Lao Tù Ác Ma

Quyển 4 - Chương 8: Trò hay bắt đầu rồi




Diệp Mạc tốn bao nhiêu công sức dùng hết lời lẽ mãi mới thuyết phục được bác sĩ Trương giúp cậu xét nghiệm thành phần thuốc, cũng bảo đảm rằng cậu nhất định sẽ giữ kín bí mật chuyện này.

Thế nhưng lúc Diệp Mạc đưa hai viên thuốc cho bác sĩ Trương, cậu mới chợt giật mình nhận ra rằng, bản thân cậu đang bắt đầu nghi ngờ Tiếu Tẫn Nghiêm.

Đêm hôm ấy, Diệp Mạc lăn qua lộn lại không ngủ được, cậu không biết tại sao mới ngày đầu tiên Tiếu Tẫn Nghiêm đi công tác mà cậu lại trở nên như vậy, những lời mà ngày hôm qua Phó Nhân nói cứ mãi văng vẳng trong đầu cậu không xua đi được, hiện tại khi bình tĩnh lại suy nghĩ thật kỹ, Diệp Mạc phát hiện ra, quả thật Phó Nhân đang ám chỉ điều gì đó với cậu, ám chỉ với cậu rằng, Tiếu Tẫn Nghiêm đang che giấu một chuyện gì đó.

Phó Nhân là bác sĩ Tiếu Tẫn Nghiêm mời đến, Diệp Mạc không định sẽ moi móc được thông tin gì từ gã ta, thế nên mới phải lựa chọn cách cầu viện bác sĩ Trương, giờ khắc này Diệp Mạc mãnh liệt hy vọng rằng chỉ là do cậu đã nghĩ quá nhiều mà thôi.

Cậu không thể chấp nhận, Tiếu Tẫn Nghiêm lừa dối cậu! Bất kể là lừa dối chuyện gì!

Nếu như đã có năng lực thì hãy lừa dối cậu suốt cả cuộc đời này đi, đừng để bị cậu vạch trần, đã yêu nhau sâu sắc như vậy, điều khó chấp nhận nhất chính là sự dối trá.

Điện thoại đột nhiên reo lên, Diệp Mạc nhìn qua, là bác sĩ Trương gọi điện tới, cậu vội vã nghe máy, một ngày đã trôi qua, Diệp Mạc tin rằng bác sĩ Trương đã có kết quả xét nghiệm thuốc.

Việc chọn gọi điện thoại cho cậu thay vì trực tiếp gặp mặt có lẽ là sợ bị người của Tiếu Tẫn Nghiêm nhìn thấy.

“Diệp tiên sinh, thành phần thuốc cậu đang dùng rất phức tạp, tác dụng của thuốc đối với người dùng là gì còn phải chờ thêm mấy ngày nữa tôi mới có thể đưa ra được kết quả.” Sau khi hỏi thăm vài câu đơn giản, bác sĩ Trương đi thẳng vào vấn đề.

“Cám ơn ngài bác sĩ Trương, thực ra thì cũng không cần vội đâu, chỉ sợ phiền đến ngài thôi.” Chẳng biết tại sao, Diệp Mạc lại cảm giác cậu tự nhiên lại nhẹ nhõm cả người, kết quả chưa có, ít nhất khả năng xấu vẫn chưa được chứng thực.

Đầu dây bên kia điện thoại, bác sĩ Trương dừng vài giây mới mở miệng lần nữa nói “Tôi khuyên Diệp tiên sinh tốt hơn là đừng dùng thuốc này nữa.”

Diệp Mạc sững sờ, vội vàng nói “Bác sĩ Trương, có phải thuốc này có vấn đề không?”

“Có vấn đề hay không vẫn chưa rõ ràng, căn cứ vào kết quả có được hiện tại, tôi chỉ có thể nói loại thuốc này đối với bệnh tình của cậu không có chút ích lợi nào cả, thậm chí ngay cả dùng làm thuốc bổ cũng không phải.”

“Sao…. sao có thể?” Diệp Mạc kinh ngạc nói, nội tâm từ từ sinh ra cảm giác sợ hãi “Thuốc này kê cho bệnh tình của tôi mà.”

“Diệp tiên sinh, cậu đừng vội, vì sự an toàn của cậu, tôi khuyên cậu trước tiên hãy ngừng thuốc này lại, tôi sẽ căn cứ theo bệnh tình của cậu kê cho cậu một đơn thuốc khác, tới lúc đó cậu tới bệnh viện lấy là được” Dừng một chút, bác sĩ Trương lại hỏi “Diệp tiên sinh, có thể nói cho tôi biết ai kê thuốc này cho cậu không?”

Diệp Mạc lo lắng bác sĩ Trương e ngại quyền lực của Tiếu Tẫn Nghiêm, không thể nói gì khác hơn “Tôi tùy tiện mua ở một tiệm thuốc.”

Cúp điện thoại, Diệp Mạc đã tỉnh hẳn không còn buồn ngủ nữa, vào chính lúc này, điện thoại di động lại reo lên, chỉ khác người gọi tới là Tiếu Tẫn Nghiêm.

Diệp Mạc chăm chú nhìn vào điện thoại di động rất lâu, mới chậm rãi bắt máy.

Tiếu Tẫn Nghiêm tựa hồ cũng sắp đi ngủ, thanh âm nhẹ nhàng nhu hòa, dụ dỗ Diệp Mạc, cùng Diệp Mạc nói chuyện phiếm cười đùa, giống như đang đùa giỡn với một con mèo nhỏ.

Sau khi ngừng tán gẫu, Tiếu Tẫn Nghiêm theo thói quen nhắc nhở cậu một câu “Mạc Mạc, đừng quên uống thuốc đấy.”

Kết quả Tiếu Tẫn Nghiêm vừa dứt lời, Diệp Mạc liền giả vờ ủy khuất nói “Lão Tiếu, em không muốn uống thuốc, càng uống càng mất tinh thần, hai ngày nay em đều không có uống.”

“Sao lại không uống?” Thanh âm của Tiếu Tẫn Nghiêm không khống chế được mà cao hơn nhiều, đột nhiên lại ngừng, ôn nhu nói “Lời của bác sĩ Phó sao lại không nghe chứ? Ngoan! Tuyệt đối không được ngừng, mau đứng lên đi uống thuốc đi.”

Mặc dù Tiếu Tẫn Nghiêm có cố che giấu thế nào đi nữa, Diệp Mạc vẫn nghe ra trong giọng nói của Tiếu Tẫn Nghiêm có phần căng thẳng, một nỗi đau đớn sợ hãi không tên khiến tim Diệp Mạc nhói lên quặn thắt, quả nhiên, Tiếu Tẫn Nghiêm có chuyện gì đó đang giấu giếm cậu.

Hoặc là loại thuốc không có chút tác dụng nào đối với bệnh của cậu này chính là do Tiếu Tẫn Nghiêm yêu cầu Phó Nhân kê ra.

“Lão Tiếu….” Diệp Mạc khẽ gọi một tiếng “Hôm nay em tới bệnh viện kiểm tra một chút, bác sĩ nói em đã tốt lắm rồi, không cần phải uống thuốc nữa, thế nên em định sẽ không uống nữa.”

“Mạc Mạc, nghe lời nào, bác sĩ Phó là chuyên gia, lời của ông ta nói sao có thể sai được, thuốc cần uống thì phải uống.” Thanh âm của Tiếu Tẫn Nghiêm không kìm được mà trở nên cấp bách.

“Lão Tiếu, anh có chuyện gì gạt em sao?” Diệp Mạc đột nhiên nhàn nhạt phun ra một tiếng, đầu dây bên kia điện thoại lập tức trở nên yên tĩnh, hồi lâu mới có thanh âm nhẹ nhàng hồi đáp “Mạc Mạc, sao em lại hỏi như thế?”

Diệp Mạc cười ha ha “Không có gì? Tùy tiện hỏi một chút ấy mà, không còn sớm nữa, anh ngủ đi.”

Cùng Tiếu Tẫn Nghiêm cúp điện thoại, Diệp Mạc liền đứng dậy từ trong ngăn kéo lấy ra lọ thuốc kia, đi tới nhà vệ sinh, đem toàn bộ thuốc đều đổ hết vào trong bồn cầu rồi nhấn nút, nhìn toàn bộ những viên thuốc màu trắng đều trôi tuột đi hết, tâm cậu tựa hồ cũng trở nên đau đớn. Tại sao? Tại sao Tiếu Tẫn Nghiêm lại muốn Phó Nhân kê cho cậu những viên thuốc vô dụng này? Rốt cuộc những viên thuốc này có tác dụng gì?

Tâm, một khi đã sản sinh ra khoảng cách, thì tình yêu tự nhiên cũng sẽ chẳng còn hoàn chỉnh nữa. Hai ngày sau, Diệp Mạc không chủ động gọi điện thoại cho Tiếu Tẫn Nghiêm nữa, còn Tiếu Tẫn Nghiêm vẫn mỗi ngày đều kiên trì quấy rối Diệp Mạc mấy lần, lần nào đến cuối cùng cũng không quên nhắc nhở Diệp Mạc uống thuốc.

Diệp Mạc nói dối là cậu vẫn uống thuốc đều đặn, đồng thời cũng lừa gạt cả Phó Nhân, cậu đang chờ đợi kết quả xét nghiệm thuốc từ phía bác sĩ Trương, nhưng cũng vô cùng sợ hãi hoang mang, nếu thật sự lỡ như có vấn đề gì, làm sao cậu có thể đối mặt với tình yêu này nữa đây.

Phó Nhân là bác sĩ, mỗi ngày chỉ cần nhìn trạng thái của Diệp Mạc là biết Diệp Mạc có uống thuốc hay không, chỉ là gã không muốn vạch trần cậu thôi, gã biết rõ những lời mà gã tự mình nói ra có thể sẽ vô hình trung gây xích mích đến sự tin tưởng của Diệp Mạc đối với Tiếu Tẫn Nghiêm, nhưng điều này cũng không trách được hắn, ở trong mắt Phó Nhân, hiện tại căn bản Diệp Mạc đã chẳng còn quá tin tưởng Tiếu Tẫn Nghiêm nữa rồi.

Tiếu Tẫn Nghiêm trong mấy ngày qua cùng Diệp Mạc trò chuyện, hắn có thể cảm giác được rõ ràng Diệp Mạc rất mất tập trung, đối với hắn cũng chẳng còn nhiệt tình như trước, gần như có thể dùng hai chữ lạnh nhạt để hình dung. Tiếu Tẫn Nghiêm gọi điện thoại hỏi qua quản gia trong căn biệt thự, thế nhưng quản gia đều trả lời Diệp Mạc vẫn như thường ngày.

Báo cáo của Phó Nhân cho Tiếu Tẫn Nghiêm cũng giống như vây, thế nhưng Tiếu Tẫn Nghiêm vẫn cảm thấy thấp thỏm bất an, luôn cảm thấy Diệp Mạc đã biết được chuyện gì đó, thế nên vừa đến Đông Nam Á chưa được mấy ngày, Tiếu Tẫn Nghiêm liền đặt máy bay trở về.

………………..

Cúp xong cú điện thoại bác sĩ Trương vừa gọi tới, Diệp Mạc thả điện thoại di động xuống, khí lực toàn thân dường như bị rút cạn đi, nơi lồng ngực như thể có vô số kim châm đâm nhói vào vô cùng đau đớn, Diệp Mạc khoác lên chiếc áo khoác, mặt không chút cảm xúc rời khỏi căn biệt thự.

Ở cửa biệt thự, vừa vặn gặp phải Phó Nhân vừa mới trở về, Phó Nhân rất cung kính hướng về phía Diệp Mạc chào hỏi, tầm mắt Diệp Mạc buông xuống, thậm chí không hề liếc nhìn đến Phó Nhân một cái, lãnh đạm lạnh lùng tràn khắp khuôn mặt, cậu bước vào trong xe, khởi động rồi chạy đi.

Nhìn phía sau xe, khóe miệng Phó Nhân nhếch lên một vệt cười khẽ.

Trò hay, bắt đầu rồi!

Ở cửa biệt thự, vừa vặn gặp phải mới vừa trở về Phó Nhân, Phó Nhân rất cung kính hướng về Diệp Mạc lên tiếng chào hỏi, Diệp Mạc tầm mắt buông xuống, thậm chí không có nhìn về phía Phó Nhân một chút, Thanh Thanh mặt lạnh lùng trên cụt hứng một mảnh, hoảng hốt tiến vào trong xe xe khởi động rời đi.

Nhìn cách lái xe, Phó Nhân khóe miệng vung lên một vệt cười khẽ.

Trò hay, bắt đầu rồi.