Ma Phi Khó Theo Đuổi

Chương 112: ♥ Đoàn Tử rất tức giận, hậu quả rất nghiêm trọng!




Kinh tế khó khăn, admin bán thêm máy cạo râu Yandou chính hãng , bạn nào yêu thích website nhớ đặt mua giúp admin, hàng siêu bền siêu rẻ chỉ 79K/1SP (Miễn phí giao hàng Free Extra), tặng bố, chồng, ny thì quá tốt. Thanks cả nhà. Xem ngay
**********


"Các ngươi nói đã đủ rồi chứ?!" Hứa Nặc tức giận trợn mắt nhìn bọn người Đoạn Hiểu Phong, cười lạnh nói: "Sao? Các ngươi còn định ép mua ép bán hay sao?"

Anh nợ em một câu yêu thương!

"Một hạ nhân mà thôi, còn chưa tới phiên ngươi nói chuyện với Gia!" Đoạn Hiểu Phong hừ mũi với Hứa Nặc một tiếng, lại nhướn mày nhìn Tô Linh Phong, hung dữ càn quấy nói: "Này, tiền ngươi cầm rồi, đưa tiểu tử trên người của ngươi kia cho Mật Mật, chúng ta cũng là người phân rõ phải trái, đừng có nói chúng ta keo kiệt."

Hứa Nặc giận tới cực đỉnh, đưa tay đặt lên chuôi kiếm, làm như muốn rút kiếm ra.

Tô Linh Phong đưa tay kéo Hứa Nặc một cái, ngăn động tác của nàng lại. Đối phương có tới bốn người, đứng trước mặt có ba người, còn có một nam tử áo xanh vẫn lười biếng ngồi ở bàn bên, bê chén trà, híp mắt nhìn náo nhiệt, thực lực của bọn họ như thế nào vẫn chưa biết.

Chỉ riêng ba người này thôi, với tài kiếm mới học vài ngày của Hứa Nặc cũng chưa đánh được, dù sao cô bé cũng chỉ mới là kiếm sĩ trung cấp mà thôi, tuy có thể phát huy vượt cấp nhưng gặp người mạnh vẫn chưa đủ, về phần Tiếu Minh Lãng... Nàng còn chưa biết thực lực y thế nào, cũng không thể tin tưởng hoàn toàn được.

Anh nợ em một câu yêu thương!

Theo như phân tích tình thế trước mắt, động thủ cũng không phải lựa chọn sáng suốt.

"Sao? Muốn đánh nhau phải không?" Đoạn Hiểu Phong chú ý tới Hứa Nặc và động tác của Tô Linh Phong, khinh thường bĩu môi.

"Hiểu Phong!" Đường Hiên kéo Đoạn Hiểu Phong một cái, ra hiệu hắn câm miệng, sau đó lại lấy thêm hai tờ kim phiếu trong ngực ra, đưa cho Tô Linh Phong, "Vị tiểu thư này, cô xem, chừng này kim tệ hẳn là đã đủ rồi?"

Đoạn Hiểu Phong nhìn lướt qua mệnh giá hai tờ kim phiếu Đường Hiên xuất ra kia, lập tức giơ chân nói: "Đường Hiên, huynh đúng là coi tiền như rác! Một con ma thú vô dụng chả làm được gì, mua cho Mật Mật chơi mà thôi! Sao phải bỏ ra những 2000 kim phiếu???"

Anh nợ em một câu yêu thương!

"Ha ha ha..." Tiểu Bạch há nhỏ không có răng, cười ngửa tới ngửa lui, nước mắt cũng tuôn ra, "Hắn vẫn có chút mắt nhìn đấy, biết con thú yếu ớt này nhìn xinh nhưng chả làm được gì, ha ha ha..."

Đoàn Tử nổi giận! Thực nổi giận! Ngươi mới vô dụng! Cả nhà các ngươi đều vô dụng!

Đoàn Tử "NGAO ——" một tiếng, nhảy dựng lên từ trên bờ Tô Linh Phong, vọt thẳng tới mặt Đoạn Hiểu Phong, giơ một nắm tay thịt nhỏ lên, nhắm vào một con mắt của Đoạn Hiểu Phong mà đánh!

"Aaaa ——!" Đoạn Hiểu Phong bị một quyền của Đoàn Tử quật ngã trên mặt đất, kêu thảm một tiếng, bịt kín con mắt!

Anh nợ em một câu yêu thương!

Đoàn Tử một chiêu đắc thủ, cũng không ham chiến, nhảy vọt lên, lại vững vàng rơi xuống trong ngực Tô Linh Phong, trừng mắt bồ đào, giơ nắm tay nhỏ thị uy với bọn người Đường Hiên.

Xảy ra chuyện này, đừng nói Đường Hiên, Đường Mật Mật choáng váng mà ngay cả Hứa Nặc, Tiếu Minh Lãng đều ngây ngẩn cả người.

"Mẹ, Đoàn Tử không thích đám... bại hoại này!" Hừ! Nó đường đường là một Thú luân hồi, chỉ bằng đám phàm nhân ngu xuẩn này cũng dám khinh thường nó hả!


Anh nợ em một câu yêu thương!

Tô Linh Phong bình tĩnh nâng chung trà lên, đưa đến bên miệng Đoàn Tử cho nó uống thuận khí.

Đoàn Tử uống nước xong, cảm xúc bình ồn lại không ít, lại nhảy trở lại trên vai Tô Linh Phong, ôm cổ của nàng cọ cọ, "Vẫn là mẹ tốt nhất..."

"Hừ!" Tiểu Bạch quay mặt, "Lại bắt đầu làm nũng, vuốt mông ngựa!"

"Hiểu Phong ca ca..."

Anh nợ em một câu yêu thương!

"Hiểu Phong, đệ không sao chứ?"

Huynh muội Đường gia phục hồi lại tinh thần, vội vàng đi nâng Đoạn Hiểu Phong lên.

Đoạn Hiểu Phong kêu rên đứng lên.

"Hiểu Phong ca ca, cho muội xem một chút, vết thương của huynh thế nào rồi?" Đường Mật Mật nói.

Anh nợ em một câu yêu thương!

Đoạn Hiểu Phong hạ tay, con mắt bị Đoàn Tử đánh một quyền đã sưng húp lên, mí mắt cũng chỉ có thể miễn cưỡng mở ra một đường nhỏ, biến thành tròn như quả ổi, xanh xanh đen đen...

Huynh muội Đường gia thấy thế đều không thể tin mở to hai mắt nhìn, chuyện này... Chuyện này thật sự là do nắm cơm trắng trắng mềm mềm kia làm ra sao? Nó lấy đâu ra sức lớn như vậy?!


Hứa Nặc hé miệng, suýt nữa cười thành tiếng.

Anh nợ em một câu yêu thương!

Tiếu Minh Lãng hơi kinh ngạc, trong ánh mắt nhìn Đoàn Tử cũng có thêm vài cảm xúc hàm ý...

"Chết tiệt! Ngươi nuôi cái quỷ gì thế? Không phải cắn người thì là đánh người! Ta hôm nay nhất định phải lột da nó!" Đoạn Hiểu Phong nhe răng nhếch miệng kêu gào, muốn xông lại bắt lấy Đoàn Tử.

Tô Linh Phong nhìn thẳng Đoạn Hiểu Phong, ngữ khí không mang theo chút độ ấm nói: "Sao? Một quyền vừa rồi nhẹ lắm hả?"

Đoàn Tử trừng mắt Đoạn Hiểu Phong, phối hợp lời của Tô Linh Phong, giơ nắm tay bé xíu ra.

Anh nợ em một câu yêu thương!

"Ngươi ——!"

"Hiểu Phong! Bỏ đi!" Đường Hiên liền vội vàng kéo Đoạn Hiểu Phong.

"Này, sao ngươi dám để ma sủng đánh người như thế!" Đường Mật Mật mở miệng nói.

Ma sủng vốn chính là phối hợp cùng chủ nhân trong tác chiến, không đánh nhau thì nuôi để ăn thịt à? Khóe miệng Tô Linh Phong rút lại, mặc kệ Đường Mật Mật.

Anh nợ em một câu yêu thương!

"Mật Mật, muội cũng câm miệng lại cho ta!"

"Ca ca..."


Đường Hiên trầm mặt, trừng mắt với Đường Mật Mật.

Anh nợ em một câu yêu thương!

Đường Mật Mật tủi thân vểnh cái miệng nhỏ nhắn, nhưng cũng không dám nói nhiều lời hơn nữa.

Đoạn Hiểu Phong bị đánh một quyền, trong lòng không cam lòng, muốn lấy lại danh dự, nhưng nhìn Đoàn Tử đang gầm gè cũng thấy sợ, lại thêm Đường Hiên ngăn cản nên liền thuận thế nhịn xuống, không tiếp tục giãy giụa.

Đến lúc này, hắn mà còn không nhìn ra Đoàn Tử không phải là ma sủng người ta nuôi chơi thì đúng là kẻ đần mất!

Nhưng ngoài miệng lại không chịu thua, trừng mắt với Tô Linh Phong, hét lên: "Không phải là một con ma thú thôi sao? Có gì đặc biệt hơn người đâu, ma thú phẩm cấp kém nhất nhà của chúng ta nuôi dưỡng còn mạnh hơn cái thứ này!"

Anh nợ em một câu yêu thương!

Đoàn Tử rất tức giận, hậu quả rất nghiêm trọng! Giả vờ giả vịt vuốt cánh tay kiểu vén tay áo, "Đồ con người thiếu giáo dục này! Đoàn Tử nhất định phải giáo huấn hắn, đánh hắn thành đầu heo, cho cha mẹ hắn nhận không nổi hắn nữa mới thôi!"

Tô Linh Phong lại bỏ Đoàn Tử từ trên vai xuống, ôm vào trong ngực.

"Mẹ, buông Đoàn Tử ra, mẹ đừng cản Đoàn Tử..." Đoàn Tử đạp chân nói.

"Còn gào nữa ta bán ngươi cho họ đấy." Tô Linh Phong uy hiếp.

Anh nợ em một câu yêu thương!

"Bán đi bán đi, bán đi thì tốt biết bao!" Tiểu Bạch sủa bậy ở một bên.

"Ô... Mẹ đừng bán Đoàn Tử mà, Đoàn Tử yêu mẹ nhất mà..." Đoàn Tử cũng chẳng buồn đánh Đoạn Hiểu Phong nữa, cố gắng lại leo lên trên vai Tô Linh Phong, ôm lấy cổ Tô Linh Phong cọ cọ, hết sức lấy lòng.

Lúc này Đường Hiên cũng đã nhìn ra nữ tử áo trắng lạnh lùng này là người chứng vị cao nhất trong ba người, liền lập tức áy náy nói với nàng: "Thực xin lỗi, là chúng ta đường đột rồi, không biết ma thú này là ma sủng tiểu thư yêu quý, kính xin tiểu thư có thể tha thứ cho sự vô lễ của chúng ta."

Tô Linh Phong không nói tiếp, tiện tay nhẹ nhàng vung lên, tiện tay thu hết đồ ăn Đoàn Tử còn chưa ăn được bao nhiêu vào nhẫn trữ vật, sau đó đứng dậy, nhàn nhạt nói với Hứa Nặc, Tiếu Minh Lãng: "Chúng ta đi thôi."

Anh nợ em một câu yêu thương!

"Vâng, tiểu thư."

Hứa Nặc, Tiếu Minh Lãng đáp lời, cũng liền vội vàng đứng dậy.

Ba người Đường Hiên, Đường Mật Mật, Đoạn Hiểu Phong đồng loạt sững sờ, tiểu cô nương này có nhẫn trữ vật trên người sao?!


Anh nợ em một câu yêu thương!