Liêu Thần

Chương 147: Người cá biển xanh 27




Bầu trời đêm đen. Lúc này bóng trăng bên ngoài len lỏi vào cửa sổ, lan tỏa cùng ánh sáng phát ra từ những hạt minh châu đính trên trần nhà, vô tình biến cả khoang thuyền trở thành thiên đường tràn ngập ánh sáng.

Hạt minh châu bóng loáng rực rỡ rọi xuống chàng nhân ngư đang tựa bên hồ, khiến bộ dạng xinh đẹp của hắn càng thêm phần giống kiệt tác mà tạo hóa đã ban tặng, làm không một ai nỡ lòng phá tan khoảnh khắc xinh đẹp trước mắt.

Lúc Trì An tỉnh táo lại thì đã phát hiện chính mình lúc này đang nằm cạnh hồ nước, trên người khoác một chiếc chăn mỏng. Nhân ngư dựa người bên thành hồ, vừa vặn có thể nhìn ngắm cô từ trên xuống dưới.

Cũng không biết hắn đã nhìn cô như vậy được bao lâu rồi.

Đối diện với ánh mắt nồng nàn say đắm của hắn, Trì An có chút đỏ mặt, đặc biệt khi nhớ tới trước đó đã cùng hắn điên cuồng trong hồ nước này, cô lại càng thấy mình không còn mặt mũi nào để nhìn người khác nữa.

Cho dù là tài xế già thì cũng là tài xế già cổ không chịu được chủng loại khác biệt, muôn màu đa dạng, gần như mỗi một lần đều muốn chạm tới mấu chốt của Trì An mới thôi!

Và lần giao hợp với nhân thú này mới đích thị là điểm giới hạn cuối cùng của Trì An!

Thấy Trì An đã tỉnh lại, Siren lập tức đưa qua một khúc mía đầy nước cho cô. Loại thực vật có thể uống này rất giàu chất protein và dinh dưỡng, rất thích hợp để làm thuốc bổ. Nhân loại nếu duy trì uống thức uống này, tuổi thọ cũng sẽ kéo dài hơn rất nhiều.

Sau khi uống xong nước mía, Trì An mới cảm thấy cổ họng đỡ khô hơn trước.

cô ngồi dậy, chăn đơn trên người cũng theo cử động của cô mà rớt xuống. Cảm nhận được tầm mắt của nhân ngư, Trì An đến tận lúc này mới phát giác được trên người mình hoàn toàn không có mặc quần áo.

cô ung dung kéo chăn che hết cả cơ thể mình, nói với hắn: “Hóa ra đã muộn như vậy rồi, anh có muốn ăn gì đó không?”

“anh ăn rồi, có dành phần cho em đây.” Dứt lời, hắn chỉ tay vào chậu cá nhỏ ở bên cạnh hồ nước.

Hình thù của con cá trong chậu vô cùng xấu xí, thoạt nhìn tưởng đã chết nhưng thực ra vẫn còn tươi sống. Đây là loại cá sống dưới đáy biển, chỉ cần rời khỏi biển sâu thì sẽ chết rất nhanh chóng. Xưa nay nhân ngư luôn ưa chuộng thức ăn tươi sống, vì muốn cô cũng được ăn món còn tươi nên đã canh thời gian bắt nó lên bờ, bỏ vào trong một chậu nhỏ, chờ cô tỉnh dậy thì có thể ăn rồi.

Đáng lẽ Trì An còn đang giận vì hành động quá phận của hắn lúc sáng, nhưng khi bị hắn dùng cách này lấy lòng mình thì cô lòng cô lập tức mềm nhũn lại, không tức giận thêm được nữa.

rõ ràng không còn ký ức, nhưng người đàn ông này vẫn luôn biết làm thế nào để cô mềm lòng!

Sau khi ăn uống no nê, Trì An đứng dậy cử động gân cốt.

cô đi trên sàn bằng chân trần, trên người chỉ có duy nhất một bộ váy ngắn, lộ ra đôi chân trắng nõn như tuyết.

Nhân ngư dựa bên hồ, tầm mắt vẫn cứ nhìn cô chằm chặp không buông, đuôi cá bên dưới nhẹ nhàng vỗ trong nước. Nếu không phải Trì An đã tránh ra xa, hắn nhất định sẽ kéo cô xuống nước lần nữa, tiếp tục công việc giao phối lúc sáng rồi.

Nếu không phải cô chịu không nổi đến ngất đi, có lẽ hắn còn có thể làm thêm vài lần nữa. Thể chất của nhân loại và nhân ngư đúng là khác biệt mà!

“Em muốn ra ngoài nhìn một chút, anh đi cùng không?” Trì An mỉm cười hỏi.

Người đàn ông ừ một tiếng, nghiêng đầu liếc nhìn cô một lát rồi với tay nắm lấy sợi dây xích được treo thõng xuống ở bên cạnh. Theo tiếng động ròng rọc của cơ quan, hồ nước to lớn lập tức tách ra thành một con đường thông ra biển, tiếp đó nhân ngư nhảy ra khỏi mặt hồ, nhanh chóng men theo lối đi bơi thẳng ra biển lớn.

Con thuyền chiến Siren có mấy lối ra vào giống hệt thế này, tất cả đều là địa bàn của hắn, cũng chỉ riêng mình nhân ngư mới có thể tự do di chuyển chúng.

Trì An thấy sau khi hắn bơi khỏi chỗ này thì không mấy vui vẻ, dường như có chút không tình nguyện, có điều cô cũng không để trong lòng.

Cứ như vậy, Trì An lập tức thay một bộ y phục thuận tiện, treo thanh kiếm bên hông, cuối cùng mới bước ra khoang thuyền.

Thấy cô bước ra ngoài, mấy thuyền viên tuần tra không kìm được nhìn cô một cái. Cả một ngày hôm nay, bọn họ đều thấy cô nhốt mình trong khoang thuyền, chẳng biết là làm gì mà ngay cả cơm tối cũng không ra ăn.

“Thuyền trưởng, ngài có muốn ăn tối không?” một thuyền viên phụ trách bếp nút tiến lại hỏi.

“không cần đâu, tôi không đói!”

Trì An không để ý đến biểu cảm kỳ dị của thuyền viên mà đi thẳng tới đầu thuyền. Ngay lúc này từ dưới biển nhảy ra một chú cá heo có ký hiệu tia chớp màu bạc trên trán.

“Chào Ares!” Trì An vui vẻ chào nó.

Ares bơi đến gần thuyền, sau đó Trì An ngay lập tức nhận ra chàng nhân ngư của mình hiện đang trênlưng của Ares.

Bởi vì vừa ngoi lên mặt nước, mái tóc bạc ướt sũng của Siren dính bệt trên làn da trắng như cẩm thạch, những giọt nước đọng vương trên lồng ngực rắn chắc tạo nên hình ảnh đối lập mãnh liệt dưới ánh trăng. Hết thảy như dung hòa với bộ dạng gợi cảm khó tả sẵn có, vô tình làm người khác phải choáng ngợp vì hắn.

Siren dựa vào Ares, ngẩng đầu nhìn lên người thiếu nữ đứng ở đầu thuyền, ánh mắt chuyên chú dần dần hiện trên dung mạo tuấn mỹ của hắn, dường như lúc này cả thế giới đều sinh động nhảy múa bởi vì hắn.

Tim Trì An khẽ rung động, cơ thể cũng vô thức chấn động theo.

“An An, xuống đây chơi thôi!” hắn hé ra cánh môi xinh đẹp, vươn tay về phía cô.

Rốt cuộc Trì An cũng không muốn thua thiệt mà nhảy xuống, đích xác rơi vào trong lòng hắn.

hắn mỉm cười ôm chặt cô như đang ôm cả thế giới trong lòng, đưa cô vào trong biển cả.

Lúc này các thuyền viên trên thuyền bị nhân ngư hấp dẫn dưới ánh trăng mới hoàn hồn tỉnh táo lại, ngoài thở hắt ra vì kinh ngạc thì không dám liếc mắt nhìn thêm lần nào nữ. Họ chỉ sợ hải yêu này cũng câu hồn mê hoặc lòng người như dân gian đã lưu truyền, để rồi bất tri bất giác bị dụ dỗ kéo vào trong nước, cuối cùng chết tự lúc nào cũng không hay biết.

Xưa nay với những tin đồn kiểu này họ chỉ duy trì thái độ bán tín bán nghi, nhưng khi tận mắt chứng kiến một hải yêu bằng xương bằng thịt ở ngay trước mặt, họ thật sự không muốn tin cũng không được.

Bởi một lẽ, ngoại hình của hải yêu hóa ra lại mê hoặc nhân loại đến như vậy.

Siren dẫn Trì An xuống lòng biển, Ares cũng theo đuôi phía sau.

Hai người đùa nghịch trong nước chừng hai giờ, cuối cùng mới mò tới chỗ đá ngầm nghỉ mệt, ăn một ít thực phẩm để lấy lại sức.

Trì An ngồi một chỗ vắt khô nước trên tóc, thấy chàng nhân ngư đang nói gì đó với Ares, tiếp đó chú cá heo liền rơi xuống nước không thấy nữa.

Đợi hắn bước tới choàng tay ôm eo mình, Trì An mới nhẹ nhàng đưa chân đạp đạp đuôi cá dưới nước của hắn, cười trêu chọc: “anh sai Ares đi đâu vậy, làm chuyện mờ ám gì à?”

hắn không chút để ý hừ một tiếng, hai tay thuần thục dịch chuyển từ bắp đùi Trì An rồi vờn quanh cặp mông tròn lẳng, bàn tay men theo đường rãnh mò mẫm đến vùng sống lưng, chậm rãi nhích dần lên cao từng chút từng chút.

Ý tứ không cần nói cũng biết.

Trì An cảnh giác trừng hắn, “Hôm nay đã làm rồi, không được!”

“thật à?” hắn nhìn ngắm cô bằng đôi mắt tím nồng đậm tình ý.

Trì An: “… thật sự không được, chờ ba ngày nữa, à thôi, hai ngày vậy …”

“Hai ngày lâu lắm.”

“không lâu, rất nhanh thôi.” Ngữ điệu của Trì An vô cùng thành khẩn.

“Nhưng mà anh khó chịu … An An yên tâm, anh nhất định sẽ làm cho em thật sung sướng.”

Đến tận sau khi Trì An bị hắn kéo vào trong nước và trải qua một trận hoan ái kịch liệt, cô hứa sẽ khôngbao giờ tin người đàn ông này nữa.

Mẹ kiếp, có mấy tiếng thôi hắn còn không chờ được thì nói gì đến ngày mai, còn kéo cô xuống nước hành hạ đến suýt bị nước làm ngộp chết luôn. Cứ cho loài người ở thế giới này có khả năng nín thở lâu trong nước thì cũng không phải để dùng cho việc này chứ. cô thực sự xấu hổ muốn chết được!

Trì An nằm trên giường, xoay lưng về phía hồ nước.

“An An, em có mệt không? Có muốn lại đây tắm không?” Nhân ngư tựa bên hồ nước, âm thanh mềm mại tươi đẹp vang lên.

Trì An không thèm để ý, kéo chăn lên che mất lỗ tai, kẻo chính mình không có định lực mà thực sự chạy lại chỗ hắn.

Hormone của nam nhân ngư trong mùa giao phối mạnh mẽ đến chóng mặt, thực khiến người ta khôngthể kháng cự được mà.

Phát hiện cô giận thật, nhân ngư đành phải ngậm chặt miệng, lại hé mắt nhìn cô một lần nữa mới lên tiếng: “Ngủ ngon!”

Sau một lúc, Trì An mới mở hai mắt quay đầu nhìn về phía hồ nước. Mắt thấy chàng nhân ngư nọ đãtrầm xuống đáy nước nghỉ ngơi, cô mới đáp “ngủ ngon” rồi quay người nhắm mắt lại ngủ một giấc.

Thuyền Siren chậm rãi trôi trên biển.

Do bọn họ không cần phải chạy đua với thời gian mà chỉ tùy ý trôi theo dòng thượng lưu, vì thế thuyền Siren lấy tiêu chí thong thả đi đầu tốc độ.

Chung quanh không có hòn đảo nào có địa hình lớn, tuy nhiên đảo nhỏ thì lại xuất hiện rất nhiều. Mỗi lần ngang qua một đảo nhỏ nào đó, thuyền của Trì An đều nán lại để đổi chác vật dụng hằng ngày với các cư dân trên đảo, hoàn toàn biệt lập với phong cách làm việc của Gerry lão đại.

Đành rằng Gerry lão đại làm việc thiện, nhưng do là dân buôn nên dù sao cũng phải kiếm chác một ít. Trì An ngược lại không thiếu của cải, mục đích con thuyền này được kiến tạo cũng vì nhân ngư của côchứ chẳng phải vì tiền bạc, thế nên việc vận hành cứ để xuôi theo tự nhiên là tốt rồi.

Điểm dừng đầu tiên Trì An chính là Tiểu Châu đảo.

Thời điểm mới tiến tới thế giới này, giai đoạn Trì An sinh sống ở đây đã để lại cho cô rất nhiều tình cảm và quý trọng. một phần cũng nhờ có Tiểu Châu đảo nên mỗi khi đi ngang một hòn đảo bé nhỏ cằn cỗi, cô mới có suy nghĩ nên trao đổi những vật phẩm sinh hoạt của mình với các hải dân nghèo khó.

hiện tại Trì An có thuyền, vật chất và có thời gian, vì thế nhân tiện đi gặp hai ông cháu Bill luôn thôi.

Lúc thuyền Siren cập bến Tiểu Châu đảo, cả Tiểu Châu đảo buồn tẻ như hóa sinh động trong chớp mắt.

Trì An đứng trên boong tàu đưa mắt nhìn về phía xa, lúc trông thấy một người đang lượm nhặt vỏ sò ở bãi cát thì chợt bật cười thành tiếng, vẫy tay kêu lên: “Bliss!”

Bliss nhìn chằm chằm một lúc, khi phát hiện người đứng trên boong tàu là Trì An thì vui mừng nhảy dựng lên, vừa chạy nhào tới vừa kêu to: “anh Joy!”

Bất ngờ, Trì An từ trên thuyền nhảy phốc xuống, nhẹ nhàng đáp xuống bãi cát dưới chân.

Chứng kiến một màn thế này, đừng nói là mọi người trên thuyền đều trừng mắt nhìn sang, ngay cả các hải dân ở nơi đây nghe được tiếng huyên náo cũng phải giật mình vì bất ngờ.

Bliss cuối cùng cũng chạy tới.

Trì An cười ôm lấy cậu bé xoay tít một vòng tròn rồi đặt nó xuống đất, cuối cùng mới xoay người đối diện với các hải dân.

“Jo … Joy?” Bill ngạc nhiên nhìn Trì An, khi phát hiện hai điểm nhô lên ở ngực cô, hai mắt của ông trừng lớn đến suýt rớt ra ngoài.

trên người Trì An vẫn mặc phục trang của nam giới, nhưng vì lần này cô không dùng vải buộc nên khiến đường cong nữ tính của mình được dịp phơi bày hết ra ngoài, ai nhìn vào cũng nhận ra được đây là mộtthiếu nữ.

Trì An nắm tay cậu bé Bliss, hướng bọn họ chào hỏi: “Ông nội Bill, đã lâu không gặp! Dịp này trở lại, con có đem theo khá nhiều vật dụng hằng ngày tới đây, mọi người ai cũng có phần!”

Nhóm người hải dân đưa mắt nhìn nhau, nhất thời vẫn không cách nào tin cậu bé từng lưu lạc đến Tiểu Châu đảo nghèo túng ngày xưa và thiếu nữ như con nhà quyền quý trước mắt này là cùng một người.

Tuy nhiên nghe được câu cuối cùng của họ, mọi người nơi đây ai cũng lập tức vui vẻ!

Trì An kéo tay nhóc Bliss, theo chân ông Bill tiến vào trong thôn.

Bill không nhịn được hỏi: “Joy, con đây là …”

“Ông nội Bill, tên của con là Angel Durth, Joy Durth chẳng qua chỉ là một danh xưng để con tiện hoạt động trên thuyền bè mà thôi. hiện tại con đã có thuyền của riêng mình rồi, có là nam hay nữ cũng không còn quan trọng, nhưng sau này ông cứ gọi con là Joy cũng được.” Trì An cười nói.

Bill vui mừng nói: “Xem ra khi đó con đã bình an trở lại Kình đảo rồi! Người nhà của con khỏe chứ?”

“Vâng, rất khỏe! Mẹ của con rất lấy làm cảm kích vì lúc trước ông chịu thu nhận và giúp đỡ con.”

Tới khi bọn họ đã trở lại thôn, Trì An mới đưa một số đồ dùng cho ông Bill và các thôn dân xung quanh. Sau khi mọi người biết Trì An cung cấp đồ dùng cho họ bằng với giá gốc, hiển nhiên ai cũng vô cùng cao hứng.

“Tháng trước Kerry lão đại có đến đây một lần, hắn nói dường như gần đây Kình đảo đang xảy ra chuyện gì đó, khiến hải tặc chung quanh hoảng sợ tháo chạy hết, báo hại ông lo lắng một phen!”

Trì An ngồi trên ghế đá trước nhà ông cháu Bill, mở miệng an ủi ông lão: “không có gì đâu, hiện tại chuyện ở Kình đảo đã được giải quyết, từ nay về sau hải tặc sẽ không dám bước vào Kình đảo nữa. Ông yên tâm nhé!”

Dứt lời, cô mở ra gói đồ mình đem tới, bên trong đều là lễ vật cô mang đến cho ông Bill.

Bliss vô cùng khoái chí, không ngừng sờ hết món này đến món khác. Trong đây ngoại trừ những đồ chơi dành cho bé trai, còn có không ít quần áo đẹp đẽ nữa.

Cậu bé ngẩng đầu nhìn Trì An, thấp thỏm hỏi: “Chị Joy, toàn bộ ở đây đều cho em hết ư?”

“Đúng vậy, tất cả đều là của em hết.” Trì An sờ đầu cậu bé, sau đó lại tiếp tục hỏi Bliss thời gian qua cậu bé có chịu khó luyện kiếm hay không.

“Có, em rất chăm chỉ luyện tập ạ, ngày nào ông nội cũng canh chừng em chằm chặp ạ!” Bliss ngại ngùng đáp.

Trì An lại xoa đầu Bliss, thưởng cho cậu thêm vài Lam Nguyệt Quả.

Đợi khi Bliss bưng quà chạy đi tìm mấy người trong thôn chơi, Trì An mới đối mặt nói với Bill:” Ông nội Bill, thực ra lần này ngoại trừ đến thăm mọi người, con còn có một chuyện muốn nói. không biết hai ông cháu có đồng ý rời khỏi Tiểu Châu đảo cùng con không nhỉ?”

Bill giật mình nhìn Trì An, tận khi hiểu được lời cô nói là thật lòng, ông bèn không kìm được mừng rỡ cười rộ lên: “Cám ơn con, Joy!” Xưa kia tình cờ gặp một thiếu niên lưu lạc đến Tiểu Châu đảo, Bill chưa từng nghĩ rằng mình chỉ cho đối phương một nơi ở thế nhưng lại nhận được đền đáp từ cô gái đó.

Ông hơi ngập ngừng, cuối cùng nói: “Joy, ông thì già cả lắm rồi, cả đời có ở lại Tiểu Châu đảo cũng không sao cả. Chỉ có điều Bliss còn nhỏ, ông cũng không hy vọng thằng bé sẽ chịu nghèo ngổ như vậy cả đời. Nếu có thể thì con hãy đưa Bliss lên thuyền cùng con đi, sau này bình ổn mà lớn lên, con sắp xếp công việc cho nó là được!”

Trì An cười nói: “Ông nội Bill, ông vẫn còn trẻ lắm mà. Thuyền của con lớn vô cùng, lại đang thiếu rất nhiều người, dù có thêm hai ông cháu ông cũng không thành vấn đề.”

Cuối cùng dưới sự khuyên nhủ của Trì An, Bill rốt cuộc cũng đồng ý với lời cam kết của cô, cùng với cháu trai Bliss của mình trở thành thuyền viên chính thức của thuyền Siren.

Dù rằng đại dương ngoài kia muôn vàn nguy hiểm, cũng vẫn tốt hơn nhiều so với cả đời chết già ở hòn đảo nhỏ bé cằn cỗi, ông Bill lại càng luyến tiếc cháu trai duy nhất của mình chôn cả tương lai ở nơi đây. Chưa kể thuyền Siren lớn như vậy, người bình thường muốn lên thuyền còn không lên được, giờ đây họ có được cơ hội này dĩ nhiên là cao hứng vô cùng. Vì thế tận đáy lòng ông Bill thực sự rất biết ơn Trì An.

Thuyền Siren nán lại ở Tiểu Châu đảo một ngày. Sau khi trao đổi với hải dân đồ dùng và lương thực hằng ngày, mọi người cùng hai ông cháu Bill lại tiếp tục cuộc hành trình.

Chờ Trì An sắp xếp ổn thỏa cho hai ông cháu xong xuôi, lúc này mới quay trở lại khoang thuyền.

Nhưng mới vừa bước vào phòng thì đã bị tia nước hắt vào mặt, tiếp đó dưới chân chợt lành lạnh, còn chưa kịp phản ứng lại đã bị người kéo vào trong nước, môi lập tức bị hôn lên.

Trì An há miệng cắn môi dưới của hắn, trong mắt chứa đầy ý cười, ngón tay dần mân mê vảy cá dọc sống lưng hắn, xoa xoa đến khi động tác của hắn dần trở nên ôn nhu, cô mới cười hỏi: “anh lên thuyền từ lúc nào vậy?”

hắn hừ mũi một tiếng: “anh đã lên đây từ sớm, chỉ là em không ở đây thôi.”

“Em phải thu xếp cho ông cháu Bill mà.” Trì An ngồi trên bờ, hai tay ôm cổ Siren, ngón tay như có như không lượn lờ sau gáy hắn, động tác vô thức làm cho ai kia không được thoải mái mà nheo mắt lại, tựa như một con mãnh thú vì không được ăn uống no đủ mà sinh ra bất mãn.

“Nếu không nhờ có lúc trước ông nội Bill chịu thu nhận em, sợ là em sẽ …”

Trì An đem sự việc lúc đó kể lại một lượt cho Siren.

Sau khi bước vào thế giới này, người bằng hữu làm cho Trì An tín nhiệm đầu tiên chính là chú cá heo Ares – tuy rằng phải đến tận sau này cô mới biết được nó là sủng vật của Siren, và tiếp theo, hai đối tượng mà cô quý trọng sau đó chính là hai ông cháu Bill ở Tiểu Châu đảo. Nếu không có họ thì dựa vào cơ thể yếu ớt này và không nắm rõ tình huống của mình lúc đó, chỉ sợ là cô sẽ không cách nào hoàn thành nhiệm vụ được rồi.

Sau khi nghe những lời cô kể, người đàn ông hôn lên mặt cô trấn an, nhẹ giọng nói: “Hải tặc truy sát thuyền Warren xưa kia là kẻ nào? Để anh triệu hoán một con dưới biển lên đây san bằng hòn đảo của chúng, thay em trút giận!”