Lao Tù Ác Ma

Quyển 4 - Chương 7: Xét nghiệm thuốc




Diệp Mạc gọi điện thoại cho Diệp Nhã, kết quả không có người bắt máy, hỏi Tiếu Tẫn Nghiêm thì Tiếu Tẫn Nghiêm trả lời là Diệp Nhã vẫn còn đang trong giai đoạn trị liệu để hồi phục lại nên không tiện nghe điện thoại.

Diệp Mạc cũng không có bám theo hỏi cho bằng được tình hình cụ thể gần đây của Diệp Nhã, cậu có thể cảm giác được Tiếu Tẫn Nghiêm đang né tránh đề tài liên quan đến Diệp Nhã, mỗi lần muốn ra nước ngoài thăm Diệp Nhã thì Tiếu Tẫn Nghiêm cũng đều bày ra đủ chuyện để ứng phó với Diệp Mạc.

Vì thế mà Diệp Mạc giận Tiếu Tẫn Nghiêm suốt mấy ngày nay, bất kể Tiếu Tẫn Nghiêm có dùng lời ngon tiếng ngọt cách mấy để an ủi thì Diệp Mạc cũng nhất quyết không cho Tiếu Tẫn Nghiêm chạm vào mình, sau khi phải cấm dục suốt mấy đêm liền, Tiếu Tẫn Nghiêm rốt cuộc đồng ý hứa hẹn, lần này đi công tác trở về sẽ mang Diệp Mạc đi thăm Diệp Nhã.

Hàng năm Tiếu Tẫn Nghiêm đều sẽ đi một chuyến thị sát Đông Nam Á, theo lệ tổ chức vài buổi hội nghị và tiến hành đàm phán một vài phi vụ, nhiều thì nửa tháng, ngắn thì khoảng một tuần lễ, đi đi về về.

Biết mình đi đến nơi hung hiểm, Tiếu Tẫn Nghiêm không dám mang Diệp Mạc đi cùng, đêm trước khi đi, đặc biệt đè lên Diệp Mạc liên tục đòi hỏi phần của mấy đêm tới, hại Diệp Mạc sáng sớm ngay cả sức để đi tiễn Tiếu Tẫn Nghiêm cũng không có.

Tiếu Tẫn Nghiêm sắp xếp Phó Nhân vào ở trong căn biệt thự, Phó Nhân hiện tại là bác sĩ tư nhân của Diệp Mạc, việc giám sát Diệp Mạc uống thuốc là do gã phụ trách.

Bắt đầu từ giây phút biết Diệp Nhã chết đi, Tiếu Tẫn Nghiêm hiểu rằng, tình yêu của hắn và Diệp Mạc đã kết thúc.

Hắn đã hứa sẽ không làm Diệp Mạc phải tổn thương lần nữa, Tiếu Tẫn Nghiêm tự cho rằng mình sẽ làm được, vậy mà lại thành ra như vậy, thế nhưng so với việc để Diệp Mạc biết chuyện người yêu của em ấy đã giết chết em gái ruột của em ấy thì Tiếu Tẫn Nghiêm tình nguyện để cho Diệp Mạc mãi mãi sống ở bên trong dối trá mà hắn tạo ra, để cho nụ cười trong sáng thuần khiết kia mãi mãi sẽ được duy trì.

Tuy rằng đánh đổi lại đó là, Diệp Mạc trở thành một người ngây dại…

Chuyện không còn cách nào cứu vãn để phải tiến sâu vào cực đoan, nếu để cho Tiếu Tẫn Nghiêm lựa chọn lại một lần nữa, hắn có thể sẽ tiếp tục làm như vậy, điều duy nhất hắn muốn, chỉ là để Diệp Mạc ở lại bên cạnh hắn mà thôi, bất kể thủ đoạn nào hắn cũng sẽ không từ bỏ, cho dù có phải đánh đổi gì đi chăng nữa, cho đến bây giờ, đều chưa từng thay đổi, bất luận hắn làm bao nhiêu chuyện thương thiên hại lý, chuyện ác độc tàn nhẫn nào đi chăng nữa, tình yêu của hắn đối với Diệp Mạc, mãi mãi cũng chưa lẫn lộn bất kỳ dơ bẩn nào, từ khi bắt đầu yêu Diệp Mạc, hắn vẫn là điên dại như vậy.

“Lão Tiếu… anh về sớm một chút nha…” Diệp Mạc mắt nửa nhắm nửa mở, toàn thân không còn chút sức lực nào chôn trong chăn, nghĩ tới sau ngày hôm nay phải một tuần nữa mới có thể gặp lại Tiếu Tẫn Nghiêm, tối hôm qua Diệp Mạc đặc biệt thỏa mãn hết mọi yêu cầu Tiếu Tẫn Nghiêm đưa ra. Cuối cùng trực tiếp ngất xỉu trên người Tiếu Tẫn Nghiêm, hôm qua đã kêu la đến khản cổ, hiện tại nói gì cũng đều vô cùng khó khăn.

Tiếu Tẫn Nghiêm thắt chặt cà vạt, một lần nữa ngồi ở bên giường, tay nhẹ nhàng vuốt ve tóc Diệp Mạc, ôn nhu nói “Nhớ anh thì gọi điện cho anh.”

Diệp Mạc lười biếng nhoẻn miệng cười “Vậy chắc là điện thoại của anh sẽ bị em gọi tới nổ luôn.” Diệp Mạc tình cờ biểu hiện ra chút hài hước luôn khiến cho Tiếu Tẫn Nghiêm cảm thấy cực kỳ vui sướng.

Trên thế giới này, có thể đùa giỡn với hắn như thế, sợ là chỉ có duy nhất một mình Diệp Mạc!

Tiếu Tẫn Nghiêm cúi người, ở trên cái trán trắng nõn trơn láng của Diệp Mạc hạ xuống nụ hôn nhẹ nhàng, ánh nắng ban sớm rải rác rọi vào, khẽ chiếu trên chiếc giường to lớn, hình ảnh này khiến thời gian như ngưng đọng vài giây, khung cảnh hài hòa hoàn mỹ khiến lòng người say đắm.

Tiếu Tẫn Nghiêm dùng xong bữa sáng thì để bảo tiêu hộ tống ra sân bay, sau một tháng Tiếu Tẫn Nghiêm mới có thể trở về, hoặc là sau khi Diệp Mạc trở nên ngây dại đi, hắn mới có dũng khí để trở về đối mặt với Diệp Mạc.

Thời gian càng trôi qua nhanh, Tiếu Tẫn Nghiêm càng trở nên hoảng sợ, thậm chí hắn sợ ở trước mặt Diệp Mạc nhắc đến cái tên Diệp Nhã, vốn dĩ hắn cho rằng chỉ cần che giấu hết thảy mọi chuyện thì liền có thể tường an vô sự cùng Diệp Mạc yêu nhau một đời, nhưng từ vài đôi câu trong lời của Diệp Mạc, Tiếu Tẫn Nghiêm rõ ràng hiểu rằng sự quan trọng của Diệp Nhã đối với Diệp Mạc, Diệp Nhã là người thân duy nhất trên đời này của Diệp Mạc, thậm chí đã trở thành một phần linh hồn của Diệp Mạc, chính là bởi vì như vậy nên càng ngày Tiếu Tẫn Nghiêm mới càng sản sinh ra cảm giác bất an mãnh liệt, mơ hồ cảm thấy, lời nói dối mà hắn đã lặp đi lặp lại nhiều lần có trăm ngàn chỗ hở.

Thế nên trước khi Diệp Mạc mất đi năng lực suy nghĩ, Tiếu Tẫn Nghiêm mới lựa chọn cách này để trốn tránh.

Kỳ thực hắn hoàn toàn có thể nửa tháng sau mới xuất phát đi….

Thẳng tới giữa trưa, Diệp Mạc mới ngáp ngắn ngáp dài từ trên giường bò dậy, tắm rửa sạch sẽ thân thể dính đầy mồ hôi, lúc này Diệp Mạc mới xuống lầu, người hầu sớm đã chuẩn bị kỹ càng một bữa cơm trưa phong phú, đứng ở sau bàn ăn chờ đợi Diệp Mạc.

Bên trong căn biệt thự thiếu vắng Tiếu Tẫn Nghiêm, Diệp Mạc cảm thấy lạnh tanh, lúc trước vào buổi sáng, mỗi khi cậu thức giấc bước xuống liền nhìn thấy Tiếu Tẫn Nghiêm đang ngồi ở cạnh bàn ăn chờ cậu, nhìn cậu ôn nhu cười.

Chỉ là lần này, Tiếu Tẫn Nghiêm đổi thành, Phó Nhân.

“Diệp tiên sinh, chào buổi sáng.” Phó Nhân ngồi ở bên cạnh bàn ăn, cười hướng về phía Diệp Mạc bắt chuyện, Phó Nhân dựa theo lệnh của Tiếu Tẫn Nghiêm vào ở trong căn biệt thự này, trong mệnh lệnh có bàn giao đến chuyện thỉnh thoảng cùng Diệp Mạc dùng cơm, đó cũng là Tiếu Tẫn Nghiêm để cho Diệp Mạc tín nhiệm Phó Nhân.

“Ha ha, cũng không còn sớm nữa.” Diệp Mạc cười cười, ngồi xuống ghế, vì Tiếu Tẫn Nghiêm có giới thiệu qua Phó Nhân với Diệp Mạc một chút nên Diệp Mạc cũng không thấy kỳ cục mà ngồi đối diện trước bàn ăn cùng Phó Nhân, cộng thêm việc Phó Nhân là bác sĩ phụ trách điều trị cho Diệp Nhã nên Diệp Mạc đối với Phó Nhân rất tôn trọng.

Phó Nhân năm nay đã bốn mươi tuổi, là chuyên gia y khoa nổi danh quốc tế, lúc trước Tiếu Tẫn Nghiêm bỏ một số tiền lớn mời gã đến điều trị cho Diệp Nhã, Diệp Nhã mới dưới sự điều trị của Phó Nhân mà từ từ khôi phục lại bình thường.

“Diệp tiên sinh buổi sáng đã uống thuốc chưa?” Phó Nhân thân thiện nói “Tiếu tổng đã có bàn giao, nhất định phải nhắc nhở cậu dùng thuốc đúng giờ.” Trí nhớ của Diệp Mạc bây giờ đã từ từ suy yếu, rất nhiều chuyện nhỏ trong cuộc sống sinh hoạt thường ngày cậu đã quên mất, ngay cả chuyện uống thuốc nếu không ai nhắc thì Diệp Mạc cũng quên.

“Dậy trễ quá nên tôi quên mất.” Diệp Mạc ngại ngùng cười cười “Ăn cơm trưa xong tôi lên lầu uống bù lại.”

“Diệp tiên sinh gần đây có chỗ nào thấy không thoải mái sao?” Phó Nhân có thâm ý khác nhẹ giọng hỏi.

Diệp Mạc nghiêng đầu suy nghĩ một chút “Vẫn bình thường, chỉ là cứ hay ngây người, cũng không biết bản thân đang nghĩ gì nữa, bằng hữu nói tôi nhiều lúc nhớ ra gì đó đột nhiên lại cười khúc khích, sau đó lại quên mất chuyện vừa xảy ra, hơn nữa bản thân tôi cũng cảm thấy đầu óc như bị chặn lại, làm cái gì cũng đều lực bất tòng tâm, làm việc cũng không hiệu quả, nhưng mà sinh hoạt thì vẫn thấy bình thường, như vậy…. là bệnh sao?”

“Diệp tiên sinh không định đến bệnh viện kiểm tra à?” Phó Nhân vừa gắp thức ăn vừa nói, như là thuận miệng mà nói ra.

“Kiểm tra? Lão Tiếu nói bệnh tôi đã tốt lắm rồi, chỉ cần uống thuốc nghỉ ngơi tịnh dưỡng là được, hơn nữa lão Tiếu nói những triệu chứng kia chắc là do tác dụng phụ của thuốc.”

“Diệp tiên sinh thật tin tưởng Tiếu tổng.” Phó Nhân ngưng đũa lại, vẫn mỉm cười, như là đang nói đùa “Xem ra ở trong mắt Diệp tiên sinh, so với bác sĩ là tôi thì Tiếu tổng còn chuyên nghiệp hơn.”

Diệp Mạc không biết có phải cậu gặp ảo giác không, cậu luôn cảm thấy hình như ý của Phó Nhân là nhắm vào Tiếu Tẫn Nghiêm.

“Bác sĩ Phó thật biết đùa.” Diệp Mạc rất lễ phép cười cười đáp lại, chỉ là trong lòng sản sinh ra cảm giác bất an kỳ quái, cảm giác như trong lời nói của Phó Nhân, Tiếu Tẫn Nghiêm đang muốn làm hại cậu vậy.

“Bác sĩ phó là bác sĩ phụ trách điều trị cho Diệp Nhã, có thể nói cho tôi một ít chuyện liên quan đến bệnh tình của Diệp Nhã được không?” Diệp Mạc nói sang chuyện khác, dù sao ở trong lòng Diệp Mạc, cậu không muốn nảy sinh ra bất kỳ ý nghĩ nghi ngờ nào đối với Tiếu Tẫn Nghiêm, nếu như Tiếu Tẫn Nghiêm lừa dối cậu chuyện gì, vậy thì hãy lừa cậu cả đời đi.

Phó Nhân đột nhiên lộ ra vẻ mặt khó xử, sắc mặt rất không tự nhiên cười nói “Có một số việc, Diệp tiên sinh vẫn là nên tự mình tìm kiếm sự thật, tôi chỉ là bác sĩ tư nhân Tiếu tổng mời đến, có một số việc, nếu không có sự đồng ý của chủ thì tôi không dám nói lung tung.” Phó Nhân nói xong lời, dư quang của khóe mắt liếc nhìn Diệp Mạc, quả nhiên Diệp Mạc lộ ra vẻ mặt mơ hồ không rõ, Phó Nhân trong lòng toan tính âm mưu, khóe miệng lặng lẽ nhếch lên một độ cong nhỏ bé.

Diệp Mạc thực sự không hiểu vị bác sĩ trước mắt này là đang có ý gì, chỉ hỏi một chuyện đơn giản thôi mà, sao nhất định phải nhắc đến Tiếu Tẫn Nghiêm như vậy, chuyện này có quan hệ gì đến Tiếu Tẫn Nghiêm chứ.

Một bữa cơm, Diệp Mạc lặng lẽ ăn trong vô vị, lời của Phó Nhân vẫn vang vọng bên tai cậu, cậu có thể cảm giác được bên trong lời nói của Phó Nhân, Phó Nhân đang liên tiếp ám chỉ điều gì với cậu, còn cụ thể là gì thì chính Diệp Mạc cũng không hiểu rõ nổi, chỉ biết chắc chắn có quan hệ với Tiếu Tẫn Nghiêm.

Ăn trưa xong, Diệp Mạc lên lầu uống thuốc, chỉ là khi đổ viên thuốc ra thì cảm giác bất an mà Phó Nhân tạo ra cho cậu lại dâng lên, Diệp Mạc do dự một lúc lại thả viên thuốc vào trong bình.

Vào buổi tối, Lê Cửu cùng mấy người bạn hẹn Diệp Mạc ra ngoài đi ăn liên hoan, ở trong khác sạn vừa vặn đụng người nhà của bác sĩ Trương cũng tới buổi tiệc, lúc trước Diệp Mạc toàn thân đầy vết thương từ chỗ Phục Luân cứu ra chính là bác sĩ Trương cứu chữa. Diệp Mạc vẫn luôn rất biết ơn bác sĩ Trương.

Ở trong nhà vệ sinh, Diệp Mạc đụng mặt bác sĩ Trương, Diệp Mạc vốn định chào hỏi bác sĩ Trương, kết quả trong nháy mắt nhìn thấy Diệp Mạc, bác sĩ Trương sợ hãi đến quay đầu vội vàng bước đi, Diệp Mạc cả kinh liền vội vàng đuổi theo.

“Bác sĩ Trương, ngài không quen biết tôi sao? Tôi là Diệp Tuyền bệnh nhân lúc trước của ngài đây.” Diệp Mạc đứng trước mặt bác sĩ Trương vội vã giải thích.

“Diệp tiên sinh, cầu xin cậu đừng đến tìm tôi nữa.” Bác sĩ Trương nhìn chung quanh một lần, tựa hồ rất sợ bị người khác nhìn thấy cảnh này, tiếp đó căng thẳng nhìn Diệp Mạc “Nếu như bị Tiếu tổng thấy tôi gặp cậu, ngài ấy nhất định sẽ không tha cho tôi.”

Diệp Mạc kinh sợ “Tiếu…. Tiếu Tẫn Nghiêm… anh ấy làm gì ngài cơ?”

“Diệp tiên sinh, cậu đừng hỏi nữa.” Bác sĩ Trương vừa nói vừa nhấc chân chuẩn bị rời đi, kết quả bị Diệp Mạc một bước ngăn cản.

“Bác sĩ Trương ngài đừng sợ, Tiếu Tẫn Nghiêm hiện giờ không có mặt ở thành phố X, hơn nữa người của anh ấy cũng không có ở đây, ngài hãy nói với tôi đã xảy ra chuyện gì.”

Sắc mặt kia quả nhiên đã hòa hoãn đi rất nhiều, tiếp đó lộ ra vẻ khổ sở nói “Lúc trước sau khi tôi đem kết quả xét nghiệm thuốc đưa cho cậu được mấy ngày thì Tiếu tổng đột nhiên tới tìm tôi, dùng tính mạng của cả gia đình tôi để uy hiếp tôi về sau không được lắm mồm trước mặt cậu nữa, ngày hôm sau thì con trai của tôi liền bị đuổi việc, mãi đến tận bây giờ vẫn không tìm được việc làm ở thành phố X, người ta vừa mới nghe tới tên của nó đã trực tiếp từ chối thẳng mà không cần phỏng vấn, nó vốn tốt nghiệp đại học A danh tiếng mà, sao có chuyện các công ty lại không cần nó chứ, Diệp tiên sinh, cậu nói thử xem tôi đã làm sai chuyện gì a.” Sở dĩ bác sĩ Trương đánh bạo ở trước mặt Diệp Mạc nói những lời này cũng là vì muốn Diệp Mạc giúp con trai ông một chút. Có điều ông vẫn cảm thấy rất bất an.

“Diệp tiên sinh, xin cậu tuyệt đối đừng nói chuyện tôi đã nói với cậu cho Tiếu tổng nghe, tôi sợ…”

“Bác sĩ Trương yên tâm, tôi biết phải làm sao.” Sắc mặt của Diệp Mạc đã không còn bình tĩnh nữa, cậu mỉm cười nói “Ngày mai ngài bảo con trai ngài tới MY làm việc, tôi sẽ căn cứ vào năng lực mà an bài cho cậu ta một chức vị tương ứng, tuyệt đối sẽ không bạc đãi cậu ta.”

“Cảm ơn cậu Diệp tiên sinh.” Bác sĩ Trương kích động nắm chặt tay Diệp Mạc.

Diệp Mạc biết đó là sự trả thù của Tiếu Tẫn Nghiêm, sau khi bản thân cậu khôi phục trí nhớ được hai ngày, có lẽ anh ấy đã đem phẫn nộ trút lên người thân của người đã giúp cậu xét nghiệm thuốc.

Kỳ thực chính xác mà nói thì với tác phong của Tiếu Tẫn Nghiêm, trả thù bác sĩ Trương như vậy đã là quá nhẹ nhàng rồi.

Đột nhiên nhớ tới lời mà Phó Nhân đã nói trong bữa cơm trưa, vẻ mặt Diệp Mạc đột nhiên trở nên nghiêm túc, nhỏ giọng nói “Bác sĩ Trương, ngài có thể giúp tôi xét nghiệm loại thuốc hiện tại tôi đang dùng một chút được không?”