Liêu Thần

Chương 148: Người cá biển xanh




Người đàn ông này chỉ vì một câu không thích của mình mà muốn nhấn chìm cả đảo hải tặc, bỗng dưng Trì An cảm thấy một lời khó nói hết. 

“Đảo vô tội à nha!” Rốt cuộc Trì An cũng chỉ có thể nói được như vậy. 

hắn đưa mắt nhìn cô, vô cùng tự nhiên mà thỏa hiệp, “Được rồi, đảo là vô tội, vậy thìđuổi đám hải tặc đi, không cho bọn chúng chiếm đoạt hòn đảo vô tội đó là được.” 

Rồi sau đó để chúng ta tự mình xâm chiếm sao?

Trì An thiệt hết nói nổi.

Kể từ ngày đó, Trì An nhận ra vị nhân ngư nào đó thực sự rất thích thú với việc “giúpcô trút giận”, hắn không còn bám dính lấy cô đòi làm chuyện đó mỗi khi không có gì làm như trước mà thường xuyên rời thuyền Siren, trở lại biển sâu tìm các hải yêu khác tra hỏi.

Toàn bộ hải yêu dưới lòng đại dương đều nằm dưới trướng của hắn. Đây cũng chính là đặc quyền của riêng Vua hải yêu.

Và không tới nửa tháng, Siren gần như đã tra ra được sự tình.

Nhóm hải tặc trước kia từng ra tay hạ thuyền Warren là băng nhóm Bọ Cạp Đỏ, có điều Alec lại không phải người của chúng. Và thực chất hắn không lệ thuộc vào bất kỳ băng nhóm hải tặc nào mà chỉ đơn độc nằm vùng cho hải tặc, miễn là đối phương chịu chi tiền, Alec sẽ sẵn sàng làm việc cho chúng.

Trì An kinh ngạc hỏi, “Vậy Alec lúc đó cũng được đám hải tặc Fillion đích thân thuê sao?”

Mặc dù Alec đã giúp Bọ Cạp Đỏ cướp thuyền Warren nhưng lúc đó hắn cũng đangđược băng nhóm Fillion thuê người. Thực tế mà nói, Alec không bị lệ thuộc bởi bất kỳ băng hải tặc nào mà chỉ đơn giản là một kẻ nằm vùng của các băng nhóm hải tặc, chỉ cần nơi nào chi đủ tiền cho mình, Alec đều sẵn sàng làm việc cho chúng!

“Đúng.” Vị nhân ngư tựa bên hồ thản nhiên đung đưa đuôi cá trong nước, thanh âmbiếng nhác, “Nghe nói có rất nhiều kẻ nằm vùng giống Alec, không ai biết chúng từ đâu đến, thậm chí hải yêu cũng không cách nào tra rõ được chuyện này … em cũng biết đấy, hải yêu vốn không thích lên bờ.”

Trì An nhoài về phía mặt hồ không bị dính nước, hôn cái bẹp lên mặt hắn. 

hắn nhướn mắt nhìn Trì An một cái, lại quay mặt đi ra chiều còn giận cô chuyện vừa rồi. 

cô không nhịn được muốn cười, đây chẳng phải vì còn để bụng chuyện lúc trước cômải dạy kiếm pháp cho Bliss mà không màng ra biển chơi với hắn hay sao? Bliss cũng chỉ là một cậu nhóc năm tuổi thôi mà, cô cũng đâu phải luyến đồng, làm sao có gì vớimột cậu bé trai được, cái vị này có muốn ghen cũng không nên đến mức này chứ. 

Trì An lại hôn một cái lên má Siren, thấy hắn xoay bên mặt còn lại sang đây, ngụ ý bên này cũng muốn. Ánh mắt cô lập tức đong đầy ý cười, tiếp tục hôn hắn thêm hai cái nữa, đối với chàng nhân ngư kiêu ngạo khó chiều này càng thêm phần bao dung. 

Tính tình của nhân ngư ở thế giới này không được tốt lắm, lúc giận lên có thể khiến cả đại dương dấy lên một trận sóng to gió lớn. Có điều chỉ cần bắt được kỹ thuật “vuốt ve” bọn họ thì tính cách cũng không đến nỗi nào. Ở trong mắt Trì An, thỉnh thoảng giận dỗi hay kiêu ngạo một chút cũng là một loại lạc thú ấy mà.

Bị vờn đến tâm gan ngứa ngáy, Trì An nhảy phóc xuống nước ôm lấy hắn, vừa hôn vừa ve vuốt vây cá nơi dọc sống lưng chàng nhân ngư của mình.

Trì An sau một hồi bị hôn loạn đến mơ màng tỉnh lại thì mới phát hiện chính mìnhđang bị ai kia áp đến bờ biển hoan ái, tứ chi quấn quít làm chuyện sung sướng nhất đời người. 

Mãi đến sau một trận thở hổn hển, Trì An vừa ôm choàng cổ hắn vừa vuốt ve vây cá ở tai hắn, lên tiếng: “Nhóm hải yêu biết Alec ở đâu không?”

“Vẫn còn trên đảo của bọn Bọ Cạp Đỏ.” 

Nghe vậy, Trì An khẽ cười đứng lên, “Thế thì chúng ta cũng đến chỗ bọn hải tặc Bọ Cạp Đỏ thôi.”

Nếu Trì An không đến kịp thời thì e rằng “Angel Durth” sẽ thật sự chết tại thời điểm đó, Alec cũng sẽ trở thành kẻ gián tiếp gây ra cái chết của nguyên chủ. Hơn thế nữa, Trì An cũng đã nhận lời với Herry lão đại rằng một ngày nào đó sẽ tận tay áp giải hắnvề Kình đảo, buộc hắn thừa nhận thân phận hải tặc của mình trước mặt tất cả mọi người.

Tất nhiên là sau khi đã chứng minh được Alec không phải hải tặc mà chỉ là một kẻ nằm vùng cho hải tặc, Trì An cũng phải áp giải Alec về, buộc hắn phải thú nhận cho tất cả những gì mình đã làm.

Và khi biết được Alec đã từng trà trộn vào không ít nhóm hải tặc, Trì An liền sai người điều tra những băng nhóm này một hồi, cũng không vì mục đích gì khác, chỉ là muốn biết rốt cuộc bọn chúng đang định làm gì mà thôi.

Việc này hiển nhiên đành phải giao lại cho nhóm hải yêu làm việc.

Đây là thế giới của biển cả. Chỉ cần là nơi có hải yêu thì nơi đó ắt sẽ không thể thoát khỏi tai mắt của Siren, trừ phi những người kia không ra biển cả đời, bằng khôngchẳng có chuyện gì trên đời có thể lừa được hải yêu. Nhưng hiển nhiên cũng có số ít nhân loại thuộc ngoại lệ, ngay cả hải yêu cũng dám qua mặt, một trường hợp tiêu biểu trong đó chính là băng nhóm hải tặc Đầu Lâu Cốt.

Sau khi Trì An ra lệnh thuyền Siren khởi hành, Siren thẳng thắng nói: “Trước tiên đến đảo của hải tặc Đầu Lâu Cốt đi.”

“Vì sao vậy?” Trì An vừa bố trí lộ tuyến cho thuyền viên, vừa thắc mắc.

Đối với chính phủ nhân loại mà nói thì cứ địa của hải tặc là nơi vô cùng bí mật, nhưng với hải yêu thì không. Chỉ cần dò thám từ những hải yêu xung quanh thì bí mật nào rồi cũng được làm sáng tỏ.

“Xử lý một chút chuyện, bọn hải tặc Đầu Lâu Cốt đã từng qua mặt một nhân ngư chúng ta.” Siren đáp. Nhắc đến chuyện này, hắn còn ra chiều bất mãn dùng đuôi đập lên mặt nước.

Nghe vậy, Trì An liền cảm thấy hiếu kỳ, có khi đây mới chính là lý do mà băng Đầu Lâu Cốt được hải yêu hậu thuẫn trong truyền thuyết.

Lúc này ánh mặt trời vừa kịp tỏ, Trì An và nhân ngư cùng nhau chờ đợi trong hồ nước. Mặt hồ này tính ra cũng không quá lớn, chỉ cần mỗi một ngày thay nước biển là hoàn toàn sạch sẽ ngay.

Từ đây có thể nhìn thấy vùng đất bao la rộng lớn bên ngoài, Siren hiển nhiên rất vừa lòng.

Tất nhiên điều khiến hắn càng hài lòng hơn, chính là mỗi lầnTrì An ở trên tàu làm việc,hắn chỉ cần ghé vào bờ là có thể nhìn thấy cô rồi. 

Siren không thích nhất chính là Trì An bị tiểu quỷ được gọi là “Bliss” gì đó quấn quít đòicô dạy kiếm thuật. Mỗi lần như vậy Trì An của hắn đặc biệt kiên nhẫn, trên mặt vẫn thủy chung duy trì nụ cười ấm áp, mặc kệ đối phương có làm gì cũng vẫn đủ kiên nhẫn mà bao dung. Thế giới này hẳn không một ai đủ lòng nhẫn nại để bao che khuyết điểm cho một người khác, nhưng Trì An lại có thể. Cũng vì thế mà khiến cho mỗi người ở chung với cô đều không tự chủ được mà bị cô hấp dẫn. 

Siren cảm giác được sự xinh đẹp từ trong cốt cách Trì An chính là có quá nhiều điểm tốt. Có lẽ người khác bị cô làm mê muội cũng là từ đây mà ra.

Lúc này, Siren ở ghé bên hồ dõi mắt nhìn Trì An đang luyện kiếm cho tiểu quỷ nhân loại bên dưới, bên cạnh còn có vài Kiếm Sư đang vung kiếm trái phải, thái độ của mỗimột người dành cho Trì An luôn hết mực cung kính.

Ngay lúc nhìn thấy Trì An đang bắt lấy tay đứa nhỏ giảng dạy kiếm thuật, Siren lại nhịnkhông dược dùng đuôi đập xuống mặt nước, khiến xung quanh nổi lên toàn bọt biển.

Những người trên boong tàu nghe được tiếng động này liền không tự chủ được giật giật đuôi mắt, cố gắng tập trung vào phận sự của chính mình.

Đuôi của nhân ngư đặc biệt xinh đẹp, nhưng đừng lầm tưởng rằng ngoài công dụng đẹp ra thứ này chẳng có lợi ích gì khác. Thời điểm nhân ngư giận lên, đuôi của hắn có thể trực tiếp hất ngã con thuyền, thậm chí có thể đập nát thành từng mảnh nhỏ.

May mắn bẩm sinh nhân ngư vốn không thích tiếp cận nhân loại, bình thường chỉ cần người không phạm ta thì ta không phạm người, đôi bên bình an vô sự.

Còn chưa kể trên tàu của họ còn có một vị nhân ngư. Tuy nhân ngư này xinh đẹp thậtnhưng lại vô cùng nguy hiểm đó, ở đây ngoại trừ thuyền trưởng bọn họ ra thì nào ai dám tiếp cận hắn đâu. Thậm chí đứa nhỏ lanh lợi đáng yêu như Bliss tới đó cũng còn bị chiếc đuôi không nể tình của hắn tạt nước vào nữa đấy.

Sau một hồi hạ màn, lúc này Trì An mới dắt tay Bliss trở lại hồ nước.

Nhân ngư thần thái kiêu ngạo đưa mắt nhìn hai người họ.

Bliss chạy đến, từng giọt mồ hôi nhễ nhại trên gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, phấn khích hỏi: “anh Siren, mình xuống biển chơi đi?” 

Nhân ngư vung đuôi, lãnh đạm nói: “Nhóc quỷ nhà ngươi chớ nên động một chút lại đòi ra biển, coi chừng bị sinh vật kéo xuống đáy biển, ta cũng không rảnh mà đi cứumột tên nhóc như ngươi.” 

Bliss bị nói như vậy cũng không chút buồn bực, ngược lại ngồi bệt xuống cạnh hồ nước, túm lấy một trái Lam Nguyệt Quả mà ăn, tiếp tục hỏi: “Ares và Ales chúng nó đâu rồi ạ?”

Nhân ngư quét mắt nhìn đứa nhỏ, không hé răng, xoay người lội tới túm chân Trì An ở dưới nước. 

Chân Trì An đung đưa trong nước, cô cúi đầu hôn lên trán hắn, cười nói: “Đợi ánh mặt trời bớt gắt, em mới cùng anh ra biển nhé.”

Nhân ngư hừ một tiếng, hiển nhiên rất không hài lòng với câu trả lời.

hắn buông chân cô, vươn mình phất đuôi lên không trung tạo thành một đường cung xinh đẹp, cuối cùng tiếp mình lặn xuống lòng biển rồi bơi đi mất.

Bliss òa lên một tiếng rồi chạy ra lan can ngó nghiêng chung quanh. Tuy Bliss còn nhỏtuổi nhưng chí ít cậu vẫn nhận thức được vị nhân ngư này xinh đẹp đến nhường nào. Mỗi lần chứng kiến Siren từ trên mạn thuyền nhảy xuống biển, cậu đều cảm thấy cảnh tượng này hoàn mỹ đến mức không một từ nào có thể lột tả được. Đây đích thị là mộtloại vẻ đẹp hấp dẫn đến động lòng người. 

Trì An bất đắc dĩ thở dài, chắc mẩm rằng người đàn ông của mình lại ganh tị nữa rồi.

Trước đây hắn ăn dấm chua với người đàn ông khác cũng được đi, nhưng Bliss mới bao nhiêu tuổi đâu, cô chỉ đối đãi với Bliss như một đứa nhỏ mà vị này cũng có thể ghen cho được.

Chạng vạng, lúc Trì An chuẩn bị thay y phục để xuống biển tìm nhân ngư của mình thìđột nhiên phó thuyền trưởng Jarreau tìm đến báo cáo, nói rằng có một con thuyềnđang tiến đến.

“Là thuyền của hải quân hay là thuyền buôn?” Trì An hỏi.

“Đều không phải, hình như là cùa hải tặc.”

Trì An trừng to hai mắt, sau đó không nhịn được mà cười rộ lên, “Hắc, vận khí của chúng ta quả không sai.”

Jarreau nghe được sự hung phấn trong giọng cô, không còn gì để nói.

Thuyền khác gặp phải hải tặc chỉ biết lo lắng, khẩn trương mà chuẩn bị chiến đấu; còn thuyền của bọn họ, lại hưng phấn giống như muốn đi cướp bóc, nghĩ lại đều thấykhông thích hợp.

Đúng rồi, thuyền này còn có một nhân ngư, mà vị nhân ngư kia đâu rồi?

Rất nhanh, thuyền hải tặc đã xuất hiện trong tầm nhìn, theo gió vượt sóng mà đến.

Trì An tiếp nhận kính viễn vọng nhìn một lát, xác nhận con thuyền này là thuộc về nhóm hải tặc Hắc Quả Phụ, cũng có thể xưng là nhóm hải tặc phu nhân trên biển, vì thành viên trong nhóm hải tặc toàn bộ là nữ giới.

một cô gái cao gầy xinh đẹp đứng ở đầu thuyền, lấy kính viễn vọng quan sát con thuyền cách đó không xa, đang thong thả chạy đến.

Chiếc thuyền kia so với thuyền bình thường thì còn lớn hơn, chứng tỏ là một con dê béo, hơn nữa bên ngoài của nó vô cùng xinh đẹp, có thể thấy khi được chế tạo đã sử dụng toàn tài liệu sang quý, chứng minh con thuyền này có thể vững vàng đi trên biển dù trong bão táp mưa sa; điều này càng làm cho người ta động lòng tham. Tuy nhiên, thiết kế bên ngoài của nó cũng không có ký hiệu chính xác nào, không thể xác định được nó thuộc về thế lực nào, là của chính phủ, hay là thuyền buôn, hoặc là của hải tặc.

“Thế nào?” Nữ thủ lĩnh dò hỏi phó thủ lĩnh – người có kiến thức rộng rãi bên cạnh mình.

“Nhìn không ra, thuyền này vô cùng mới, hẳn là mới đóng thành không quá một năm.” Phó thủ lĩnh nói.

Bên cạnh có vài cô nàng ăn mặc lộ liễu, dáng người gợi cảm, làn da bánh mật, hứng thú bừng bừng hỏi: “Lão Đại, vậy có đoạt không?”

Nữ thủ lĩnh vô cùng cẩn thận, “Trước tìm hiểu rõ ràng rồi lại nói.”

Chờ đến khi hai thuyền đến gần nhau, có thể nhìn thấy tình huống của đối phươngtrên thuyền.

Trì An đứng ở đầu thuyền, nhìn dáng người của đám phụ nữ kia, nhịn không được có chút tán thưởng.

Đối với nhóm hải tặc Hắc Quả Phụ này, Trì An cũng đã tìm hiểu qua, vì nữ thủ lĩnh đãtừng có chuyện xưa, cho nên nhóm hải tặc này không giống những nhóm khác hai tay dính đầy máu, không cho người ta đường lui, các cô chỉ đánh chiếm thuyền buôn, sau khi lấy được những thứ mình có thể sử dụng, sẽ không đem người đuổi tận giết tuyệt.

Đương nhiên, hải tặc là việc làm trái pháp luật, nói gì thì cũng không đúng, nhưng đibiển, cá lớn nuốt cá bé, bản thân mình có bản lĩnh thì đến đoạt, cũng không thể nói là sai.

Nhóm Hắc Quả Phụ nhìn tình huống trên tàu Siren, nhịn không được “chậc chậc” vài tiếng.

Bởi vì một cái thuyền lớn như vậy, nhưng chỉ có mấy chục thuyền viên, cũng quá quạnh quẽ đi, nếu gặp phải hải tặc, trừ bỏ nói cho đối phương biết đây là con dê béo, ngoan ngoãn đứng yên chờ người đến đoạt, căn bản không có cách trốn thoát.

Nhưng mà, khi phát hiện những thuyền viên đó bảo vệ xung quanh một thiếu nữ có dáng người tinh tế, khuôn mặt non nớt, nhóm thuyền viên của Hắc Quả Phụ khônggiấu nỗi kinh ngạc.

Chẳng lẽ cô gái này là thuyền trưởng của con thuyền không danh hào này?

Khi hai bên bắt đầu kêu gọi nhau, Trì An dùng một cái loa đơn sơ, khách khí nói: “Người bạn Hắc Quả Phụ, có muốn cùng ta làm một vụ làm ăn không?”

Nhóm hải tặc: “Cái gì?”

“Ta biết quy củ của các người, trên thuyền ta không có đồ các người có thể đoạt, mà thuyền này, ta cũng không thể để các người chiếm, xem ở quá khứ các ngươi vẫn có chút tốt tính, chúng ta làm ăn đi.” Trì An cười tủm tỉm nói, bộ dáng nhìn thực hiền lành lương thiện.

Nhóm hải tặc nhịn không được cười ầm ầm lên.

Thuyền viên trên thuyền Siren lập tức khó chịu, dám cười nhạo thuyền trưởng bọn họ, cũng không xem thuyền trưởng bọn họ là cái dạng hung tàn nào, nếu không phải đối diện là một đám đàn bà, thì bọn họ đã sớm giết qua.

Phụ nữ khi đối diện với phụ nữ, vẫn là dễ mềm lòng.

Thủ lĩnh của Hắc Quả Phụ không cười, tung hoành trên biển bao nhiêu năm, trực giác báo cho cô biết không thích hợp, đặc biệt là cô gái này, ở thời điểm này mà còn có thể mặt cười nói muốn cùng các cô làm buôn bán, càng khiến cô cảm thấy không ổn. Nếukhông phải đối phương là kẻ ngu dốt không hiểu rõ tình huống hiện tại, thì chỉ có thể là do thực lực tuyệt đối vượt trội mọi mặt, cô tương đối nghĩ về hướng về giả thiết sau.

Khi hai phương đang giằng co, đột nhiên có một tiếng thét chói tai vang lên

“Mau nhìn, dưới biển.” Có người kêu lên.

Nhóm nữ hải tặc Hắc Quả Phụ theo bản năng cúi đầu nhìn xuống, phát hiện trên mặt biển xanh, có một bóng ma khổng lồ dần dần xuất hiện trong nước, các cô đối với tình huống này phi thường quen thuộc, trong biển có một hải thú khổng lồ được phái đến.

“Các ngươi là nhóm hải tặc Đầu Lâu Cốt?” Nữ thủ lĩnh hoảng sợ nói.

Trì An dựa lan can, không chút nào để ý đến bóng ma khủng lồ dưới biển kia, khôngnhanh không chậm nói: “Chúng ta không phải hải tặc, chỉ là thương nhân bình thường.”

Đối phương rõ ràng không tin, nhưng lúc này hải thú được phái tới, làm sao còn có thời gian để ý chuyện khác.

“Lão Đại, chúng ta có nên nhanh chóng bỏ chạy không?” Phó thủ lĩnh nhóm hải tặc lên tiếng hỏi.

Nữ thủ lĩnh rốt cuộc cũng là người từng trải, tuy bóng dáng hải thú cũng khiến trong nhất thời rối loạn, nhưng rất nhanh đã trấn định lại. sự trấn định này là do thấy phản ứng kỳ quái của phía đối diện, thuyền viên trên thuyền kia không chỉ không hoảng loạn khi thấy hải thú, ngược lại, hoàn toàn trấn tĩnh, vô cùng kỳ quái.

Trước kia cô ta cũng đã từng thấy qua nhóm Đầu Lâu Cốt triệu hoán hải thú, bọn chúng dù biết rõ hải thú kia là do chính mình triệu tới, nhưng vẫn có chút thuyền viên thập phần hoảng loạn, dù sao người và hải thú là không có biện pháp câu thông, nếu hải thú được triệu hoán tới không phân biệt được địch ta, chỉ sợ kẻ triệu hoán cũngkhông biết nên làm gì cho đúng.

Nhưng những người này lại bình tĩnh đến không thể tin được.

Cuối cùng, nữ thủ lĩnh cũng nhanh chóng đưa ra quyết định.

Chờ sau khi thuyền của Hắc Quả Phụ rời đi, bóng hải thú trên mặt biển cũng chậm rãi lặn xuống, sau đó biến mất.

Lúc này, sắc trời cũng chưa tắt nắng hẳn.

Trì An cởi áo choàng trên người xuống, trực tiếp nhảy xuống biển.

Nước biển ấm áp do ánh mặt trời chiếu rọi, một đôi tay ôm lấy cô từ phía sau, đem côôm vào lòng ngực kiên cố, khi Trì An quay đầu lại, môi hôn ướt át tiến đến, chiếm lấy môi cô, hơi thở của đại dương nháy mắt chiếm cứ môi mềm của cô. Rầm một tiếng, hai người nhảy lên từ dưới biển.

một tay Trì An vén tóc ướt trên trán qua sau đầu, cười khanh khách nhìn người đàn ông trước mặt, “Hải thú vừa rồi là do anh triệu hoán tới sao?”

“Đúng vậy.” Tay người đàn ông trượt dọc theo sống lưng cô, đôi mắt sáng quắc nhìncô, “Đáng tiếc bọn họ không động thủ, bằng không để hải thú ném thuyền chúng đi.”

“Thuyền là vô tội mà.” Trì An nói lời chính nghĩa.

hắn hừ một tiếng, ôm cô đi xuống biển một lần nữa, bơi đi thật xa.

Tốc độ của nhân ngư vô cùng mau, Trì An nhắm mắt lại, tùy ý để hắn mang theo cô đingao du trong biển.

hắn mang cô đi nhìn cảnh biển tuyệt đẹp lúc hoàng hôn, ngắm san hô xinh đẹp cùng các loài cá sặc sỡ, cuối cùng, bọn họ ở dưới ánh trăng ân ái trên tảng đá ngầm, nhân ngư vô cùng có kỹ xảo, để cô ngồi trong lòng ngực hắn, không cho đá ngầm cứng rắn tổn thương da thịt cô.

cô có chút then vì động tác có độ khó cao.

Trì An nằm trong lòng ngực hắn, nhìn nửa người dưới ngâm mình dưới nước, ý cười trong mắt dần dần bị tinh quanh che dấu, thần sắc xinh đẹp làm nhân ngư không nhịn được si mê, dần dần không thể khắc chế.

Khi tỉnh lại do nghe tiếng sóng biển vỗ về, Trì An phát hiện mình đã nằm trên tấm đệm mềm không thấm nước ở khu bể bơi trên thuyền Siren, nhân ngư đang ở bên cạnh nhìn cô, khi phát hiện cô tỉnh lại, lập tức lộ ra một nụ cười rụt rè tươi sáng, nụ cười sáng đến mức ánh sáng ngoài cửa sổ cũng phải thua kém

Trì An ngồi dậy, cảm giác khác thường trên người, hừ nói: “anh quá mức!”

hắn thế mà làm đến mức cô được ôm về thuyền cũng không biết, có thể thấy có bao nhiêu phóng túng, Trì An cảm thấy từ sau khi nhân ngư được khai trai, càng ngày càngkhông biết khắc chế, nếu không lên tiếng ngăn cản, hắn đều có thể mỗi ngày đều động dục. (sorry pakon cho tám nhảm chút, edit tới đây làm tui nhớ câu “Mỗi ngày là mỗi ngày” của Hàm Quan Quân quá, hehe)

hắn lấy một cây nhũ mía đưa cho cô, sắc bén phản kích, “không phải em kêu anhđừng ngừng sao?”

Trì An: “…”

Trì An đem nhũ mía trong miệng trở thành thịt nhân ngư mà nhai, nhai đến khi khôngsai biệt lắm, nhân ngư duỗi tay bóp miệng cô há ra, nói: “Đừng nhai, dư lại toàn là xác, sẽ tiêu hóa không tốt.”

Trì An đem xác mía phun ra trên tay hắn, thấy hắn không chút để ý mà ném vào sọt rác, lại dùng nước trong rửa tay, tiếp tục đút cô ăn món khác.