Kim Sang Won, Em Thật Sự Khiến Anh Đau Đầu!

Chương 31




- Soo Hyun, anh ăn kem nhé? - Tôi mua hai cây kem sau đó nhìn anh nháy mắt, anh hơi mỉm cười gật đầu.

Đi trên đường, vừa ăn kem chúng tôi vừa trò chuyện rất vui vẻ, tôi cứ nghĩ anh rất khó gần vì anh là một ngôi sao nổi tiếng, còn tôi chỉ là một cô bé bình thường mà thôi, nhưng tôi không ngờ anh lại vui vẻ đến vậy, thật sự rất hòa đồng với mọi người.

- Kim Sang Won, anh hỏi em một chút được không? - Anh đột nhiên nhìn tôi hỏi, tôi nhìn anh ngây ngốc.

- Sao ạ? - Hai mắt tôi long lanh, tôi không ngờ mình lại ngây thơ trước mặt anh ấy đến vậy.

Anh hỏi một câu thôi, mặt anh đỏ lên, tôi cũng chả hiểu nguyên nhân vì sao vì câu hỏi này quá bình thường:

- Em thấy bạn trai mình thế nào?

Tôi phì cười, sau đó đưa tay lên che nụ cười nham nhở của mình, nhưng càng che, tôi thấy nụ cười của tôi phát ra càng to hơn, đang cười toe miệng đột nhiên tôi nghiêm mặt nhìn anh:

- Anh ấy rất tốt ạ!

- Tốt hơn anh không? - Anh lại hỏi, câu hỏi này làm tôi bối rối, tôi vẫn chưa tiếp xúc với anh nhiều.

- Em không trả lời đâu ạ! - Tôi cười rồi chạy lên phía trước, bỏ lại anh phía sau.

Đến tận chiều, khi mặt trời khuất dần, thần tượng của tôi, anh đi cùng tôi, cùng bước trên cùng một con đường, tôi cảm thấy người mình nhẹ tênh.

Thật sự mà nói, hôm nay thật đúng là một ngày tuyệt nhất cuộc đời của tôi!

Tôi cười chào tạm biệt thần tượng, nhưng khi quay bước, bàn tay anh đã nắm chặt lấy tay tôi, tôi nhìn anh khó hiểu.

Anh vịn lấy bờ vai tôi, khuôn mặt anh chất chứa mớ cảm xúc hỗn tạp khiến tôi không thể biết được, anh mỉm cười, giọng anh trầm ấm, thật sự rất giống anh ấy:

- Sang Won, anh đã được người ấy kể về em rất nhiều, anh cũng không biết từ khi nào mình đã thích em. Anh muốn hỏi em một câu... Em sẽ chọn anh... Hay chọn cậu ấy?

Tôi bối rối, khuôn mặt tôi bất động trong giây lát, tôi đang nghe cái gì vậy? Tôi không nghe lầm chứ? Phải không? Chắc tôi nhầm hoặc tai tôi đã có vấn đề.

- Kim Sang Won, em có nghe tôi nói gì không? - Anh lay lay người tôi, trời ơi, tôi chẳng biết dạo này mình nợ ông trời cái gì nữa.

- Dạ là sao ạ? - Tôi chớp chớp đôi mắt, nhìn tôi giống con hề gớm, trong khi đó, đôi mắt anh vẫn dans chặt vào người tôi, anh hơi mỉm cười nhưng ánh mắt đó tôi không thể hiểu hết được.

- Nếu bây giờ anh tỏ tình với em thì em sẽ chọn anh chứ? - Anh dò hỏi, ánh mắt chờ đợi, ôi thánh địa thần linh ơi, tôi...

Tôi thần tượng anh!

Trong suốt bao nhiêu năm qua tôi đều là fan ruột rất trung thành của anh!

Tôi luôn dõi theo anh từng bước chân, nhìn anh từ khoảng cách vô hạn...

Điều này trước đây đối với tôi mà nói, nếu như anh tỏ tình, tôi nguyện chết để đánh đổi làm người yêu anh một ngày!

Nhưng bây giờ, tôi đã có anh ấy, Kim Soo Hyun phiên bản lỗi của tôi rồi, tôi thật sự không biết mình yêu anh ấy từ lúc nào nhưng tình yêu đó rất lớn, tôi không thể đánh mất nó được.

Tôi mỉm cười nhìn thần tượng của tôi, hai mắt tôi long lanh, tôi nắm bàn tay anh thật chặt, sau đó hôn lên má anh một cái, anh cứ nghĩ là tôi đồng ý, nhưng tôi đã cất lời:

- Thần tượng của em! Rất cảm ơn anh nhưng em yêu anh ấy, em vẫn sẽ là fan của anh, mãii mãi, chào anh!

Tôi vẫy tay chào anh sau đó chạy đi, tôi chẳng thể thấy rõ khuôn mặt anh lúc đó thế nào, vui hay buồn nhưng giờ đây tôi nghĩ, tôi có anh ấy là đủ!

Trên đường về, tôi ghé lại trên đường mua một vài thứ nên hơi tốn thời gian, khi về trời đã tối nhem.

Tôi mở cửa phòng, bật điện lên, dáng người anh ngồi trên ghế sô pha đột nhiên làm tôi giật mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.