Linh Vực

Chương 150: Khai nguyên cảnh trung kỳ




Tần Liệt trầm mặc một hồi, chậm rãi giải thích: "Quả thực ta biết khắc Linh trận đồ, nhưng ta chưa phải là Luyện Khí Sư chính thức, trước khi tới Khí Cụ Tông, ta dùng lò luyện chẳng được mấy lần, kinh nghiệm về luyện vô cùng ít ỏi. Những chuyện ngươi sai ta làm, cũng chính là những thứ ta muốn học tập, nên ta không than tiếng nào cả, vì ta rất thích làm những việc đó. ""Khắc Linh trận đồ khó hơn luyện khí nhiều, làm sao ngươi lại học khắc Linh trận đồ khắc trước được?" Đường Tư Kỳ không tin.

"Ta cũng không biết giải thích sao nữa." Tần Liệt cau mày, "Mặc kệ ngươi tin hay không, ta cũng vì muốn học luyện khí mà đến đây, ngươi bảo ta đánh bóng linh tài, lại để cho ta giúp ngươi luyện khí, cho ta hỗ trợ luyện một ít vật linh tinh, đều là những cái mà ta muốn học. "

Bình thường, trước tiên một Luyện Khí Sư sẽ học phân biệt linh tài, sau đó là đánh bóng linh tài, từ từ luyện vài thứ linh kiện đơn giản, thuần thục rồi, mới bắt đầu dung luyện Linh khí hoàn chỉnh.Bước cuối cùng là học khắc Linh trận đồ, biến Linh trận đồ thành linh hồn của linh khí.

Đường Tư Kỳ, các trưởng lão, đệ tử Khí Cụ Tông khi học luyện khí đều là theo từng bước như vậy, đều phải đến khi tấn chức đệ tử nội tông, tông môn coi trọng, mới có tư cách đi học khắc Linh trận đồ. nguồn

Nên cô không tài nào hiểu nổi kinh nghiệm luyện khí của Tần Liệt.

Nhưng thái độ Tần Liệt giải thích lại rất nghiêm túc, không giống như đang nói dối, khiến cô cũng mơ hồ, "Ngươi thật sự đã từng học khắc Linh trận đồ?"Tần Liệt gật đầu.

"Ngươi học với ai?"

Tần Liệt không đáp.

Đường Tư Kỳ cũng hiểu câu hỏi này đường đột quá, nên đổi ngay sang câu khác: "Lúc đó là ngươi học khắc Linh trận đồ Ngưng Hình à?"

"Không phải." Tần Liệt thản nhiên đáp.

"Vậy tại sao sau khi trưởng lão Mặc Hải kiểm nghiệm linh lại biểu lộ khiếp sợnhư vậy, lập tức cho ngươi tiến vào nội tông?" mặt Đường Tư Kỳ đầy nghi ngờ.

"Ta cũng không biết." Tần Liệt lắc đầu.

"Được rồi được rồi, ngươi cái gì cũng không chịu nói, hỏi nữa cũng không ý nghĩa." Đường Tư Kỳ có vẻ bó tay, cũng không muốn nói nhiều nữa, nên dặn dò thêm vài câu, rồi chán nản quay đi.

Tần Liệt cất đồ đạc, kiểm tra tình hình trong hang, thấy nó rất rộng rãi, rộng hơn thạch lâu dưới núi của hắn mấy lần.Trong hang chia thành nhiều thạch động, mỗi thạch động đều rộng vài mẫu, phòng luyện khí là rộng nhất, gấp năm lần phòng luyện khí hắn thuê dưới chân núi.

Ba cái lò luyện kích cỡ khác nhau, bên dưới có đường dẫn địa hỏa.

Tần Liệt đi tới giữa ba cái lò, đưa tay vuốt ve bếp lò, ánh mắt dần hưng phấn hẳn.

Rốt cục hắn đã có một không gian luyện khí và lò luyện thuộc về chính mình!Ở đây, mỗi tháng hắn đều được nhận linh tài, học khắc Linh trận đồ, học dung luyện Linh khí.

Ở đây, hắn sẽ không bị quấy rầy, có thể chuyên tâm luyện khí, học Linh trận đồ và các loại tri thức luyện khí. Lúc gặp được phải bình cảnh, có thể thỉnh giáo trưởng lão trong tông...

Hơn nữa cả hang chỉ có một cửa đá, chỉ cần phong bế từ bên trong, trừ phi người bên ngoài phá cửa xông vào, bằng không thì chẳng thể nào biết hắn ở bên trong làm cái gì.

—— đây là để phòng ngừa người động chủ luyện khí, không muốn bị quấy rầy.Thế nhưng giờ lại có thể giúp hắn thong dong ra vào lòng đất Cực Hàn Sơn Mạch!

Tần Liệt quét dọn sạch sẽ, rồi phong cửa.

Lấy Hàn Băng chi nhãn ra, kích hoạt, trong tích tắc hắn đã đến lòng đất trong Cực Hàn Sơn Mạch.

Tĩnh tọa tại sông băng, hắn từ từ điều chỉnh tâm tình, cảm ngộ bức tranh Hàn Băng, và học vận chuyển lực hàn băng trong Nguyên phủ.Trong trời đất băng giá, hàn vụ đều tụ tập tới chỗ hắn, chui vào trong nguyên phủ.

Khi lực hàn băng trong Nguyên phủ tràn đầy, khí thế của hắn đột nhiên biến đổi, khắp người tiếng sấm sét nổ vang, những tia điện quấn quanh thân thể.

"Thiên Lôi cức! Lôi Điện cầu!"

Hai lòng bàn tay Tần Liệt hướng vào nhau, vận chuyển lực Lôi Đình, trong tiếng sấm sét đinh tai, vô số tia chớp xanh sẫm hiện lên giữa hai lòng bàn tay hắn, hóa thành một quả cầu sáng chói ánh sáng xanh."Oanh!"

Lôi Điện cầu bay ra, đụng vào sông băng, dòng sông băng im lìm bất động. Lực bạo tạc của Lôi Điện cầu không tạo nên chút dấu vết nào với nó, không ảnh hưởng chút gì tới đám linh thú bị đóng băng suốt bao nhiêu năm bên trong.

"Hàn Băng chi ý, Hàn Băng chi lực, vậy thì gọi là... Hàn Băng Quyết đi, cũng nên đặt cho nó một cái tên." Tần Liệt nghĩ, lực hàn băng trong người biến hóa, bắn ra khỏi người.

Khi vận chuyển Thiên Lôi cức, lực lôi đình trong Nguyên phủ tuôn ra khỏihuyệt khiếu, Hàn Băng Quyết thi triển, hàn lực trực tiếp bắn ra khỏi lỗ chân lông, cách dùng hai loại Linh quyết bình thường không giống nhau lắm, khiến Tần Liệt không biết nên vui hay nên lo.

Mấy ngày sau, trong một đêm sấm sét vang dội, hắn rời khỏi Khí Cụ Tông.

Hắn trở về ngôi nhà nhỏ Lý Mục để lại cho hắn, đứng trong sân, nhìn những tia chớp chói mắt trong màn đêm đen kịt, dòng điện trong người cũng bắt đầu khởi động.

"Ba ba ba!"Những tia lôi điện như long xà tàn sát bừa bãi đêm tối, một lát sau, mấy đạo thiểm điện phá vỡ bóng đêm, bổ về phía sân nhỏ.

Bổ thẳng về phía hắn!

Lực lôi đình mãnh liệt cuồng bạo truyền từ đỉnh đầu xuống bả vai, tràn vào tứ chi bách hài, dũng mãnh vào hắn ngũ tạng lục phủ, như nước sông mãnh liệt phóng tới Linh Hải!

Linh lực bên trong Nguyên phủ Lôi Điện hiện đã ở trạng thái bão hòa, Nguyên phủ không thể tiếp nhận thêm lực lôi điện nữa.Xuy xuy xùy!"

Lực lôi đình tụ lại trong đan điền khiến hắn vô cùng đau đớn thời điểm, Linh lực trong cơ thể cũng trở nên điên cuồng, cùng lực lôi đình sôi trào.

"Mở Nguyên phủ mới!"

Tần Liệt hét to, hắn vốn đã có dự cảm sắp đột phá Khai Nguyên cảnh trung kỳ, nên mới lặng lẽ rời khỏi Khí Cụ Tông, một mình đến đây lợi dụng thời tiết sấm sét để tu luyện Thiên Lôi cức.

Quả nhiên, nhấn mấy đạo Lôi Đình đánh xuống, Thiên Lôi cức đang giúp hắnthu nạp lực lượng cuồng bạo của sấm sét.

Hắn ngồi trong sân, tiếp tục dung nạp lực Lôi Đình, tạo nguyên phủ mới trong linh hải.

"Tiểu thư, bên kia sấm chớp dày đặc rất kỳ quái." Trong một góc Khí Cụ Tông, Lương Trung nhìn về một phương hướng, khẽ nói.

Tạ Tĩnh Tuyền mặc áo trắng, đang phân phó gì đó cho mấy Chiến Tướng Sâm La Điện, nghe vậy tò mò ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm về phía đó.

"Ta đi ra ngoài một chút." cô đứng dậy, như khói nhẹ bay ra ngoài, lập tức biến mất.