Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 596: Đồng giáp thi (2) 




Từ cổ Lưu Hồng Diễm trở xuống, làn da có vô số khe nhỏ, tầng tầng lớp lớp, sáng lên màu đồng cổ, nhìn qua giống như tầng vẩy cá! Tống Ngọc Đình chạy nhanh vào buồng vệ sinh, ghé vào bồn cầu nôn mửa.

Diệp Thiếu Dương đưa tay vuốt lên tầng vẩy cá, đó là một làn da bị sừng hoá, đã vô cùng rắn chắc thô ráp, sờ lên thực sự giống như vẩy cá.

“Thật không thể tin được……”

Một lát sau, Tống Ngọc Đình đã không còn phun nữa, trở lại đứng phía sau Diệp Thiếu Dương, thấy Lưu Hồng Diễm quỳ rạp trên mặt đất không thể động đậy, đang khóc nức nở, sợ hãi nói: “Cô ấy đã xảy chuyện gì vậy, ngươi không phải đã nói cô ấy là cương thi sao nhưng đây rõ ràng là quái vật!”

"Đây không phải quái vật.”

Diệp Thiếu Dương chậm rãi lắc đầu, sắc mặt trở nên nghiêm trọng, nói, một bàn tay nắm lấy mệnh môn cánh tay của Lưu Hồng Diễm, tay kia lấy ống mực từ đai lưng, quấn trên cổ tay cô ta vài vòng tơ hồng, sau đó lấy một nắm gạo nếp, rắc trên mặt đất, ấn bàn tay Lưu Hồng Diễm xuống đó, lập tức vang lên một tiếng, toát ra một luồng hắc khí.

Chất lỏng màu đen theo đầu ngón tay chảy ra, nhỏ xuống gạo nếp, đem gạo nếp nhuộm thành màu đen.

“Ô ô……”

Lưu Hồng Diễm không ngừng lắc đầu, mồ hôi vã ra như mưa, miệng bị linh phù phong ấn, phát ra thanh âm hừ hừ thống khổ.

Diệp Thiếu Dương lại lấy từ ba lô ra một đôi đũa sơn thành màu đỏ, một chân đạp lên bàn tay nàng ta, dùng đũa kẹp ngón giữa, dùng sức mà ép chặt, sau đó hướng ra bên ngoài mà kéo, “Ngươi đi ra đây!”

Có một bóng người bị kéo ra từ trong thân thể Lưu Hồng Diễm, còn muốn giãy giụa, Diệp Thiếu Dương cũng không khách khí, tay phải liền kết pháp ấn, một chưởng đánh vào ót của nó.

Quỷ hồn này kêu lên thảm thiết, bị đánh bay ra ngoài, quay cuồng giữa không trung vài vòng, rồi chầm chậm rơi xuống mặt đất, nửa sống nửa chết rên hừ hừ, mãi lúc sau mới bò dậy.

“Nếu ngươi lại không phục tùng, ta sẽ lập tức khiến cho ngươi hồn phi phách tán, ta nói được thì làm được.”

Quỷ hồn kia lạnh lùng nhìn hắn, nhưng thật sự không dám động đậy.

Hai người Diệp Thiếu Dương chăm chú mà nhìn quỷ hồn này, căn bản không phải Lưu Hồng Diễm, mà là…… một người mặc khôi giáp binh sĩ, hàm râu quai nón, không nhìn ra được là bao nhiêu tuổi.

Diệp Thiếu Dương cũng không phải lần đầu nhìn thấy quỷ hồn cổ đại, xem xét trên dưới hắn một lúc, nói: “Là vong hồn Minh triều?”

Ánh mắt đối phương chợt loé lên nhìn hắn nhưng cũng không lên tiếng.

“Ngươi làm sao mà biết được hắn là ở thời nhà Minh?”

Tiếng Tống Ngọc Đình từ phía sau mang theo khó hiểu truyền đến.

Diệp Thiếu Dương chỉ vào đỉnh đầu của vong hồn, nói: “Gia hỏa này không mang mũ giáp, tóc cũng không thắt bím, chứng tỏ không phải là người triều Thanh.

Còn nam nhân thời nhà Tống, tuy tóc búi lên, nhưng giữa búi tóc có đâm vào một cây trâm, chỉ có Minh triều mới mang loại đỉnh quan nhỏ này.”

Hắn có thể nói ra những thứ này, không phải vì hắn biết nhiều lịch sử, mà do thân là pháp sư, phải thường xuyên giao tiếp với quỷ hồn, vong hồn tiền triều cũng thường xuyên thấy, nếu có thể thông qua trang phục mà nhanh chóng đoán ra đối phương sống ở niên đại nào, đồng nghĩa với việc biết rõ quỷ linh của hắn, cũng có thể đại khái đoán được tu vi của hắn ra sao, trong lúc đấu pháp có thể phán đoán được tình hình.

Diệp Thiếu Dương cũng khá lười biếng, đối với phục trang đặc trưng của triều đại khác nhau, hoàn toàn không nhớ được, nhưng mấy thứ đơn giản như bím tóc hay không bím tóc là vẫn còn nhớ được, liếc mắt một cái là có thể nhận ra.

“Ngươi là vong hồn Minh triều, vì sao không chịu đi đầu thai, vì sao lại bám vào thân thể nàng ta?”

Diệp Thiếu Dương nhìn quỷ hồn binh sĩ nhà Minh, hỏi.

Quỷ hồn chỉ nhìn hắn, không nói lời nào.

Tống Ngọc Đình sợ hãi hỏi: “Chẳng lẽ hắn không hiểu ngươi nói gì sao?”

“Sao có thể không nghe được, hắn không muốn nói thôi.”

Diệp Thiếu Dương hung hăng trừng mắt nhìn quỷ hồn kia, đưa tay bóc linh phù trên mặt Lưu Hồng Diễm, nhấn ngón cái tay phải lên quỷ môn của cô ta, rồi lại kéo ra ngoài, thêm một bóng người nữa bị lôi ra, lăn trên mặt đất một vòng, quỳ xuống dập đầu trước mặt Diệp Thiếu Dương, khóc lóc nói: “Đa tạ đại pháp sư cứu mạng.”

Vong hồn binh sĩ kia vừa thấy quỷ hồn của Lưu Hồng Diễm, dường như đã quên mình đang ở trong tình cảnh nào, đột nhiên lao lên, một bàn tay chụp lấy cổ cô ta, nhanh chóng lui về phía sau, lớn tiếng kêu lên: “Không được qua đây!”

Một con quỷ, bắt cóc một quỷ khác làm con tin…… Chuyện kỳ quái như vậy, Diệp Thiếu Dương cũng chưa từng thấy qua, nhất thời ngẩn cả người, nhưng lập tức nhìn quỷ hồn binh sĩ kia, nói: “Buông nàng ra!.”

“Ngươi không được qua đây, nếu ngươi động thủ, ta sẽ khiến cho nàng ta hồn phi phách tán, không tin ngươi cứ thử xem!”

Diệp Thiếu Dương nhíu mày, đối phương lại có hành vi rất kỳ lạ, nhưng….thật ra rất phiền phức, tri giác của quỷ hồn rất nhanh nhạy, hơn nữa gia hỏa này đến từ cuối đời nhà Minh, cả người tràn ngập huyết quang màu đỏ, chứng tỏ hắn là một con lệ quỷ.

Một con lệ quỷ, muốn giết chết một quỷ hồn bình thường, quả thực dễ như lật bàn tay, cho nên, mình không thể đoạt được quỷ hồn kia trước khi nó kịp động thủ.

“Nói đi, ngươi có điều kiện gì?”

Diệp Thiếu Dương thở dài, hỏi.

“Ta muốn mang cô ta đi, ngươi không thể ngăn cản ta! Bằng không, ta sẽ động thủ.”

Diệp Thiếu Dương trầm ngâm nói: “Nếu sau khi ngươi rời khỏi, lại giết con tin, lúc đó thì làm sao bây giờ?”

“Ta sẽ không, ta……”

Nói còn chưa dứt lời, hắn đột nhiên cảm giác được có điều gì không ổn, chợt xoay người lại, có một đạo ngân quang xuất hiện, từ trên đỉnh đầu của hắn mà bổ thẳng xuống.

Quỷ hồn binh sĩ đột nhiên cứng đờ, không chút có một tia phản kháng, qua vài giây, thân ảnh chậm rãi tách ra, chia làm hai nửa, sau đó từng chút rách ra, hóa thành tinh phách, bay tứ phía.

Từ phía sau lưng quỷ hồn, hiện ra một bóng người nhỏ bé, bộ dáng chừng năm sáu tuổi, đang cười cười, trên vai vác một thanh kiếm thật lớn.

Hắn vung cánh tay, đút trường kiếm vào bao, thanh kiếm này lập tức thu nhỏ lại, thành chỉ ngắn bằng bàn tay, được hắn đeo bên hông, vỗ vỗ tay, nhìn Diệp Thiếu Dương cười cười.

Diệp Thiếu Dương hừ một tiếng, “Ta đã sớm triệu hồi ngươi, sao bây giờ mới tới!”

“Hắc hắc, ta lúc nãy có chút việc, nên đến hơi chậm, nhưng cũng tới kịp lúc cái tên ngốc đang giằng co với lão đại, vì thế ta liền trốn ra sau lưng hắn, đánh một nhát bất ngờ …..

Ta đã tới đúng lúc mà, lão đại mau khen ta!!”

Diệp Thiếu Dương trừng mắt nhìn hắn một cái, sau đó đi tới trước mặt Lưu Hồng Diễm.

“Cảm ơn đại pháp sư đã cứu giúp.”

Lưu Hồng Diễm vừa thoát khỏi miệng cọp, kích động quỳ trước mặt Diệp Thiếu Dương.

Diệp Thiếu Dương đi tới trước sô pha, ngồi xuống, quay người sang hỏi Tống Ngọc Đình: “Ở đây ngươi có bồn tắm không?”

Tống Ngọc Đình lắc đầu.

“Vậy cô đi siêu thị mua một cái thùng lớn hoặc bồn gỗ lớn cũng được, đủ để một người ngồi bên trong, cô ra tiền, ta cho cô một phần âm đức.”

so sánh với nhau thì Diệp Thiếu Dương càng để ý tới tiền hơn, cho nên tình nguyện đem âm đức ra đổi.

Tống Ngọc Đình không biết cái gì là âm đức hay không âm đức, ngập ngừng nói: “Ta còn rất sợ hãi.”

Qua Qua lập tức chạy tới, kéo tay nàng đi, nói: “Tỷ tỷ xinh đẹp, để ta đưa ngươi đi, tuyệt đối sẽ không có quỷ hồn nào dám tới chọc ngươi đâu.”

“Tại sao?”

Tống Ngọc Đình thuận miệng hỏi.

“Hắc hắc, bởi vì, ta cũng chính là quỷ.”

Nói xong, kéo tay Tống Ngọc Đình đang muốn ngất xỉu, đi ra khỏi cửa.

Diệp Thiếu Dương ngồi xuống sô pha, nhìn quỷ hồn của Lưu Hồng Diễm, nói: “Trước tiên nói cho ta biết, chuyện của ngươi là như thế nào?”