Mãi Là Quản Gia Của Em

Chương 41: Kế hoạch mai mối




oooOOO•••OOOooo

Cô lảo đảo. Cũng may Pearl kịp thời tới đỡ nếu không chắc cô đã ngã lăn quay trên mặt đất luôn rồi.

Thêm vào đó gương mặt của hắn càng ngày càng đen xì xì. Những người còn lại đơ đơ không hiểu chuyện quái gì đang diễn ra.

Will vẫn tiếp tục sự hồn nhiên đến muốn ăn đấm của mình.

– Cá tháng tư vui vẻ!!! Hôm nay lừa được nhiều người quá nhỉ? ^v^

Cả đám bấy giờ đứng hình mới từ từ có phản ứng bằng những tiếng ú ú ớ ớ.

Người đầu tiên lên tiếng là cô. Cô giật giật tay Pearl rồi hỏi

– Chị… chị xem hôm nay ngày mấy?

Cô nàng cũng lơ ngơ lôi “dế yêu” từ túi quần ra. Nhìn lên màn hình di động, mặt Pearl lập tức trở nên vặn vẹo đến khó coi.

– Ngày 1 tháng 4.

Không cần giải thích gì thêm, một tràn tiếng chửi rủa vang lên

– Cmn!!!!! Chơi nhau à!? Thằng khùng này dám lừa bố!

Mathew, Marc và Luke định xông lên cho Will một trận thì ngay lập tức bị Pearl và Ganet ngăn lại.

– Nè nè nè!!! Quân tử động khẩu bất động thủ.

Chung quy lại, kẻ xui xẻo nhất chính là Luke. Bởi vì được hai người kia thấy mỹ nhân lập tức thôi xù lông. Còn Luke quanh năm biến thái, từ sớm đã bị phái nữ “ghẻ lạnh” nên người ngăn cản không ai khác ngoài Kai. Mà hotboy lạnh lùng kia có bao giờ chịu mở miệng nói mấy lời khuyên. Thế là hành động đưa chân ra gạt được thực hiện mau lẹ đem lại kết quả rất rất đáng nể: Luke nằm ôm hôn đất mẹ.

Cái miệng chuyên văn tục của Luke lập tức đạt tới mức tối đa

– Bà nội nó!!!!!!!!!!!! Đứa nào gạt chân bố? %^$%#&##)%*#^@)^%&#^#)%$*%^$^$*$*#^@&$^%^#&$*$$&$$&$^#$#*$&$*#^#^#^@*@&$^$&$&$^@%#^$^%

Mọi người cùng đồng thanh

– Là Kai!

Nghe xong, Luke thức thời cười trừ rồi đứng dậy phủi bụi trên quần áo, câm lặng đứng yên.

Cô và Pearl rất không hình tượng mà trưng bày thói mê trai của hai chị em

– Kai ngầu quá đi à!!! (つ≧▽≦)つ~♡

– Soái ca của lòng em ♡ ♡ ♡

Ánh mắt sắt như dao của Shiki ném đến làm cho những cá nhân tăng động lập tức đứng thẳng nghiêm túc. Sau đó, cả đám bị cưỡng chê ra khỏi phòng không thương tiếc, chỉ còn lại Shiki, Kai và kẻ chuyện gây chuyện (Will) ở trong đó.

Bọn họ ở trong đó khoảng hơn mười lăm phút thì có tiếng hét rầm trời vang lên

– Ááááááááááá!!!!!!!!!!!!!!!

Tiếp đó cánh cửa bị bật tung ra, cậu vột lao ra ngoài với gương mặt tái mét. Will đến trước mặt cô với vẻ sợ hãi tột độ, hai tay lay mạnh vai cô

– Violet cứu tôi! Chỉ có cô mới cứu được tôi thôi!!! Huhu xin hãy cứu tôi với (´;д;)

Cô thề cô có hiểu cái gì đâu a!

– Cậu bị sao thế? Họ nói cái gì mà làm da mặt dày thế này tái mét luôn!?

– Là…

Will chưa kịp nói thì Shiki và Kai đã bước ra với phong cách đậm chất nam thần. Cậu lập tức bất chấp hình tượng mà nấp ngay sau lưng cô. Cả người cậu ta cao lớn đứng chùn chân trông rất đáng yêu, Will chỉ để lộ quả đầu màu cà phê sữa của mình cùng hai con mắt nhìn Shiki và Kai như kẻ thù. Miệng cậu nói nhỏ

– Hai kẻ đó tuyệt đối chỉ có vẻ bề ngoài coi được, tâm hồn thì còn tệ hại hơn cả ác quỷ!!!!!

Tuy Shiki là người yêu còn Kai là người cô vô cùng kính trọng nhưng lần này cô đồng ý với quan điểm của Will: hai người đó rất rất rất xấu xa.

Từ đầu đến giờ cô mới để ý ánh mắt của Kai nhìn Will vô cùng khác thường. Nó… có chút gì đó oán hờn… nhưng nhiều hơn, bao phủ toàn bộ cảm xúc trong cánh cửa tâm hồn kia chính là yêu thương và … nhớ mong? Cô tự hỏi: Họ quen nhau từ trước sao?

Shiki đột nhiên lên tiếng

– Bây giờ không còn sớm nữa, tôi và Violet về dinh thự trước có chuyện gì mai gặp lại.

Cô lên tiếng

– Hơ… em muốn ở đây cơ! Bao lâu rồi chưa gặp lại mọi người kia mà!!!

Hắn nhíu mày

– Vậy bao lâu rồi em chưa gặp anh?

– …

Thế là, cô và Will bị Shiki kéo về dinh thự Abertora, còn mọi chuyện để mai tính.



Khi đêm đã khuya, sau khi chắc chắn hắn đã ngủ, cô lò mò ra ngoài. Tên Will chết tiệt đó thì chẳng cần nói cô cũng biết cậu ta ngủ y như lợn từ đời nào rồi!

Sau khi thay trang phục và chỉnh trang hoàn tất, cô cầm theo một ngọn đèn dầu ra vườn. Cổng chính lẫn cổng phụ đều bị hắn khóa, cô lẩm bẩm

– Chậc! Chỉ còn cách leo rào thôi.

Ngọn đèn may mắn lọt qua hai song sắt mà ra ngoài còn bản thân của cô thì bi thảm hơn nhiều! Ngước lên nhìn hàng rào sắt cao hơn cả cây anh đào cổ thụ, cô rơi lệ

– Hic hic còn đâu là một thời oanh liệt leo rào trốn đi chơi! Phải chăng mình đã đến cái tuổi già yếu rồi ư???

Bình thường nếu mang quần sẽ dễ leo hơn nhiều nhưng hôm nay cô lại muốn mặc bộ váy vừa dài đến chân vừa nhiều lớp vải giúp phần chân váy có độ phồng lên nên leo rào chẳng khác nào một cực hình. Sau khi đã đáp đất an toàn cô đến cả thở cũng thấy khó khăn! Nghỉ ngơi vài phút, cô cầm lấy ngọn đèn rồi lao đi.

*

* *

Nơi rừng thông chìm trong màn đêm, khi mọi người đang nằm trong phòng ngủ, có một thiếu nữ mặc chiếc váy đen tuyền cầm trên tay ngọn nến đi dạo trên một hành lang dài và tối tăm trong lâu đài rộng lớn. Bóng của cô gái đó in trên bức tường đi rồi đi. Chiếc váy đen hòa lẫn với sắc màu của bóng đêm, duy chỉ có mái tóc trắng như tuyết hiện lên vô cùng nổi bật. Cô đến trước một cánh cửa được trang trí hết sức ghê rợn. Đầu lâu xếp chồng chéo nhau thành biểu tượng một khóm hoa hồng. Xung quanh biểu tượng đó là một thứ gì đó, có thể màu sơn đỏ hoặc không, được tạo hình như nước chảy hay đúng hơn là trông giống một dòng suối máu đang chảy.

– Em có chuyện muốn nói.

Từ trong căn phòng vang vọng một giọng nam trầm, khàn đục

– Vào trong đi, Violet.

Cô đưa tay đẩy cửa rồi bước vào. Căn phòng bên trong cũng vô cùng tối tăm. Người con trai ngồi trên thành cửa sổ bấy giờ mỉm cười. Bầu trời không trăng nhưng có thật nhiều sao. Cánh cửa sổ mở toang giúp chút ánh sáng ít ỏi của các vì sao đem đến chiếu rọi vào trong gian phòng.

Cô cười cười

– Anh vẫn không thay đổi gì, Luke. Vẫn yêu thích sự tối tăm như thưở nào.

Giọng nói khàn đục ấy vang lên không những không khó nghe mà lại đem đến một sự mê hoặc lạ lùng

– Cảm ơn về lời khen của em. Tắt nến đi, anh thích ánh sáng tự nhiên hơn.

Cô đáp

– Theo ý anh.

Nói rồi cô thổi tắt ngọn nến. Xung quanh giờ đã không thể nhìn rõ gì ngoài chân dung của cô và hình ảnh chàng trai ngồi bên cửa sổ.

– Anh biết em sẽ đến tìm anh. Mà nếu em không đến, anh cũng sẽ đến thôi.

Cô bật cười thành tiếng

– Haha. Anh em ta hiểu nhau thật đấy! Ta sẽ vào vấn đề chính luôn nhé: Anh có muốn biết lý do tại sao em lại cố tình giới thiệu việc anh thích con trai hay không?

Nghe xong lời cô nói, như nhớ lại điều gì, Luke biến thái hệt như một thùng thuốc súng được châm ngòi

– Không nhắc thì thôi! Ai cho em dám nói dối điều kinh khủng như vậy, hả? Anh của em chỉ thích các cô gái xinh đẹp ngực bự, eo nhỏ, tóc dài, nói năng dễ nghe, hiểu biết,… đời nào lại là gay được! ”

– Thế a? Ấy chết! Vậy mà có lần anh làm nhiệm vụ, em thấy anh ôm ôm ấp ấp một cậu bé rất khả ái nha.

“Thùng thuốc súng” tiếp tục tiến hóa thành “đại bác liên thanh”

– Em còn nói! Hứ!!! Cái thằng nhóc còn hôi sữa đó dám lừa anh đây. Ai mà ngờ một gã đàn ông da dẻ lại trắng trẻo, mềm mịn đàn bà. Đã vậy còn dám quyến rũ anh, bảo mình cái gì mà “tiểu thư con nhà giàu”, cái gì mà “hoa khôi của trường”. Sau này phát hiện ra, anh mày bị thằng Kai với con Pearl cười nát mặt. Cay thiệt!

Cô nhịn cười đến nội thương. Mặt ngoài vẫn phải nói lời ngon ngọt, không thể để lão biến thái này giận được! ( thế gọi là “vừa đấm vừa xoa”:)))

– Chắc là anh không chấp nhất đâu nhỉ?

– Đương nhiên! Anh mày chính là vị tha, nhân hậu, tốt bụng các thứ… À mà đừng vòng vo nữa! Thế muốn nhờ gì? Cứ nói toạt ra xem nào.

Cô cười hì hì, hai tay nắm lấy tay áo Luke nhẹ nhàng đẩy tới đẩy lui cho giống dáng điệu làm nũng, nhờ vã một chút.

– Thực ra cũng chẳng có gì to tát cả! Anh biết đấy về chuyện của Kai… anh ấy…

– Bị bất lực?:)) _Luke cắt ngang

Cô gắt lên

– Bất lực cái đầu anh! Em đang nghiêm túc, vậy nên bịt cái miệng quạ đen của anh lại và nghe kĩ đây!!!

– 0 × 0

Cô lấy tay đỡ trán trong lòng không ngừng gào thét: ” Luke anh chính là thằng điên không có đầu óc! Nói chuyện với anh đúng là sự sĩ nhục chỉ số thông minh của em >0< ” Xong, sự gào thét đó không thể giải tỏa ra bên ngoài. Cô chỉ đành nói tiếp kế hoạch của mình trong chán ngán

– Em muốn kiếm người yêu cho Kai.

Luke há hốc

– Là ai?

Cô cười gian

– Thì là Will đó! Cậu ta ngoại trừ ngốc ra thì ngoại hình và tính tình đều không tồi. Với lại bây giờ nên chuộng “hàng nội” thì tốt hơn.

Anh trai biến thái ngay lập tức lên án chê bai

– Thằng ngốc thiếu đánh đó rất có thể khi rước về rồi sẽ bị Kai cho một ngày vài trận đòn. Còn nữa Will…hay…. Well gì đó ngoài cái bản mặt và vóc dáng thuận mắt ra thì chính là đồ không có não!

Cô vội vàng bồi thêm một câu trong lòng

– Khỉ!!! Thế anh nghĩ mình có não chắc!?

Cô cười nhìn rất rất mất hình tượng hay nói thẳng ra là cười một cách hết sức đê tiện

– A hèm… Nói chung là nếu anh giúp em hợp thành mối nhân duyên này thì Violet đây sẽ báo đáp cực kì hậu hĩnh a ~ ~ ~

Luke cũng chẳng kiên nể gì mà dùng cái mặt cười đê tiện giống cô

– Anh đây đương nhiên sẽ giúp em rồi! Với bộ óc thông minh của anh đây đừng nói là một tên Will cỏn con, có mười tên Will đi nữa anh mày cũng méo ngại hahaha!!!!!!!!!!

Nội tâm cô lên tiếng

– Anh á? Thông minh á? Với bộ óc quả nho của anh thì chưa giúp được gì đã mất mạng rồi! Chỉ có em mới có đủ thông minh đứng sau sai khiến để thực hiện cái kế hoạch này thôi.

Vậy là hai khuôn mặt cười đê tiện kia tiếp tục bàn bạc chi tiết về cái kế hoạch tác hợp. Hơn ba mươi phút sau:

– Ok! Tạm thời dừng lại ở đây đã. Mai chúng ta lại tìm thời cơ bàn bạc lâu hơn. Bây giờ em phải về kẻo lại bị phát hiện!

– Ừ em về đi.

Cô nhanh chóng vụt đi như một cơn gió. Từ lúc trở thành vampire đến giờ mọi thứ vẫn bình thường như trước trừ việc khả năng di chuyển trở nên vô cùng thần thánh ra. Hồi trước cô chỉ toàn hay nói quá lên về tốc độ chạy của bạn thân. Vậy mà bây giờ cô chạy bằng tốc độ ánh sáng thật rồi

Về đến dinh thự, cô lại cực khổ leo rào vào lần nữa. Khi tay mới vừa vặn chạm vào cánh cửa phòng ngủ, một tiếng nói chọn rất đúng thời điểm mà vang lên

– Em giỏi lắm đấy, Violet Abertora!!!

ooo000•••000ooo

P/s: Hé-lô các tình yêu của tui!!!

Đáng lẽ ra Au dự định sẽ giống năm ngoái (2015) hứa hẹn viết nhiều up lẹ các thứ nhưng vì biết thân biết phận nên thôi, không thì sẽ bị một đống gạch đá ném tới chôn vùi luôn

Và cũng có lẽ ra còn lâu thật lâu nữày mới ra lò. Chẳng qua là vì lượt vote cho truyện tăng nhanh đột xuất từ 1.2k lên 1.3k trong một khoảng thời gian ngắn và Au được thêm nhiều bạn quan tâm nên mới có đủ động lực viết cho nhanh cho hay:))

Cảm ơn các bạn vì đã ủng hộ nha!!!