Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 959: Khuynh quốc khuynh thành 




Tạ Vũ Tình còn muốn làm công việc, ăn xong liền rời đi, thuận tiện dẫn theo Tuyết Kỳ.

Tuyết Kỳ vốn không muốn đi cùng, nhưng nghĩ có thể cô sẽ rủ mình đi ăn cá mực nướng, nên đi theo.

Vừa trải qua một trận đại chiến căng thẳng, mọi người đều rất mệt mỏi, không bao lâu sau tiệc cũng tan.

Chu Tĩnh Như vẫn như trước vì bọn họ mà thuê phòng ở một khách sạn gần đó, mời mọi người qua đó nghỉ ngơi.

Diệp Thiếu Dương đi tắm rửa, cả người ê ẩm mỏi mệt, nhưng vẫn chưa muốn ngủ, đi ra ngoài ban công khách sạn, đứng dựa vào lan can, yên lặng nhìn vạn ánh đèn phía dưới.

“Không ngủ được?”

Thanh âm của Lão Quách vang lên phía sau.

Diệp Thiếu Dương lắc đầu.

Lão Quách đi tới, đưa bia trong tay cho hắn, Diệp Thiếu Dương cầm lấy, uống một ngụm.

“Ngươi nghĩ tới Đạo Phong sao?”

Diệp Thiếu Dương hít sâu một hơi, thở dài: “Ta cảm thấy càng ngày càng không thể hiểu hắn.”

Lão Quách cười cười, “Ta với hắn ở cùng đã nhiều năm, ta cũng không hiểu hắn, bất quá ta tin tưởng, dù hắn không đủ tư cách là một pháp sư, nhưng bản tính tuyệt đối không xấu, hắn không lý nào nhập ma.”

Diệp Thiếu Dương chậm rãi lắc đầu, “Ta cũng không muốn tin, nhưng rõ ràng hắn mang theo đám lệ quỷ tà linh, trong đó có cả Thượng cổ Tà thần.

Hơn thế nữa, hắn còn có thể phi thiên độn địa…… kỳ quái chính là, hắn nhìn qua thì có thân thể, cũng có thể tác pháp, cũng bị thương, nếu nói hắn là quỷ thi, trên người lại không có tia quỷ khí nào, ta thật sự không hiểu chuyện gì đang xảy ra.”

Lão Quách nói: “Có lẽ hắn có nguyên nhân riêng của mình?”

“Vấn đề là hắn không chịu giải thích, luôn tìm cách trốn tránh, lần này nếu không vì Cửu Vĩ Thiên Hồ, hắn sẽ không hiện thân đâu.

Bất quá… hắn nói gì đó về bộ phim hồi xưa đã xem……”

Tiếp theo kể lại chuyện hồi xưa, Lão Quách nhíu mày nói: “Ngươi không nhớ ra bộ phim đó là bộ nào sao?”

“Xem qua nhiều phim như vậy, làm sao mà nhớ được.”

Diệp Thiếu Dương xua tay.

Lão Quách trầm ngâm một hồi, nói: “Có thể nào hay không việc hắn làm có liên quan đến một nhân vật trong phim, chắc hẳn là vì nguyên nhân nào đó hắn không thể nói thẳng ra, nên mới dùng phương pháp ẩn dụ này để nói cho ngươi biết, để cho tự mình ngươi đoán?”

Diệp Thiếu Dương trong lòng liền động, nói: “Đợi lát nữa sẽ lên mạng tìm kiếm, chọn ra những bộ phim đã từng xem cùng hắn, rồi mới từ đó sàng lọc.”

Tuy biện pháp này có vẻ ngốc, nhưng cũng là biện pháp duy nhất.

“Đúng rồi, lúc đó có đưa tấm bản đồ, đã hỏi hắn chuyện đó là sao chưa?”

“Từ đó tới giờ, vẫn chưa có cơ hội hỏi hắn.”

Diệp Thiếu Dương uống một ngụm bia, ghé vào ban công, thầm nói: “Lần sau gặp lại, không biết sẽ là địch hay bạn nữa.”

Quay đầu nhìn Lão Quách cười, “Nếu giữa ta và hắn, phải có một trận chiến, huynh sẽ đứng về bên nào?”

Lão Quách suy nghĩ một chút, nói: “Ta sẽ đứng về phía đệ!”

Diệp Thiếu Dương bật cười rộ lên, ôm lấy cổ hắn nói, “Vẫn là hai chúng ta thân hơn.”

“Nghe ta nói xong đã.”

Lão Quách nói: “Bởi vì ta biết đệ không phải đối thủ của hắn.”

“Cái gì!”

Diệp Thiếu Dương sửng người, trợn tròn mắt.

Hàn huyên với Lão Quách một lát, biết được Nhạc Hằng đã đuổi theo Tôn Ánh Nguyệt nên đi rồi, Trần Lộ cũng đuổi theo Đạo Phong, những người còn lại không biết đi đâu.

Nghĩ đến việc Đạo Phong thu Thất Vĩ Yêu Hồ là Tôn Ánh Nguyệt làm đệ tử, Diệp Thiếu Dương thấy thật là khó lý giải, còn có Nhạc Hằng, bộ dáng si mê giống như hoa si của hắn trước mặt Tôn Ánh Nguyệt, càng làm người ta khó hiểu, cũng chỉ biết chờ Nhạc Hằng quay về, hỏi hắn một chút xem sao.

Trở lại phòng, Tiểu Thanh Tiểu Bạch vẫn đang chơi game trên di động, Diệp Thiếu Dương đưa đoạt lấy, thúc giục bọn họ lên đường, hai người vẫn không chịu đi.

Diệp Thiếu Dương lấy ra Thiên Sư Bài, dùng cương khí kích phát, hạ phù ấn lên một lá linh phù, sau đó để lại một tia thần niệm ở trên, giao cho bọn họ, bảo sau khi xuống đó đi tìm kiếm Tiêu Lang Quân, căn dặn cẩn thận một lát, rồi tiễn bọn họ rời đi.

Còn mình trở lại giường, lấy ra Âm Dương Kính, dùng thần thức tiến vào bên trong, nhìn thấy Dương Cung Tử đang điều tức, cảm nhận được sự tồn tại của hắn, liền kéo vành mũ xuống.

“Đừng kéo, ta đã nhìn thấy rồi.”

Diệp Thiếu Dương gãi đầu, “Đúng rồi, trường bào của cô không phải đã hỏng rồi sao, thế nào lại có bộ khác rồi?”

“Ai cần ngươi lo!”

Dương Cung Tử cũng không tức giận “Đạo Phong thế nào rồi?”

Diệp Thiếu Dương đơn giản kể lại những chuyện đã xảy ra, Dương Cung Tử nghe nói Đạo Phong không có bị sao, cũng thấy an tâm.

“Này, Tôn Ánh Nguyệt, có thân phận gì đó, vì sao lại gọi Đạo Phong là sư phụ? Còn tên Thượng cổ Tà thần kia nữa, làm sao lại trở thành thủ hạ của Đạo Phong?”

“Ta cũng mới tìm được hắn không bao lâu, những việc này, làm sao ta biết được.”

Nói xong, sợ Diệp Thiếu Dương không tin, lại bổ sung một câu, “Đạo Phong là người thế nào ngươi cũng biết, chuyện gì cũng không nói, cho nên chuyện của hắn, ngươi đừng hỏi ta, ta chỉ biết, hắn đang làm một chuyện vô cùng trọng đại.”

“Là chuyện gì?”

“Không biết.”

Diệp Thiếu Dương nhún vai, xem ra hỏi cô cũng như không, liếc mắt đánh giá cô từ trên xuống dưới, nói: “Rõ ràng cô rất xinh đẹp, dáng người cũng thật tốt, vì sao luôn che kín hết, nếu cô không nói, thì cũng không biết cô là nam hay nữ.”

Dương Cung Tử chớp mắt một cái, hỏi: “Ta rất xinh đẹp sao?”

“Rất xinh đẹp, ta thề”

Diệp Thiếu Dương giơ lên tay, “Khuynh quốc khuynh thành!”

Dương Cung Tử bật cười, kéo vành mũ xuống, nhìn hắn cười một cách tà mị mê hoặc.

Dung nhan tuyệt thế kia, khiến Diệp Thiếu Dương nhìn đến ngây người.

Dương Cung Tử bỗng nghiêm mặt, “Ta muốn thay Lãnh Ngọc cho ngươi một cái tát.”

Diệp Thiếu Dương cười làm lành, “Ta chỉ thưởng thức một chút thôi, cô nghĩ đi đâu vậy, sao cô có thể nghĩ ra mấy chuyện như thế chứ.”

Dương Cung Tử phi thân bay qua, Diệp Thiếu Dương còn nghĩ cô muốn đánh nhau, liền lui về phía sau.

Dương Cung Tử dừng lại trước mặt hắn, xoay người một cái, trường bào rời khỏi thân mình, bay về phía Diệp Thiếu Dương, ngăn cản tầm mắt.

Diệp Thiếu Dương vươn tay muốn bắt lấy, nhưng trực tiếp xuyên thấu qua, mới nhận ra trang phục chỉ là hư ảnh.

Trường bào rách nát lúc trước, Dương Cung Tử đã thay bằng một một bộ trường bào bằng bách hoa, mái tóc dài xoã xuống hai bên bờ vai, trên đầu còn đội một vòng hoa, đang đứng lơ lửng giữa hư không.

Diệp Thiếu Dương trong lúc nhất thời, nhìn xem đến ngây cả người.

“Đây là thế giới do ta tạo ra, nên muốn biến cái gì thì biến cái đó.”

Dương Cung Tử nhìn hắn, cười mị hoặc.

Thật đúng là tuyệt sắc giai nhân mà…… Hơn nữa, sau khi cô hạ vành mũ, để lộ dung nhan ra, dường như đã trở thành một người khác, không còn cảm giác xa cách lạnh lùng.

Diệp Thiếu Dương thở dài, cố ý cười nói: “Ta thật hối hận vì không thấy dung mạo cô sớm hơn.”

Dương Cung Tử nghe thế, cái mày tuyệt đẹp khẽ cau lại, “Ngươi nói nghiêm túc?”

“Không phải vậy.

Cô là nữ nhân của Đạo Phong, ta sao dám có suy nghĩ không an phận chứ.”

Diệp Thiếu Dương thè lưỡi.

Dương Cung Tử mặt đỏ lên, hiện ra bộ dáng của thiếu nữ đang yêu, nhỏ giọng nói: “Đừng có nói bậy.”

“Ta không nói bậy, đồ ngốc cũng có thể nhìn ra, cô thích hắn.”

Diệp Thiếu Dương cười hì hì, “Yên tâm đi, ta lại không phải tình địch của cô.”

Dương Cung Tử cười nói: “Hai người các ngươi thật ra rất xứng đôi.”

“Đệch!”