Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 595: Đồng giáp thi (1) 




Diệp Thiếu Dương dùng hai chân kẹp một cô gái, ở trên gường mà đẩy tới đẩy lui, trận này nhìn qua thật là có chút buồn cười.

Còn Tống Ngọc Đình khi mắt thấy Lưu Hồng Diễm, đưa bàn tay có móng sắc nhọn không ngừng bổ xuống đầu mình, sớm đã bị dọa cho cho chết khiếp, giống như con rối gỗ, tùy ý để Diệp Thiếu Dương điều khiển.

Diệp Thiếu Dương khí lực mạnh, phản ứng cũng nhanh, hai chân kẹp một người cũng không có gì, nhưng giường chỉ có bao lớn, ở trên đó mà muốn tránh né tấn công cũng chuyện khó làm, Lưu Hồng Diễm lại còn bò trên đệm giường, rồi tiến hành công kích.

Cứ như vậy, Diệp Thiếu Dương ngày càng lúc càng bị động, rốt cuộc bị buộc đi đến nơi không thể nào để né được nữa, mắt thấy Lưu Hồng Diễm nhào tới, muốn tránh cũng không được, trong lúc tình thế cấp bách đành phải buông Tống Ngọc Đình ra, rồi xoay thân nằm đè lên người nàng, nâng cao hai chân, đá mạnh vào ngực Lưu Hồng Diễm, muốn đá văng cô ta ra, nhưng mà thân thể cô ta quá nặng, không thế đá được.

Trong lúc này đây, xuất hiện một bộ hình ảnh rất là quái dị: Tống Ngọc Đình nằm giang hai chân hai tay hình chữ X, Diệp Thiếu Dương hoàn toàn nằm đè trên người nàng, hai chân giơ lên trời, hai chân chống trước ngực Lưu Hồng Diễm, Lưu Hồng Diễm vung vẩy hai tay, muốn lao vào cào xé Diệp Thiếu Dương, kết quả tốn công vô ích.

Hai chân Diệp Thiếu Dương đạp vào ngực Lưu Hồng Diễm, nhìn thì thấy ngực cô ta bình thường nhưng khi đá vào thì cứng như đá, trong khi đó sau lưng mình lại là một cái đệm người mềm mại, bên tai truyền đến Tống Ngọc Đình thở dốc vì bị đè.

Nhưng cảnh tượng này không duy trì được bao lâu, Lưu Hồng Diễm phát hiện không thể bắt được bọn họ, vì thế thay đổi chiến thuật, bắt lấy chân của Diệp Thiếu Dương, nhổ giày hắn ra, há mồm cắn vào ngón chân hắn.

“Đệch!”

Diệp Thiếu Dương kêu to, còn chưa kịp phản ứng lại, thì Lưu Hồng Diễm đã tự mình đứng dậy, hai tay che miệng, biểu tình rất thống khổ.

“Ngươi, chân ngươi!”

Lưu Hồng Diễm giật mình nhìn hắn.

“Hương vị cũng không tồi hả.”

Diệp Thiếu Dương đang giật giật ngón chân vị cắn, tuy hơi đau, nhưng so với Lưu Hồng Diễm, cô ta nhất định càng đau hơn nhiều, cương thi mà dám uống máu thiên sư của hắn, cũng giống như người thường uống axít, một ngụm nuốt xuống thì có mà lủng bụng.

“Ngươi, ngươi là Thiên sư!”

Lưu Hồng Diễm kinh hoàng lo sợ nói.

Nếu nàng ta là thi quỷ, dù chưa từng được tiếp xúc qua, nhưng một khi đụng tới máu thiên sư, lập tức cái gì cũng biết.

Diệp Thiếu Dương ngồi dậy, lạnh lùng nhìn nàng ta, nói: “Nếu đã biết ta là Thiên sư, cũng đừng có mà phản kháng.

Ta biết ngươi là thi quỷ, để ta siêu độ cho ngươi đi.”

Đôi tay đang bị trói phía sau, nên hắn không ngừng ra dấu bằng tay trói, ý muốn bảo Tống Ngọc Đình nhanh chóng tìm cách cởi trói cho mình.

Hai tay không sử dụng được, thì không thể thi triển được pháp thuật, đến thiên sư cũng không làm ăn gì được Lưu Hồng Diễm nhìn Diệp Thiếu Dương, trong ánh mắt nàng ta rất phức tạp cùng do dự, sau đó đã có một quyết định sáng suốt: bỏ chạy.

Nàng ta biết rõ, với tu vi của mình, chỉ có thể chiếm chút ưu thế khi hai tay Diệp Thiếu Dương bị trói, muốn giết chết hắn tuyệt đối không có khả năng nào, cho nên nàng ta lập tức xoay người đào tẩu.

Diệp Thiếu Dương đương nhiên không muốn để nàng ta bỏ chạy, bất kể là hình thái cương thi gì, lưu lại sẽ thành tai họa, lập tức đứng dậy đuổi theo.

“Chờ chút, sắp cắt đứt rồi!”

thanh âm của Tống Ngọc Đình từ phía sau vang lên, tiếp đó Diệp Thiếu Dương cảm thấy hai tay được buông lỏng, rốt cuộc…… được giải thoát! Diệp Thiếu Dương hít sâu một hơi, từ đai lưng rút ra một thanh đào mộc kiếm dài bằng bàn tay, móng tay trái bắn ra chu sa, vẽ nhanh lên thân kiếm một đạo phù ấn, trong miệng thì thầm: “Nhật lạc sa minh, thiên địa đảo khai, càn khôn vô cực, đạo pháp vô biên!”

Sau đó ném đào mộc kiếm đi.

Vốn tưởng chỉ với tu vi của Lưu Hồng Diễm, khai thiên chú phối hợp đào mộc kiếm, có thể chém giết cô ta dễ như trở bàn tay.

Đào mộc kiếm khi đánh lên người nàng ta, thì có một đạo linh quang thoáng xuất hiện, do đó Lưu Hồng Diễm chỉ lảo đảo một chút, còn đào mộc kiếm rơi xuống mặt đất, nàng ta lại tiếp tục chạy như điên về phía cửa.

Tại sao lại như vậy! Diệp Thiếu Dương ngẩn ra một giây, vội vàng lấy ra một nắm đậu đồng, ném về phía khoá cửa, đúng lúc Lưu Hồng Diễm với tay qua, bị đậu đồng đánh trúng, kêu lên một tiếng, rồi bàn tay toát ra khói đen, đau đớn rụt về, quay đầu hung tợn nhìn Diệp Thiếu Dương.

Diệp Thiếu Dương một bước liền nhảy vọt tới, Lưu Hồng Diễm không có cách nào khác, lập tức vươn tay trảo tới, Diệp Thiếu Dương nhẹ nhàng tránh được, nàng ta lại hé miệng phun ra một ngụm thi khí.

“Thúi quá!”

Nếu là người bình thường bị thổi trúng thi khí dày đặc như thế, sẽ lập tức hôn mê, còn Diệp Thiếu Dương chỉ cảm thấy mùi thối mà thôi, phất tay xua tan thi khí, sau đó nhanh chóng nhét một đồng tiền đúc mẫu vào trong miệng nàng ta, dán lên hai đạo phù, phong bế mũi miệng.

Lưu Hồng Diễm vươn tay muốn xé linh phù, kết quả kích phát linh lực của phù văn, bị chấn đến cả người tê liệt.

“Đừng giãy giụa.”

Diệp Thiếu Dương một tay chống nạnh, lắc lắc đầu, nói, “Phù mà ta đã vẽ, một khi dán lên, cho dù là Thi Vương cũng bóc không được, huống chi là ngươi?”

Lưu Hồng Diễm vừa nghe hắn nói như vậy, lập tức trở tay trảo lấy hắn.

Chết chắc rồi còn liều mạng? Có phải cương thi không có não hay không? Diệp Thiếu Dương lắc mình một cái, né đòn công kích, tay phải nắm thành mắt phượng, gõ vào khớp xương ở hai vai nàng ta, tính là đập vào huyệt vị để hai tay bị mất lực, nhưng mà kết quả lại giống như đánh vào một tấm sắt, chẳng xi nhê gì.

Một cảm giác không ổn, lập tức đang lan tràn trong lòng Diệp Thiếu Dương, không hề dừng lại, mà lấy từ trong ba lô ra Tỳ Hưu Ấn, nắm trong tay, dùng ngón giữa nhấn vào mắt Tỳ Hưu, miệng thì thầm: “Thiên địa thần linh, tam ngũ thiên đinh, tì hưu thánh thú, sở hướng vô địch!”

Rồi dùng sức gõ xuống hai bả vai Lưu Diễm Hồng, một khi Tỳ Hưu Ấn được kích hoạt, đối với tất cả tà vật, thì sẽ nặng như là một ngọn núi cao, chỉ nghe “rắc rắc”

hai tiếng, hai bên bả vai vỡ nát.

Tiếp theo, Diệp Thiếu Dương lại khom lưng xuống, dùng Tỳ Hưu Ấn nện vào hai đầu gối Lưu Hồng Diễm, "bùm" một tiếng, Lưu Hồng Diễm liền quỳ rạp trên mặt đất.

Diệp Thiếu Dương thu hồi lại Tỳ Hưu Ấn, lấy từ ba lô ra một dây cỏ chuyên dùng để trói tà vật, đem hai tay nàng mà trói chặt lại, đẩy ngã lăn trên mặt đất.

Lưu Hồng Diễm toàn thân không thể động đậy, đến nói cũng không thể nói được, chỉ có thể dùng ánh mắt cầu khẩn nhìn Diệp Thiếu Dương.

Diệp Thiếu Dương thở dài, vừa lúc bên cạnh có ghế dựa, liền ngồi xuống, quay đầu nhìn Tống Ngọc Đình, nói: “Cô không sao chứ?”

Tống Ngọc Đình hai tay che ngực, lắc đầu nói: “Vừa rồi ngươi đè lên người ta, vẫn còn đau.”

Diệp Thiếu Dương nhìn tay nàng đang xoa trước ngực, cảm thấy rất xấu hổ, cũng không còn cách nào, nhưng trong tình huống như thế, hai người đè lên nhau, đương nhiên chỗ càng cao thì chịu áp lực càng lớn…… Xấu hổ ho khan hai tiếng, Diệp Thiếu Dương trở lại phòng ngủ, từ trong đống pháp khí vứt trên mặt đất, tìm được Mao Sơn Diệt Linh Đinh, trở lại phòng khách, ngồi xuống bến cạnh Lưu Hồng Diễm, từ cổ áo sơmi của cô ta mà vạch xuống.

“Ngươi…… đang làm gì thế?”

Tống Ngọc Đình đi đến hỏi.

“Yên tâm đi, không phải vì xem thân thể nàng ta đâu....”

Diệt linh đinh một đường rạch xuống, xé toạc y phục của Lưu Hồng Diễm.

Diệp Thiếu Dương dùng tay kéo ra, thân thể dưới lớp áo sơmi bọc kín mít lập tức hiện ra trước mắt hai người.

“Trời ơi, đây là……”

Tống Ngọc Đình sợ tới mức hai tay che kín mặt, suýt nữa téngã.

Diệp Thiếu Dương cũng hít một hơi thật sâu, quả nhiên mình đoán không sai, cô gái trước mắt, căn bản không phải là một con cương thi bình thường!