Kiếm Phệ Thiên Hạ

Chương 126: Kiếm chi quân chủ Tịch Lưu Quang




- Tên cuồng vọng!

Mới vừa rồi bị Lăng Vân phá tan Kiếm thế áp bách, đối với hắn mà nói, đã là vô cùng nhục nhã, trước mắt hắn Lăng Vân thậm chí dám can đảm hạ xuống cuồng ngôn, quả thực hoàn toàn không để hắn vào mắt, nhất thời làm hắn giận dữ tím mặt!

- Ta bây giờ liền đem gia tộc của ngươi tất cả mọi người chém giết, xem ngươi có tài có đức gì, dám huyết tẩy Vân Lai đế quốc ta!

Theo hắn vừa nói xong, khí thế thất giai Thánh Kiếm Sư cường giả nhất thời không chút nào giữ lại, giống như ngũ nhạc thái sơn, hung mãnh nhằm về phía mấy người Lâm gia.

Lâm Dương đứng đầu Lâm gia chỉ có thực lực thất cấp kiếm sĩ ở dưới áp chế khí thế của Thánh Kiếm Sư cao thủ, cả người máu tươi chảy ra không ngừng, toàn thân xương cốt vỡ nát, trong nháy mắt lần đầu tiếp xúc đến cỗ khí thế này liền đã hồn phi phách tán! Những thị vệ, thị nữ khác được bảo vệ ở chính giữa may mắn sống sót càng chết bất đắc kỳ tử tại chỗ, tử trạng vô cùng thê thảm!

Ở dưới áp bách khí thế của thất giai cao thủ, mà ngay cả Lăng Vân cũng khó có thể ngăn cản, huống chi những người ngay cả Kiếm Sư cảnh giới cũng không đạt tới?

Trừ Lâm Tuyết năm người có Nguyên tố tinh linh, bằng vào một tia thần tính có ẩn hàm trong Nguyên tố tinh linh khó khăn lắm ngăn cản áp bách từ Kiếm thế, trong chớp mắt mười mấy người được ba trăm thị vệ lấy tánh mạng bảo vệ thật vất vả sống sót toàn bộ đều chết sạch!

- Đại nhân...

Vân Nhu nhìn phụ thân Lăng Vân trong nháy mắt chết bất đắc kỳ tử, cùng với việc Thánh Kiếm Sư rơi vào trong lửa giận, vội vàng muốn lên tiếng khuyên can!

Chẳng qua, lời của nàng còn chưa kịp ra khỏi miệng, lại nghe vị Thánh Kiếm Sư kia nhìn qua phẫn nộ gần như mất đi lý trí truyền âm nói:

- Tiểu nha đầu, ngươi biết cái gì, hôm nay hắn nếu chạy thoát, tất nhiên đem ký ức thủy tinh bao hàm cảnh tượng tuyên dương ra ngoài! Vì cam đoan mặt mũi quốc gia, khó tránh khỏi Thần Thánh đế quốc động can qua, điều động thất giai Thánh kỹ cao thủ tới nước ta nhất quyết cao thấp, đến lúc đó Vân Lai đế quốc chúng ta vừa bại, chẳng những phải đem Lam Vũ vị có tư cách lục giai Đại Kiếm Sư này giao ra, còn phải tiến hành đại lượng bồi thường. Trọng yếu nhất chính là... Đối với tổn thất tổng thể vinh dự quốc gia... Mang đến không thể lường được! Vì vậy, nghĩ hết mọi biện pháp cũng phải đem hắn lưu lại! Ta bây giờ nhìn như phẫn nộ, nhưng chỉ có người phẫn nộ, mới có thể bằng vào cỗ lửa giận làm ra những sự tình không để ý hậu quả, ta đây là đang đánh cuộc!

- Không, đại nhân, Lăng Vân người này trời sanh lạnh lùng, không thể nào bị thế gian ân oán tình cừu chi phối, xuống liều mạng cùng ngươi.

- Tiểu nha đầu. Ngươi còn phải học rất nhiều! Lăng Vân thật là người trời sanh tính lạnh đạm. Nếu như nói vậy. Hắn lúc ly khai. Căn bản là không nói một lời liền đi. Vậy chứng minh những người này ở trong lòng hắn xác thực không có địa vị gì quá lớn. Giết cũng nhiều nhất để hắn tức giận trong chốc lát. Chính là. Có thể làm cho một người từ trước đến giờ trầm mặc ít nói. Cường giả trẻ tuổi không thích cùng người giao tiếp trước khi rời đi mạo hiểm nguy hiểm hạ xuống cuồng ngôn. Có thể thấy được hắn thật ra rất quan tâm đến tồn tại của mấy người này!

Vân Nhu kiên quyết lắc đầu:

- Nếu quả thật là như thế. Người giết bọn họ chỉ khiến cho Lăng Vân càng thêm phẫn nộ. Triển khai trả thù càng điên cuồng liên lụy đến cả nước. Mà hắn sẽ không liều mạng cùng người.

Thánh Kiếm Sư không tin chút nào. Nhìn dưới ánh trăng. Lăng Vân lơ lửng trên thần điện. Ha ha cười to:

- Trước mắt Lâm gia các ngươi đã bị diệt tộc. Không chỉ như vậy. Dám đắc tội Vân Lai đế quốc ta. Ta chẳng những phải toàn diệt Tử Vân đế quốc Lâm gia nhất mạch ngươi. Mà ngay cả Hải Sâm đế quốc Lâm gia nhất mạch. Ta cũng phải trảm thảo trừ căn! Ta muốn xem xem. Lăng Vân ngươi rốt cục dựa vào bản lãnh gì làm gì được Vân Lai đế quốc ta!

Vừa nói xong, khí thế của vị Thánh Kiếm Sư kia chợt tăng lên. Uy thế mạnh mẽ. Mà ngay cả Lăng Vân ở trên bầu trời. Cũng có thể cảm giác được sự đáng sợ của cỗ lực lượng kia! Ở trước mặt cỗ lực lượng này đám người Lâm Tuyết vốn đang khổ khổ chống đỡ, căn bản không thể nào có chút đường sống.

Lăng Vân lạnh lùng không nói. Lần nữa nhìn Lâm Tuyết một cái. Giống như đọc ra quyết tâm liều chết trong mắt mấy người các nàng.

Lấy tốc độ của hắn. Tự phụ Thánh Kiếm Sư cũng đuổi theo không kịp! Nhưng muốn cứu đám người này căn bản không thể nào.

Nếu cứu không được...

Nghĩ thông suốt ở trong mắt của hắn lóe ra một đạo hàn quang đông triệt để nội tâm, ở đây dưới cổ hàn quang nhìn chăm chú, mọi người, bao gồm Vân Nhu, vị Thánh Kiếm Sư kia ở bên trong, toàn bộ đều cảm thấy một cỗ lạnh lẻo khiến người sởn tai gai ốc dâng lên từ đáy lòng, lan khắp toàn thân, trong phút chốc ngay cả vị Thánh Kiếm Sư kia từ trước đến giờ cao cao tại thượng không đem bất luận kẻ nào để vào mắt trong lòng cũng rùng mình!

Lăng Vân một mực lạnh lùng đột nhiên khác thường, một tiếng thét dài, Ám Lam cự kiếm trong tay nương theo tiếng thét dài chợt vẫy ra, ở trong lòng bàn tay mang đi đại lượng huyết vụ, rơi vào bầu trời bao la!

- Lấy huyết làm tế, thương thiên chứng kiến! Ta Lăng Vân hôm nay ở chỗ này thề, mai sau tu có sở thành, tất diệt Vân Lai nhất tộc ngươi!

Trong lời thề lạnh như băng bao hàm quyết tâm lớn lao, xuyên thấu truyền bá đi, trong nháy mắt truyền khắp toàn bộ thủ đô thần điện.

- Tiểu tử, muốn chết!

- Nói khoác không biết ngượng!

Thủ đô thần điện, vốn là nơi bế quan của đế quốc ẩn sĩ, ẩn chứa đại lượng cao thủ, những người này vốn khinh thường so đo cùng Lăng Vân, nhưng hắn còn nhỏ tuổi lại cuồng ngôn như thế, đã dẫn đến sự chú ý và lửa giận của đại lượng cao thủ khu vực này, cả bọn tới tấp lên tiếng, trong đó hai đạo ý niệm cường đại không thua kém chút nào với Thánh Kiếm Sư cường giả trước tiên phá không mà đến khóa chặt Lăng Vân ở bên trong!

Máu tươi rơi xuống, chứng kiến một đạo huyết chi thệ ngôn, nói xong, Lăng Vân xoay người ra đi!

Đột nhiên, hai cái ngôn tự vô cùng mênh mông cuồn cuồn, tràn ngập vô thượng uy nghiêm, giống như một tiếng sấm vô căn cứ đột ngột vang lên, từ trong ánh trăng sáng trong suốt kia truyền ra, vang vọng khắp thiên địa...

- Chuẩn thệ!

Thanh âm này cũng không phải là đơn thuần thông qua thanh âm để truyền lại, mà trực tiếp tác dụng ở đầu óc mọi người, làm cho tất cả nhân tâm đều sinh ra một loại ảo giác thanh âm này đâu đâu cũng có, không chỗ nào không có!

Chỉ có hai chữ, truyền khắp trong thiên địa, chuyện thần dị như thế, chấn nhiếp mọi người.

Trong nháy mắt, toàn bộ mọi người kinh ngạc ngẩng đầu, hướng bầu trời nhìn lại.

Tuy nhiên, không đợi bọn họ từ trong chấn kinh bởi hai chữ kia kịp phản ứng, vốn trời quang vạn dặm, trăng sáng treo cao trên bầu trời đêm đột nhiên phong vân kịch biến, vô số đám mây từ bốn phương tám hướng cuốn tới, mênh mông cuồn cuộn, che lấp khắp bầu trời, mà ngay cả ánh trăng sáng kia, cũng giống như gặp sợ hãi, hoảng sợ trốn lui!

Một cỗ uy áp vô cùng to lớn, từ từ tràn ngập khắp thủ đô thần điện Vân Lai đế quốc, dần dần kéo dài trên hư không!

Lúc cỗ uy áp này bắt đầu bị mọi người phát hiện, vốn các cường giả có động tác chuẩn bị động thủ, cả bọn nhất thời không nói gì giống như có một bàn tay khổng lồ vô hình chỉ huy, toàn bộ ngừng lại, vẻ mặt ngưng trọng nhìn lên hư không!

Vô số đám mây dị thường tập kết, ngưng tụ nồng đậm chung một chỗ, giống như một mảnh sóng lớn biển rộng trôi nổi. Giờ phút này vân hải mặc dù còn yên tĩnh, nhưng ở phía sau sự yên tĩnh, lại ẩn chứa một loại uy áp khiến người khác tim đập thình thịch, giống như sau một khắc là thiên băng địa liệt, tận thế chi nhật!

Đúng lúc này, một cỗ thần niệm vô cùng mạnh mẽ, quán thông xuyên thấu trùng điệp tầng mây, trong nháy mắt bắn vào thủ đô thần điện vĩ đại của Vân Lai đế quốc hơi có vẻ tàn phá! Nương theo năng lượng ba động mà đến trong nháy mắt tràn ngập khắp không gian, tràn ngập thiên địa! Cỗ ý niệm này, thần ma lui tránh, mang theo ý chí không cho phép kháng cự, trong khoảnh khắc bộc phát ra, làm cho tất cả cường giả bao gồm Thánh Kiếm Sư ở bên trong toàn bộ nhịn không được hoảng sợ thất sắc, rối rít kinh hô! Trong Thần niệm bao hàm khí tức quen thuộc, lại làm hết thảy nhân loại cảm nhận được cỗ uy thế này toàn bộ quỳ xuống đất khuất phục!

Từng người đều có thể cảm nhận được sự đáng sợ của cỗ lực lượng này, trong cỗ lực lượng này bao hàm uy nghi căn bản không phải nhân gian có khả năng có được, tràn ngập cao cao tại thượng, vô cùng vô tận chỉ có thần linh mới có thể nắm giữ!

- Tịch Lưu Quang...

Lăng Vân lần nữa trải qua cảm nhận được tinh thần trong thần điện thần uy buông xuống.

Lần này trong thần uy mặc dù chỉ có uy nghiêm, cũng không có lửa giận áp bách người ta đến chết, nhưng so với lần trước tự nhiên nữ thần mang đến lại càng thêm khiến lòng người run sợ! Cho dù là Lăng Vân từ trước đến giờ lạnh lùng, trong sát na tiếp xúc với cỗ uy thế này, cũng cảm giác một cỗ run rẩy phát ra từ linh hồn!

Kiếm Sư, Đại Kiếm Sư, Thánh Kiếm Sư, giờ khắc này trở nên nhỏ bé như thế, ở trước mặt thần linh, cho dù là bọn họ những tồn tại siêu nhiên đứng ở trên đỉnh thất cấp văn minh, cũng giống như một con kiến, không có bất cứ gì khác biệt.

- Thần... Thần lâm...

Vân Lai đế quốc hoàng thất, hoàng đế bệ hạ sớm bị thần linh chi uy chấn nhiếp, giờ phút này chính là đang thần phục trên mặt đất vẻ mặt kính sợ, trong miệng run run nói.

Không chỉ là Vân Lai đế quốc!

Mà ngay cả những lục cấp văn minh khác xung quanh, thậm chí các cường giả cả đời không qua lại với nhau của một vài thất, bát cấp văn minh, cả bọn đều là hoảng sợ xa xa ngắm nhìn, trong lòng run rẩy cảm thụ cỗ thần chi uy áp không gì sánh kịp!

- Đây chính là uy thế của thần linh kiếm chi quân chủ Tịch Lưu Quang!

Lăng Vân trong lòng rung động thật lâu khó có thể bình phục!

Khó trách kiếm chi quân chủ Tịch Lưu Quang có thể đem Tự Nhiên nữ thần đuổi ra khỏi tinh cầu này, chỉ riêng lấy uy thế mà nói, Tịch Lưu Quang trước mắt tuyệt đối phải mạnh hơn Tự Nhiên nữ thần mấy lần! Ở dưới tình huống thần linh thực lực chiếm cứ ưu thế tuyệt đối, cho dù là Tinh Linh nhất tộc có phát triển đến siêu cao văn minh thập cấp, vẫn không thể tránh khỏi bị nhân loại văn minh cao nhất chỉ có bát cấp đánh bại!

Nếu như nói, văn minh cùng văn minh trong chiến đấu là cầm đao cầm thương đánh sống chết, vậy thần linh cùng thần linh chiến đấu, chính là vũ khí hạt nhân cùng vũ khí hạt nhân oanh tạc lẫn nhau!

Đao thương đánh sống chết, phải một tấc đất một tấc đất mà tranh đoạt, mà một hạch đạn uy lực thật lớn ném đến, mặc cho ngươi lúc trước cố gắng cướp lấy bao nhiêu thắng lợi, xâm chiếm bao nhiêu đất đai, cũng phải biết điều nhường lại một chút.

Hai người chênh lệch, trực tiếp giống như thời đại đồng thau cùng thời đại chữ số.

Khi Lăng Vân trong lòng rung động, trong hư không chùm tia sáng chiếu xuống từ từ biến mất, thần chi uy áp tràn ngập khắp hư không giờ khắc này cũng cường thịnh đến cực hạn!

Ngay sau đó, xuyên thấu qua trận thần chi ba động này, một cái tin tức rung động nhất thời truyền lại khắp đại lục!

- Lấy huyết làm tế! Bổn tọa làm chứng! Kiếm tu Lăng Vân hướng thất cấp văn minh Vân Lai đế quốc hoàng tộc tuyên chiến! Thân tử là thua, Vân Lai hoàng thất thành viên trực hệ toàn diệt là thắng! Thệ thành! Sau trăm năm đại bỉ lập tức có hiệu lực! Trước khi có hiệu lực, không thể hướng Lăng Vân nhất phương chặn đánh truy tung, người vi phạm mạt sát (gạt bỏ)! Trước thắng bại, bất cứ thế lực nào đều không thể can dự vào trong đó, người vi phạm mạt sát! Đảm bảo công bằng, đóng cửa thần điện đối với các loại công năng của song phương, cũng không được lấy giao dịch mưu cầu, người vi phạm mạt sát!

Mạt sát! Mạt sát! Mạt sát!

Liên tục ba cái mạt sát, tin tức thông qua lực lượng thần linh, truyền khắp toàn bộ thế giới bất cứ một góc nhỏ nào, chấn nhiếp tất cả những người biết được tin tức kia.

Một người, nói xằng khiêu chiến một thất cấp văn minh đế quốc hoàng thất, tuyệt đối là không biết tự lượng sức!

Nhưng một chuyện không lượng sức như vậy, lại hết lần này tới lần khác đạt được thần linh Tịch Lưu Quang đại nhân tự mình làm chứng!

Hơn nữa, từ tin tức xem ra, dường như Tịch Lưu Quang đại nhân rõ ràng còn có thiên vị đối với Lăng Vân! Nguồn tại http://TruyệnFULL.vn

Đây đại biểu cho cái gì?

Chẳng lẽ nói, người gọi là Lăng Vân đã lọt vào mắt thần linh, được thần linh coi trọng?

Trên bầu trời cỗ thần chi uy áp không gì sánh kịp dần dần nhạt đi, tầng mây nồng hậu đến thực chất cũng dần dần tiêu tán, ánh trăng sáng trong, lần nữa tản mát ra ánh sáng nhũ bạch chiếu rọi, chiếu rọi phiến đất đai rơi vào trong trầm tư.

Tối nay, nhất định là một đêm không ngủ!

Xong nhiệm vụ, tiếp theo mọi người đợi A Tiết nhé!