Lão Bà Kết Hôn Sao

Chương 22: 22: Chương 21-2





Cố Trì Khê ngưng mắt nhìn Ôn Ninh, mặt mày nhu hòa, trong mắt tràn ngập vui sướng.

Kết quả giống như mong đợi, nhưng cô không nghĩ tới Ôn Ninh sẽ trực tiếp nói với mình, cô cho rằng theo tính tình của Ôn Ninh, nhất định phải kiêu ngạo một chút, thậm chí cô còn chuẩn bị chủ động đi dò hỏi.

Bên môi từ từ tràn ra ý cười, còn chưa kịp mở rộng liền sững sờ trước câu nói tiếp theo của Ôn Ninh.

“Nhưng trước tiên chị đáp ứng tôi ba điều kiện.” Ôn Ninh rũ mắt liếc qua giấy chứng nhận, đưa tay ấn nhẹ.

Cố Trì Khê nhẹ giọng nói: "Em nói đi."
"Thứ nhất, sau khi lĩnh chứng, về sau ai chơi theo ý người nấy, không được can thiệp vào đời sống riêng tư của đối phương.

Thứ hai, quan hệ đối ngoại bảo mật, không để cho bất cứ ai biết, ngoại trừ mẹ của chị, nhưng chị phải đảm bảo bà ấy sẽ không truyền ra ngoài.

Thứ ba, tôn trọng lựa chọn của đối phương, chị không thể ép buộc tôi làm chuyện mà tôi không muốn”.

Ôn Ninh nhìn chằm chằm Cố Trì Khê, giơ tay phải lên, mỗi khi nói ra điều kiện đều giơ một ngón tay, ngữ khí kiên định, trong đôi mắt hoa đào hẹp dài lộ ra một tia sáng.

Cố Trì Khê chỉ cảm thấy trong lòng có thứ gì đó đâm vào, hơi nhíu mày, "Nếu như...!tôi không đáp ứng thì sao?"
Nơi bị đâm truyền đến cảm giác đau đớn mơ hồ, cảm giác đau đớn tê dại lan tràn, giống như bị bỏ từ trên cao, lại nặng nề rơi xuống.

Khoảnh khắc rơi đó, cảm giác không trọng lượng khiến cô hoảng loạn.

Ôn Ninh sửng sốt, có chút kinh ngạc, đầu ngón tay ấn chứng minh thư giật giật, một lúc sau mới cầm lên, định nhét vào túi xách.

"Khoan đã --"
Cố Trì Khê đột nhiên đứng dậy, vòng qua bàn làm việc, cầm tài liệu trên tay nàng, "Tôi đáp ứng em."
Cô rũ mắt, đặt ngón tay cái lên tay Ôn Ninh.

Hàng mi dài giống như cánh bướm, nhẹ nhàng che đi cảm xúc trong mắt, sau đó nâng lên, tràn đầy khắc chế, tay càng thêm dùng sức.

Ôn Ninh mím môi, đột nhiên có chút không đành lòng.

Nàng có thể cùng Cố Trì Khê lãnh chứng, có thể chấp nhận một cuộc hôn nhân chính thức, nhưng nàng không thể chấp nhận Cố Trì Khê.

Giữa hai người bỏ lỡ chính là bỏ lỡ, vết sẹo do khoảng cách thời gian để lại không thể nào xóa đi, chỉ có thể tận lực không chạm vào nhưng sẽ vĩnh viễn ở đó.

Cho dù nàng có dễ mềm lòng, nhưng với ba điều kiện này làm tiền đề, nàng sẽ không sinh ra bất kỳ cảm tình nào với cô.

Một năm sau, không nợ không tình.

Ôn Ninh tính toán rất tốt.


“Tôi cũng có điều kiện.” Thanh âm của Cố Trì Khê kéo nàng ra khỏi dòng suy nghĩ.

Nàng nhướng mày nói: "Điều kiện gì?"
Cố Trì Khê nhìn thật sâu, "Chúng ta phải sống cùng nhau."
"..."
“Vậy chẳng phải sẽ bị người khác phát hiện sao?” Ôn Ninh lo lắng nói, theo bản năng rút tay ra, nắm thật chặt văn kiện.

Một khi các đồng nghiệp biết mối quan hệ của hai người, mặc dù sẽ không tạo thành ảnh hưởng chân chính gì, nhưng nhân ngôn đáng sợ, sau này sẽ không thiếu những lời bát quái trong công ty.

Bất kể nàng làm gì cũng phải bị ràng buộc với Cố Trì Khê.

Tưởng tượng thôi đã thấy hít thở không thông.

Lời này vừa dứt, không khí lập tức lạnh lẽo.

Cố Trì Khê nhìn bàn tay trống rỗng, động đậy đầu ngón tay, cuộn lại, nhỏ giọng nói: "Sẽ không." Cô nắm lấy tay Ôn Ninh cùng giấy tờ tùy thân, "Khi có nhiệm vụ, đặc biệt là ca trực sớm, em có thể ở khách sạn cùng tôi, gần công ty, rất thuận tiện, khi nào chúng ta nghỉ ngơi, chúng ta sẽ ở nhà em."
"Em yên tâm, tôi đã đặt toàn bộ tầng của khách sạn, em có thể tùy tiện chọn phòng ngủ cùng phòng tắm riêng.

Tôi sẽ không đến Vịnh Thiên thường xuyên, tới sẽ nói với em trước."
Cô càng nói, giọng của cô càng có ý vị thỏa hiệp.

Ôn Ninh lại mềm lòng.

Người này từ trước đến nay đều tỏ ra cường thế, nếu phong thái thấp một chút, nơi nào cũng có khí chất đáng thương.

Nhất là khi nàng nghĩ chỉ có chính mình mới có thể nhìn thấy tất cả ôn nhu cùng yếu ớt kia, trong lòng nàng không khỏi tê dại, một chút cũng không đành lòng.

Một mặt cảm thấy thâm tình, mặt khác lại rất thích bộ dáng này.

Ôn Ninh lâm vào tự mình rối rắm.

“…Được rồi.” Nàng miễn cưỡng đồng ý, cúi đầu.

Dây thần kinh căng thẳng của Cố Trì Khê mới thả lỏng, nhìn thấy hốc mắt nàng có chút đỏ lên, trong lòng lại nhảy dựng, đầu óc quay cuồng, "Ninh Ninh, có phải em cảm thấy ủy khuất không?"
“Không có.” Ôn Ninh vội vàng lắc đầu.

Cố Trì Khê nghĩ nghĩ: "Nếu như em thật sự không muốn..."
"Muốn."
Ôn Ninh ngắt lời cô, cười cười, đôi mắt hoa đào híp lại: "Nếu muốn hợp tác, nhất định phải lấy ra thành ý, chị có thể đáp ứng điều kiện của tôi, tôi cũng có thể đáp ứng điều kiện của chị."
Lúc này, giữa hai người chỉ có lợi ích đơn thuần, nàng không nên trộn lẫn tình cảm trong quá khứ vào, thay vì vòng vo thì tốt hơn hết là suy nghĩ rõ ràng cùng hạ quyết tâm ngay từ đầu.

Trả hết nợ, nàng sẽ là một chú chim tự do, trời cao biển rộng, nàng muốn yêu ai thì yêu, sau đó sẽ hoàn toàn bước ra khỏi cái bóng của Cố Trì Khê.


Cố Trì Khê chuyên chú nhìn nàng, trong con ngươi lập lòe ánh sáng nhu hòa.

“Có mang theo chứng minh thư không?” Ôn Ninh tránh đi ánh mắt kia, nhìn xung quanh.

“Ngày mai đi,” Cố Trì Khê cong khóe môi, đưa tay vén lọn tóc lòa xòa bên tai nàng, “Hôm nay tôi còn có việc ở bên này, sáng mai tôi đón em, nhớ mặc quần áo màu trắng.”
Lọn tóc được vén ra sau tai, động tác của cô mềm nhẹ, cẩn thận giống như dịu dàng vuốt ve một chú mèo con ngoan ngoãn nghe lời.

Ôn Ninh do dự vài giây, gật đầu nói: "Vậy tôi về trước."
"Khoan đã."
"?"
Cố Trì Khê xoay người đi đến một bên bàn khác, từ trong túi xách lấy ra một tờ giấy, đưa về phía Ôn Ninh, nắm lấy tay nàng nhét vào, "Tôi giữ lời hứa trước."
Đó là một tờ chi phiếu, viết hoa ba chữ "3000 vạn nhân dân tệ."
Phía dưới có in hai huy hiệu màu đỏ.

Ôn Ninh sửng sốt, "Chị biết tôi sẽ đáp ứng sao?"
Cho nên đã chuẩn bị sẵn chi phiếu sao?
"Không," Cố Trì Khê lắc đầu, "Tôi chỉ là sớm chuẩn bị thôi."
"..."
Ôn Ninh nhìn chằm chằm dãy số 0 đằng sau những chữ in hoa, đập liên hồi, lòng mạc danh nặng trĩu.

Cũng không giống như có hại.

3000 vạn mua nàng một năm vẫn là quá đắt, nàng cảm thấy mình không đáng giá.

Kỳ thực, cho dù không có cái gọi là "cảm tạ", nàng vẫn sẽ giúp Cố Trì Khê chuyện này, cầm "quà" xong nàng ngược lại có vẻ bị động.

Nhưng tiền đã giao tận mặt, nàng thật sự không cưỡng lại được cám dỗ này
“Ninh Ninh?” Cố Trì Khê nhẹ giọng gọi nàng.

Ôn Ninh nhướng mắt, nói: "Chị không sợ tôi cầm tiền chạy trốn sao?"
Vốn tưởng Ninh Ninh đã nhìn thấu "lời nói dối", Cố Trì Khê một lòng thấp thỏm nghĩ cách vòng vo hay giải thích, không nghĩ tới lại là sợ bóng sợ gió.

Cô mím môi cười, nhẹ giọng nói: "Vậy tôi sẽ đuổi theo em đến chân trời góc biển."
Ôn Ninh quay mặt đi, tránh ánh mắt quá trực tiếp cùng nóng bỏng của Cố Trì Khê.

"Không có việc gì, tôi đi trước..."
Nàng chạy trối chết.

Một trận gió thoảng qua, cửa văn phòng mở ra rồi đóng lại, Cố Trì Khê đứng tại chỗ, ngửi hương thơm còn sót lại trong không khí, thật lâu sau mới định thần lại.

Hậu tri hậu giác, những cảm xúc phức tạp lấn át cô.

Mặc dù đã dự đoán trước, nhưng điều kiện của Ôn Ninh khiến cô trở tay không kịp.

Ngày hôm kia, cô còn đang ảo não không biết mình có quá lỗ m ãng hay không, không nên trực tiếp nhắc đến tiền mà lãnh chứng trước, đợi một thời gian mới nói đến chuyện trả nợ.

Nhưng mà không thể đoán trước được chuyện tiếp theo, cô không hoàn toàn chắc chắn chuyện cũ có thể được giải quyết trong một năm, càng không tự tin Ôn Ninh sẽ buông bỏ khúc mắc mà tha thứ cho cô trong một năm.

Đến lúc đó, cô sẽ dùng lý do gì thuyết phục Ôn Ninh chấp nhận cô trả nợ thay nàng đây?
Trực tiếp chơi bài tình cũ sẽ gợi lại những ký ức không vui trong quá khứ, điều này chỉ đơn giản là xát muối vào vết thương.

Tốt hơn hết là thẳng thắn nói rõ ràng ngay từ đầu.

Điều này tương đương với việc hợp tác bán thân, có thể khiến Ninh Ninh cảm thấy khó chịu, nhưng nỗi đau sẽ qua đi.

Không nợ nần, Ôn Ninh có thể tự do bay nhảy, sống một cuộc sống thoải mái.

Ngay cả khi cái giá phải trả là mối quan hệ giữa hai bên hoàn toàn bị biến thành một cuộc trao đổi lợi ích.

Nghĩ đến đây, Cố Trì Khê nhắm mắt lại, thở dài một hơi, bỏ qua công việc, ngồi trở lại trên ghế da, dùng ngón trỏ xoa xoa mi tâm.

Cô cũng không muốn như vậy...!
Nhưng hôm đó quá sốt ruột cùng khẩn trương, gặp phải chuyện liên quan đến Ninh Ninh thì mọi chuyện đều rối tung lên.

May mà cô đã thắng cược.

Bên ngoài nắng như thiêu đốt, không có gió, không khí oi bức.

Ôn Ninh như chạy trốn ra khỏi cao ốc, gặp một người, suýt chút nữa đụng phải, nàng dừng lại, người kia cũng dừng lại, ánh mắt chạm nhau, cả người đều sửng sốt.

Là Vạn Tư Kỳ.

Nghĩ đến chuyện không vui lúc trước, Ôn Ninh không để ý tới cô ta, quay mặt đi, chuẩn bị rời đi.

“Ôn cơ trưởng!” Vạn Tư Kỳ nắm lấy cánh tay nàng, “Chờ một chút…”
Ôn Ninh cau mày, lãnh đạm nói: "Có chuyện gì sao?"
"Tôi ——" Vạn Tư Kỳ do dự nói, quay đầu nhìn chung quanh một hồi, "Chị ra đây."
Cô kéo Ôn Ninh trốn dưới bóng cây bên cạnh, nhìn xung quanh xác định không có ai mới buông tay ra, có chút xấu hổ nhìn Ôn Ninh nói: “Ôn cơ trưởng, tôi muốn nói xin lỗi chị, chính là...!chuyện lần trước...!tôi đã hiểu lầm chị, thực xin lỗi."
Ôn Ninh kinh ngạc, sắc mặt hòa hoãn vài phần, "Đã tra ra ai tố cáo rồi sao?"
"Ừm."
Vạn Tư Kỳ gật đầu, nghiến răng nói: "Là bạn cùng phòng của tôi."
Nhiều tiếp viên là thuê nhà gần công ty, nếu có quen biết tốt sẽ thu xếp thuê chung, thứ nhất là đồng nghiệp an toàn cùng thoải mái hơn, thứ hai là có chung đề tài với nhau, sẽ không cô đơn.

Nhưng mà, ai có thể ngờ người có mối quan hệ tốt nhất lại đâm sau lưng mình.

Ôn Ninh đột nhiên nhớ tới lời Cố Trì Khê nói lần trước, mơ hồ cảm thấy giữa bọn họ có thể có liên hệ, liền thăm dò hỏi: "Làm sao cô phát hiện được?"
"Nói ra có chút kỳ quái..." Vạn Tư Kỳ lẩm bẩm, "Đầu tháng này tôi nhận được tin nhắn từ một số lạ, dặn tôi cẩn thận bạn cùng phòng làm hại, lúc ấy tôi có chút hoang mang, sau đó gọi lại dãy số kia cư nhiên lại là số trống."
Ôn Ninh: "..."
"Này thực sự làm tôi sợ hãi, không thể hiểu được, còn nghĩ gặp phải quỷ.


Sau đó, tôi liền chú ý đến bạn cùng phòng một thời gian, cũng không có nơi nào không đúng, cảm thấy hẳn là có người đùa dai."
Sau đó, vào khoảng thứ ba tuần trước, Vạn Tư Kỳ lâm thời thay ca, đến bệnh viện, khi cô trở về, cô nghe thấy bạn cùng phòng đang nói chuyện với ai đó trên ban công về việc tố cáo mình, còn cười rất to.

Cô còn nhớ bạn cùng phòng hốt hoảng nhìn cô, cứng nhắc hỏi: Hôm nay cậu không bay sao?
Sau đó hai người xé rách mặt, tách ra.

Chỉ vì bạn cùng phòng trượt bài kiểm tra khoa hạng nhất, mà Vạn Tư Kỳ mới đậu năm nay, tiền lương theo giờ cao hơn cô ta 11 tệ.

Sau khi tố cáo vụ việc, Vạn Tư Kỳ bị giáng chức trở lại khoang bình thường.

Cô một mặt tức giận muốn mệnh, hối hận vì đã đắc tội oan uổng Ôn Ninh, không phân rõ trắng đen tiết lộ việc Ôn Ninh bao che mình với lãnh đạo, khiến đối phương bị đình chỉ bay nửa tháng, tổn thất chút tiền.

Phi hành đoàn và tiếp viên tuy thuộc hai bộ phận nhưng công việc lại có nhiều giao nhau, vô cớ gây sự với người khác là điều không tốt.

Vạn Tư Kỳ giải thích những gì đã xảy ra, ánh mắt khổ sở nhìn Ôn Ninh, chắp tay cúi đầu trước nàng: "Ôn cơ trưởng, tôi thực sự xin lỗi..."
Ôn Ninh đang thất thần.

Chuyện xảy ra vào cuối tháng trước, Cố Trì Khê đến gặp nàng, còn đáp ứng sẽ không quản chuyện này.

Sau đó vào đầu tháng, Vạn Tư Kỳ nhận được một tin nhắn bí ẩn, sau đó bắt bạn cùng phòng hiện hình.

Cùng một loạt nguyên nhân hậu quả, thật khó để nàng nghĩ không liên quan gì đến người kia.

Tin nhắn là Cố Trì Khê gửi sao?
Ngoại trừ lãnh đạo và Cố Trì Khê, không ai biết người tố cáo thực sự là ai, người trước không thân không quen với nàng, cho nên rõ ràng là không thể can thiệp vào việc của nàng, nghĩ nghĩ, chỉ có Cố Trì Khê sẽ làm như vậy.

“Ôn cơ trưởng?” Vạn Tư Kỳ gọi nàng, “Chuyện này là do tôi, không biết còn…”
Ôn Ninh chợt lấy lại tinh thần, xua tay nói: "Quên đi, chuyện đã qua rồi."
"Tôi mời chị đi ăn cơm bồi tội được không?"
"Không cần."
"Cái kia --"
Cô gái còn muốn nói gì nữa, Ôn Ninh cũng không muốn dây dưa, viện cớ nói: "Tôi có hẹn với bằng hữu, đang vội, cứ như vậy đi." Nàng xoay người đi về phía bãi đậu xe.

Mọi chuyện đã diễn ra lâu như vậy, mọi người bát quái vài ngày sau đó cũng tan, Cố Trì Khê dùng cách khác bù đắp cho số tiền bị mất của Ôn Ninh, việc này cũng không ảnh hưởng quá lớn đến nàng.

Thay vào đó, cô phát hiện ra một điều vi diệu là - Cố Trì Khê luôn cố ý vô tình giúp đỡ nàng.

Đầu tiên là tin nhắn bí ẩn, sau đó là thuê xe 2 vạn tệ, tất cả đều được làm rất cẩn thận cùng khắc chế.

Ôn Ninh lên xe, bật điều hòa, lấy chi phiếu ra, dưới ánh đèn lạnh lẽo yên ắng của bãi đậu xe nhìn mấy lần, nhất thời cảm xúc lẫn lộn.

Thời gian này, miêng nàng nói không để ý đến chuyện năm đó Cố Trì Khê rời đi, nhưng trong lòng nàng vẫn còn chấp niệm, lời giải thích "du học" nhẹ nhàng của người kia hoàn toàn không đủ, nàng không tin.

Nàng không thể chủ động hỏi, này sẽ cho thấy nàng để ý đến mức nào.

Hiện tại, cả hai đã hoàn toàn biến thành mối quan hệ hợp tác về lợi ích.

Không sao, này sẽ cho nàng một lý do để hoàn toàn không nghĩ ngợi gì nữa, không cần chấp niệm quá khứ, chấp niệm giải thích, tự thôi miên mình lâu như vậy, có lẽ nàng thật sự có thể thoát khỏi khúc mắc trong lòng..