Liêu Thần

Chương 121: Nam thừa nữ hiếm 27




đã vô số lần Trì An mường tượng ra cách mà loài người được sinh ra ở đây, nhưng không thể ngờ cảnh tượng ‘giáng sinh’ hóa ra lại đặc biệt đến như vậy.

Nhìn thấy khối cầu mang hình dạng giống một tổ ong khổng lồ đang trôi lơ lửng trên bầu trời xa tít đằng kia, Trì An bỗng nhiên có chút ngây dại.

Nhân loại ở thế giới này không được sinh ra bởi tạo hóa thông thường như âm dương kết hợp, mà được chào đời từ trong đất mẹ, sau đó mới được loài người trước đó thu về bồi dưỡng cho đến khi trưởng thành, dần tạo thành cộng đồng văn minh phát triển của toàn nhân loại.

Nhưng Vũ tộc và người La Mỗ Sâm lại có phương thức sinh sản trái ngược với loài người, đều được sinh ra bởi kết hợp âm dương tự nhiên của tạo hóa, đều được chào đời từ cơ thể người mẹ.

Cho nên người của cả hai chủng tộc này đều cho rằng, loài người sinh ra theo cách này chính là một chuyện vô cùng bất bình thường, đi ngược với tạo hóa của thiên nhiên trời đất. Nếu như không có hiện tượng ‘giáng sinh’ như thế này, chẳng phải nhân loại sẽ bị diệt vong hết còn gì?

Tam quan của nhân loại cũng có suy nghĩ như vậy, cảm thấy cách sinh sản của Vũ tộc và người La Mỗ Sâm quá mức ghê sợ, họ không dám nghĩ tới cảnh tượng lại có một đứa bé tồn tại trong bụng một người phụ nữ, chỉ cần nghĩ tới cũng thấy đáng sợ rồi.

Tóm lại, mỗi một chủng tộc đều có cách nhìn riêng của họ.

Chiếc H-Bahn dừng lại cách xa địa phương ‘giáng sinh’ khoảng chừng vài dặm.

Chung quanh vùng ‘giáng sinh’ được bao bọc bởi một mảnh hoang vu trống rỗng, luôn có bão cát nóng hừng hực lùa tới từ phương xa, khí trời quanh năm luôn mang tới hơi thở khô hạn.

Trì An bước xuống H-Bahn, ngẩng đầu nhìn lên thứ trông giống hệt tổ ong đang lơ lửng trên bầu trời phía xa, dù là đứng nhìn từ nơi này cũng vẫn thấy choáng ngợp bởi kích thước to lớn đồ sộ của nó, tựa như một tòa thành hùng vĩ sừng sững tọa lạc phía trên cao, khiến sinh vật dưới mặt đất chỉ có thể ngắm nhìn, chẳng thể với tới.

Hình dạng của thứ này có gam màu lạnh như băng, nếu nhìn từ xa sẽ ngỡ như một loài cự thạch sống nơi đồng hiu mông mạnh mà lịch sử đã từng ghi chép lại, trải qua nhiều mưa sa bão táp bị phơi mình, cuối cùng mới mài ra được thứ màu sắc như thế.

“Hey, Trì An, đã lâu không gặp.”

Giọng nói của một người đàn ông chợt vang lên, Trì An quay đầu liền thấy quan chỉ huy Cưu Dẫn của khu mười từ trên H-bahn bước xuống, nhanh nhẹn tiến tới chào hỏi Trì An. Dưới bầu trời vàng nhạt, nốt ruồi lệ bên dưới khóe mắt hắn càng thêm đỏ tươi chói mắt.

Trì An nhàn nhạt đáp một tiếng, “Cưu trưởng quan, đã lâu không gặp.”

Cưu Dẫn nâng cao vành nón lính, tiến đến trước mặt cô cười nói: “không ngờ lần tiết Giáng Sinh lần này cô em cũng tới luôn rồi. Tư Ngang thật đúng là người không ngại phiền phức nha.”

Trì An không thích ngữ khí này của đối phương, lập tức nâng mắt nhìn hắn: “Cưu trưởng quan nói vậy là có ý gì? Ghét bỏ tôi yếu ớt chăng?”

Muốn dỗ ngọt nữ nhân tất không thể dùng đạo lý ăn ngay nói thật, Cưu Dẫn hiểu điểm này rất rõ, vì thế liền cười đáp: “Sao có thể, tôi chỉ lo lắng quý cô đây không cẩn thận làm mình bị thương mà thôi. cô em có biết lý do vì sao cứ cách mười năm vào tiết Giáng Sinh, chúng ta lại phải trở lại miền đất Giáng Sinh hay không?”

“Bởi vì e ngại người La Mỗ Sâm sẽ tấn công vùng Giáng Sinh?” Trì An nói đến chuyện mà ai cũng ai cũng đều biết.

“không sai.” Cưu Dẫn gật đầu tán thành lời của cô, lại nói tiếp, “Tuy nhiên, trong chuyện này còn có một nguyên nhân khác. Bởi khi hiện tượng giáng sinh từ trên bầu trời rơi xuống chỉ xuất hiện cách mười năm một lần, không hề bài xích sinh vật khác bước vào, vì vậy mà không chỉ riêng nhân loại có thể dễ dàng tiến vào miền đất Giáng Sinh, ngay cả chủng tộc khác cũng có quyền lợi này. cô em có biết điều này đại biểu cho chuyện gì hay không?”

Đại biểu rằng miền đất Giáng Sinh của loài người đang rơi vào hoàn cảnh nguy ngập, nếu loài người không bảo vệ nó, những chủng tộc khác có thể dễ dàng xông vào miền đất Giáng Sinh, hủy hoại nơi mà loài người được sinh ra đời.

Và sau đó, nhân loại sẽ phải đối mặt với nguy cơ diệt tộc.

Đây cũng chính là lý do cách mười năm mỗi khi đến thời điểm tiết Giáng Sinh, nhân loại lại coi trọng đến như thế, hầu như toàn bộ binh lính tinh nhuệ nhất của các khu đều được tập hợp lại đây để bảo vệ vùng đất Giáng Sinh.

Đúng là thế giới rộng lớn, không gì là không thể xảy ra. Những hiện tượng xuất hiện tại nơi này, quả là làm Trì An phải mở rộng tầm mắt.

“Đến lúc đó sẽ càng có thêm nhiều côn trùng giống người La Mỗ Sâm xuất binh tiến công nơi này, vùng đất Giáng Sinh rồi sẽ trở thành chiến trường, điều này đối với phụ nữ mà nói là chuyện vô cùng nguy hiểm. Chính vì vậy mà tôi cho rằng, Tư Ngang thật không nên để em đến đây mới phải.” Cưu Dẫn đưa lời kết luận.

Đáng tiếc Trì An không nhận tâm ý của hắn, chỉ à một tiếng, đáp: “Cám ơn Cưu trưởng quan đã quan tâm.”

Cưu Dẫn cười cười nhìn Trì An vẫn không chút động lòng, ngược lại cũng không để ý, tiếp tục nói: “Bây giờ vẫn còn cách tiết Giáng Sinh một thời gian nữa, mà ở nơi hoang dã này lại có vô vàn kì trân dị thảo, đa thú đa dạng, thật không biết tôi có vinh hạnh được trở thành sứ giả bảo hộ cho em hay chăng?”

Trì An đang muốn cự tuyệt, một âm thanh quen thuộc đã liền vang lên: “Cám ơn, em ấy không cần anh phải quan tâm!”

Hai người quay đầu lại, liền thấy Tư Ngang đang vừa bước xuống xe chuyên dụng của quân đội, nghiễm nhiên bước tới khoác tay lên vai Trì An, đáy mắt gợn sóng liếc sang Cưu Dẫn.

Cưu Dẫn bĩu môi, không chút thú vị nói: “Tư Ngang, khẩn trương giữ chặt cô ấy như vậy cũng vô dụng, anh không có quyền hạn ngăn người đàn ông khác theo đuổi cô ấy!” một khi bạn đời của Trì An còn chưa đủ bốn người thì chỉ cần là có đàn ông đem lòng yêu thích Trì An, họ vẫn được phép tiến hành theo đuổi cô ấy.

Và Tư Ngang không có quyền ngăn cản!

Nhưng hắn vẫn không chút vọng động, nói: “Chúng tôi có việc phải đi trước, anh cứ việc tự nhiên!” Vừa nói, liền mang theo Trì An leo lên chiếc xe jeep.

Lục Hành ngồi ở ghế tài xế, ngoái sang trêu chọc cô: “Mỹ nữ, diễm phúc ghê nha. không chút động lòng thật sao?”

Trì An đem kiếm trong tay huơ tới huơ lui, “anh cứ nói đi?”

Lục Hành liền ngậm miệng, tiếp tục ngoan ngoãn lái xe.

Xe chậm rãi chạy trong vùng đồng bằng hoang vắng.

`

“Chúng ta đang đi đâu?” Trì An hỏi Tư Ngang.

Tư Ngang nghiêm chỉnh lắp ráp một khẩu súng, nói với cô: “đi săn bắt người La Mỗ Sâm, không phải em luôn muốn nghiên cứu bọn chúng sao?”

Trì An nghe vậy lập tức vui vẻ tột cùng, nào còn nói thêm mấy lời vô nghĩa làm gì nữa.

Tuy tiết Giáng Sinh vẫn còn cách một thời gian ngắn nhưng mọi người ai cũng đều đã tiến đến đây trước ngày hạn định. Ngoại trừ việc quân đội bố trí phòng tuyến bảo vệ ở bên ngoài, họ đều kỹ lưỡng thăm dò động tĩnh của bọn người La Mỗ Sâm ở chung quanh.

Sau khi lắp xong hai khẩu súng, Tư Ngang đem cả hai khẩu súng thuộc loại phổ biến dành cho phụ nữ nhất bỏ vào bao súng cho Trì An, nhằm giúp côcó thể nhanh chóng sử dụng.

Sau khi xe băng xuyên đồng hiu mông quạnh qua hai canh giờ, rốt cuộc lúc này mới thấy được lác đác vài ba tên La Mỗ Sâm giống như chuột, chưa đến một tay đã giải quyết được bọn chúng.

Trì An nhảy xuống xe, tiến đến chỗ các thi thể, đem mặt trước của người La Mỗ Sâm lật lên xem.

Vừa thấy mặt hình người của La Mỗ Sâm thì Trì An nhịn không được phải ngoảnh mặt sang một bên, vẫn là không thể nhìn trực diện ngoại hình của chủng tộc này được, quả là khó coi thật! Cả một thân đều xanh biếc, ngũ quan cũng tương tự như vậy. Trong mắt nhân loại, chiều dài của bọn chúng đều giống hệt như nhau, tuy là đã mặc quần áo giống như con người, nhưng vẫn không thể giống con người thật sự được.

Trong mắt nhân loại, ngoại hình của đám người này thật không khác gì như bị dị dạng.

Cũng không riêng gì nhân loại, mà trong mắt Vũ tộc cũng như vậy, đều không muốn phải trực diện với người La Mỗ Sâm.

Vũ tộc ngoại trừ có vẻ ngoài nhiều thêm một đôi cánh, thì xét về tổng thể cũng có ngoại hình tương tự nhân loại. Đây cũng là một phần lý do khi Vũ tộc thà rằng lựa chọn hợp tác với nhân loại, cũng không chấp nhận muốn hợp tác với đám người La Mỗ Sâm.

Đáng tiếc Vũ tộc thiên tính lạnh lùng, bọn chúng đều có xu hướng tách khỏi bầy đàn, hòa mình cùng với thiên nhiên, cực hiếm có trường hợp người Vũ tộc nào mang được trí khôn của nhân loại. Mặc kệ nhân loại và người La Mỗ Sâm có đối địch nhau đến cỡ nào, chỉ cần không liên quan đến bọn chúng, chúng đều tuyệt đối không nhúng tay vào xung khắc giữa hai bộ tộc.

Lúc Trì An dùng dao phẫu thuật giải phẫu xác người La Mỗ Sâm thì Lục Hành liền lộ ra vẻ mặt chán ghét, ánh mắt nhìn Trì An thật chẳng khác nào như đang nhìn phải một tên biến thái. Hiển nhiên trong mắt vị Lục sĩ quan này đây, cơ thể của người La Mỗ Sâm không chỗ nào đáng hay ho để giải phẫu.

Tư Ngang bèn liếc hắn một cái.

Lục Hành lập tức thu hồi thần sắc trên mặt, nhưng bước chân lại không nhịn được nhích sang bên cạnh.

Trì An không chút để ý đến động thái của hai người đàn ông, chuyên tâm giải phẫu dạ dày của người La Mỗ Sâm, lúc lôi ra ngoài một ngón tay của đứa bé sơ sinh của chủng tộc con người thì không khỏi nhíu mày.

Lục Hành cũng nhìn thấy, không khỏi nói: “thật không hiểu vì sao đám La Mỗ Sâm này lại thích ăn thịt nhân loại? Đáng tiếc trong thực đơn món ăn của nhân loại chúng ta không có bọn chúng, cũng không biết thịt của bọn này ra làm sao nhỉ?”

“anh có muốn nếm thử hay không?” Trì An hỏi hắn.

Lục Hành liền tái xanh mặt, không tự chủ lại liếc sang thi thể người La Mỗ Sâm, nôn một tiếng, “Được rồi, thật sự là bọn tộc này xấu quá, Lục Hành tôi không muốn ăn đâu!”

Cho nên, vật sống xấu như vậy, nhân loại sao có thể nuốt vào miệng cho được?

Sau khi Trì An hoàn tất việc giải phẫu vài cái xác người La Mỗ Sâm, Tư Ngang liền đem nước đến cho cô rửa sạch tay, sau đó mọi người đều rời đi, bỏ mặc những cái xác bị phanh thây ở lại dọc đường. Chỉ một lúc nữa thôi, những cái xác này rồi sẽ trở thành thức ăn của những dị thú sinh tồn nơi hoang dã, sau đó hiện trường tự động sẽ không còn dấu vết nào nữa.

Liên tục nhiều ngày gặp được người La Mỗ Sâm nhưng đều bị đám Tư Ngang bọn họ xử lý sạch sẽ. Hiển nhiên những người La Mõ Sâm này là những kẻ tiên phong bị điều đến để dò xét tình hình thực tế.

Ngao du nửa ngày bên ngoài, mọi người rốt cuộc dừng chân nghỉ ngơi, chuẩn bị ăn trưa dã ngoại.

Trì An mang theo kiếm của mình, dạo quanh múa may đâm chọc vài cái, lúc quay trở lại thì trên tay đã ôm theo mấy quả trứng Kiến Cát rồi.

Lục Hành khoa trương woa một tiếng, chỉa ngón cái lên trước mặt Trì An: “cô lợi hại thật đấy! Tôi có thể xin hỏi một chút là rốt cuộc cô làm thế nào phát hiện được động Kiến Cát hay không? rõ ràng tụi nó lẩn trốn kỹ đến vậy cơ mà.”

Trì An cười hì hì: “Đây là kỹ năng bí truyền, không thể tùy tiện tiết lộ với người ngoài đâu.” Kế đó lại quay sang Tư Ngang: “Sắp tới sẽ phải vất vả hơn nữa, anh cần phải bồi bổ cơ thể đó.”

Đám đàn ông đứng chung quanh nghe vậy, ngoại trừ các loại hâm mộ ghen tị còn xen lẫn vài phần quỷ dị.

Tư Ngang không chút để ý đến ánh mắt bọn họ, bình tĩnh tiếp nhận hảo ý của cô.

Rốt cuộc đến buổi tối trở về doanh trại thì lại phải để vị quan chỉ huy bù đắp số tinh lực quá mức dư thừa lên người mình, làm cho người nào đó cảm nhận được cái gì gọi là tự làm tự chịu. Hễ là đồ tốt, cô cứ luôn không tự chủ được mà nhét tới cho hắn.

“cô đúng là hết cứu!” Lục Hành chỉ tiếc hận rèn sắt không thành thép, “Sao lại có người phụ nữ như cô chứ? cô không thấy so với quan chỉ huy, chúng tôi càng cần phải bồi bổ hơn sao?”

Trì An quan sát hắn từ trên xuống dưới một lượt, hừ nói: “thì sao? anh cũng đâu phải người đàn ông của tôi.”

Lục Hành: “…”

Được lắm, lý do này thật đúng là khiến người khác không thể nói được gì mà.

Tiết Giáng Sinh ngày càng gần kề, người La Mỗ Sâm càng kéo đến ngày một nhiều hơn, số lượng xác La Mỗ Sâm mà Trì An giải phẫu … cũng ngày càng thêm chồng chất.

Sau vài ngày giải phẫu, Trì An cũng không cùng đám Tư Ngang vi vu bên ngoài nữa mà làm ổ tại gian phòng nhỏ trong chiếc H-Bahn, bắt đầu chuyên tâm điều chế thuốc.

cô phải điều chế một loại thuốc đặc biệt dành riêng cho người La Mỗ Sâm, có thể khiến La Mỗ Sâm khi hít vào chất thuốc này thì cả người sẽ vô lực, được xem là loại thuốc làm suy nhược cơ thể.

Vốn dĩ ban đầu, mục đích Trì An điều chế thuốc là vì muốn giải quyết được tình trạng nam thừa nữ thiếu ở thế giới này, nhưng về sau khi biết con người ở đây không được chào đời theo phương thức tự nhiên mà được sinh ra từ nơi đất mẹ thì cách nghĩ của cô cũng theo đó mà thay đổi. Dựa theo trình độ tu luyện hiện tại, Trì An rốt cuộc cũng chạm tới được quy luật của thiên đạo, biết được trời cao tất có an bài, thiên đạo sẽ không dễ dàng để một người ngoài như cô dễ dàng phá vỡ quỹ đạo vận hành của nó. Cứ như vậy, cô đành phải gác lại chuyện này sang một bên.

Còn việc nghiên cứu, chỉ đơn giản là vì hứng thú mà thôi.

Về sự hấp dẫn gen tin tức giữa nam và nữ, bởi vì có Tư Ngang phối hợp mà giờ cô cũng đã tra ra được một vài manh mối. Nhưng tiếc là cô không thể không bỏ dở nghiên cứu này, hơn nữa còn phải đem số tư liệu đã nghiên cứu niêm phong toàn bộ.

Thời gian về sau nhàn rỗi, cô vì buồn chán mới đem người La Mỗ Sâm ra nghiên cứu. Nhưng cũng vừa hay, đúng lúc hiện tại gặp được sự kiện này.

Bầu không khí chung quanh doanh trại càng lúc càng trở nên căng thẳng, binh lính tuần tra khắp nơi cũng ngày càng nhiều.

Sau khi tổng thống đến đây, ngày nào Tư Ngang cũng mở hội nghị quân sự, cùng các khu khác thương thảo bố cục quân sự về kế hoạch tác chiến sắp tới, một chút cũng không rảnh rỗi.

Đến chừng Tư Ngang từ phòng hội nghị trở về doanh trại, liền đi một mạch đến lều dựng tạm thời tìm Trì An.

Khi Trì An điều phối thuốc xong thì vừa quay đầu đã thấy được hắn, cao hứng hô lên: “Tư Ngang, thuốc suy nhược em đã nghiên cứu xong rồi.”

Tư Ngang nhìn một dãy thuốc đặc chế đã được giữ tươi trong rương, trên mặt lộ ra tươi cười khen Trì An: “An An giỏi quá.” Vừa nói, hắn đưa tay nâng mặt Trì An lên, thương yêu hôn một cái lên trán cô.

Trì An bị hắn làm cho ngượng ngùng, cô hiểu rõ bản thân có thể tiến đến được trình độ này không phải vì cô là thiên tài, tất cả đều nhờ trải qua nhiều thế giới tích lũy mà có được. Ở những thế giới này, cô dần dà cũng học được chút ít bản lĩnh, dần dà những điều này cũng đã biến thành tài sản của Trì An. Dường như mỗi khi chuyển kiếp sang một thế giới mới, Trì An cũng được thời gian mài giũa, thoát tơ lột kén, từng bước tôi luyện trở thành mộtngười mạnh mẽ.

Cho nên, thực chất không có gì đáng để cô phải kiêu ngạo.

Có Trì An chế tạo ra thứ thuốc mới, Tư Ngang liền phái người đưa những thứ này đến chỗ của tổng thống,đồng thời cũng đưa ra lời ẩn ý, chỉ nói với nhãn giới của tổng thống, ngài hẳn sẽ biết phải làm thế nào với chúng.

Trước kia, không phải là chưa từng có người nghĩ đến chuyện phải dùng đến thủ đoạn gì đó, chỉ là công chức loài người luôn chuyên tâm nghiên cứu, đa số đều không thích giao tiếp với người La Mỗ Sâm, càng không ai giống Trì An đem xác bọn người La Mỗ Sâm này ra giải phẫu nghiên cứu. Trong mắt bọn họ, hành vi của Trì An thật sự làm họ cảm thấy vô cùng biến thái.

Sau khi giao lại chuyện này cho tổng thống, Tư Ngang liền đi tới túp lều Trì An đã làm ổ nghiên cứu suốt mấy ngày, bình tĩnh lôi cô trở về phòng. Sau khi tắm rửa cho cô thật thơm tho sạch sẽ, rốt cuộc trực tiếp chén luôn.

Tuy trên cổ Trì An vẫn còn mang chiếc vòng cưỡng chế khí, nhưng vẫn không chút ảnh hưởng đến sự nhiệt tình của hắn dành cho cô gái của mình.

Gen tin tức này chẳng qua cũng chỉ là chất xúc tác cho tình thú giữa nam và nữ, hoàn toàn không liên quan gì đến tình yêu mà hắn dành cho Trì An. Xưa nay tận sâu trong lòng Tư Ngang, hắn luôn luôn nhận định người phụ nữ này là của một mình hắn.

Thời khắc Giáng Sinh rốt cuộc đã đến. Ngay từ khi nắng sớm mai vừa ló dạng, Trì An đã theo người đàn ông của mình thức dậy, dõi mắt nhìn lên dị tượng đang xuất hiện trên bầu trời đằng xa, nhìn nó lúc này giống như một vòng tròn màu trắng trôi giữa không trung, chẳng bao lâu sau đã chậm rãi hạ xuống đất. Thời điểm thứ này chạm đến mặt đất, toàn bộ vùng đất chung quanh đều bị chấn động không ngừng.

Khi thứ này hoàn toàn nằm trên mặt đất thì mọi người lại càng thấy vật này đồ sộ gấp nhiều lần khi ở trên cao. Nhân loại khi đứng trước mặt thứ này, thật không tự chủ được phải ngước đầu lên mà nhìn.

Vật màu xám trắng có hình dạng tổ ong này như được tồn tại trong mặt đất, phía bên trong nó xuất hiện tận mấy chục con đường thông ra nhiều hướng khác nhau.

Tổng thống dẫn một đoàn binh lính tinh nhuệ tiến vào vùng Giáng Sinh, bắt đầu siết chặt vòng vây phòng vệ.

Sau khi Giáng Sinh rơi xuống thì nơi hoang dã không mặt trời mọc như nơi đây bỗng dưng lại bừng sáng, thứ ánh sáng này rực rỡ tựa như ánh mặt trời phá tan tầng mây, chiếu sáng soi rọi cả một vùng đất chung quanh.

Trì An tiến vào vùng Giáng Sinh cùng đám người khu Năm, thủ vững ngay cửa của một trong số các đường vào, canh chừng và chờ đợi người La Mỗ Sâm bước tới.

Vị trí mà khu Năm bọn họ canh giữ nằm ở tầng lớp bên ngoài, không thuộc vị trí trong lòng vùng Giáng Sinh, chưa kể đứng từ đây sẽ không tài nào nắm được tình hình bên trong. Trì An rất muốn đi vào trong để chứng kiến rốt cuộc được cảnh tượng nhân loại ra đời là như thế nào, nhưng khi nghĩ đến tình hình hiện tại thì thật không tiện để đề xuất ra lời.

Nhưng nhìn thấy hình dạng của thứ này quá mức giống hệt tổ ong, Trì An vẫn không tự chủ được mà mường tượng ra cảnh chào đời ở bên trong, phải chăng cũng sẽ có một cá thể mẹ thuộc tộc người, sinh sôi ra những quả trứng, một khi những quả trứng được ấp nở ra, bên trong sẽ hình thành ra những đứa bé sơ sinh mang hình hài con người hay không?

Khi tâm trí Trì An đang bay bổng với trí tưởng tượng của mình, thì đột nhiên lúc này bên ngoài vang lên tiếng súng nổ.

Trì An đưa mắt nhìn qua, lập tức bị một rừng xanh lục bóng dầu trước mắt làm choáng váng đầu óc.

Chẳng rõ từ lúc nào mà từ phía xa, người La Mỗ Sâm đã xuất hiện chi chít một vùng, tựa như đại dương mênh mông xanh ngắt đang ào ạt đổ xô về hướng này, cảnh tượng khủng bố đến mức khiến người khác chỉ vừa mới quét mắt, lập tức liền bị một biển xanh ngập trời dọa cho hoảng hốt.

“Ôi trời, có phải đám La Mỗ Sâm này đã huy động hết toàn bộ người của bọn chúng luôn hay không vậy?”

“không hề có chuyện đó.” Lục Hành chĩa súng về hướng bọn người La Mỗ Sâm đang vây kín phía ngoài, ung dung đáp lời, “Toàn bộ đám La Mỗ Sâm đứng ở đây nhiều lắm cũng chưa đến 1% doanh số tộc đàn của chúng nữa kìa, còn chưa kể hằng năm tốc độ sinh trưởng của chúng lại tăng lên gấp bội, quả thật đã đạt đến con số không thể tưởng tượng được rồi. Nên biết một tên La Mỗ Sâm khi mới chào đời, thực chất chỉ cần mất hai năm là đãcó thể trưởng thành.”

Da đầu Trì An run lên, nếu là vậy thật thì khả năng sinh sản của tộc La Mỗ Sâm rốt cuộc đã cường đại đến mức độ nào rồi? Nhân loại và Vũ tộc hoàn toàn không thể nào sánh với chủng tộc La Mỗ Sâm.

Chẳng trách mà mỗi khi tiết Giáng Sinh đến, vì muốn hủy diệt vùng Giáng Sinh mà tộc La Mỗ Sâm luôn điều đi mấy triệu dân của chúng đến tấn công nơi này. Mức độ sinh trưởng của tộc chúng quá đỗi cường đại, chỉ bằng lượng tài nguyên mà loài người cung cấp thì sẽ không đủ giúp chúng sinh tồn, vì thế người La Mỗ Sâm mới xâm lăng vùng đất của nhân loại, chiếm đoạt lãnh thổ và tài nguyên của loài người để đổi lại sự sinh tồn cho tộc của bọn chúng.

Nếu vùng Giáng Sinh bị hủy diệt, loài người cũng bị diệt vong,như vậy cũng có nghĩa nơi ở của nhân loại rồi sẽ biến thành địa bàn của chúng, từ đó chúng sẽ có khả năng chế tạo được mối khủng hoảng về sinh trưởng của người La Mỗ Sâm, mối nguy của chúng rồi sẽ không còn nữa.

Nhưng khi bị La Mỗ Sâm tấn công, thực chất nguy hiểm mà loài người phải đối mặt không hề quá lớn. Dưới sự hạ lệnh của Tổng Thống, các binh lính đồng loạt đổ những chai thuốc suy nhược ra ngoài, lập tức bọn người La Mỗ Sâm tựa như những con thiêu thân lần lượt đổ xuống đất. Binh lính loài người hiên ngay tay cầm súng, cứ như vậy mà vô cùng thoải mái thu nhặt tánh mạng của quân địch.