Kiếm Phệ Thiên Hạ

Chương 125: Thánh Kiếm Sư (Hạ)




Nhất là Lam Vũ, vừa ra tay đúng là đã dùng hết toàn lực, thi triển ra sát chiêu uy lực lớn nhất- chỉ có hắn mới hiểu rõ sự đáng sợ của Lăng Vân, vì vậy ra tay, hoàn toàn không giữ lại chút nào toàn lực ứng phó!

Đạo đấu khí chi kiếm được áp súc đến cực hạn mang theo không khí kịch liệt bạo phá, phi tập (bay đến tập kích) thẳng đến Lăng Vân đang bị áp chế gắt gao không thể nhúc nhích.

Lăng Vân bỗng nhiên ngẩng đầu, thần quang bạo xạ, nhìn thẳng Thánh Kiếm Sư cao cao tại thượng giống như thiên thần nhìn xuống, trong cơ thể Kiếm hồn giờ khắc này tia sáng cường thịnh đã tới cực hạn, một cỗ ba động hỗn hợp lam quang mãnh liệt gần như mắt thường có thể thấy được, trong nháy mắt bao phủ toàn thân, đem thân thể bất cứ gì một chỗ ngóc ngách rất nhỏ, chiếu rọi không chút nào hiển lộ, Kiếm nguyên vốn đông kết lại lần nữa thúc đẩy!

Mạnh mẽ tránh thoát Kiếm thế của Thánh Kiếm Sư!

- Cút cho ta!

Ầm ầm ầm!

Tiếng gầm phẫn nộ hung lệ nương theo tiếng nổ vang chấn động toàn bộ thần điện. Bạn đang xem tại TruyệnFULL.vn - www.TruyệnFULL.vn

Một vòng Kiếm nguyên lấy phương thức bạo tạc, quán thông lấy Lăng Vân làm trung tâm nổ tung, năng lượng cường hoành sắc bén vô cùng nhất thời hình thành một trận kịch liệt đánh sâu vào, hình thành sát thương tính bao trùm, đem bốn vị cường giả Áo Nghĩa cấp bậc toàn bộ bức lui... Không, cụ thể mà nói là ba vị!

Giờ phút này Lam Vũ, đối mặt với Kiếm nguyên khí bạo mạnh mẽ đúng là không chần chờ chút nào, ở dưới tình huống bọn họ nhất phương chiếm cứ ưu thế tuyệt đối, hắn thậm chí thà rằng liều bị khí bạo chấn thương, cũng phải đem một kiếm này cùng với tuyệt cường đấu khí bao hàm trên mũi kiếm đưa vào trong cơ thể Lăng Vân.

Liều mạng!

Ở dưới tình huống chiếm cứ ưu thế tuyệt đối Lam Vũ thậm chí cũng lựa chọn cùng Lăng Vân liều chết đánh một trận!

Bởi vậy có thể thấy được sự coi trọng của hắn với Lăng Vân cùng với tất sát chi tâm (nhất định phải giết).

Ngay khi Lăng Vân toàn lực bộc phát lực lượng của Kiếm hồn, trong nháy mắt xông phá Kiếm thế áp chế của vị Thánh Kiếm Sư kia, vị Thánh Kiếm Sư kia rốt cục có chút biến sắc.

Mặc dù chẳng qua là tùy ý phóng thích ra khí thế Thánh Kiếm Sư của mình, nhưng lại bị một người chỉ là ngũ giai Đại Kiếm Sư tránh thoát, bất luận như thế nào đó cũng là chuyện thật mất mặt.

- Hừ! Lực kiến dế, dám tranh với thiên!

Thánh Kiếm Sư từng bước tiến về phía trước, Kiếm Sư trường bào ở trên người hắn nhất thời không gió tự bay vang lên phần phầt, mà ngay cả một đầu tóc dài của hắn cũng tung bay tứ tán, khí thế cả người theo một bước này lại tiến lên một đỉnh cao mới, hắn thân thủ vẫy ra một thanh Thánh kiếm lưu quang lóe ra, nhắm thẳng vào Lăng Vân xa xa, kiếm ý cường hãn giống như một thanh kiếm sắc bén vô hình, đem Lăng Vân vững vàng khóa chặt, thế của Thánh kiếm phối hợp khí thế của thất giai cao thủ giống như biển gầm bộc phát, cuốn tới cơn sóng gió động trời tràn ngập thiên địa, mang theo lực lượng hủy diệt không gì sánh kịp đánh sâu vào, mạnh mẽ bao phủ Lăng Vân!

Thánh Kiếm Sư kiếm thế toàn diện bộc phát, uy áp càng hơn lúc trước mấy lần!

Kiếm thế yếu ớt của Lăng Vân phóng ra sớm bị đối phương áp quay vào trong cơ thể, cả người bị cổ Kiếm thế không gì sánh kịp này áp chế, xương cốt cả người nổ vang, y phục mặt ngoài trong nháy mắt hiện ra một trận huyết vụ nhàn nhạt, trong nháy mắt thân hình của hắn bị nhuộm thành màu đỏ tươi!

Áp chế, lực lượng áp chế tuyệt đối!

Áp chế như thế đã không còn là kiếm kỹ cao siêu có khả năng thay đổi. Liền giống như một đầu cừu cường tráng trở lại, ở lúc đối mặt với thiên địch là sói, chỉ có lựa chọn chạy trốn! Ưu thế bẩm sinh nhất định cho dù đối phương chỉ là một đầu ấu lang, nó cũng sẽ không có bất cứ lực chống cự gì. Trừ phi Lăng Vân có thể phá vỡ áp chế của Thánh Kiếm Sư Kiếm thế, nếu không, cho dù hắn có Thần kỹ, vượt qua Thần kỹ, cũng không làm nên chuyện gì!

Lăng Vân lần nữa bị áp chế!

Cơ hội như thế, Lam Vũ như thế nào chịu bỏ qua!?

Hắn chợt lần nữa tăng thêm đấu khí phát ra, cả người khí thế vô hạn kéo lên, đấu khí vô tận bao phủ bên trong kiếm, mũi kiếm chưa đến, kiếm áp cường hãn đã làm đá phiến mặt ngoài thần điện nhanh chóng nứt ra, một cái khe nứt giống như một loại mạng nhện kéo dài tới Lăng Vân.

Mắt thấy Lam Vũ một kiếm bao hàm khí tức tử vong ở trước mặt chợt phóng đại, áp lực cả người Lăng Vân trên dưới thừa nhận cũng bị tăng lên tới cực hạn, xương cốt vỡ vụn, mang đến thống khổ thật lớn, cũng kích thích hung tính của hắn thân là một vị kiếm giả, Kiếm hồn trong cơ thể nứt phóng ra tia sáng huyết sắc vô cùng chói mắt!

Kiếm vốn là hung khí, huống chi người ngự kiếm?

Tuy nhiên...

Ở dưới lực lượng tuyệt đối áp chế, hung tính cùng ý chí chiến đấu, cũng không thể đủ thay đổi vận mệnh cuối cùng!

Toàn thân xương cốt vỡ vụn, gần như muốn cho thân thể của hắn hoàn toàn phế đi.

Lăng Vân cắn chặt hàm răng, từ trong lòng một tiếng gầm không cách nào kiềm nén thoát ra khỏi miệng, Kiếm hồn uy lực cường thịnh đến cực hạn lần nữa tăng lên...

Răng rắc!

Một tiếng vang nhỏ, ở trong Kiếm thế cuồng phong bạo vũ, rõ ràng quanh quẩn ở trong đầu óc của Lăng Vân.

Kiếm hồn quang mang đại thịnh rốt cục không chịu nổi gánh nặng, đột nhiên phát ra một tiếng rung động nhỏ bé, nứt ra một khe hở rất nhỏ!

Trong nháy mắt, năng lực thừa nhận của Kiếm hồn đạt tới cực hạn, giống như một loại phản ứng dây chuyền, tiếng răng rắc vang lên không ngừng bên tai, vô số khe nứt rất nhỏ liên tiếp xuất hiện cùng nhau, lại hình thành khe nứt lớn hơn nữa...

Kiếm hồn, đứng trước tan vỡ!

- Kiếm hồn tan vỡ!

Lăng Vân nhãn đồng ngưng lại!

Kiếm hồn, chính là tu vi căn bản của hắn, cũng là hắn dựa vào tu luyện, một khi tan vỡ... Ở dưới thế cuộc trước mắt, hắn chính là thập tử vô sinh!

Tan vỡ, vậy liền tan vỡ sao!

Chẳng qua, ở trước tan vỡ bất luận như thế nào cũng phải làm cho vị Thánh Kiếm Sư này nếm thử một chút uy lực của thánh giai Kiếm hồn tự bạo!

Thà làm ngọc vỡ, không làm ngói lành!

Muốn ta chết, phải trả giá đắt!

Ngay khi Lăng Vân quyết định liều chết đánh một trận, trên Ám Lam chi kiếm chợt xuất ra một trận lam quang, truyền tới một cỗ kiếm nguyên. Cỗ kiếm nguyên này trong nháy mắt dọc theo cánh tay, tiến vào vết thương tích lũy trong cơ thể, chống đỡ áp bách của Thánh Kiếm Sư Kiếm thế, trong thoáng chốc, vốn Kiếm thế gần như có thể đem hắn đang sống ép chết vậy mà tiêu thất vô tung (biến mất không thấy)!!

Ở trong cỗ kiếm nguyên này, hắn cảm nhận được một cỗ khí tức quen thuộc, nếu như hắn đoán không sai, cỗ kiếm nguyên này... Tất nhiên chính là bộ phận chính mình tràn ra ngoài. Chẳng qua khác biệt chính là, cỗ kiếm nguyên này trải qua kiếm linh luyện hóa, ở trên phẩm chất đã phát sinh biến hóa thay đổi triệt để.

Trước kia, cỗ kiếm nguyên này bao hàm khí tức là sắc, sắc bén, sắc bén vô kiên bất tồi! Nhưng bây giờ, trên cỗ kiếm nguyên mặc dù vẫn chịu lực vô kiên bất tồi của Cửu Cửu Thượng Huyền, càng nhiều hơn, còn lại là nhẹ nhàng ôn uyển, yên lặng bình thản.

Cỗ khí tức này, liền ví như một dòng nước trong nhu nhược, một lũ thanh phong bình bình đạm đạm, mặc cho lực lượng to lớn oanh đả, lôi đình vạn quân, thủy chung ngoan cố chống lại không thể nào hoàn toàn yên diệt, thậm chí với hết thảy chứa ở bên trong, hóa cương thành nhu.

Cỗ kiếm nguyên này đang trong cơ thể lưu chuyển một vòng, nhất thời tràn vào trong Kiếm hồn!

Được cỗ kiếm nguyên này duy trì, Kiếm hồn trong cơ thể Lăng Vân vốn bị áp chế ảm đạm thất sắc, lập tức phát sinh biến hóa thật lớn, ở phương diện mềm dẻo lập tức tăng lên thật lớn. Mà trong cơ thể hắn bị cỗ Kiếm thế kia hoàn toàn áp chế, ở dưới ảnh hưởng của cỗ khí tức này càng phát ra ương ngạnh! Mặc dù vẫn còn không thể cùng Kiếm thế của Thánh Kiếm Sư đối kháng với nhau, nhưng ít ra khí thế áp bách của Thánh Kiếm Sư, rốt cuộc cũng không thể ảnh hưởng đến hành động tự nhiên của hắn!

Kiếm thế áp bách biến mất!

Lăng Vân trong mắt quang mang đại thịnh, vẫn bị Thánh Kiếm Sư Kiếm thế áp chế mà bất mãn, trong nháy mắt hoàn toàn bộc phát, cái loại sướng khoái đầm đìa đột nhiên thoát khỏi gông xiềng nặng nề, làm hắn nhịn không được lên tiếng hú dài, cả người khí thế trong phút chốc lên đến cực hạn.

Đúng như long quy đại hải, hổ khiếu (gầm) sơn lâm!

Khí thế rộng lớn ngưng tụ thành một đạo kiếm ý vô cùng mạnh mẽ, coi thường trùng điệp trở ngại ngăn cách của kiến trúc thần điện rẽ phá trời cao, thẳng hướng tận trời!

Chiến ý như ca, khí thế như hoành!

Choang!

Thánh Kiếm Sư muốn lấy Kiếm thế chế trụ Lăng Vân vẻ mặt liền biến sắc, cả cỗ Kiếm thế trầm trọng bị cổ khí thế của Lăng Vân được kéo lên đến đỉnh điểm kia trong nháy mắt xông phá, lực phản chấn từ trên Kiếm thế truyền đến, trực tiếp làm hắn nhịn không được lùi lại mấy bước.

Một người, lại lấy khí thế, đẩy lui Thánh Kiếm Sư Kiếm thế!

Oanh!

Đấu khí nghịch tập của Lam Vũ oanh kích lại đây, trong nháy mắt bị mũi kiếm của Ám Lam chi kiếm thật lớn kia đánh cho nát bấy, đại lượng đấu khí bị yên diệt không còn, lực đạo mạnh mẽ từ trong trung tâm bạo tạc khuếch tán ra, hình thành một trận trùng kích hung mãnh, mặt đất nơi hai người đặt chân vô số khe nứt giống như mạng nhện khuếch tán lan tràn, đá phiến trong suốt trên mặt đất toàn bộ bị tung bay, lại bị cỗ khí lưu cuồng bạo giảo (xoắn) chấn thành tứ phân ngũ liệt, lực đạo còn sót lại bao hàm trên tinh thạch bức lui toàn bộ ba người khác theo sau giết tới!

Lăng Vân nhìn lướt qua đám người Lâm Tuyết còn chưa bị giết, dứt khoát nhờ lực phản chấn của cỗ bạo tạc, thân thể cấp tốc bay lên trời, dưới chân trong nháy mắt hình thành một đạo kiếm quang quang mang chói mắt, thân hình nghịch chuyển, cả người thân kiếm hợp nhất, đâm thẳng đến bức tường cự đại trên đỉnh thần điện!

Ầm!

Đá vụn bay tán loạn, trên vách tường nhất thời bị đụng ra một đại động, đại lượng đất đá rơi xuống.

- Tiểu tử đừng chạy!

Lăng Vân phát ra một tiếng thét dài, âm thanh chấn động như sấm, xuyên thấu qua năng lượng ba động, truyền khắp cả tòa thủ đô thần điện:

- Oan có đầu, nợ có chủ! Lần này bọn ngươi nếu dám động đến một sợi tóc người của Lâm gia, ta Lăng Vân tất làm cho Vân Lai đế quốc ngươi máu chảy thành sông!