Mạt Thế Trọng Sinh Chi Phản Kích Đi, Thiếu Niên!

Chương 41




Rốt cuộc Thần Tiểu Bánh Bao vẫn chỉ là thể chất của trẻ con ba tuổi, làm ầm ĩ xong rồi lập tức mí mắt trên liền dán với mí mắt dưới, ngáp không ngừng nghỉ. 

“Buồn ngủ rồi sao, cứ ngủ đi, ngoan ~ ” Kể từ khi nhận được câu trả lời thuyết phục của An Thần, Dịch Hạo Thiên lập tức hận không thể phá hủy cả thiên đô (đô thành của thiên tử), hầu hạ ân cần đến mức nếu em ấy muốn sao trên trời thì sẽ không cho ánh trăng.

Thần Tiểu Bánh Bao híp mắt, lắc cổ của Dịch Hạo Thiên, cọ cọ lên đầu vai anh, nhẹ tựa vào cảnh cáo nói: “Vậy anh không thể bỏ em ở lại đây nha.”

“Sẽ không ~ ” Dịch Hạo Thiên nghiêng đầu, quấy rầy đỉnh đầu của Tiểu Bánh Bao một chút, trấn an nói.

Đúng là trước đây anh đã từng có suy nghĩ như vậy, nhốt Tiểu Thần vĩnh viễn ở lại nơi hoang vắng không có người sống này, khiến cả đời của em ấy chỉ có thể nhìn thấy một mình mình, cả đời này chỉ có thể yêu một mình mình. Thế nhưng hiện tại, rõ ràng là Tiểu Thần đã bắt đầu chấp nhận ý đồ của anh, anh cao hứng đến mức hận không thể treo Tiểu Bánh Bao lên lưng quần mang theo, dẫn em ấy đi khắp nơi, như thế nào có thể tự tay hủy diệt con đường này cho được chứ.

Thần Tiểu Bánh Bao quá mệt mỏi, dựa đầu lên vai của Dịch Hạo Thiên xong liền ngủ mất, cái miệng nhỏ nhắn hơi hơi mở ra, chỉ chốc lát sau liền có nước bọt chảy xuống, nhóc con kia còn rất có tự giác mà cọ cọ lên quần áo của anh, Dịch Hạo Thiên cảm thấy vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười.

Mắt thấy An Thần đã ngủ say, Dịch Hạo Thiên nhàn nhạt kêu một tiếng trong ý thức: “Ra đi.”

Đúng lúc này, trước mặt Dịch Hạo Thiên xuất hiện một quả cầu sáng nho nhỏ đang ngưng tụ lại, quả cầu sáng rơi xuống đất, hóa thành bộ dáng của một con chó Bắc Kinh, mang theo một thân lông xù tuyết trắng nịnh nọt cọ vào cẳng chân của Dịch Hạo Thiên rất là thân thiết.

Khóe miệng Dịch Hạo Thiên có hơi giật giật, vừa mới chuẩn bị dùng một cước đạp bay cái tên không biết sống chết này ra, bỗng nhiên lại lo lắng đến động tác của mình có biên độ quá lớn sẽ đánh thức đến Tiểu Bánh Bao, thế là anh không thể làm gì khác hơn ngoài chuyện gắng gượng nhẫn nại xuống.

“Đủ rồi, đồ đần.” Ở trong đầu Dịch Hạo Thiên đang hung hăng quát lên.

Chó Bắc Kinh nhỏ ngoan ngoãn ngồi xuống bên chân Dịch Hạo Thiên, vừa đung đưa cái đuôi vô cùng vui sướng, cẩn cẩn thận thận đứng dậy, lỗ tai rũ xuống, một đôi mắt to đen láy có chút ủy khuất mà chớp chớp.

Kỳ thực nó là hóa thân của cái không gian hư ảo này, từ rất lâu về trước, thời điểm vị thượng cổ tiên nhân sáng lập ra nơi này còn sống trên đời, nó đã tồn tại rồi. Kỳ thực từ lúc ban đầu ở đây cũng không phải là một không gian đơn thuần mà là nơi tiên nhân chế tạo thần khí, thời điểm ngồi ở chỗ này chế tạo thần khí, do 3 bộ phận cấu thành, cây, xác, cùng chìa khóa. Chỉ có khi 3 bộ phận này tụ lại với nhau cùng một chỗ, thì nơi thần khí này mới có thể chân chính ra đời.

Còn nó thì tự mình phát trển trong cái nơi thần khí này, gần như đã đạt tới cảnh giới cực kỳ thần khí, hình thành ý thức chủ quan, nó liền rõ ràng, nếu như một khi bị tiên nhân phát hiện ra sự tồn tại của mình nó sẽ lập tức bị xóa bỏ.

Tiên nhân sử dụng thần khí, nhưng lại không cần tự ý thức thần khí của chính mình, bằng không sẽ rất dễ dẫn đến kết cục vào thời điểm mấu chốt bị phản bội, khi đó trên thế giới đã từng xuất hiện rất nhiều án lệ tương tự, chỉ có một số ít người cực kỳ thần khí mới có thể bảo tồn mạng sống.

Vì vậy nó vẫn thận trọng che giấu bản thân, thẳng đến một lần trong chiến dịch, thần khí nổ tung, ba bộ phận triệt để phân tán, nó liền lựa chọn lưu lại nơi có thể tích lớn nhất.

Cuối cùng vị tiên nhân kia chỉ tìm được xác cùng chìa khóa, liền để hai thứ đồ này lại cho hậu đại ở nhân giới, sau khi căn dặn bọn họ tìm kiếm cây xong liền tự mình rời đi.

Hậu đại của tiên nhân vào lúc bấy giờ chính là Dịch gia, mà viên hạch đào An Thần mang về kia, đó là cây thần khí, tất cả minh minh chi trung, bản thân có định số giống nhau, nên thứ gì của người Dịch gia dù có chạy như thế nào cũng đều chạy không thoát.

Minh minh chi trung: Đa phần là để chỉ tình huống người phàm không thể dự đoán, sức người không có cách nào khống chế cùng hiểu rõ.

“Nói như vậy, khi đó vòng cổ chịu ảnh hưởng, không phải là bởi vì cảm giác được Tiểu Thần, mà là cảm nhận được cây trong cơ thể Tiểu Thần?” Dịch Hạo Thiên nhíu mày, vòng cổ đúng là tổ truyền của nhà bọn họ, khi đó mẹ giao vòng cổ cho anh, liền bảo anh phải hảo hảo bảo quản, nhưng căn bản là chưa từng đề cập qua chuyện tìm kiếm cây này nọ, sau đó anh thấy bộ dáng Tiểu Thần rất thích nó liền trực tiếp đeo lên cổ cậu.

Chó Bắc Kinh nhỏ gật đầu, tiếp tục ân cần giải thích: “Sau khi tìm được cây, cần tiến hành dung hợp bọn chúng, chính là… Khụ, như hai người đã làm lúc trước đó, kỳ thực Mục Huyền Bí Quyết và Quy Nguyên Quyết phải là một thể, tiên nhân nhà mình đã sáng tạo ra tâm pháp độc đáo: Ngưng Tâm Quyết. Chỗ lợi hại của bộ tiên quyết này, tin tưởng chủ nhân người đã cảm nhận được rồi đi.”

Nói xong, chó Bắc Kinh đắc ý lắc lắc cái đuôi tựa như một quả cầu tuyết của mình.

Sau đó, từ trong miệng của chó Bắc Kinh nhỏ Dịch Hạo Thiên biết được, chỗ lợi hại nhất của Ngưng Tâm Quyết là có thể trực tiếp thấy rõ linh hồn. Bởi vì thần khí vốn là dựa vào huyết mạch của Dịch gia để truyền thừa, chỉ có khi rơi vào tình huống cực kỳ đặc thù mới có thể tiếp nhận máu của dị tộc, ví như loại trường hợp đặc biệt của Dịch An Thần này đây.

Chó Bắc Kinh nhỏ nói, nếu như không phải bởi vì bản thân của Dịch An Thần mang linh hồn người Dịch gia, chưa chắc cái cây này đã nhận chủ đâu.

Cho nên, thời điểm cây và xác bắt đầu dung hợp, Ngưng Tâm Quyết liền có ý thức phải bài trừ máu của dị tộc, nhưng để không thương tổn tới kí chủ của mình, đồng thời trong lúc bài trừ, sẽ vì thân thể của kí chủ mà trọng tố lại, lựa chọn ưu tiên đương nhiên là dựa theo hình thái của linh hồn để trọng tố rồi.

Cái gì, nguyên liệu trọng tố sử dụng hả? Ừm, chính là linh khí trong không gian nà ╮(╯▽╰)╭ Thế nhưng Ngưng Tâm Quyết cũng không biết, mất đi cây với xác, lực lượng của linh khí vốn cũng không tính là đủ, cho nên vào lúc trọng tố, cho dù đã dùng hết linh khí bên trong không gian cũng chỉ có thể miễn cưỡng khôi phục lại trạng thái của An Thần cỡ khoảng ba tuổi mà thôi.

Cũng may là cây đã dung nhập vào trong xác rồi, bằng không, cái xác này đã phải khô cạn rồi nổ tung cũng không chừng.

“Chìa khóa ở đâu?” Dịch Hạo Thiên cất tiếng hỏi.

Chó Bắc Kinh nhỏ lắc lắc cái đầu be bé, bán manh nói: “Người ta cũng không biết, hoặc là đã lưu truyền ra ngoài, hoặc là còn đang nằm trong tay của mấy người Dịch gia khác đi.”

Dịch Hạo Thiên nhắm mắt làm ngơ với mỗ nhị hóa bán manh, còn anh thì theo bản năng mà chăm chú suy tư một chút, có khi nào cái chìa khóa kia đang nằm trong tay của mấy trợ thủ hay không. Trải qua một khoảng thời gian truyền thừa dài như vậy, có khả năng là Dịch gia cũng không biết bản thân mình truyền lại mấy thứ đồ này có ích lợi gì nữa, tựa như chính mình đưa cho Tiểu Thần vậy, nói không chừng người thừa kế ở một thời đại nào đó đã đưa cái chìa khóa cho vợ mình rồi đi.

Chó Bắc Kinh nhỏ hâm mộ nhìn nhìn Thần Tiểu Bánh Bao được chủ nhân nhà mình ôm vào trong ngực, đang ngủ say, chính là do nó thấy Dịch Hạo Thiên dường như rất thích Bánh Bao vừa béo vừa thơm vừa mềm này, còn thích cọ lên mái tóc mềm mại rũ rũ của Bánh Bao nên mới nhầm lẫn mà cho rằng chủ nhân nhà mình là nhung mao khống [thích mấy thứ bông bông mềm mềm], nên mới cố ý biến thành một con chó Bắc Kinh nhiều lông để xuất hiện đó chứ.

Nhưng mà hiện tại nó phát hiện mình đã hoàn toàn sai lầm rồi, không phải Dịch Hạo Thiên thích Bánh Bao mềm mại, cũng không phải thích cọ tóc, mà chỉ đơn thuần là thích người trong ngực ngài ấy mà thôi, mặc kệ có biến thành bộ dáng gì đi nữa ngài ấy cũng chỉ thích mỗi người này.

Uầy ~ hỏi thế gian tình là gì, mà khiến người ta sống chết làm bạn ~ Chó Bắc Kinh nhỏ hướng mặt về phía ánh tà dương, phát ra một tiếng thở dài cảm thán vô hạn: “Hầy ——” . 

“Bộp” Cái ót của nó bị đạp cho một cái rất không khách khí.

“Ồn ào cái gì!” Dịch Hạo Thiên tức giận trừng mắt nhìn nó, một bên khẩn trương nhìn xem Tiểu Bánh Bao trong lòng có dấu hiệu thức tỉnh hay không, thấy Tiểu Thần chẹp chẹp miệng, trên mũi còn xì bong bóng, lúc này anh mới cảm thấy an tâm.

Chó Bắc Kinh nhỏ bị bỏ quên trong góc, nội tâm liều mạng gặm khăn tay: Ngừi xấu, các người đều là một đám ngừi xấu, hụ hụ hụ ~ không ngờ đến cả một bé chó nho nhỏ dễ cưng như nó mà cũng có thể xuống tay được, không đúng, là chân. Hụ hụ hụ, có đệ đệ không quan tâm thuộc hạ, tui trù cho cả đời này của ngài cũng không ăn được thịt của Tiểu Bánh Bao.

Bởi vì chó Bắc Kinh nhỏ ở trong xác, cho nên nhận thức Dịch Hạo Thiên là chủ nhân, bình thường bọn họ chỉ cần giao lưu trong ý thức là được.

Mà quan trọng nhất là chó Bắc Kinh nhỏ nhìn ra được Dịch Hạo Thiên là người cường đại nhất, nó luôn nhát như chuột, đương nhiên sẽ vì mình mà chọn ra một cái đùi bự càng thêm đáng tin, càng thêm lợi hại hơn rồi nha.

Thế nhưng, sau khi nhìn thấy trình độ coi trọng của Dịch Hạo Thiên dành cho Thần Tiểu Bánh Bao, nó cũng nghĩ tới chuyện mở một con đường mới và vân vân, tựa như có một câu nói thế này: Nam nhân nắm giữ thế giới, còn nữ nhân nắm giữ nam nhân.

Thế nhưng sau khi nghĩ đến thân phận đặc thù của mình xong, bỗng nhiên nó cảm thấy rất hoài nghi, nếu như có một ngày nào đó mình chiếm được sự yêu thích của Thần Tiểu Bánh Bao rồi, có thể nào cơn ghen tức Dịch Hạo Thiên dưới sẽ trực tiếp đi xóa sạch sự tồn tại của nó luôn hay không?

Bên này, cuối cùng Dịch Hạo Thiên ôm Tiểu Bánh Bao rời khỏi không gian, lúc này anh mới phát hiện ra thời gian giữa bên trong không gian đã được điều chỉnh qua so với bên ngoài, một phút bên ngoài tương ứng với một giờ bên trong.

Vừa mới thả Tiểu Bánh Bao vào trong ổ ở trên giường liền truyền đến tiếng đập cửa, thì ra vẫn luôn không gặp Dịch Hạo Thiên xuất hiện, đến cả Đường Văn Triết cũng cảm thấy kỳ quái.

Hiện tại đều đã đến thời gian ăn cơm trưa rồi, Lâm Tử Hiên không xuất hiện rất là bình thường, dù sao thì sau khi làm cái kia xong, người phía dưới nhất định là cậu ấy, nghỉ ngơi nhiều một chút để bồi bổ tinh thần là bình thường. Thế nhưng vì cái lông gì cũng không thấy bóng dáng của Hạo ca đâu luôn? Trong đầu Đường Văn Triết thổi qua hai chữ quỷ dị —— hỗ công. 

Phắc, suy nghĩ bậy bạ gì chứ! Đường Văn Triết vội vã đuổi cái chữ tuyệt không có khả năng nào xảy ra này ra khỏi đại não. Anh biết rõ, cho dù Dịch Hạo Thiên có cưng chiều An Thần như thế nào đi chăng nữa tuyệt đối cũng sẽ không phát sinh loại chuyện này, nhiều lắm thì chỉ là đổi tư thế mà thôi.

Đường Văn Triết thấy Dịch Hạo Thiên bình yên vô sự, khẽ thở dài một tiếng mà người khác không thể nghe thấy, dưới đáy lòng có một tia đáng tiếc đến cả chính anh cũng không phát hiện ra.

“Hạo ca, từ tối hôm qua anh cùng Tiểu Hiên đã chưa ăn gì rồi.”

Dịch Hạo Thiên vừa nghĩ đến, cũng đúng, lát nữa khi Tiểu Thần tỉnh lại nhất định sẽ thấy đói bụng, thế là gật đầu, liền cùng Đường Văn Triết đi ra ngoài.

Sau khi hai người rời đi không bao lâu Thần Tiểu Bánh Bao liền mơ mơ màng màng mở mắt ra, đúng như Dịch Hạo Thiên dự đoán, cậu đúng là bị đói đến tỉnh. Cậu xoay đầu không thấy được bóng dáng của đại ca, nhất thời dưới đáy lòng dâng lên một trận khẩn trương, khi cậu ý thức được lúc này mình đang nằm trong phòng của đại ca mới chợt thở phào nhẹ nhõm.

Từ nhỏ cậu đã đi theo đại ca cho nên hiểu rất rõ tính cách của Dịch Hạo Thiên, nếu như anh ấy nói yêu mình, đó chính là nghiêm túc, như vậy thì hàm ý là nhất định phải chiếm được cậu, An Thần rất rõ ràng, nếu như có một ngày nào đó mình phản kháng, bất cứ lúc nào cũng sẽ bị giam vào cái không gian kia.

Mà kể từ sau khi không gian của hai người hợp thể xong, cậu liền mất đi quyền khống chế với cái không gian kia. Có thể là do ý thức được, đồ đạc của mình vốn chính là giúp đại ca chuẩn bị, cho nên cũng không có cảm thấy bao nhiêu đau lòng.

Thế nhưng hiện tại… Tiểu Bánh Bao ưu thương nhìn trần nhà, oán niệm: Đại ca, em thực sự rất là đói a ~ 

Lúc này Dịch Hạo Thiên đã đi tới nhà ăn, tổ viên của bọn họ tăng lên một cách nhanh chóng, đương nhiên sẽ không còn tiếp tục vây quanh trên một cái bàn ăn nữa, ví dụ như Tào Tư Viễn, gần đây chơi rất là thân với một đại thúc mới tiến vào, tình cảm của hai người đột ngột tăng vọt lên, trở thành anh em kết nghĩa.

Nhưng vị trí của Dịch Hạo Thiên lại cố định —— ở bên cạnh Dịch Hạo Nam, còn Đường Văn Triết thì ngồi ở chỗ còn lại bên cạnh Dịch Hạo Nam.

“Có cháo không?” Dịch Hạo Thiên nhíu mày, hiện tại Tiểu Thần biến thành Tiểu Bánh Bao, phỏng chừng không quá thích hợp để ăn mấy thứ béo ngậy này nọ, tốt hơn hết là phải ăn chút đồ lỏng mới được.

Đường Văn Triết một bộ biểu tình minh bạch, hiểu rõ nói: “Một lát nữa em sẽ đi nói phòng bếp làm chút thức ăn lỏng là được, không nhất định phải ăn cháo.”

“Ừ.” Dịch Hạo Thiên gật đầu, như vậy cũng tốt, không thôi Tiểu Thần sẽ ngán mất, “Phải có dinh dưỡng một chút.” Anh không quên săn sóc nói.

“Đó là đương nhiên.” Đường Văn Triết cười cười tựa như một chị gái rất tri tâm, anh ta nhớ rõ trong tư liệu có nói qua, người ở bên dưới, phải bảo vệ dạ dày cho thật tốt, nhất là sau khi vừa mới làm xong.

Cho nên mới nói, kỳ thực hai người các anh hoàn toàn không có cùng một tần số á nha!

“Đại ca muốn ăn đồ lỏng sao?” Dịch Hạo Nam kinh ngạc, “Cái kia ăn không đủ no.”

Đường Văn Triết đẩy kính mắt một cái: “Là Tiểu Hiên, thân thể em ấy không quá thoải mái.”

“À! Hèn gì buổi sáng không thấy em ấy, không được, em phải đi thăm thôi.”

“Đừng làm rộn, thân thể Tiểu Hiên khó chịu, phải nghỉ ngơi cho thật tốt mới được.” Đường Văn Triết thong thả ung dung cầm lấy một cái bánh màn thầu bột bắp.

“Ấy chà, không đúng nha, anh đã sớm biết thân thể Tiểu Hiên khó chịu, vậy tại sao sáng sớm còn bảo em đi… Ưm ưm…”

“Ăn thật ngon, đừng vội.” Đường Văn Triết bình tĩnh thu tay về, cười híp mắt nhìn Dịch Hạo Nam bị nhét đồ ăn vào miệng.

Đáng thương cho một tiểu xuẩn manh lặng lẽ rơi lệ gật đầu, biểu thị đã hiểu. 

Giờ này khắc này, Tiểu Bánh Bao ở trong phòng không chịu nổi cơn đói, thế là quyết định đi ra ngoài tự mình kiếm đồ ăn, khi cậu dùng sức leo xuống cái giường gần như cao bằng mình mới bi thúc phát hiện, mình thế mà lại vẫn còn đang thả rong chim thế này đây?!

Dịch Hạo Thiên cư nhiên lại không giúp cậu mặc quần áo vào! Tiểu Bánh Bao tức giận quơ quơ nắm tay đầy thịt , còn dám nói bản thân không dâm loạn nhi đồng, đây chính là hiềm nghi trần trùi trụi a!