận ra mình đã sơ ý.

Trần Diệu đặt chiếc túi lên bàn, đưa cho Chu Lục, cười nói: "Anh đem mấy cái này này về cho chú dì đi."

Chu Lục nhìn.

Vốn không định nhận nhưng hắn lại nhớ tới có một cái vòng tay mà cha mẹ rất để ý. Trước khi đi, cha mẹ hắn có dặn nhớ lấy cái vòng này về để giữ lại cho vợ tương lai. Mặt hắn ta nóng hổi, đặt cái túi sang một bên.

Đồ ăn nhanh chóng được dọn lên.

Khoảng thời gian khiến hai người từ người yêu thành bạn bè bình thường chỉ mất có nửa ngày.

Tối nay Trần Diệu chủ yếu muốn xin lỗi Chu Lục, đồng thời giải thích một chút về chuyện trước đây cô là bạn bè với Cố Diệc Cư, còn mấy chuyện khác thì không cần nói ra.

Chu Lục luôn gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.

Liễu Anh gửi khá nhiều tin cho Trần Diệu, nhắc cô phải tính tiền làm lễ cho rõ ràng vì phần lớn đều do TD chi.

Trần Diệu giả bộ không thấy tin nhắn.

Liễu Anh cũng chẳng chịu thua, nhắn qua Chu Lục: "Anh nhớ trả tiền cho Trần Diệu! Cô ấy vừa nghèo vừa không có người thân, sống một thân một mình lại còn phải trả nợ, tiền thì phải chia đôi ra để tiêu. Anh đã bỏ cô ấy rồi thì đừng có chiếm lợi từ cô ấy nữa."

Chu Lục đọc tin xong thì cứng người.

Hắn nhìn Trần Diệu: "Em...Còn đang thiếu nợ sao?"

Trước lúc đính hôn hắn không biết chuyện này. Bây giờ nghe xong thì thấy sững sờ.

Trần Diệu: "Ừm, cũng không nhiều lắm."

Chu Lục ừ một tiếng.

Trần Diệu thấy hắn nhìn điện thoại mấy lần là biết được Liễu Anh đang giở trò.

Cô không còn cách nào, đành lấy điện thoại ra nhắn Liễu Anh đừng nói nữa, Liễu Anh lại gửi cho cô một cái mặt quỷ. Trần Diệu cất điện thoại đi. Chu Lục ngập ngừng nói: "Để anh gọi cho công ty hôn lễ. Dù ít dù nhiều thì tiền của em cũng phải trả lại cho em."

Chắc chắn cha mẹ hắn không chịu, nhưng Liễu Anh đã nói rõ như vậy thì Chu Lục không thể làm như không biết. Dù sao sau này Trung Lập sẽ sát nhập với Thiên Sứ, mọi người đều sẽ thành đồng nghiệp với nhau.

Với cả, hắn ta cảm thấy áy náy trong lòng.

Nhưng mà.

Chu Lục nhìn Trần Diệu đang cúi đầu ăn cơm, trong lòng có chút vấn vương, không muốn buông tay.

Hắn muốn hỏi Trần Diệu.

Em có thích anh không?

Nhưng lại thấy bây giờ bản thân không còn tư cách để nói đến chuyện này nữa.

Trần Diệu nghe Chu Lục nói, đáp: "Không sao."

"Không được. Để anh trả cho em." Chu Lục nói rồi vội vã ăn cơm.

Trần Diệu nhún vai.

Hắn muốn trả thì cứ trả. Dù sao cô cũng đang thiếu tiền.

Một lúc sau, hai người không nói gì nhiều, chỉ ăn đồ ăn, ăn khá nhiều. Cơm nước xong trời cũng tối.

Trần Diệu nghĩ chắc đây là bữa cơm cuối cùng của hai người.

Cô đi vào nhà vệ sinh rửa tay, tiện tay tính tiền. Chu Lục biết Trần Diệu đi thanh toán thì ngượng ngùng: "Phải để anh trả chứ."

Trần Diệu cười cười, "Như nhau thôi."

Đã không còn là người thì phải phân chia cho rạch ròi.

Hai người lần lượt ra khỏi nhà hàng. Bởi vì chọn chỗ gần nhà nên không phải là nơi sang trọng gì. Gần đây có khách sạn, quán bar, còn có cả phòng bida, club, khá giống một khu để giải trí. Xung quanh toàn là xe, đủ loại màu sắc, kiểu người nào cũng có.

Kế bên nhà hàng là một khách sạn có chút tiếng tăm, hai bên dùng chung bãi đỗ xe. Chu Lục cứ muốn đưa Trần Diệu về.

Trần Diệu không từ chối, đi lại bãi giữ xe với hắn.

Lúc này, có một chiếc Cadillac màu trắng tiến vào bên cạnh một cô gái mặc váy đen dài. Hình như cô ta uống rượu, che miệng lại, dựa vào xe, lấy điện thoại gọi tài xế thuê. Bởi vì cô ta đi qua trước mặt họ nên thấy được dáng người hấp dẫn của cô ta.

Trần Diệu không có hứng thú. Cô ngẩng lên, định nói chuyện với Chu Lục thì thấy ánh mắt hắn nhìn theo cô ta.

Cô ngẩn người, phì cười một tiếng, nhìn theo ánh mắt Chu Lục. Vừa khéo cô gái kia cũng nhìn sang bên này, bốn mắt nhìn nhau khiến Trần Diệu lạnh lùng.

Người đó, là Trần Hân.

Trần Hân dựa vào xe, cũng lạnh lùng nhìn Trần Diệu.

Hai chị em nhìn nhau như người xa lạ, không chút tình cảm mà lại có coi thường nhau.

Sau đó, Trần Hân nhìn lướt qua Chu Lục đứng cạnh Trần Diệu.

Dường như đang thăm dò.

Trần Diệu lại nhìn Chu Lục, thấy hắn còn nhìn Trần Hân, cô cười lạnh trong lạnh. Cô dịu dàng hỏi một câu: "Cô gái đối diện đẹp không?"

Chu Lục nghe vậy thì kịp thời phản ứng lại, nhìn Trần Diệu. Trần Diệu mỉm cười, Chu Lục bèn nghĩ một đằng, nói một nẻo: "Cũng tạm thôi."

Dù sao cũng không còn yêu đương gì nên hắn thấy thế nào cũng được. Có điều cô lại nhớ tới lời khen của Cố Diệc Cư. Có lẽ đàn ông trên đời đều sẽ cảm thấy Trần Hân xinh đẹp mỗi khi nhìn thấy cô ta.

Đẹp hơn cô.

Lúc này điện thoại Trần Diệu reo lên. Trần Diệu thấy là số của vùng này, nhận máy: "Alo."

Bên kia truyền đến giọng nói của Cố Diệc Cư: "Đi đâu rồi?"

Trần Diệu nhìn Trần Hân còn đang đứng dựa xe, mắt hướng qua bên này. Trần Diệu cười, nói: "Trần Hân uống say rồi. Cố gia qua đây chăm sóc cho chị ta nhé?"

Phía bên kia.

Cố Diệc Cư trầm mặc hai giây, cười: "Được, gửi địa chỉ qua cho anh. Nhưng em cũng phải ở đó, nếu không anh cũng chẳng thèm."

Trần Diệu: "..."

Mẹ bà, chuyện này có liên quan gì tới cô đâu?

__________

Ying: Eo, chắc tầm này phải gọi ổng là Cố Mặt Dày:)))