Liêu Thần

Chương 120: Nam thừa nữ hiếm 26




Kỷ Tu không biết tại sao mọi chuyện lại trở nên như thế này, chỉ thấy mọi thứ trước mắt đều là một mớ hộn đỗn, đầu thật đau.

Nhìn cô gái đang dựa vào lòng Tư Ngang cáo trạng, thân mình nho nhỏ, so với nhữngcô gái khác không sai biệt lắm, nhưng hắn thế nào cũng cảm thấy không khỏe, chỉ cần nhìn qua biểu hiện của cô ấy vào hôm tổ chức lễ thành niên, thật sự không có biện pháp đem cô gái này tưởng tượng thành kẻ yếu.

Tư Ngang bình tĩnh nghe cô cáo trạng xong, dùng khăn tay lau nước mắt trên mặt cô, mắt thì nhìn về phía Kỷ Tu.

Trì An dựa vào lòng ngực hắn, thỉnh thoảng khụt khịt hai tiếng, thoạt nhìn vô cùng đáng thương.

Ít nhất, các quân nhân tham gia hội nghị đều cảm thấy tên Đoan Mộc Linh quả thậtkhông phải là người, một cô gái nhỏ nhắn đáng yêu như vậy, hắn đã dám bắt về nhà, vậy mà còn chưa „ăn“, còn là đàn ông sao? Cuối cùng còn để người ta chạy đi tố cáo, ngẫm lại thật đáng thương.

Qua việc Trì An cáo trạng, Kỷ Tu cũng đã hiểu rõ đại khái Đoan Mộc Linh đã làm ra chuyện „tốt“ gì, trong lòng có chút chột dạ, đặc biệt khi nhìn thấy Trì An khóc như thế, nghĩ đến Đoan Mộc Linh kia là kẻ thô bạo phản loài người, trong lòng cũng nghiêng về kẻ yếu, lập tức nói: „Tư Ngang, nếu chuyện giống như lời Trì tiểu thư nói, tôi chắc chắn sẽ cho các anh một câu trả lời thỏa đáng!“

Tư Ngang lạnh lùng đáp: „Vậy tôi chờ!“

Dứt lời, hắn cũng không tiếp tục ở lại họp, ôm lấy Trì An đứng dậy, dưới ánh mắt của toàn quan quân khu 4, nghênh ngang ôm cô rời đi.

Các quân nhân khu 5 cũng đứng dậy hết, thái độ lạnh lùng, cho thấy lần này khu 4 cần phải cho họ một câu trả lời thỏa đáng.

Chuyện liên quan đến phái nữ, chưa bao giờ là việc nhỏ, Đoan Mộc Linh làm ra chuyện như vậy, hội nghị này cũng không cần tiếp tục diễn ra.

Kỷ Tu cũng không thể lưu họ lại, tâm tình trở nên vô cùng ác liệt, lập tức gọi người điđiều tra rõ ràng, thuận tiện đem Đoan Mộc Thư đến đây.

một giờ sau, Đoan Mộc Thư trở lại.

trên đường đến đây, Đoan Mộc Thư biết được Trì An đã sớm chạy tới đây, hơn nữa còn làm trò, tố cáo chuyện này trước mặt các quân nhân khu 4.

Tuy rằng chuyện này là Đoan Mộc Linh đuối lý, nhưng chỉ cần nghĩ đến vết thươngtrên người hắn, còn có lời bác sĩ nói, tâm tình hắn vô cùng không tốt.

Kỷ Tu dò hỏi trước: „Đoan Mộc Linh sao rồi?“

Đoan Mộc Thư mệt mỏi nói: „Mạng thì giữ được, chỉ là...“ trên mặt hắn lộ ra thần sắc vô cùng vi diệu, nhìn kỹ, còn có chút quỷ dị.

Trong lòng Kỷ Tu dâng lên một dự cảm không tốt, „Chẳng lẽ... bị thương nặng lắm sao?“

„Quả thật rất nghiêm trọng, nhưng không có di chứng gì, chỉ là...“ Đoan Mộc Thư có chút khó mở miệng, nhìn người đàn ông đối diện, cuối cùng không nói gì thêm, chỉ đành nói: „Quan chỉ huy, việc lần này, xác thật là A Linh ra tay trước, nếu khu 5 tức giận, cũng là hợp tình hợp lý. Chỉ là, thương thế A Linh như thế, cũng không thật sựxúc phạm đến Trì tiểu thư, ngài xem, có thể can thiệp một chút không?“

Ít nhất, có thể miễn tội cho Đoan Mộc Linh không?

Kỷ Tu cười khổ, nói: „Tư Ngang không phải là người dễ nói chuyện.“

Vừa rồi Tư Ngang không chút nào để ý đến hội nghị, mang người rời đi, đó chính là bày tỏ thái độ của hắn. hắn tình nguyện Tư Ngang tức giận ngay bây giờ, sau đó tính sổ sẽ dễ chịu hơn, đáng tiếc, Tư Ngang không tỏ vẻ gì, cứ thế dẫn người đi.

„Chờ thân thể Đoan Mộc Linh hồi phục, lập tức đưa hắn đi biên cảnh, vĩnh viễn khôngcần về thành.“ Kỷ Tu vừa phân phó, vừa gọi quan chấp hành đến, thương nghị việc nhận lỗi với Trì An.

Vẫn là câu nói kia, là bọn họ đuối lý, không thể vì Đoan Mộc Linh bị thương mà bỏ qua, trước hết, cần phải bình ổn cơn giận của Tư Ngang. Tiếp theo, bệnh của Trì Mộng, còn cần Trì An xuất lực, căn bản bọn họ không có tư cách chọc giận nhóm người Trì An.

Cho nên, mặc kệ thế nào, khu 4 cũng phải bày tỏ thái độ trước, đỡ phải ảnh hưởng đến việc hợp tác giữa hai khu, vậy thì mất nhiều hơn được.

Lục Hành vào cửa thì thấy ngay Trì An đang ngồi bên cửa sổ uống trà sữa.

cô cầm ly trà sữa, ngồi trên chiếc sô pha rộng lớn, càng làm cho cô thêm nhỏ xinh, khuôn mặt xinh xắn đáng yêu, khiến càng nhìn càng cảm thấy cô thật ngoan ngoãn, thực dễ khiến cho đàn ông suy nghĩ sai lầm, cho rằng cô là cô gái nhỏ ngọt ngào đángyêu.

„A, thoạt nhìn cô không có chuyện gì.“ Lục Hành đi tới, thuận tay rót cho mình một ly trà sữa, chậm rãi uống.

Trì An hỏi: „Những thân vệ đi cùng tôi anh đã mang về rồi chứ? Bọn họ không sao chứ?“

„đã mang về, da dày, không có việc gì.“ Lục Hành nói, tò mò hỏi, „Đúng rồi, vết thương trên người Đoan Mộc Linh là do cô làm? cô làm sao làm được?“

Trì An liếc mắt nhìn hắn một cái, đem thủy thủ bên cạnh cầm lên, nói với hắn: „Muốn tôi diễn lại một lần trên người anh không?“

„không cần!“ Lục Hành vội trả lời, trong lòng một lần nữa xác định cô gái này vô cùng nguy hiểm, chẳng trách trong khoảng thời gian này, Tư Ngang dám thả cô đi ra ngoài, cho cô đi khắp nơi trong thành.

Sau đó, hắn lại ho khan một tiếng, nói: „Đúng rồi, vết thương trên người Đoan Mộc Linh có chút kỳ quái, đặc biệt giống như bị thương chỗ kia, không phải... không phải cũng là do cô làm chứ?“ nói tới đây, quả thật Lục Hành tò mò quá đi.

Trì An lạnh lùng hừ một tiếng.

Lục Hành nháy mắt kẹp chặt hai chân, cảm thấy cô gái này thật đáng sợ, bất quá chỉ cần nghĩ đến tính cách chán ghét của Đoan Mộc Linh kia, không biết làm sao lại vui lên khi thấy người gặp họa, thậm chí nhịn không được nói: „Đáng tiếc, cô không trực tiếp cắt đứt, vậy thì càng tốt.“

Đàn ông mà thiếu đi hai lượng thịt phía dưới, còn gọi là đàn ông sao? Hình phạt đáng sợ nhất trên thế giới này hẳn là như thế.

Trì An liếc mắt nhìn hắn một cái: „anh cho rằng tôi không muốn sao?“

„Sao?“

trên mặt Trì An lộ vẻ ghét bỏ, cô mới không cần tự mình động thủ, đỡ cho Tư Ngang tìm cớ nhốt cô vào phòng tối.

Trì An không để ý tới Lục Hành đang nghi hoặc, đứng dậy đi thăm Trì Mộng ở phòng kế bên, nói cho cô ấy chuyện ngày hôm nay. Còn những chuyện phát sinh sau này, côsẽ không nói đến.

Những chuyện dính đến chính trị, vốn không có quan hệ gì đến phái nữ, những người đàn ông đó có thể không hề có áp lực tâm lý mà lợi dụng phụ nữ, còn bản thân cô thìkhông làm được.

Nhưng chuyện lần này, có thể thu được thứ tốt từ khu 4, Trì An tự nhiên sẽ khôngnương tay.

„Chị, em đã tra rõ địa phương chị tiếp xúc với phóng xạ, những người sống trong khu dân thường, có vài người đi cùng với chị, tình huống hiện tại cũng không khác chị cho lắm, bọn họ nhanh chóng già đi, thoạt nhìn đều sống không thọ...“

Trì Mộng sợ hãi, gắt gao nắm lấy tay cô, kinh hoàng nhìn cô, „An An, em, em...“

„hiện tại em khá tốt, còn sau này, em không biết.“ Trì An bình tĩnh trả lời, „Nhưng, emsẽ cố gắng nghiên cứu, mặc kệ là vì chị, hay là vì chính em.“

Trì Mộng nhịn không được nức nở ra tiếng, từng giọt từng giọt nước mắt rơi xuống, ôm cô khóc đến thở hổn hển.

„An An... Vì sao ông trời lại đối xử chúng ta tàn nhẫn như vậy... cướp đi sinh mạng của ba mẹ, hiện tại lại muốn đoạt đi tính mạng chị và em... An An, em nhất định phải sống cho tốt...“

Trì An bị cô khóc có chút phiền, lại hiểu rõ vì sao cô ấy lại hành động như thế, đành phải trấn an: „không phải hiện tại em rất tốt sao? Chị nhìn xem, chị bây giờ cũng đangkhỏe lên, sau này chúng ta đều sẽ tốt thôi.“

Trì Mộng nghĩ đến tinh thần mình mấy ngày nay không tồi, bác sĩ cũng nói cô đangkhỏe lên, thì nín khóc mà cười, nói: „Đúng thế, An An, sau này chúng ta đều sẽ sống tốt.“

Sau khi ngồi cùng Trì Mộng một lát, Trì An đứng dậy rời đi.

Khi Trì An trở lại phòng bên cạnh thì thấy Tư Ngang đã trở lại, cô vui sướng chạy đến, hỏi: „Bên Kỷ Tu nói thế nào?“

Tư Ngang ngước cằm lên nhìn cô, phát hiện trên khuôn mặt xinh đẹp của cô là một nụ cười vô cùng ngọt ngào, không chút u ám nào, nơi đáy mắt còn ẩn ẩn vài phần giảo hoạt vì đã hố được khu 4.

„Kỷ Tu đã hạ lệnh lưu đày với Đoan Mộc Linh, sau khi hắn khỏe lại, lập tức đưa hắn ra biên cảnh, cả đời không được về thành.“

Sau khi Trì An nghe xong, thì hiểu rõ, đây là Kỷ Tu hạ ngoan tâm vứt bỏ Đoan Mộc Linh.

Lệnh lưu đày này đối với nhân loại mà nói là vô cùng tàn khốc, cả đời không được về thành, không chỉ là không thể vào thành khu 4, mà những khu thành thị ở những khu khác cũng không được đi vào. Có thể nói, lệnh lưu đày không chỉ chặt đứt tiền đồ củahắn, đồng thời cũng chặt đứt việc quân khu cung cấp nhu yếu phẩm và thức ăn chohắn, đối với nhân loại, ngoại trừ tù chung thân và tử hình, thì đây là hình phạt nghiêm khắc nhất.

Còn về phần những thứ bồi thường khác, Trì An nghe xong cũng không để trong lòng.

nói xong chuyện này, Tư Ngang liền khiêng cô lên đi về phòng.

Trì An có dự cảm không tốt lắm, ôm vai hắn hỏi: „Quan chỉ huy, ngài muốn làm gì?“

„Làm em.“

„... Hôm nay cái gì em cũng không làm.“ Thậm chí cô còn không có lột quần áo Đoan Mộc Linh ra, cắt bỏ JJ của hắn, chỉ là vì không cho người đàn ông này lấy cớ lăn lộncô.

„không làm gì?“ Tư Ngang ném cô lên giường, sau đó áp lên, nhắc nhở cô, „hắn ta mang em về nhà hắn, nghe nói khi hắn bị người phát hiện là đang nằm trong bồn tắm,trên người khắp nơi là máu, quần áo...“

„Em nhắm mắt lại khi cởi quần áo hắn.“ Trì An nói một cách cường điệu.

hắn ừ một tiếng, duỗi tay cởi quần áo cô ra, sau khi đem cô lột sạch, lại cởi đồ của mình, sau đó đem chân cô vòng quanh eo mình...

Ánh trăng treo trên cao, cả người Trì An đều là mồ hôi, „không được, không được!“

Vì phòng ngừa hắn tác quái, cô gối đầu lên cánh tay hắn, bộ ngực mềm mại đè lên ngực hắn, đôi tay gắt gao ôm lấy eo hắn, giọng khàn khàn mềm như bông: „anh còn chưa hỏi hôm nyay em đi đâu ah.“

Tư Ngang nằm ngửa bên cạnh, thoải mái để cô ôm lấy, nói theo cô: „Vậy em đi đâu?“

Trì An lập tức nói với hắn nơi cô đã đi, đồng thời cũng nói đến tình huống của Triệu Lý, cuối cùng nhỏ giọng nói: „Năm đó, em và chị gái đi theo ba mẹ đi biên cảnh đào vàng, bọn em có đi ngang qua khe sâu kia, phát hiện ở nơi đó có một loại tinh thạch lạkhông biết tên, đáng tiếc tinh thạch kia quá cứng rắn, không có biện pháp cắt đem ra, đành thôi... Những người đi cùng năm đó, trừ bỏ qua đời ngoài ý qua đời như ba mẹ em, có vài người giống chị em, và Triệu Lý, bọn họ đột nhiên sinh bệnh, các cơ quan cơ thể dần suy kiệt...“

Tư Ngang yên tĩnh nằm nghe.

Loại yên tĩnh này làm Trì An có chút khó chịu, cô nằm trên ngực hắn, ngẩng đầu nhìnhắn, ra vẻ thoải mái nói: „Nhưng em không giống bọn họ! anh nhìn xem, hiện tại em vô cùng khỏe mạnh, chuyện gì cũng không có, em sẽ nổ lực nghiên cứu thuốc cứu bọn họ. Cho nên, ngày mai anh nói với Kỷ Tu, cho phép em đem mấy người bị bệnh về nghiên cứu.“

„Uhm, đã biết.“

hắn ôm eo cô, kéo cô vào trong ngực, hôn trán cô, ôn nhu nói: „Tốt, đã khuya rồi, em ngủ đi.“

Trì An ừ một tiếng, sau đó nhìn hắn, rầm rì nói: „anh phải tin tưởng em.“

hắn không nói gì, thấy cô còn có tinh thần, lập tức xoay người đem cô đè dưới thân...

***** 

Qua hai ngày, Trì An nghe nói Đoan Mộc Linh đã bị đưa ra khỏi thành.

Đoan Mộc Thư tự mình đưa hắn đi, khi trở về, thần sắc vô cùng mệt mỏi.

Khi hắn nhìn thấy Trì An, thần sắc có chút phức tạp, nhưng vẫn lễ phép hỏi: „Trì tiểu thư không sao đi?“

Hai mắt Trì An xoay chuyển, cố ý nói: „Có a, nhưng hôm nay đã khỏe lại nhiều.“

Đoan Mộc Thư xem cô như một cô gái nhỏ bướng bỉnh, hắn vẫn phi thường hiền lành như cũ, không để ý thái độ của cô, nói: „Trì tiểu thư, vết thương trên người A Linh...“

Trì An lập tức lạnh mặt, nói: „Là hắn đáng bị như thế.“

Đoan Mộc Thư thấy cô không lưu tình chút nào mà xoay người rời đi, chỉ có thể thở dàimột tiếng.

Chờ thân thể Trì Mộng khôi phục không sai biệt lắm, việc thỏa thuận hợp tác giữa hai khu cũng đã xong, ký xuống hợp đồng, Tư Ngang đưa ra ý cáo từ.

Lúc rời đi, Trì An thuận tiện đem mấy người đã nhiễm phóng xạ làm cho cơ thể suy kiệt thành lễ bồi thường để cô mang đi, tuy rằng người khu 4 cũng muốn lưu người lại để nghiên cứu bệnh, nhưng sau khi những người đó uống thuốc của Trì An, phát hiệnđi theo Trì An không chừng có thể sẽ được chữa khỏi, nên không chút do dự chọn đitheo Trì An, người khu 4 lại không thể trực tiếp cùng Trì An đoạt người, đành phải thôi.

trên đường về, bọn họ thuận tiện ghé qua khe sâu năm đó.

Khe sâu này thuộc biên cảnh khu 4, Kỷ Tu cho bọn họ quyền đi vào, xem như là bồi thường Trì An, cho nên sau khi Trì An muốn đi khu vực giáp biên cảnh khu 4 cũngkhông sợ quân tuần tra xem thành kẻ vượt rào xâm lấn, bị trục xuất trở về, cũng tiện cho cô sau này đi biên cảnh thu thập thảo dược và nghiên cứu.

Xe H-bahn đi đến trước khe sâu thì dừng lại, một đám người tự xuống xe.

Triệu Lý ho khan nhìn nhìn, nói: „Chính là chỗ này, đi vào khoảng 1000 mét, sẽ có mộtcái động bị dây đằng che lấp. Nhưng tôi khuyến cáo các người, dưới tình huống chưa chuẩn bị tốt, tốt nhất không cần đi vào.“

Tư Ngang nhìn nhìn, cây cối nơi khe sâu này vô cùng xanh um tươi tốt, nhiều cỏ dại sinh trưởng, không thấy có gì kỳ lạ.

Tư Ngang dĩ nhiên không lấy mạng mình và binh lính ra giỡn, cho nên không đi vào.

Bọn họ dừng lại khe sâu một lát, Trì An dẫn người đi thu thập một ít thực vật ở khe sâu, ở đó đặt một máy định vị, sau đó mới ngồi xe H-banh rời đi.

Hai ngày sau, bọn họ trở lại khu 5.

Sau khi trở lại khu 5, Trì An liền vùi đầu vào nghiên cứu, những người được cô mang về, cũng được an bài ở gần viện, tiện cho việc nghiên cứu.

Vì thế, Trì An lấy thuốc mình luyện ra để những người trong viện cùng gia nhập nghiên cứu.

cô nghĩ, vạn nhất qua mấy năm nữa, thân thể cô cũng giống Trì Mộng, chịu ảnh hưởng của phóng xạ, cơ thể suy kiệt, có lẽ những người này đã nghiên cứu ra thuốc chữa được bệnh này.

một người nghĩ ngắn, hai người nghĩ dài, hiện tại nhiều người như vậy, tiếp thu ý kiến quần chúng, nói không chừng có thể thu được kết quả bất ngờ.

Trì An cơ hồ đem viện nghiên cứu trở thành nhà, Tư Ngang thấy trong mắt, cũngkhông ngăn cản, chỉ là cách mấy ngày, sẽ tự mình đến xách cô về nhà, chiếm lấy cômột tối, lăn lộn đến nghiêng trời lệch đất.

Lục Hành và Nguyên Tịch không rõ vì sao cô lại ham thích nghiên cứu bào chế dược như vậy, Tư Ngang cũng dung túng cô.

Lục Hành cho rằng cô chưa từ bỏ ý tưởng năm đó, ngẫm lại như thế nên cũng khônghỏi gì.

Đảo mắt lại đến lễ Giáng Sinh mười năm một lần.

Đây là ngày hội lớn cho cả nhân loại, đồng thời cũng tượng trưng cho nhân loại sau khi qua đời lại tái sinh lần nữa. Vào ngày này, con người cùng nhau ra đời, cùng tụ họp chúc mừng những con người mới ra đời.

Trì An nghe nói lễ này, cảm thấy rất hứng thú, cuối cùng bỏ việc trong tay, quyết địnhđi theo bọn họ xem lễ hội.