Ma Kiếm Lục

Chương 220: Ngân Lân tuyến xà, nguyên thủy đích lực lượng chi chiến




Với tu vi của Liễu Dật đã sớm phán đoán được cự li giữa mình và quái thú, chẳng qua chàng đang có việc phải làm nên không để ý, trận chiến giữa hai con quái thú không liên quan đến chàng. Giờ thì chàng không thể đi giải quyết chuyện riêng, một con quái thú to lớn màu xám trắng đang chặn đường.

Nó xuất hiện đột nhiên nên chàng không kịp chuẩn bị, theo ý thức lùi lại hai bước, dưới ánh dương quang chàng nhìn rõ con quái thú, trong lòng thầm nhủ: “Là rắn.” Đó là một con rắn màu xám trắng dài hơn mười trượng, thân thể thô tráng đến mức không hình dung được, hàm răng trắng nhởn, chiếc lưỡi thò thụt phát ra mùi tanh tưởi, đôi mắt màu lục sẫm chằm chằm nhìn vào mình chàng, so với băng long con cự xà này còn lớn hơn, trong mắt nó, chàng chỉ là một vật nhỏ nhoi, không đáng gì.

Trong mắt Liễu Dật, quái vật tuy to nhưng không đáng sợ như băng long, dù gì băng long cũng là vật do Đại trí giả tạo ra, kinh qua ngàn vạn năm biến hóa thành thần long, quái vật này dù hung ác, song vẫn là thú, không quá khó đối phó.

Đó là ý nghĩ riêng của chàng, nếu Diệp La Kiếm Mộ có mặt ở đây, ông ta tuyệt đối sẽ kêu chàng bỏ chạy, càng nhanh càng tốt. Tại Minh giới, thú được chia thành ba loại yêu thú, linh thú, thần thú, đẳng cấp của thần thú là tối cao, cũng là hung ác nhất, có những con có cả năng lực đặc thù. Con cự xà màu trước mặt Liễu Dật thuộc đẳng cấp thần thú, gọi là Ngân Lân tuyến xà, toàn thân có sọc trắng xám, trời sinh đã có một đôi cánh thịt nên bay được, hung ác, tàn bạo vô cùng, đã sống trên dưới ba ngàn năm.

Tuy Ngân Lân tuyến xà thuộc nhóm thần thú, nhưng tịnh không có năng lực đặc thù gì, dù vậy năng lực cơ bản của nó cũng không có người bình thường nào chống chọi được, tốc độ của nó nhanh kinh người, toàn thân rắn chắc như sắt thép, bảo kiếm sắc bén cỡ nào cũng không đả thương được mảy may. Thứ đáng sợ nhất của Ngân Lân tuyến xà là sức mạnh, theo truyền thuyết nếu nó dụng lực quét đuôi một cái có thể khiến cho sơn băng địa liệt, hơn nữa răng lại có độc, trúng phải tất chết, tuyệt không có khả năng sinh tồn. Vì thế tuy Ngân Lân tuyến xà không có năng lực đặc thù nhưng vẫn được người Minh giới liệt danh vào nhóm Tứ đại hung thần, từa xưa đến nay chưa có ai dám chiêu dụ, thu phục dạng thần thú như nó.

Liễu Dật làm sao biết nhiều như thế được, trong mắt chàng, con cự xà này chẳng qua thuộc loại “tứ chi phát triển”, thú vẫn chỉ là thú, nên không nghĩ ngợi gì, tả thủ nắm lấy trường kiếm, hôm qua không thu phục được băng long, hôm nay con quái xà dám đến gây loạn, trong lòng đang muốn phát tiết.

Trong lúc chàng chuẩn bị động thủ thì một âm thanh xé toang không khí từ sau lưng ập tới, dậy lên cuồng phong, không đợi chàng quay người lại, “phịch”, hai tòa núi lớn đột nhiên xuất hiện hai bên tả hữu cách chàng mười trượng. Chàng vừa giới bị con rắn khổng lồ màu xám vừa quan sát hai ngọn núi từ trên không đáp xuống.

Nhưng chàng lập tức phát hiện có chỗ không ổn, hai toàn núi đó không hề có cây cỏ gì mà chỉ có lông đen, trong lòng lấy làm kì lạ, suy nghĩ mông lung. Đúng lúc đó một tiếng rống cuồng nộ vang lên, nhập vào mây mờ, thanh âm lớn đến nỗi tai chàng không chịu nổi, liên tục ong ong, chàng không có thời gian hân thưởng hai ngọn núi kì quái mà thuận mắt nhìn lên phía trên.

Vừa ngẩng lên chàng nhận ra mình đã lầm, hai ngọn núi dựng hai bên hóa ra lại là hai chân của của một con quái vật, đứng dưới con quái vật to lớn này trông chàng càng nhỏ nhoi, thậm chí còn nhỏ hơn ngón chân nó. Chàng đang đứng ở trung gian hai chân quái vật, còn nó đang nhìn con cự xà với vẻ tức giận.

Đó là một quái vật hình người màu đen, trên cái đuôi thô tráng như cương tiên bằng đồng có móng vuốt, dưới chân cũng có vuốt đen nhánh, thân thể hùng vĩ như một tòa núi, hai tay cũng có móng vuốt, xem ra sắc bén phi thường. Quái vật không có mũi, khóe miệng rộng khiếp người, hàm răng sắc trắng toát, đôi mắt màu đỏ sậm, hai tai to lớn giống hệt như cánh dơi, hai bên đầu đều có sừng sắc nhọn, uy vũ vô bỉ. Nhìn sơ qua, con quái vật trên đầu chàng phải cao đến hai mươi trượng, bề ngang mười trượng.

Vốn lúc trước nhìn thấy cự xà, Liễu Dật mới hiểu thế nào là to lớn, bây giờ nhìn thấy con quái vật, chàng đột nhiên phát hiện cự xà đã biến thành tiểu xà, so với quái vật, con rắn cùng lắm chỉ bằng một phần ba. Lúc này cự xà cũng đang giận dữ nhìn quái vật lông đen đứng sau lưng chàng, lại kêu lên một tràng.

Liễu Dật nhủ thầm: “Nguyên lai lúc nãy hai con quái vật này đánh nhau ở trong rừng, thảo nào mặt đất rung chuyển, nhất là con quái vật ở sau lưng, to lớn hệt như một ngọn núi, nó chuyển động là mặt đất cũng rung theo, không chấn động mới là lạ.”

Con cự xà giang rộng đôi cánh thịt, nhãn thần màu lục sẫm chuyển từ quái vật lông đen sang thân mình Liễu Dật, thoáng chốc chàng liền cảm giác không ổn, hình như động vật bò sát này tỏ ra cực kì hứng thú với mình, đôi mắt ngưng thị nhìn chàng trong khoảnh khắc, dường như đang cân nhắc, lẽ nào thú cũng có đầu óc.

Chàng không biết rằng một con thần thú sau mấy ngàn năm tu luyện đã có được trí tuệ, dù bề ngoài không bằng con người, những năng lực khác của chúng lại mạnh hơn không biết bao nhiêu lần.

Quả nhiên, ngay khi đôi mắt con cự xà màu trắng xám đình chỉ quan sát, thân hình nó đột nhiên hành động, đôi cánh to lớn dậy lên kình phong cường liệt, cả thân thể như một mũi phi tiễn xạ thẳng vào chàng, đồng thời chiếc mồm đỏ lòm như chậu máu há rộng ra, mùi tanh tưởi bốc lên nồng nặc.

Tuy cự xà so với quái thú thì không lớn nhưng so với chàng lại gấp nhiều lần, chàng không hề do dự, chân nguyên trong nội thể gặp nguy hiểm liền tự động thăng khởi, trong chớp mắt đã đề thăng đến tầng mười hai, hữu cước đạp nhẹ xuống đất tá lực, nhanh chóng tung mình lên nhảy lui lại, vừa chạm đất đã thấy cổ tay hữu vẫy nhẹ, trường kiếm đen nhánh rời vỏ, một đạo quang mang xuyên qua hư không, lóe lên tại bộ vị trung tâm trên đầu con cự xà, âm thanh kim thuộc va chạm vang lên, chàng đã tra kiếm vào bao.

Mũi nhọn của Bi Mộng Kiếm kích trúng giữa trán con cự xà màu xám trắng, nó không thụ thương, ở trên trán chỉ có một vết trầy màu trắng lưu lại. Liễu Dật kinh ngạc, cứng thật, chàng lại nhớ tới con cốt long thủ hộ của Ma môn ở Nhân gian giới, chỉ có điều con rắn này là nhục thân, thân thể tuy cứng rắn song vẫn bị mũi kiếm làm xước một vệt trên trán. Với tu vi của chàng cùng với sự sắc bén của ma kiếm cũng chỉ rạch được một vệt, đủ thấy con rắn này khó đối phó đến thế nào.

Cự xà bị kích trúng, cũng cảm thấy đau đớn, vừa chộp hụt nó tịnh không dừng lại, lại kêu lên chói lói, đôi cánh thịt to lớn quạt ra một trận cuồng phong xộc vào Liễu Dật, tốc độ cực nhanh, sức mạnh cực lớn, chàng đang phập phồng thở hắt ra, nó đã lướt ra ngoài hơn trượng.

Chàng kinh hoảng, chuẩn bị đề khởi chân nguyên tránh né thì đôi mắt màu lục sẫm của cự xà đột ngột trợn trừng, thân thể nhanh chóng dừng lại, không bổ tới nữa, hình như có người cắt ngang hành động của nó. Chàng bất giác nhìn lại, không sai, có người ngăn cản nó, nhưng không phải người mà là quái vật lông đen to lớn như ngọn núi kia, móng vuốt trên tả thủ quái vật vung lên, sức mạnh khủng khiếp khiến móng vuốt găm sâu vào đuôi cự xà, giữ nó lại trên mặt đất, một con rắn khổng lồ vốn có thể bay cực nhanh lúc này lại không tiến lên được nửa phân.

Liễu Dật nhìn con quái vật lông đen to lớn, trong lòng bất giác thấy cảm kích, nó trông có vẻ xấu xí, đáng sợ nhưng vẫn khả ái hơn nhiều so với con cự xà bị nó tập kích. Có lẽ vừa đau, vừa phẫn nộ, con cự xà phát ra tiếng kêu xé nát tâm phế, hắc sắc quái thú tịnh không ngừng lại, hữu trảo to tướng vẫn giữ chặt đuôi cự xà, quay tròn mãnh liệt.

Cự xà lúc này giống như một món đồ chơi trong tay con quái vật, bị luồng sức mạnh khủng khiếp ép phải xoay vòng, hắc sắc quái thú rống lên, quăng con cự xà khỏi tay, đập thẳng vào đám cổ thụ phía xa xa, “ầm ầm”, không hiểu do lực đạo của quái thú quá mạnh hay thân thể cự xà quá cứng rắn, những cây cổ thụ đều gãy đôi, đè lên thân thể bạch sắc cự xà.

Quái vật màu đen thấy cự xà bị cây cối đè lên dường như rất cao hứng, hai chân không ngừng nhảy nhót, luôn mồm phát ra tiếng kêu hưng phấn, mặt đất bị nó nhảy nhót đến nỗi chấn động, thậm chí nứt dần ra, hai tay nó không ngừng vỗ vào nhau, phảng phất như sấm động trời xanh, tạo thành những tiếng vo vo trong tai.

Nhìn hai con quái thú tương đấu, Liễu Dật thầm nhủ: “Nếu dùng cuồng bạo chi huyết dẫn dụ chúng về Vô Lệ thành, Diệp La Hùng dù bản lĩnh thông thiên cũng không có mảy may cơ hội thắng, nhưng…hai con cự thú vừa đánh nhau thảm liệt như vậy, nếu quá đà, sợ rằng sẽ gây hại cho Vô Lệ thành.” Chàng tịnh không sợ gì, dù hai con quái thú nguy hiểm đến mấy, chàng vẫn chạy được, với tu vi hiện tại của chàng, người có thể đuổi kịp vô cùng ít ỏi, vì vậy chàng mới đứng lại quan sát, tìm biện pháp vẹn toàn dẫn quái thú về.

Lúc đó, mặt đất ngừng rung, chàng nhìn qua phía con quái vật lông đen to lớn, nếu mặt đất thôi chấn động có thể khẳng định nó đã đình chỉ động tác. Đúng thế, con quái vật lừng lững như hòn núi đang tiến về phía cự xà, vừa đi nó vừa đảo đi đảo lại đôi mắt đỏ lựng, tựa hồ đang suy tính.

Cự li dần dần thu hẹp, cự xà bị cây cối đè lên hoàn toàn không động tĩnh gì, Liễu Dật cảm thấy có gì đó không ổn nhưng chàng không nói ra, hắc sắc quái thú đi đến phía sau cự xà, ngừng lại, toan cúi người rồi dùng hữu thủ nắm lấy đuôi cự xà, đột nhiên, thân thể cự xà động đậy, chiếc đuôi thô tráng giống như một ngọn roi, quật mạnh vào mình quái vật.

Lúc đó, Liễu Dật mới nghĩ ra được chỗ bất hợp lí, Bi Mộng Kiếm của chàng sắc bén như thế, chân nguyên mãnh liệt đến vậy mà không thể gây thương tích cho cự xà thì làm gì có chuyện lại bị cổ thụ đè đến nỗi không có động tĩnh? Rõ ràng là một âm mưu, cự xà nhất định trá tử, chàng vội ngẩng đầu quát to: “Cẩn thận.”

Thân thể chàng tuy nhỏ nhưng trong lúc khẩn cấp, giọng nói được chân nguyên thôi động thành vang vọng phi thường, quái vật lông đen nghe thấy liền ngoái lại nhìn, đuôi cự xà quét tới, khi quái thú muốn chống đỡ thì đã muộn, “bịch”, chiếc đuôi rắn độc địa quét trúng mình quái thú.

Đừng thấy con rắn màu xám bạc nhỏ hơn quái thú nhiều lần mà coi nhẹ, luồng lực quét ở đuôi nó lại mạnh kinh người, trong tình huống không thể chống đỡ, quái vật lông đen bị đánh trúng hoàn toàn, thân thể như diều đứt dây đập vào một thân cây cổ thụ sau lưng, nhưng đó chưa phải là kết thúc, luồng lực to lớn tiếp tục đẩy thân thể nó bay ngược ra đằng sau, va vào hết cây cổ thụ này đến cây cổ thụ khác, rốt cuộc, đến tận cây thứ bảy thì quái thú cũng dừng lại, “bịch”, mặt đất lại chấn động, thân thể to lớn của nó ngã xuống.

Thấy quái vật lông đen ngã xuống đất ở ngoài xa, trong lòng Liễu Dật có chút lo lắng, nó muốn giúp chàng nên mới bị kích trúng nặng như vậy, nhất định thụ trọng thương. Con cự xà kia không phải loại hiền lành gì, chắc chắn không giết được quái thú thì không cam tâm, nhưng chàng phải làm gì, bây giờ mà xuất thủ không hẳn sẽ thu được thắng lợi, lại thêm lo lắng về thời gian quay về Vô Lệ thành, trong lúc khẩn cấp, chàng bất giác cảm thấy bực bội, mắng quái vật lông đen: “Sao ngươi ngốc vậy, đã bảo ngươi cẩn thận rồi mà, ngươi bảo ta làm gì đây?”

Chàng vừa dứt lời thì một tiếng gầm giận dữ vang lên, chàng nhìn về phía âm thanh phát ra, không phải quái vật lông đen thì còn ai nữa, chàng cố gắng quan sát xem thương thế của nó nghiêm trọng hay không, nhưng chàng săm soi thế nào thì cũng không phát hiện trên mình nó có mảy may thương tích, bất giác cảm thán: “Còn cứng hơn cả sắt đá.”

Cự thú như phát cuồng, hữu thủ đấm mạnh xuống đất, “ầm”, mặt đất liền chấn động kịch liệt, phản lực mạnh mẽ khiến cây cối chung quanh bật khỏi mặt đất, văng đi tứ tung, vốn cây cối quanh đó khá rậm rạp, song chỉ một đấm của quái vật lông đen khiến cho một phía trở thành trơ trụi.

Vừa đấm xuống, thân hình vụng về của quái vật lông đen nhảy bật lên, xạ thẳng đến chỗ cự xà. Thân hình nó trông thì to lớn, ngượng nghịu song cú nhảy lại linh hoạt dị thường, một bước nhảy được mười trượng, thân thể hùng vĩ như một ngọn núi che kín vầng thái dương, ép xuống con cự xà màu trắng xám.

Ánh mắt Liễu Dật sáng lên, thầm nhủ: “Nguyên lai là như vậy, có lúc tốc độ và sức mạnh chia tách rất rõ ràng, khi cự li giữa sức mạnh và tốc độ cách nhau quá xa thì cần dùng sức mạnh đấu với sức mạnh, giống như khi chàng xuất kiếm tấn công cự xà, cự li giữa công kích và phòng ngự lệch nhau quá nhiều nến không tạo thành thương tổn gì cho nó, bây giờ con quái vật lông đen đầy sức mạnh này tịnh không dựa vào tốc độ hay vũ khí sắc bén mà đem thân thể to lớn gia tăng thêm sức mạnh tạo thành vũ khí riêng.”

Trên không trung, quái vật lông đen thay đổi tư thế, vốn phải tiếp đất bằng hai chân thì nó thu song cước lại, dùng cặp mông to lớn mà tiếp đất, điểm trung tâm chính là thân thể cự xà.

Liễu Dật lại nhủ thầm: “Hay, nó biết dùng ưu thế mà xuất thủ.” Tuy là trận chiến giữa thú và thú song chàng lại nhìn ra trong đó những điều bình thường không thể lí giải nổi, cặp mông cự dại có thể là ưu thế của quái vật lông đen, thân thể nó vốn đã to lớn, bây giờ lại đem sức mạnh tập trung lại, lợi dụng thế bổ xuống, tăng thêm diện tích bằng cặp mông, không ép cho cự xà dẹp lép mới lạ.

Cự xà dường như hiểu được sức ép lần này lợi hại, hình dung như một ngọn núi đè xuống, nếu thật sự bị đè trúng, chắc chắn sẽ đầu thai kiếp khác, trong cơn hoảng loạn, nó giương cánh ra, quay mình toan chạy trốn, song đã chậm. Tốc độ ép xuống của thân hình to lớn kia tuy không nhanh được như lưu tinh nhưng nằm ngoài khả năng tránh né của nó.

“Bịch”, đại địa lại chấn động, thân thể Liễu Dật cũng lắc qua lắc lại, chàng đưa mắt nhìn thấy bụi đất bay đầy trời, cát đá văng khắp nơi, trên mặt đất xuất hiện một hố sâu hàng chục trượng, con quái thú cứng đầu đang ngồi ngay trên miệng hố, bị kẹp ở giữa mông nó và miệng hố là đuôi của cự xà.

Cần biết rằng con cự xà này hoành hành vô lối ở Đại hoang sơn, chỉ vì gặp phải đối thủ cứng đầu thế này nó mới bị áp bức, cơn đau khiến nó quằn quại, thân thể dài hơn mười trượng giống như dây gai quấn quanh quái vật lông đen.

Liễu Dật kinh hoàng, đó là bản tính của rắn, con rắn to lớn như thế mà quấn thít, đương nhiên lực phải cực mạnh, nếu cứ thế này chỉ trong thoáng chốc, cự thú có khả năng bị cự xà xiết chết.

Bản tính của cự xà hung tàn, không bao giờ có chuyện quấn thít được cự thú rồi lại nhả ra, sau khi cuốn quanh mình cự thú bèn há to chiếc mồm đỏ lòm như chậu máu, hàm răng trắng ởn cắn vào yết hầu, không tính tới chuyện răng rắn có độc, chỉ cần mỗi nhát cắn này, cự thú không tóe máu mới là lạ.

Liễu Dật không nghĩ ngợi gì, hữu thủ nhanh nhẹn lật lại, đặt ngay lên chuôi kiếm, quán thâu chân nguyên triệu hoán quang long, thân kiếm đen nhánh liền phát ra bạch quang, một tràng long khiếu vang lên, một đạo quang mang trực tiếp xuất hiện phía sau gáy cự xà.

Sức mạnh của quang long không ghê gớm song tốc độ nhanh phi thường, Liễu Dật vừa bạt kiếm đã chém ngay một nhát vào gáy cự xà, chân nguyên mãnh liệt triệu hoán quang long, tốc độ tuyệt đối của quang long mang lại sức mạnh cho nhát kiếm, tuy không tạo thành công kích trí mệnh nhưng đầu cự xà đau đớn vì lãnh đòn buộc nó phải quay lại.

Liễu Dật toan tiếp tục xuất kiếm nhưng đột nhiên chân nguyên tập kết mãnh liệt, công vào tâm tạng, trong lòng chàng kinh hoàng, là phản ứng của sát lục chi tâm, không thể dùng chân nguyên được nữa, trong lúc khẩn yếu quan đầu, không xuất thủ thì cự thú sẽ bị quái xà xiết chết, còn tiếp tục thôi động chân nguyên, nhiều khả năng sẽ bị sát lục chi tâm nuốt chửng.

Trong lúc khẩn cấp, chàng gào to với cự thú: “Đánh nó đi, ngốc quá…”