Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 958: Mừng công  




Trên bàn tiệc, tiếng cụng ly vang lên dồn dập, tiếng vui đùa rộn ràng, chúc mừng trận chiến thắng lợi này.

Tuy đã trải qua rất nhiều chuyện bất ngờ, kết quả cũng không giống với những gì mọi người đoán trước, nhưng dù sao Cửu Vĩ Thiên Hồ đã bị Sơn Hà Xã Tắc Đồ thu vào, vĩnh viễn nó cũng không thể trở ra.

Những đứa trẻ đó cũng đã được cứu hết ổn thỏa.

Đây chính là việc đáng chúc mừng nhất.

Diệp Thiếu Dương trong lòng nhớ tới Đạo Phong, tâm trạng có chút không vui, nhưng không muốn làm mọi người mất hứng, miễn cưỡng ngồi tại bàn tiệc, cùng mọi người uống rượu.

Uống được ba vòng, cửa phòng có tiếng gõ vang, Tứ Bảo cùng Lão Quách đi vào, phía sau là Chu Tĩnh Như cùng với Tạ Vũ Tình.

Diệp Thiếu Dương nhìn thấy Chu Tĩnh Như có chút sửng sốt nói: “Cô thế nào lại tới đây?”

“Ta không thể tới à?”

Chu Tĩnh Như có chút bất mãn, “Có việc không tìm ta, ta tới ăn một bữa cơm cũng không được sao?”

Diệp Thiếu Dương gãi đầu, “Không phải không tìm cô, mà là……”

Tạ Vũ Tình kéo Chu Tĩnh Như cánh tay, nói: “Ai nói không tìm cô, cô phụ trách hậu cần của Liên Minh Bắt Quỷ mà, công lao cô lớn nhất!”

Chu Tĩnh Như cười cười, “Nào có công lao cái gì, chuyện nhỏ không tốn chút sức nào.”

Diệp Thiếu Dương nói: “Các người nói gì thế, nói rõ xem.”

“Thì chính là đám cô nhi đó, số lượng quá nhiều, cảnh sát chúng cũng không thể nào an bài hết được, ta không còn cách nào liền đi tìm Tiểu Như hỗ trợ, nhờ cô ấy tìm địa phương, dàn xếp ổn thoả cho đám trẻ đó.”

Tạ Vũ Tình nói, “Cũng không chỉ có cái này, Tiểu Như tính xây một Cô nhi viện, chăm sóc đám cô nhi này, sau đó cho người đi xác nhận thân phận bọn trẻ, có nhà về nhà, không nhà tiếp tục ở lại.”

Diệp Thiếu Dương vừa nghe, tinh thần phấn chấn lên, lúc trước còn lo không biết sẽ không có chỗ an bài cho bọn trẻ thế nào, giờ có Chu Tĩnh Như hỗ trợ, vậy thì không còn vấn đề gì nữa.

“Thật đúng là công đức vô lượng, ta thay mặt bọn trẻ cám ơn cô!”

Diệp Thiếu Dương kích động, thuận miệng nói.

Chu Tĩnh Như lập tức tỏ vẻ không vui, “Ta cũng là thành viên của Liên Minh Bắt Quỷ, là việc nên làm, anh lại cám ơn cái gì, ta với anh là ai với ai hả!”

“Là là, do ta quá vui mừng, nói không lựa lời.”

Diệp Thiếu Dương gãi đầu, ngượng ngùng cười trừ.

“Ta cũng muốn nói với anh một việc, hai ngày này anh bớt chút thời gian, lên công ty ta làm nốt thủ tục, lấy chìa khóa, là có thể dọn vào ở.

Kim Oánh cũng đã nói mấy lần rồi, anh cứ đến tìm cô ấy là được.”

Nghe tên Kim Oánh, Diệp Thiếu Dương lập tức nghĩ tới Lâm Tam Sinh, không biết hắn trong Sơn Hà Xã Tắc Đồ thế nào rồi, bỗng có một ý nghĩ xẹt qua trong đầu: Cửu Vĩ Thiên Hồ vào trong Sơn Hà Xã Tắc Đồ, có thể nào sẽ gặp Lâm Tam Sinh không? Nếu thực sự gặp phải Cửu Vĩ Thiên Hồ, Lâm Tam Sinh sẽ nguy hiểm.

Nhưng nghĩ lại, Lâm Tam Sinh là người rất thông minh, lại ở trong Sơn Hà Xã Tắc Đồ đầy rẫy nguy hiểm như vậy đã lâu rồi, nhất định hiểu được đạo lý xu cát tị hung, với lại dưới chân núi còn có cấm chế, đánh không lại thì có thể trốn đến đó.

Không chỉ Lâm Tam Sinh, Diệp Thiếu Dương quan tâm hơn chính là, nếu Cửu Vĩ Thiên Hồ xông vào lãnh địa của Lão Lão kia, có nổ ra một trận đại chiến hay không, một bên là đại yêu đã biến mất khỏi nhân gian mấy ngàn năm, một bên là chư hầu trong chốn thượng cổ hồng hoang, không biết bọn họ người nào mạnh hơn đây? Diệp Thiếu Dương muốn vào đó một chuyến, nếu Cửu Vĩ Thiên Hồ không đánh lại Lão Lão, sẽ tìm cơ hội thu nội đan của nó, sau đó đi tìm Lâm Tam Sinh tâm sự, bất quá hiện tại vào đó, có khả năng bị đánh hội đồng, chờ thêm một thời gian nữa đi.

“Đúng rồi, đám trẻ đó thế nào rồi?”

Diệp Thiếu Dương nhớ ra việc này, hỏi.

Lão Quách nói: “Ta đã hoá nước bùa cho bọn chúng uống, ở trong phòng xông hơi, thi khí trên người bọn trẻ rất nồng đậm, phải từ từ điều trị, xem ra mười ngày nửa tháng là có thể khôi phục.”

Diệp Thiếu Dương gật đầu, nặng nề trong lòng đã hoàn toàn bỏ xuống.

“Mua cho ngươi này, đại công thần.”

Tạ Vũ Tình lôi ra một hộp cơm, đưa cho Tuyết Kỳ, xoa xoa đầu cô.

Tuyết Kỳ mở hộp cơm ra, ánh mắt lập tức sáng lên: trong hộp cơm có ba con cá mực nướng to.

“Không cám ơn tỷ tỷ sao?”

Tạ Vũ Tình trêu đùa.

Tuyết Kỳ lạnh lùng liếc cô một cái, cầm hộp cơm, mang về phòng mình ăn.

Tạ Vũ Tình ngồi trước bàn ăn, cầm một chai bia, đưa lên miệng uống liền mấy hơi như nam nhân, lau miệng, rồi cùng mọi người bàn chuyện.

“Cái tên lái xe xúc kia, thực đúng là trâu bò đó, hôm nay được mở rộng tầm mắt.”

Tiểu Mã giơ ngón tay cái lên tán thưởng, “Lão Quách, huynh tìm đâu ra một nhân tài như vậy đến?”

“Là bằng hữu của đồ đệ ta, tốt nghiệp Lam Tường, điều khiển xe xúc xuất thần nhập hóa, trâu bò đó!”

Lão Quách lại giải thích “Trước kia lúc ta khai quang, hắn cũng đi theo mấy lần, đã gặp qua quỷ, cho nên không sợ, hơn nữa hắn là một kẻ liều mạng, cho hắn tiền thì việc gì cũng dám làm.”

“Ghê ghê, điều khiển xe xúc đuổi tà ma, trước giờ chưa từng có, quá ghê!”

Tạ Vũ Tình nói cho mọi người biết, những pháp sư đó đã thanh trừ xong Cô nhi viện, sau đó từng lượt rời đi, lưu lại một ít người phối hợp cảnh sát cho lời khai, rốt cuộc đã chết không ít người, cảnh sát không thể để mặc kệ như không thấy gì.

“Án kiện này sẽ xử lý như thế nào?”

Diệp Thiếu Dương có chút tò mò, “Bảo bọn họ nếu khai đúng như sự thật, khẩu cung đó dùng được sao?”

“Đã chết nhiều người như vậy, nhất định phải khai rõ sự thật, chỉ cần điều tra tình huống đúng với lời khai, sẽ trở thành một án kiện đặc biệt để xử lý.

Mỗi năm cảnh sát đều xử lý không ít sự tình như vậy, chỉ là lưu vào hồ sơ tuyệt mật, không công bố ra mà thôi.”

Tạ Vũ Tình liếc mắt nhìn Diệp Thiếu Dương một cái, “Cái chết của Lăng Vũ Hiên cùng Liễu Như Nhứ, ngươi bớt chút thời gian tới Cục cảnh sát, cho lời khai.”

“Ta? Ta không có giết người ”

Diệp Thiếu Dương xua tay oan uổng, chỉ chỉ qua Tiểu Thanh Tiểu Bạch đang cầm di động của mình chơi game, “Cô dẫn hai người bọn họ đi kìa.”

Tạ Vũ Tình trừng mắt, “Nói thế cũng vô dụng, hai bọn họ đâu phải là người.”

Vừa nói xong chợt nhận ra nói như vậy có vẻ như đang mắng chửi người khác, vỗ vỗ miệng, nói: “Ngươi đi cũng chỉ ghi để lưu hồ sơ mà thôi, cũng không có làm gì ngươi đâu.”

Diệp Thiếu Dương nhún nhún vai, chợt nhớ ra việc gì, gõ gõ lên bàn trước mặt Tiểu Thanh Tiểu Bạch.

“À, có chuyện gì thế ”

Hai người đang chơi hăng say, cũng không chịu ngẩng đầu lên.

Diệp Thiếu Dương vô ngữ, thanh giọng nói: “Lần này các ngươi giết người, xuống đó tính toán làm sao đây?”

“Không biết”

Tiểu Bạch thuận miệng trả lời, giống như đang nói chuyện của người khác.

“Âm Thần giết người, sự tình nói nhỏ thì nhỏ, nói lớn thì cũng lớn.”

Diệp Thiếu Dương trầm ngâm một lát rồi nói, “Giải cứu bọn trẻ trong Cô nhi viện, các ngươi đã có công, lại giúp đỡ phong ấn Cửu Vĩ Thiên Hồ, ta sẽ nhờ Tiêu Lang Quân tìm Thôi Phủ Quân nói tình cảm, hy vọng có thể lấy công chuộc tội.”

Tiểu Bạch nói: “Nếu quá khó xử, cùng lắm thì không làm nữa.”

“Đừng có nói bậy, cũng không có gì mà khó xử, chỉ hao chút nguyên bảo hương nến thôi.”

Diệp Thiếu Dương nói, “Được rồi, hai người các ngươi mau xuống đó phục chức đi, để người lên đây tìm thì không hay.”

Hai người đang chơi mê mẩn, nói thế nào cũng không chịu đi, cuối cùng dưới sự thúc giục của Diệp Thiếu Dương, liền đáp ứng chờ mọi người tan tiệc rồi đi.