Lao Tù Ác Ma

Quyển 4 - Chương 10: Lần cuối tha thứ cho anh




Tiếu Tẫn Nghiêm đột nhiên từ phía sau ôm lấy Diệp Mạc, đem cằm dán thật chặt ở trên cổ Diệp Mạc, nhẹ giọng nói “Mạc Mạc, anh sai rồi, anh…. tại vì anh sợ mất em nên anh mới làm thế, tha thứ cho anh có được không, anh thật sự rất yêu em.”

Diệp Mạc để mặc Tiếu Tẫn Nghiêm ôm mình, sắc mặt vẫn vô cùng lạnh lùng “Tôi đã kết hôn với anh, đã đi cùng với anh, anh còn muốn thế nào nữa! Tiếu Tẫn Nghiêm, anh thật quá kinh khủng!”

Tiếu Tẫn Nghiêm càng ôm siết chặt lấy Diệp Mạc “Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi…”

Vài câu xin lỗi chẳng thể nào cứu vãn được nỗi thất vọng nơi đáy lòng Diệp Mạc, nếu như bây giờ vẫn còn bị Tiếu Tẫn Nghiêm lừa dối chẳng hay biết gì, vẫn còn kiên trì dùng loại thuốc kia, vậy sẽ chẳng bao lâu nữa, cậu sẽ trở thành một kẻ ngây dại khờ khạo, không có suy nghĩ, chẳng khác gì một tên đần độn mỗi ngày chỉ biết ăn rồi ngủ, hoặc là hướng về Tiếu Tẫn Nghiêm cười khúc khích ngây ngô.

Đến khi bị vạch trần hắn mới cầu xin cậu tha thứ, còn nếu như cậu cái gì cũng không biết, vậy có phải hắn vẫn còn rất thản nhiên, như không có chuyện gì xảy ra, vẫn nói yêu cậu như thế không?

Diệp Mạc đột nhiên ra sức giãy giụa “Tiếu Tẫn Nghiêm, anh thả tôi ra! Buông tay!”

Tiếu Tẫn Nghiêm làm sao có thể buông tay được chứ, hắn dùng sức ôm lấy eo Diệp Mạc, hiện tại, hay chỉ có thể ngầm thừa nhận lý do vì hắn sợ rằng Diệp Mạc sẽ rời bỏ hắn nên mới làm ra chuyện như vậy, còn liên quan đến Diệp Nhã, hắn thậm chí chẳng dám nhắc tới một chữ.

“Mạc Mạc, anh không thể mất đi em….” Tiếu Tẫn Nghiêm hôn lên tóc Diệp Mạc “Tại anh nhất thời hồ đồ, nếu như em giận anh, có thể đánh anh, thậm chí lấy dao chém anh cũng được.”

Diệp Mạc rốt cuộc không giãy dụa nữa, bất kể Tiếu Tẫn Nghiêm có làm sai điều gì với cậu, Diệp Mạc vẫn không thể chối bỏ được tình yên của cậu đối với Tiếu Tẫn Nghiêm, Tiếu Tẫn Nghiêm không thể rời bỏ cậu, còn cậu, sao mà cam lòng mất đi Tiếu Tẫn Nghiêm được.

Anh ấy là bởi vì quá yêu cậu, nên mới làm ra chuyện như vậy. Loại giải thích này, thật sự có thể tha thứ được sao?

“Tôi không đi, anh bỏ tay ra, tôi đi lên lầu ngủ.” Diệp Mạc lạnh lùng nói.

Tiếu Tẫn Nghiêm do dự buông tay ra, nhìn Diệp Mạc mặt không chút cảm xúc bước lên lầu, tim lúc này mới thoáng bình ổn lại, nhưng hắn biết, trong lòng Diệp Mạc vẫn chưa có tiêu tan, hay là, vẫn còn hận hắn.

Tắm rửa xong, Tiếu Tẫn Nghiêm cẩn thận từng li từng tí một vén chăn trèo lên giường, Diệp Mạc nằm quay lưng lại về phía hắn, Tiếu Tẫn Nghiêm đưa tay ra, vừa mới khoát lên eo Diệp Mạc, Diệp Mạc lập tức dùng tay lạnh lùng đẩy ra, thân thể cũng thuận theo hơi dịch chuyển hướng về bên giường, tựa hồ muốn cách Tiếu Tẫn Nghiêm xa một chút.

Tiếu Tẫn Nghiêm nằm xuống, cứ cách mấy phút, tay lại nhẹ nhàng phủ lên phía sau lưng Diệp Mạc, hoặc là nhẹ nhàng nói ra một tiếng xin lỗi, tựa hồ muốn dùng cách này để nhận được sự tha thứ của Diệp Mạc.

Diệp Mạc hiển nhiên không động lòng, nhưng thân thể sắp nhích ra đến mép giường rồi, Tiếu Tẫn Nghiêm vẫn không ngại cực khổ tiếp tục nỗ lực, cuối cùng Diệp Mạc đơn giản xuống giường “Tôi ngủ ở phòng khách.”

Tiếu Tẫn Nghiêm liền vội vàng kéo Diệp Mạc lại “Mạc Mạc, em đừng đi, anh không động nữa.”

Diệp Mạc lại nằm xuống nhưng vẫn quay lưng lại với Tiếu Tẫn Nghiêm, dùng chăn quấn kín lấy toàn bộ người mình, Tiếu Tẫn Nghiêm chỉ mặc áo ngủ nằm ở giữa giường không biết phải làm sao, Tiếu Tẫn Nghiêm không dám đưa tay ra, không dám nói lời nào, cũng không dám kéo chăn lại đắp cho đỡ lạnh.

Nhìn tấm lưng gầy của Diệp Mạc, mấy lần Tiếu Tẫn Nghiêm định đưa tay ra rồi lại rụt về, có điều cảm giác khi Diệp Mạc vẫn ngủ bên cạnh khiến tâm Tiếu Tẫn Nghiêm cũng không còn hoảng loạn lo âu nữa, chậm rãi nhắm mắt lại ngủ.

Diệp Mạc vẫn chưa ngủ, mãi đến tận khi nghe được phía sau truyền đến tiếng hít thở đều đặn, Diệp Mạc mới chậm rãi xoay người lại.

Sắc mặt Tiếu Tẫn Nghiêm không sắc bén tươi tỉnh như lúc trước, ngũ quan lạnh lùng lộ ra chút tiều tụy, yên tĩnh nhắm mắt lại, trông vô cùng hiền lành.

Ngày hôm nay mới vừa xuống máy bay, lại phải ứng đối với chuyện như vậy, Tiếu Tẫn Nghiêm thực sự rất mệt mỏi.

Diệp Mạc biết, điều Tiếu Tẫn Nghiêm sợ hãi nhất, chính là cậu đột ngột rời bỏ hắn, chỉ là kiểu yêu sâu đậm đến mức độ này, cậu vẫn không thể hiểu nổi.

Diệp Mạc thực sự cảm thấy đau lòng, nhìn Tiếu Tẫn Nghiêm đang say trong giấc ngủ, cậu chung quy vẫn không thể hận nổi hắn.

Nhưng mà, làm sao có thể dễ dàng tha thứ được đây?

Diệp Mạc buông chăn mền đang quấn trên người mình, vén ra một góc, nhẹ nhàng che phủ lên người Tiếu Tẫn Nghiêm, có thể do Tiếu Tẫn Nghiêm đã quá mệt mỏi nên không tỉnh lại, cảm giác được trên người ấm áp hơn rất nhiều, liền khẽ khàng cử động thân thể, cánh tay rất tự nhiên đặt ở trên eo Diệp Mạc, đầu hơn chùng xuống trực tiếp chôn mặt nơi ngực Diệp Mạc.

“Mạc Mạc….” Tiếu Tẫn Nghiêm vô thức lẩm bẩm ra một tiếng.

Diệp Mạc không nhúc nhích, cuối cùng chậm rãi cúi đầu xuống, cằm nhẹ nhàng tựa vào trên tóc Tiếu Tẫn Nghiêm.

……………….

Sáng sớm vừa tỉnh giấc, Tiếu Tẫn Nghiêm đã không nhìn thấy bóng dáng Diệp Mạc đâu, trong lòng hoảng hốt, đến khi nghe được tiếng nước chảy rào rào trong nhà tắm mới thở phào nhẹ nhõm.

Tiếu Tẫn Nghiêm đi tới nhà tắm, Diệp Mạc đang ở bên trong đánh răng, Tiếu Tẫn Nghiêm không nhìn thấy rõ vẻ mặt Diệp Mạc.

Không biết Diệp Mạc còn đang giận hay không nên Tiếu Tẫn Nghiêm cũng không dám bước tới mà ôm lấy cậu, chỉ đứng trước cửa phòng tắm như một người hầu đang chờ Diệp Mạc sai bảo.

Diệp Mạc làm vệ sinh cá nhân xong, xoay người quay đi, hai mắt không liếc nhìn đến ánh mắt của Tiếu Tẫn Nghiêm, vẻ mặt cậu vẫn rất lạnh lùng, đi đến cửa, không chút lưu tình đẩy Tiếu Tẫn Nghiêm ra.

“Đừng cản đường!” Diệp Mạc lạnh lùng nói một tiếng rồi rời khỏi nhà tắm.

Tiếu Tẫn Nghiêm không biết nên làm sao cho phải, chỉ có thể tự an ủi mình, Diệp Mạc không muốn hắn rời đi, vậy coi như cũng tốt lắm rồi.

Lúc ăn sáng, toàn bộ quá trình Diệp Mạc không hề ngẩng đầu nói lấy một câu, im lặng dùng bữa, trên mặt không có chút biểu lộ gì.

Tiếu Tẫn Nghiêm rốt cuộc không nhịn được mở miệng nói “Mạc Mạc, hôm nay là cuối tuần, em….”

“Tôi ăn xong rồi” Diệp Mạc lạnh giọng ngắt lời, lau miệng, tiếp tục lạnh lùng nói “Tôi có hẹn với bạn, thế nên ngày hôm nay tôi sẽ không về nhà, cả buổi tối nữa, anh không cần phải chờ tôi.” Diệp Mạc nói xong, quay đầu nói với người hầu mang điện thoại và bóp tiền của cậu xuống. Còn Tiếu Tẫn Nghiêm hoàn toàn bị cậu bỏ lơ.

Người hầu vừa mới giúp Diệp Mạc lấy điện thoại cùng bóp tiền xuống, Tiếu Tẫn Nghiêm lập tức trừng mắt nhìn về phía người hầu kia, người hầu kia sợ hãi lập tức quay đầu, đặt bóp tiền cùng điện thoại di động của Diệp Mạc lên bàn ăn trước mặt Tiếu Tẫn Nghiêm.

“Mạc Mạc, em đi đâu? Để anh đưa em đi.” Tiếu Tẫn Nghiêm cầm lấy đồ trên bàn, cười nói.

“Không cần” Diệp Mạc chẳng chút nể mặt nể mũi, đi tới trước mặt Tiếu Tẫn Nghiêm, đưa tay lãnh đạm nói “Đưa cho tôi.”

“Để anh đưa em đi cho.” Tiếu Tẫn Nghiêm tiếp tục ôn nhu cười, nắm chặt một tay của Diệp Mạc kề sát ở bên mặt của mình “Nếu như em còn giận anh thì cứ tát anh một cái.”

Diệp Mạc thu tay về, có chút không dễ chịu nói “Đến quán bar X” Nói xong, Diệp Mạc xoay người đi về phía cửa ra.

Tiếu Tẫn Nghiêm lập tức tuân lệnh, vui sướng đi theo phía sau Diệp Mạc ra ngoài, giống như tiểu tùy tùng của Diệp Mạc, dọc đường đi nghiêng mặt cười làm lành với Diệp Mạc khiến cho thủ vệ trong biệt thự đều được mở rộng tầm mắt.

Đến chỗ cần đến, Diệp Mạc vừa định xuống xe thì bị Tiếu Tẫn Nghiêm kéo một cái lôi về lại trong xe, Diệp Mạc vừa định tức giận mắng, đột nhiên khóa môi Diệp Mạc lại, ôn nhu quấn quyện mút vào, giống như một con rắn nhỏ chậm rãi trượt vào bên trong cổ họng Diệp Mạc, cảm giác tê dại dần dần đầu độc toàn thân.

Diệp Mạc liều mạng đánh vào phía sau lưng Tiếu Tẫn Nghiêm, tay dần dần dừng lại, cứ như vậy hôn say đắm, giống như lúc trước ngày nào cũng như vậy vài lần, Diệp Mạc đều thua cuộc trước Tiếu Tẫn Nghiêm, ở bên trong sự trêu chọc kỹ thuật cao siêu của Tiếu Tẫn Nghiêm, cho đến khi không thể hô hấp được nữa mới buông ra thở hổn hển, hiện tại cũng vậy, Tiếu Tẫn Nghiêm không dừng lại, cho đến tận khi Diệp Mạc triệt để mê muội bên trong nụ hôn của mình, Tiếu Tẫn Nghiêm mới ngẩng đầu lên để quan sát biểu hiện như say rượu của Diệp Mạc, loại vẻ mặt kia, hắn có xem cả trăm lần cũng không thấy chán.

“Hận anh à?” Tiếu Tẫn Nghiêm nhìn Diệp Mạc đang thở hổn hển dưới thân mình, nhẹ giọng nói “Anh chẳng thà để em mắng anh đánh anh, cũng không muốn thấy em lạnh lùng không nói gì.”

Diệp Mạc không nhìn vào mắt Tiếu Tẫn Nghiêm, trong lòng âm thầm mắng mình vừa nãy lại nghênh hợp với hắn “Anh tránh ra, tôi muốn xuống xe.”

Tiếu Tẫn Nghiêm luyến tiếc ngồi dậy, Diệp Mạc chỉnh sửa lại trang phục, kéo cửa xe mở ra.

“Tiếu Tẫn Nghiêm, đây là lần cuối cùng tôi tha thứ cho anh.” Diệp Mạc vừa nói dứt lời, không đợi Tiếu Tẫn Nghiêm mở miệng nói, lập tức xuống xe, đột ngột đóng mạnh cửa xe lại.

Tiếu Tẫn Nghiêm mừng đến phát điên, hắn hạ cửa kính xe xuống, hướng về phía bóng lưng Diệp Mạc lớn tiếng hét lên “Diệp Mạc! Anh yêu em!”

Một tiếng này vừa dứt, rất nhiều người đi đường hướng về phía trong xe hoặc quay sang nhìn Diệp Mạc, chỉ chỉ trỏ trỏ bàn tán xôn xao, sắc mặt Diệp Mạc trong nháy mắt đỏ bừng, cái gì thế a, đang ở trên đường đó biết không?!

Diệp Mạc quay đầu, mạnh mẽ trừng mắt với Tiếu Tẫn Nghiêm một chút rồi bước nhanh chạy vào quán bar.

Tâm tình Tiếu Tẫn Nghiêm rất tốt, nhìn phía sau lưng Diệp Mạc, cười vô cùng sung sướng