Liêu Thần

Chương 149: Người cá biển xanh




Vài ngày sau, bọn họ lại gặp trúng hải tặc một lần nữa.

Lần này nhóm hải tặc họ gặp phải không có mắt nhìn như nhóm Hắc Quả Phụ. Hoặc là nói, bọn chúng quá tự tin với thực lực của bản thân, căn bản không đem thuyền buôn Siren với mấy chục thuyền viên để vào mắt, ngay cả nói chuyện giao lưu cũng không có, trực tiếp bắn pháo.

Thiếu chút nữa là Trì An nôn ra hết.

Thể chất cô ở thế giới này vô cùng kỳ ba, rõ ràng đi biển không có vấn đề gì, nhưng chỉ cần thuyền xóc nảy là cô có thể nôn thốc nôn tháo, cảm nhận được nổi khổ say tàu. Cũng vì như thế, khi chế tạo Siren, cô cũng không có yêu cầu gì, chỉ là muốn đem thuyền đóng cho thật vững chãi, có thể vững vàng đi trong bão táp.

Nhưng điều đó không có nghĩa là Siren có thể vững vàng trước màn oanh tạc của đối phương.

„Thuyền trưởng, cô không sao chứ?“ Jarreau lo lắng nhìn cô, không nghĩ đến một cô gái cường hãn như thế trên đất liền sẽ say tàu, trong lúc nhất thời, hắn có chút buồn cười.

Trì An nôn đến mật xanh, tức giận muốn chết, ôm cột thuyền, rít một tiếng.

Thanh âm kia như tiếng kêu chim hải ưng, hùng hồn vang vọng đến tận trời cao, làm người ta không thể tin được thanh âm đó xuất phát từ một cô gái mảnh khảnh như cô.

Đột nhiên, mặt biển yên tĩnh bỗng quay cuồng, phảng phất như dưới đáy biển có một con hải thú đang quấy động.

Bọn hải tặc đang bắn pháo lập tức ngây người.

Mãi cho đến khi thuyền của chúng bị hải thú ném đi, kéo vào trong biển, đám hải tặc vẫn chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra, trừ bỏ những tên đã chết, những tên còn sống sót kinh hãi nhìn con thuyền không hề tồn hại gì ở cách đó không xa, hoài nghi hải thú vừa rồi là do người trên thuyền triện hoán đến.

Chẳng lẽ bọn họ là người của Đầu Lâu Cốt?

Mặt biển dần dần khôi phục lại yên tĩnh, Trì An cuối cùng không trì hoãn nữa, phân phó người vớt đám hải tặc còn sống lên thuyền, sau đó nhịn xuống cơn say tàu, nhanh chóng chạy về phòng.

Đẩy cửa phòng ra đã thấy nhân ngư ngồi ở bậc thang của bể bơi, hắn đem vén nửa đầu tóc ướt qua đầu, ngẩng đầu nhìn cô.

Trì An bổ nhào vào lòng ngực hắn, hai tay gắt gao ôm cổ hắn, ủy khuất nói: „Khó chịu chết đi được, em say tàu.“

Nhân ngư ôm eo cô, cắt một quả trái cây, bên trong chảy ra dòng nước như nước chanh, sau đó đút cho cô.

Trì An hút nước xong, cảm giác buồn nôn cũng đã giảm đi nhiều.

Nước trái cây chua chua ngọt ngọt, vô cùng vừa miệng, cũng có thể ngăn cản nôn mửa.

„Tốt hơn chưa?“ một tay hắn ôm eo cô, một tay nâng cằm cô lên xem xét.

Trì An ăn vạ trong ngực hắn, hay chân quấn lấy đuôi cá, gật đầu, ngoan ngoãn nói: „Khá hơn nhiều rồi, chỉ là không nghĩ sẽ có lần sau.“

Siren cúi đầu liếc nhìn cô một cái, trong ánh mắt lướt qua cảm xúc không rõ ràng, ngón tay không dấu vết đi dọc xuống lưng cô.

Có lẽ cô cũng không phát hiện, mỗi khi bản thân khó chịu hay gặp ủy khuất gì, cô đều tìm đến hắn đầu tiên, tiếp theo sẽ vô cùng ngoan ngoãn nằm trong lòng hắn, để mặc hắn muốn ôm sao thì ôm.

Loại cảm giác này thật không xấu, nhân ngư tỏ vẻ thích thú.

„không sao, lần sau bọn hải tặc còn dám đến, anh sẽ cho hải thú kéo chúng xuống biển.“ Nhân ngư vừa dùng tay vỗ về cô, vừa dịu dàng nói.

cô „uhm“ một tiếng, nhìn hắn lộ ra nụ cười xán lạn, rất nhanh nhắm mắt ngủ mất.

Chờ đến khi đã ngủ đủ, Trì An cùng nhân ngư ngồi bên bể bơi trao nhau nụ hôn chào buổi sáng, sau đó đi xử lý mấy tên hải tặc.

Khi Trì An đi ra boong tàu, nhân ngư cũng từ thông đạo đi ra ngoài bể bơi, tiếp tục xem xét tình huống trên boong tàu.

Đám hải tặc kia bị trói chặt trên thuyền như những con cua không thể động đậy, trói cả một đêm, cả người đều uể oải, nhưng khi thấy phó thuyền trưởng Jarreau vây quanh một cô gái, hai mắt bọn chúng đều sáng lên.

„Bọn chúng thuộc nhóm hải tặc nào?“

„Là của Hỏa Diễm.“ Jerreau trả lời.

Ngày hôm qua, sau khi vớt bọn hải tặc lên, hắn đã biết rõ thân phận cùng hành động của nhóm hải tặc này, nơi này cách đảo của nhóm Hỏa Diễm không xa, vừa lúc ngày hôm qua thuyền của chúng ra biển muốn kiếm chác, khi nhìn thấy thuyền Siren thì bị vẻ ngoài xa hoa của nó hấp dẫn, phát hiện thuyển viên trên thuyền quá ít, không đoạt nó thì đoạt ai?

Vì thế lập tức thông báo cho đội pháo trên đất liền bắn phá, nghĩ là trước tiên đem thuyền Siren bắt lấy, nào biết gặp phải khúc xương cứng, cuối cùng còn bị hải thú kéo thuyền chúng xuống biển.

Khi đám hải tặc nhìn thấy Trì An thì đã bị lăn lộn đến không còn chút sức lực nào.

Trì An lãnh đạm nhìn bọn chúng, nói với Jerreau: „Nếu đã đến gần địa bàn của Hỏa Diễm, mà không cùng bọn họ chào hỏi thì cũng không lễ phép rồi.“

Jerreau nghe ra ý cô, lập tức ứng một tiếng, lệnh cho thuyền viên tăng nhanh tốc độ đi về phía trước.

Nếu là trước kia, Jerreau tự nhiên sẽ cảm thấy, chỉ dựa vào một con thuyền của họ mà chạy tới địa bàn của hải tặc thì không khác gì tìm chết. hiện tại thì... hắn hoàn toàn không cần lo lắng, trên biển có hải vương yêu, trên đất liền có Trì An, bọn họ hầu như không còn sợ hãi, không làm lớn một trận thì quả thật không nói nổi.

hắn ngồi một bên xem họ nói, ánh mắt phát sáng, đuôi cá xinh đẹp nhẹ vỗ trong nước, bọt nước văng khắp nơi, đồng thời cũng rơi xuống một ít trên người bọn hải tặc.

Khi bọn hải tặc bị nước hắt vô người thì vẫn mơ màng như cũ, không biết nước này là đâu đến.

Những thuyền viên trên thuyền Siren thấy thế, nhưng cũng làm ra vẻ không thấy gì.

*****

Hai ngày sau, chờ sau khi đảo của bọn Hỏa Diễm bị hải thú vây quanh, những tên hải tặc đó cũng đồng dạng ngơ ngác như đồng bọn chúng trước đó.

Hòn đảo bọn Hỏa Diễm chiếm đóng cũng không lớn, nhưng xây dựng không tồi, sinh hoạt ở nơi này đều là hải tặc và thế hệ sau của chúng, thế hệ sau từ khi ra đời đã bắt đầu kiếp làm hải tặc, học cách như thế nào để trở thành hải tặc, chờ khi chúng lớn lên, sẽ theo những vị cha chú cùng nhau ra biển cướp bóc.

Đây là một thế hệ hải tặc cha truyền con nối.

Mà bắt đầu từ hôm nay, cuối cùng bọn chúng cũng kết thúc số mệnh làm hải tặc kiếm sống sau này ở nơi này.

Khi nhóm đầu não của Hỏa Diễm nhìn thấy mấy con hải thú theo thuyền lớn tấn công vào đảo thì không thể nào tin vào mắt mình được.

Thuyền Siren dừng lại trước đảo Hỏa Diễm.

Trì An đứng trên boong thuyền, từ trên cao nhìn xuống bọn hải tặc trên đảo, chậm rãi lộ ra nụ cười tươi tắn.

Bọn hải tặc này bị khí thế chung quanh làm cho da đầu tê dại, lúc này dù là có tiên nữ xuất hiện cũng không thấy đẹp, nụ cười của Trì An trong mắt chúng, giống như nụ cười của ma quỷ.

Trì An tự mình lên bờ, ở trong ngàn vạn hải tặc bị bao vây, đem vị đoàn trưởng của Hỏa Diễm bắt lên tàu Siren, cùng hắn tiến hành “cuộc nói chuyện giữa bạn bè thân thiết”, sau khi định ra một loạt hiệp nghị hợp tác, thì mỉm cười nói “hợp tác vui vẻ” với vị đoàn trưởng và bọn hải tặc đã xanh mặt từ nãy giờ.

Đoàn trưởng Hỏa Diễm cũng không thấy đây là hợp tác vui vẻ gì.

Nhưng tình thế bây giờ, hắn cũng không có cách nào, chỉ phải tiếp thu cùng cô hợp tác.

Chờ khi nhóm người Trì An muốn rời đi, đoàn trưởng mới hỏi: “Thuyền này tên gì?”

“Thuyền Siren!” Trì An kiêu ngạo tuyên bố.

Nhân ngư dựa vào bể bơi, vui sướng vẫn đuôi cá, phi thường thích khi cô kiêu ngạo nói lên tên thuyền.

Nhưng bọn hải tặc nhìn thấy thuyền kia không có ký hiệu gì, cho dù có cái tên “Sire” cao quý lãnh diễm, thì dần dần lưu truyền trong nhóm bọn hải tặc, biến thành – thuyền Vô Danh.

Mấy ngàn năm sau, khi nhân loại từ biển sâu vớt được một con thuyền chôn sâu dưới đáy biển, từ trong khoang thuyền tìm được một ít chữ viết tay, mới biết được đây là con thuyền được mọi người tung hô, tung hoành biển rộng cả ngàn năm trước, “thuyền Vô Danh”.

Mà nó còn có một cái tên vang dội khác – thuyền Siren, chỉ là không biết vì sao, khi đó người ta không biết đến tên này, chỉ lấy tên thuyền Vô Danh để nói về nó.

Những ngày tiếp theo, phàm là gặp được hải tặc, Sire đều trực tiếp triệu hoán hải thú, đem thuyền ném đi, lại lệnh cho thuyền viên Siren vớt những tên hải tặc còn sống lên thuyền, tiếp theo thuyền Siren sẽ đến hang ổ của chúng, tiến hành một lần “phỏng vấn” thân thiện.

Khi bọn Đầu Lâu Cốt biết được tin thuyền Vô Danh sắp đến ổ của chúng, thì bọn chúng vô cùng tự giác mà mở đường hoan nghênh, nỗ lực đem tổn thất của chúng tính đến mức thấp nhất, để đối phương không cần đem hải thú đến vây quanh đảo của chúng.

Có thể thấy được mấy ngày nay chuyện hải thú vây đảo khiến hải tặc hoàn lương đã lưu truyền khắp nơi.

Chỉ cần nhìn thấy thuyền Vô Danh không có huy hiệu, bọn hải tặc lập tức đau đầu.

Tuy bọn Đầu Lâu Cốt cũng thông minh, nhưng hải thú vẫn bao vây đảo, đem bọn chúng vây bắt.

Đối mặt với ánh mắt bi phẫn của bọn chúng, Trì An chỉ đành quay đầu.

Kỳ thật, cô cũng không hiểu rõ vì sao người đàn ông kia luôn thích lệnh hải thú vây đảo, dĩ nhiên, rất có phong cách.

Sau khi Trì An cùng đoàn trưởng Đầu Lâu Cốt tiến hành nói chuyện hợp tác xong, nhớ đến sự căn dặn của nhân ngư, nói: “Munch đoàn trưởng, vảy cá năm đó nhân ngư tặng cho ngài, ta nghĩ ngài nên trả vật về nguyên chủ rồi.”

“Cái gì?” Lòng hắn chấn động, giật mình nhìn cô.

Trì An nhìn hắn mỉm cười, nói: “Ta nghĩ Munch đoàn trưởng hiểu rõ ý ta.”

Munch đoàn trưởng trầm mặc một lúc lâu, sau đó thở dài một tiếng, từ cho người đi lấy ra một chiếc hộp thủ công tinh xảo trong phòng hắn.

hắn mở hộp ra, bên trong có một mảnh vảy cá sáng óng ánh màu xanh nhạt, không nỡ mà đưa cho Trì An.

Năm đó hắn dùng thủ đoạn lừa gạt lời hứa từ nhân ngư, cũng như mảnh vây cá này, tất cả đều phải trả lại.

“Lần này coi như xong, nếu còn có lần sau, ta tin nhóm hải yêu sẽ triệu hải thú đến đánh sập đảo Đầu Lâu Cốt.” Trì An cảnh cáo.

Munch đoàn trưởng hoàn toàn suy sụp gật đầu.

Sau khi rời khỏi đảo Đầu Lâu Cốt, họ tiếp tục đi vòng đến đảo của nhóm hải tặc Hồng Hạc Tử.

Đảo Hồng Hạt Tử nhận được tin thuyền Vô Danh sẽ đến đảo, trong lòng biết không xong rồi.

Rất nhanh, đảo Hồng Hạt Tử cũng giống như những đảo hải tặc khác, bị nhóm hải thú vây quanh.

“Ta tới tìm một người.” Trì An đứng ở trên đầu thuyền, từ trên cao nhìn xuống bọn hải tặc, nhẹ giọng nói: “hắn tên là Alec, đã từng là bạn của ta.”

Dưới sự uy hiếp của tử vong, hiệu suất làm việc của con người cao chưa từng có.

Rất nhanh, Alec đứng xen lẫn trong nhóm hải tặc Hồng Hải Tử đã bị người đưa tới.

Khi nhìn thấy Trì An đứng trên đầu thuyền, vẻ non nớt của thiếu niên đã biến mất trong mắt Alec, hắn trừng to mắt, cũng không biết là giật mình với người bạn Joy Durth trong trí nhớ lại là một cô gái nhỏ, hay là giật mình nhớ đến ngày mình giết người bạn này, nay người đó có thể dựa vào một cái thuyền mà có thể đánh tới hang ổ của hải tặc.

hắn nhìn người đứng trên boong thuyền, nhìn thấy tóc đuôi ngựa của cô bay trong gió, lộ ra khuôn mặt xinh đẹp, cả người tràn đầy tự tin, khí thế cường đại, làm hắn không khỏi suy sụp gục đầu xuống.

Bọn họ đã từng là bạn tốt của nhau, đáng tiếc, cuối cùng hắn lại vì lợi ích mà phản bội lại “người bạn” này.

Trì An đồng dạng dùng một ít thời gian đem nhóm Hồng Hạt Tử sửa trị, bức đối phương ký xuống hợp nghị, mới vừa lòng mang theo Alec rời đi.

Đến tận giờ, cô đã rời khỏi Kình đảo một năm.

Cần phải trở về rồi.

Nghĩ đến Elena ở Kình đảo, Trì An hạ lệnh cho thuyền Siren trở về địa điểm xuất phát.

Mất hai tháng, thuyền Siren cuối cùng cũng trở về Kình đảo.

“Conan tiên sinh, đây là Alec, hứa hẹn lúc trước ta đã làm được, còn ngài?” cô vuốt kiếm bên hông, hỏi.

Conan lão đại cười khổ trong lòng, lời hứa lúc trước, từ khi thanh danh vị này vang danh khắp Kình đảo, hắn đã không dám dùng thái độ ban đầu đối đãi với cô.

một người mạnh mẽ đến mức suýt chút nữa trở thành đảo chủ, còn có gì có thể nghi ngờ? Ngay cả khi cô không thể đem Alec trở về, Conan lão đại cũng không dám nghi ngời cô.

Người như vậy, phỏng chừng cũng sẽ không hứng thú gì với thương đội Wallen.

“Durth tiểu thư, ta xin lỗi vì hiểu lầm lúc trước.” Conan đứng dậy, cung kính hành lễ.

Trì An “uhm” một tiếng, nói: “Ta giao Alec cho các người, trên người hắn có rất nhiều tin tức thú vị, các người có thể chậm rãi khai thác, ta tin tưởng tin tức này đối với chính phủ vô cùng hữu ích.”

Conan nghe đến đó, trong lòng động đậy, hiểu rõ cô đang đề điểm mình, lập tức nói: “Cám ơn.”

Tay chân Alec bị trói, an tĩnh đứng đó, nghe bọn họ nói chuyện với nhau, nhịn không được ngẩng đầu nhìn về cô gái khí thế bức người đứng đó, trong lòng chậm rãi xuất hiện một cỗ chua xót.

hắn đột nhiên nhớ tới những ngày tháng quen biết Joy Durth, khi đó bọn họ không biết Joy là con gái, nhưng hắn vẫn cẩn thận phát hiện, Joy đối xử với hắn không giống với người khác. Cũng vì sự khác biệt này, cuối cùng hắn không nỡ ngoan tâm giết cô, chỉ đem cô chuốc say rồi đẩy xuống biển, để Hải Thần quyết định vận mệnh của cô.

Kết quả, một lần không đành lòng dẫn đến kết cục hiện tại, không biết nên nói gì, cũng không biết có hối hận không.

Trì An đem Alec giao cho Conan lão đại, sau đó vội vàng trở về nhà Durth.

Nhìn thấy con gái đã lâu chưa về, Elena vui đến khóc, ôm cô không buông tay.

Ban đêm, hai mẹ con cô nằm trên một cái giường, nói chuyện thật lâu, mãi cho đến khi không chịu nổi mới đi ngủ, Elena nắm tay con gái, mỉm cười đi vào giấc ngủ.

Lần này Trì An ở lại Kình đảo một tháng.

một tháng này, ngoại trừ việc làm bạn bên người Elena, cô cũng gặp một ít quý tộc của Kình đảo.

Edward Hill nghe nói cô về thì ngày hôm sau lập tức đến cửa bái phỏng, Leslie Carter cũng đi theo sau.

Trì An ở phòng nghỉ chiêu đãi hai người.

“Angel Durth, ta không thể không nói, cô thật là một cô gái lợi hại.” Vẻ mặt Leslie Carter hưng phấn, nói: “Chúng tôi đã nghe được tin, nghe nói rất nhiều nhóm hải tặc đều bị cô triệu hoán hải thú đến công phá, thu phục bọn chúng, không cho chúng lại làm cướp, cô gái tốt, cô làm không sai.”

Edward Hill cũng nói: “Nghe nói gần đây trên biển rất ít hải tặc, thuyền buôn lui tới buôn bán với các đảo nhỏ cũng ít khi xuất hiện chuyện cướp bóc.”

Khi nói lời này, ánh mắt hắn sáng quắc nhìn cô, trong lòng cảm khái, cô quả thật không giống những cô gái khác.

Trì An nghe bọn họ nói thì có chút ngượng ngùng, ho khan một tiếng, nói: “Cũng không phải công lao của ta, là của Siren và nhóm hải thú.” cô chỉ là đi theo sau, cáo mượn oai hùm.

“Dĩ nhiên, hải yêu vương là lợi hại nhất! Ngài ấy là sứ giả hòa bình của biển cả và đất liền!” Leslie Carter nịnh nọt nói, hy vọng khi hải yêu vương kia nghe được mình khen hắn như vậy, sẽ cho hắn vài chỗ tốt.

Siren tự nhiên sẽ không để ý lời khen của một nhân loại, nghe được cũng không để trong lòng.

Sau khi Trì An lên bờ nửa tháng, hắn liền cảm thấy nôn nóng khó chịu, vì tách ra lâu lắm rồi.

Trì An bị hắn thúc giục đến không có biện pháp, chờ đủ một tháng sau, lập tức chào tạm biệt người nhà, một lần nữa ra biển, tiếp tục tìm nhóm hải tặc gây phiền toái, bức bọn chúng hoàn lương.

Thế giới này rất lớn, nhân loại sinh hoạt tương đối tập trung ở một vài đảo, nhưng không có nghĩa những nơi xa hải vực không có dấu chân sinh hoạt của con người, nơi đó cũng có nhiều hải tặc hơn.

Trì An nghĩ, cô đi vào thế giới này, ngoại trừ một chút khó khăn lúc đầu, cho đến bây giờ đã không có gì làm khó được việc cô ở cùng Siren, có lẽ ở thế giới này, cô có thể làm bạn bên người hắn, bình bình an an mà qua cả đời.

Tuy rằng tuổi thọ con người ngắn hơn nhiều so với hải yêu, nhưng chỉ cần không có gì ngoài ý muốn, cô cũng như là bồi bên hắn cả đời còn lại.

Khi Trì An ra biển năm thứ ba thì nghe được hải yêu đồn đãi, mẹ cô – Elena cũng ra biển tìm cô.

Khi Trì An nghe thấy tin này, lo lắng đến cơ hồ ăn không ngon, ngủ không yên.

Tuy rằng mấy năm nay, những nhóm hải tặc đó đều bị cô thu thập đến không sai biệt lắm, đã không dám làm ác, đứng đắn mà làm nghề nghiệp mới, chỉ là nguy hiểm trên biển và lục địa vẫn không thể so sánh với nhau.

Trì An ngựa không ngừng vó mà đi tìm Elena.

Mất chừng một tháng, cuối cùng Siren cũng từ trong miệng hải yêu biết được chỗ Elena.

trên biển rộng bao la, muốn tìm kiếm một người, không khác gì tìm kim trong biển rộng, cho dù là hải yêu, cũng phải mất hơn một tháng, mới tìm được hành tung của Elena.

Chờ đến khi Trì An biết được thuyền mà Elena đi nhờ, thì không thể không cảm khái một câu: Thực sự là có duyên.

Sau khi Elena rời đảo, gặp nhiều trắc trở, cuối cùng ngồi nhờ thuyền của Gerry lão đại.

Mấy năm nay, khi Trì An ở trên biển, cũng chưa từng gặp qua thuyền của Gerry lão đại, đều là trùng hợp bỏ qua nhau. Đối với chuyện này, Trì An cũng không để ý, dù sao thuyền của cô luôn luôn đi không có mục đích trên biển, không giống Gerry lão đại, phải chạy khắp nơi buôn bán.

Chờ thuyền Trì An cùng thuyền Gerry lão đại hội hợp, khi nhìn thấy Trì An nhảy vọt từ thuyền Siren qua, đôi mắt Gerry lão đại trừng to ra.

Elena từ trong khoang thuyền chạy ra, khi nhìn thấy con gái, cũng rất cao hứng, chạy lại ôm lấy cô.

“Bảo bối, mẹ tìm con thật lâu, may mắn cuối cùng cũng tìm được con.” Elena cảm tính nói.

Trì An có chút dở khóc dở cười, rõ ràng đang sinh sống thật tốt trên đảo, vì sao lại ra biển tìm cô? Hơn nữa, khi cô tìm đến, cũng không cần cô truyền lời gì, cứ như vậy chạy ra. không thể không nói, ở thời điểm nào đó, trong xương cốt của phụ nữ trên thế giới này đều có chút tùy hứng lãng mạn.

Sau khi hai mẹ con gặp nhau, hơn nữa phát hiện Elena được chiếu cố rất khá, nên Trì An vô cùng hào phóng mà đưa cho Gerry lão đại một rương châu báu, cám ơn ông ta năm đó đã chở cô cùng với sự thu lưu Elena lần này.

Ai ngờ Gerry lão đại lại cự tuyệt.

Gerry lão đại yêu tiền như mạng lại từ chối tiền tới cửa, ngẫm lại đều không thể tin tưởng được?

Gerry lão đại làm lơ ánh mắt thống khổ của thuyền viên phía sau, nhìn Trì An nói: “Durth tiểu thư, ta không cần vàng bạc, chỉ hy vọng cô để Elena tiểu thư lưu lại.”

“Cái gì?” Trì An ngơ ngác nhìn hắn.

Sau đó, cô lập tức nhìn thấy bộ dáng ngượng ngùng của Gerry lão đại, nhìn Elena cười hắc hắc.

Elena cũng là bộ dáng thiếu nữ thẹn thùng, liên tiếp nhìn lén Gerry lão đại.

Trì An: “…”

Chờ khi Trì An trở về Kình đảo tham gia lễ cưới của Elena và Gerry lão đại, cả người vẫn luôn ngơ ngác, không hiểu sao hai người đó lại vừa mắt nhau. Gerry lão đại là loại người thô bạo, sao Elena có thể coi trọng ông ta?

“Gặp nhau là một loại duyên phận, nhìn thuận mắt cũng là một loại duyên phận, có lẽ giữa bọn họ thích hợp thì sao?” Siren dựa vào bờ biển, nói với cô.

Trì An nghĩ nghĩ, đột nhiên bổ nhào vào lưng hắn, ôm cổ hắn, cười nói: “anh nói đúng.”

Nguyện vọng của Angel Durth là có thể làm Elena an hưởng tuổi già, nếu sau khi trải qua bao nhiêu đau xót cực khổ, Elena có thể tìm được tình yêu của bà, nửa đời sau có người làm bạn, chẳng phải là càng hạnh phúc hơn sao?

Nhân ngư lật người qua, bình tĩnh mà đem người ôm trên lưng mình ôm vào trong ngực, không khách khí mà đè dưới thân, tùy ý hôn môi chiếm hữu.

Sau đó rất nhiều năm, Trì An đều phiêu bạt trên biển.

Thuyền bọn họ đi đến nhiều địa phương rất xa, tốn mất vài năm cũng không thể trở lại Kình đảo, gặp qua rất nhiều phong cảnh xinh đẹp, trải nghiệm qua nhều phong tục văn hóa bất đồng, ăn qua rất nhiều món ngon vật lạ.

Mặc kệ là ở nơi nào, bọn họ đều ở bên nhau.

Nhân ngư và nhân loại, một bên vĩnh viễn không thể lên bờ, một bên không thể sinh hoạt ở trong biển.

Nhưng bọn họ lại cả đời vẫn luôn ở bên nhau, đã không cần lo lắng mà hàng đêm ôm nhau ngủ, lại có thể mở mắt là có thể nhìn nhau.

thật lâu về sau, khi Elena qua đời vì tuổi già, Gerry lão đại cũng đi theo bà.

Tiếp theo, rất nhiều người quen thuộc cũng ra đi.

Kình đảo thay đổi hết nhóm người này lại đến nhóm người khác, bọn hải tặc đã hoàn lương, thay đổi nghề nghiệp, tung tích hải tặc trên biển cũng rất ít đi.

Trì An cũng già rồi.

Tuy vì trải qua tu luyện, nên khiến cô thoạt nhìn một chút cũng không già, tựa như khi gặp Siren lần đầu, vẫn duy trì dáng dấp trẻ tuổi. Nhưng quả thật cô già rồi, các cơ quan trong cơ thể đã giống như người già, dần dần mà suy kiệt.

Siren thích đem cô ôm vào trong ngực, sờ tóc cô, nhìn xem có tóc bạc hay không.

Mỗi lần phát hiện tóc bạc, hắn đều đau lòng thật lâu, sau đó thừa dịp cô không chú ý, đem sợi tóc bạc kia nhổ xuống, lén lút để vào rương bảo vật của hắn dưới đáy biển.

Dưới đáy biển sâu, hắn giấu một rương bảo vật trong nham thạch, nơi đó để rất nhiều bảo vật âu yếm của hắn.

Mà những bảo vật đó đều có quan hệ với cô.

“Chờ sau khi em chết, anh sẽ không đem em bỏ vào rương bảo vật của anh chứ?” Có một lần Trì An nói giỡn hỏi hắn.

Nhân ngư vẫn lãnh diễm cao quý như cũ nói: “sẽ không, đến lúc đó anh đem em ăn luôn, chúng ta có thể vĩnh viễn ở bên nhau.”

Trì An: “…”

Khẩu vị nặng quá đi!

Nhìn thấy ánh mắt kinh khủng của cô, khóe môi hắn gợi lên, “Lừa em thôi! anh làm sao có thể ăn em? Đến lúc đó, chúng ta sẽ cùng nhau chôn dưới đáy biển, nơi đó là nơi hồn về của nhân ngư.”

Cuối cùng Trì An cũng thở phào nhẹ nhõm, người đàn ông này chịu ảnh hưởng của tính cách của nhân ngư ở thế giới này, tuy rằng hung tàn, nhưng không biến thái. Trì An không hy vọng hắn thật sự biến thái, mặc dù bản thân mình sắp chết, không chịu ảnh hưởng nào, cũng sẽ cảm thấy đáng sợ có được không.

Uhm, cứ như vậy đi!