Lao Tù Ác Ma

Quyển 4 - Chương 9: Không muốn nhìn thấy mặt anh nữa!




Diệp Mạc đi tới quán bar của Lê Cửu, vốn muốn cùng Lê Cửu uống rượu nói chuyện, kết quả Lê Cửu chẳng có mặt ở đấy, Lâm Tả Kha vừa trở lại thành phố X đã sớm đưa Lê Cửu ra ngoài từ lâu.

Diệp Mạc thật ước ao được như Lâm Tả Kha và Lê Cửu, thậm chí là đố kị, cậu cứ tưởng rằng sau khi cùng Tiếu Tẫn Nghiêm kết hôn, cũng có thể trở thành một cặp đôi được người khác ngưỡng mộ, vậy mà chẳng ngờ rằng, tình yêu của cậu và Tiếu Tẫn Nghiêm lại ẩn giấu nhiều sự hung hiểm đến như thế, còn cậu, thực sự đã bị tổn thương rồi.

Diệp Mạc ngồi trước quầy bar, đã uống rất nhiều rượu, một tay chống đỡ ở trên bàn, không ngừng xoa trán, nhìn chất lỏng bên trong ly thủy tinh, Diệp Mạc có một xúc động muốn bật khóc, cậu cứ ngỡ rằng cậu với Tiếu Tẫn Nghiêm bây giờ đã có thể có được một cuộc sống êm đềm hạnh phúc, cứ mãi mãi như thế, chẳng ngờ khi quay đầu lại, lần thứ hai rơi xuống vực sâu đen ngòm.

Tại sao? Tại sao Tiếu Tẫn Nghiêm lại muốn cậu trở thành một cái xác không hồn?

Cậu đã cùng hắn chung sống, tại sao hắn lại còn tàn nhẫn đến mức độ này. Lẽ nào ở trong mắt Tiếu Tẫn Nghiêm, chỉ có khi cậu trở thành một kẻ khờ dại ngu si mới có thể vĩnh vĩnh viễn viễn ở bên cạnh hắn sao?

Điện thoại di động đột nhiên reo lên hồi chuông báo tin nhắn đến, Diệp Mạc cầm điện thoại di động lên xem, là tin nhắn Tiếu Tẫn Nghiêm gửi tới, nội dung là “Mạc Mạc, một tiếng nữa là anh về thành phố X, tới lúc đó ra sân bay đón anh được không?”

Diệp Mạc bi thương nở nụ cười, đưa điện thoại di động thả xuống trước cốc thủy tinh, một lần nữa rót thêm rượu, tiếp tục uống, người phục vụ ở quầy bar nhìn thấy cảnh này cũng không nói gì, tiếp tục làm chuyện của mình.

Cuối cùng Diệp Mạc trực tiếp gục trên quầy bar, bật khóc nức nở, hai vai thỉnh thoảng rung rung.

Nếu như cậu không yêu Tiếu Tẫn Nghiêm thì cậu đã chẳng đau lòng đến mức độ này, cậu chẳng thà giống như lúc trước, đối với Tiếu Tẫn Nghiêm chẳng hề có tình yêu, hận sâu hơn một chút cũng được, dù sao ít nhất thù hận so với đau lòng vì tình yêu còn dễ chịu hơn nhiều, ít nhất tim cậu cũng không đau đến mức này.

Thế nhưng, tình yêu của cậu lại mang theo sự lừa dối, Diệp Mạc không thể nào chấp nhận được, cậu có thể vì yêu mà tha thứ cho những lỗi lầm Tiếu Tẫn Nghiêm đã phạm phải với cậu, nhưng cậu không có cách nào tha thứ cho việc Tiếu Tẫn Nghiêm hết lần này đến lần khác làm sai.

Tiếu Tẫn Nghiêm sau khi xuống máy bay thì chẳng nhìn thấy Diệp Mạc đâu, cảm giác bất an mạnh mẽ trong lòng làm hắn vội vàng nhấn điện thoại gọi cho Diệp Mạc, kết quả không gọi được, dưới tình thế cấp bách, Tiếu Tẫn Nghiêm không trở về biệt thự mà trực tiếp liên hệ những thủ hạ phụ trách bảo vệ Diệp Mạc, sau khi biết hiện giờ Diệp Mạc đang ở đâu thì Tiếu Tẫn Nghiêm hỏa tốc đuổi tới.

Nhìn thấy Diệp Mạc một mình nằm nhoài trước quầy bar, bóng dáng cô đơn, Tiếu Tẫn Nghiêm cảm thấy trong lòng đau nhói, bước nhanh về phía trước, ôm Diệp Mạc đã thiếp ngủ vào trong lòng ôm ra khỏi quầy bar vào trong xe của mình.

Không biết đã ngủ bao lâu, Diệp Mạc cảm thấy miệng lưỡi khô đắng, giật mình hoảng hốt ngồi dậy phát hiện bản thân đang trong phòng ở căn biệt thự, bình trà ở bên cạnh giường đã không còn nước, Diệp Mạc không thể làm gì hơn là lảo đảo xuống giường, chuẩn bị đi xuống lầu dưới rót chút nước uống.

Mới vừa đi tới cầu thang, còn chưa bước xuống thì liền nghe được trong phòng khách truyền đến thanh âm quen thuộc, thanh âm kia, là Tiếu Tẫn Nghiêm.

Diệp Mạc theo bản năng dừng chân lại, lập tức nhớ ra tin nhắn ban chiều nhận được.

Tiếu Tẫn Nghiêm, anh ấy, đã trở về.

Diệp Mạc lặng lẽ trở lại lên lầu, trốn ở bên cạnh cây cột màu trắng trên hành lang lầu hai, cẩn thận từng chút từng chút một lén nhìn xem cảnh tượng ở phòng khách lầu dưới.

Tiếu Tẫn Nghiêm ngồi trên ghế salong hướng quay lưng về phía Diệp Mạc, Mạnh Truyền Tân đứng bên cạnh Tiếu Tẫn Nghiêm, xung quanh còn có mấy tên thủ hạ vẻ mặt lạnh băng đứng, quản gia kế bên chẳng dám thở mạnh, nơm nớp lo sợ đứng trong phòng khách chờ đợi sai phái.

Phó Nhân đứng trước mặt Tiếu Tẫn Nghiêm, trên mặt tràn ngập sợ hãi.

“Tiếu tổng, tôi thật sự không biết lọ thuốc Diệp tiên sinh dùng đã trống rỗng, mỗi lần tôi nhắc Diệp tiên sinh uống thuốc, Diệp tiên sinh đều nói với tôi là đã uống rồi mà” Cho dù Phó Nhân có mục đích gì khác đi nữa thì giờ phút này hắn cũng chẳng dám chọc giận Tiếu Tẫn Nghiêm, nếu như ở đây bị một phát súng giết chết, vậy thì đúng là cái được chẳng bù đắp nổi cái mất.

Kiếm mi Tiếu Tẫn Nghiêm hơi nhướng lên, ánh mắt lạnh lùng, hắn biết chỉ cần Diệp Mạc muốn giấu giếm thì một Phó Nhân cũng không cách nào kiểm soát được.

“Ta muốn ngươi tiếp tục kê thuốc cho em ấy, bất kể liều lượng mạnh như thế nào, nhất định phải trong vòng một tháng đạt được hiệu quả.” Thanh âm trầm thấp tuyệt tình của Tiếu Tẫn Nghiêm truyền ra, Phó Nhân gật đầu liên tục nói đã rõ.

Diệp Mạc nấp phía sau cột trụ ở lầu hai, thân thể đột nhiên chùng xuống rã rời, cậu không thể tin nổi mà nhìn Tiếu Tẫn Nghiêm ở dưới lầu, trong khoảnh khắc, cậu cảm thấy người đàn ông kia vô cùng xa lạ.

Tại sao? Tại sao phải làm như vậy?

Cảm giác đau đớn ngày càng mãnh liệt không thể kiềm lại nổi, nước mắt rốt cuộc vỡ đê tràn ra, Diệp Mạc bụm miệng lại, ép chính mình không được phát ra bất kỳ thanh âm nào.

Một thủ hạ bên ngoài đột nhiên chạy vào, đến trước mặt Tiếu Tẫn Nghiêm, đưa lên một chiếc điện thoại di động, hết sức tập trung báo cáo “Đây là điện thoại di động của Diệp tiên sinh, vừa mới được sửa lại, nhật ký tin nhắn cũng đã được thuộc hạ khôi phục.”

Mặt Tiếu Tẫn Nghiêm không chút cảm xúc nhận lấy chiếc điện thoại di động, bình tĩnh lướt xem tin nhắn ở trong điện thoại di động, quả nhiên số lần trò chuyện với “bác sĩ Trương” nhiều không hề thua kém hắn, thậm chí có một trận lúc sáng nay.

“Lại là cái lão già không biết điều này!” Tiếu Tẫn Nghiêm siết chặt điện thoại di động, khuôn mặt đột nhiên trở nên lạnh lùng sắc bén, hắn rốt cuộc cũng biết tại sao Diệp Mạc lại uống rượu say khướt, khóc rống lên đập đánh hắn, điên cuồng gào thét tại sao hắn muốn cậu biến thành một kẻ đần độn.

Hóa ra là vì Diệp Mạc đã biết tác dụng của loại thuốc kia là gì….

“Lập tức đưa người đi tìm cái tên bác sĩ Trương kia về đây!” Tiếu Tẫn Nghiêm gằn giọng ra lệnh, đưa điện thoại di động ném qua phía Mạnh Truyền Tân bên cạnh “Ta muốn hắn vĩnh viễn biến mất khỏi thành phố X”

“Diệp…. Diệp tiên sinh….” Mạnh Truyền Tân giật mình nhìn về phía người con trai đứng ở cửa cầu thang phía sau cách Tiếu Tẫn Nghiêm không xa.

Tiếu Tẫn Nghiêm nghe được âm thanh của Mạnh Truyền Tân, thân thể bỗng nhiên trở nên căng cứng, cấp tốc xoay người, sau đó liền nhìn thấy Diệp Mạc chẳng biết lúc nào đã đi xuống, khuôn mặt Diệp Mạc tràn ngập kinh ngạc không thể tin nổi, viền mắt hơi có chút đỏ, trừng trừng nhìn Tiếu Tẫn Nghiêm như thể nhìn một con quái vật máu lạnh.

Hiển nhiên, lời Tiếu Tẫn Nghiêm vừa nói, Diệp Mạc đã nghe được toàn bộ.

Bên trong phòng khách đột nhiên yên tĩnh lại, tất cả mọi người đều ngừng thở, lẳng lặng theo dõi cảnh tượng này, tim Tiếu Tẫn Nghiêm như muốn rơi ra ngoài lồng ngực, hắn vội vàng đứng dậy, bước nhanh tới trước mặt Diệp Mạc, vẻ mặt cực kỳ căng thẳng.

“Mạc Mạc, không phải như em nghĩ, em nghe anh giải….”

Chát! Một tiếng tát tai vang dội ngắt lời Tiếu Tẫn Nghiêm, mặt Tiếu Tẫn Nghiêm bị Diệp Mạc đánh lệch sang một bên, khóe miệng chảy ra máu tươi.

Một cái tát này, Diệp Mạc đã dùng hết sức lực.

Bầu không khí càng trở nên quỷ dị hơn, có cô người hầu sợ đến run rẩy kịch liệt, Mạnh Truyền Tân biết tình thế đã bắt đầu phát triển theo hướng cực đoan, liền dương tay hướng về những người trong phòng khách ra hiệu, tất cả mọi người lập tức hiểu ý mà rời đi.

Mạnh Truyền Tân có chút bận tâm nhìn lại hai người đang đứng đối diện nhau, sắc mặt nghiêm nghị cũng rời khỏi phòng khách.

Tiếu tẫn Nghiêm chậm rãi quay đầu, giơ tay lau đi vết máu bên khóe miệng, nhẹ giọng nói “Nếu như cảm thấy không nguôi giận, em có thể tiếp tục đánh anh, anh sẽ không phản kháng lại.”

Ánh mắt Diệp Mạc lạnh lùng bi thương, lãnh đạm nói “Tiếu Tẫn Nghiêm, tôi nói cho anh biết, nếu như bất kỳ người nào trong nhà bác sĩ Trương xảy ra chuyện, mãi mãi tôi cũng sẽ không tha thứ cho anh!”

“Anh sẽ không làm gì ông ta cả, tuyệt đối sẽ không.” Tiếu Tẫn Nghiêm vội vàng nói “Là anh sai rồi, anh chỉ là tức giận quá nên mới ra lệnh như thế.”

Diệp Mạc nhìn Tiếu Tẫn Nghiêm, giờ khắc này quả thật đối với Tiếu Tẫn Nghiêm càng nhìn càng cảm thấy chướng mắt, trước đây ở trong mắt cậu, Tiếu Tẫn Nghiêm đã từng đối diện với cậu bằng ánh mắt rất thẳng thắn, thế nhưng hiện tại, Diệp Mạc phát hiện cậu căn bản không thấy rõ được bên trong đôi mắt sắc bén kia rốt cuộc là đang ẩn giấu điều gì.

“Em đi đâu?” Tiếu Tẫn Nghiêm cuống quýt kéo tay Diệp Mạc đang muốn rời đi “Đừng đi mà Mạc Mạc, hôm nay anh mới vừa trở về.”

Diệp Mạc ngay cả quay đầu lại cũng không “Tiếu Tẫn Nghiêm, để tôi yên tĩnh một chút, hiện tại, tôi không muốn nhìn thấy mặt của anh nữa.”