Mê Vợ Không Lối Về

Chương 271: Trong hồ Lô có bán thuốc gì?




Bầu không khí ngưng lại. “Tôi đồng ý”

Một câu nói có vẻ như không hề hồi hộp, cứ vậy được Tô Trạm tuỳ tiện nói ra.

Dường như đáp án của anh cũng nằm trong dự liệu mọi người nên không mấy chờ mong.

"Xin hỏi cô Tần, cô có đồng ý để anh Tô trở thành chồng cô, bắt đầu từ hôm nay luôn có nhau, ủng hộ nhau cho dù tốt xấu, giàu sang hay nghèo khó, ốm đau hay khoẻ mạnh đều yêu thương, trân trọng nhau, đến khi chết cũng không chia xa, cô đồng ý không?”.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Tần Nhã, mọi người vẫn có chút không chắc chắn về câu trả lời của cô ấy.

Dường như Lâm Tâm Ngôn cũng rất căng thẳng, hai tay không khỏi siết chặt, Tông Cảnh Hạo đặt tay cô vào lòng bàn tay mình, nhẹ nhàng vuốt ve, anh cũng không nhìn hai người sắp kết hôn trêи khán đài, với anh mà nói, không ai có thể thu hút ánh nhìn của anh hơn cô.

Các cơ trêи mặt Tô Trạm cũng căng cứng, sợ Tân Nhã bỗng nhiên lật lọng.

Thời gian ngừng trôi. Bà cụ dưới sân khấu cũng sốt ruột, vẫy tay với Tần Nhã, giục cô mau đồng ý.

Tô Trạm có chút lo lắng quay đầu, đúng lúc Tân Nhã cũng quay đầu lại, tầm mắt giao nhau trong không trung, Tô Trạm ban đầu. còn đang căng thẳng, khi nhìn vào đôi mắt bình lặng của cô thì dần bình tĩnh lại.

Anh nắm chặt tay Tân Nhã, không phải hứa mà như hơn cả hứa hẹn: “Nhất định anh sẽ đối xử tốt với em, cả đời”

Chỉ thấy khoé môi cô giương lên, khoé mắt công thành hình trăng non, lờ mờ có thể thấy ánh nước lấp lánh trong mắt, cô nói: “Tôi đồng ý

Người dẫn chương trình lại đưa micro lên: "Hôn nhân là điểm kết thúc của độc thân, nút giao của lãng mạn, khởi đầu của hạnh phúc, trong ngày vui này tôi xin chúc hai người cùng nhau dắt tay tận hưởng tình yêu, kề vai vượt qua gian khổ, đầu bạc răng long, ngọt ngào mỹ mãn!”

Bốp bốp bốp!

Bà cụ ở dưới sân khấu kϊƈɦ động vỗ tay, trong tiếng vỗ tay đơn điệu này, vô số dải lụa màu từ trêи cao chậm rãi rơi xuống.

Tựa như một mưa cầu vồng, lộng lẫy lãng mạn.



"Chú rể có thể ôm hôn cô dâu rồi”

Tô Trạm vén khăn lụa trêи đầu Tân Nhã lên, không đợi có chuẩn bị xong anh đã cúi người xuống hôn, Tần Nhã mở to mắt mãi vẫn chưa phản ứng lại.

“Xấu hổ” Lâm Nhuy Hi che mắt, để lộ ra một khe hở, vừa nhìn vừa nói xấu hổ, Tông Cảnh Hạo liếc nhìn con gái rồi che lại khe hở cô bé cố ý để lộ ra.

Trước mắt Lâm Nhuy Hi tối sầm, cô bé lập tức ngửa đầu nhìn Tông Cảnh Hạo: “Ba xấu quá đi, không cho con xem chú Tô và cô Tần Nhã chơi trò hôn hôn”.

Tông Cảnh Hạo bế cô bé vào lòng: “Vô lễ chớ nhìn, vô lễ chở nghe, hiểu không?”

Bé con không hiểu, chớp chớp mắt: “Là gì ạ?”

“Nghĩa là không nên nhìn đừng nhìn, không nên nghe đừng nghe” Lâm Hi Thần ở bên cạnh từ tốn nói.

Đối với em gái đơn thuần không biết gì, Lâm Hi Thần bất đắc dĩ lắc đầu: “Mami nên cho em đi học thôi, bây giờ cái gì cũng không biết”.

Câu này đã nói tới trọng điểm, Lâm Hi Thần và Lâm Nhuy Hi đã năm tuổi, Lâm Hi Thần dựa vào thực lực của mình đã vào được học viện AC, còn Lâm Nhuy Hi vẫn chưa đi học.

Các bạn nhỏ tuổi này ở trong nước đều đã đi học mầm non được một năm rồi.

Tông Cảnh Hạo suy nghĩ, sang năm nên tìm cho hai bé một trường mầm non để trải nghiệm niềm vui đi học, không phải muốn các con thành tài thể nào, mà là muốn có quá trình của giai đoạn này.

Cũng không phải Lâm Tâm Ngôn chưa từng nghĩ tới việc cho các con đi học mầm non, Lâm Hi Thần cô không lo lắng, những kiến thức ở nhà trẻ đã không làm khó được bé, ở nước A cô cũng từng tìm nhà trẻ nhưng bé lại không muốn đi, cảm thấy quá ngây thơ.

Sau này phát hiện bé có thiên phú về số học nên thi vào AC, không ngờ lại thông qua và bé trở thành học sinh nhỏ tuổi nhất ở AC.

Còn về con gái, cô không yêu cầu gì lớn, vì khi sinh ra cô bé đã tương đối nhỏ gầy, cô muốn con gái có tuổi thơ không buồn không lo, khoẻ mạnh lớn lên, đây cũng chính là tâm nguyện lớn nhất của cô.



Thật ra cô cũng tôn trọng giáo ɖu͙ƈ phương Tây, trước khi trẻ con đi học tiểu học sẽ không dạy bé bất cứ điều gì, chỉ chơi, giữ vững lòng hiếu kỳ của bé với học tập.

"Tiểu Hi, chúng ta đi náo động phòng, xin cô dâu kẹo mừng” Thẩm Bồi Xuyên đi tới, hôm nay anh ấy cũng mặc tây trang, ngoài đồng phục ra thì anh ấy sẽ mặc trang phục bình thường, lần đầu tiên thấy anh ấy mặc âu phục, cũng rất đẹp trai.

Vừa nghe thấy có kẹo ăn là Lâm Nhuy Hi liền ầm ĩ: “Cháu cũng muốn đi, chú Thẩm, cháu cũng muốn đi.”

"Được.” Thẩm Bồi Xuyên bế cô bé từ trong lòng Tông Cảnh Hạo: "Chú đưa các cháu lên lầu”.

Tông Cảnh Hạo dặn dò một tiếng: “Có chừng mực một chút, đừng nói những lời không đứng đắn trước mặt trẻ con”

Thẩm Bồi Xuyên nói "đã biết” rồi đưa hai nhóc con lên lầu.

Nói thế nào thì cũng là động phòng hoa chúc của Tô Trạm, từ xưa đã có tập tục náo động phòng, người làm bạn là anh không tới làm loạn một chút thì quả là không phải phép.

Tông Cảnh Hạo đứng dậy: “Chúng ta ra ngoài đi dạo đi”

Hai ngày nay Lâm Tân Ngôn không nghỉ ngơi đầy đủ, cô muốn về ngủ: “Em không muốn đi”

"Em đi” Lâm Tân Ngôn đẩy anh ra những chân cô còn chưa bước đi đã bị người ôm lấy eo, z trong lòng cô có bóng ma bỗng nhiên bị ôm như vậy, thoáng cái mặt cô tái đi, Tông Cảnh Hạo cảm nhận được nỗi sợ hãi của cô, nói bên tai cô: “Là anh”

Nghe thấy giọng nói quen thuộc cô mới thoáng yên tâm trở lại, chỉ cảm thấy eo có một bàn tay nóng rực như con trăn dẻo dai mạnh mẽ, quấn chặt lấy cô, hai cơ thể lập tức càng dán sát vào nhau hơn.

Nơi "rừng núi hoang vắng” này, Lâm Tân Ngôn nhẹ nhàng đẩy anh ra: "Ở đây lạnh.”

Thật ra cô muốn nói đừng làm loạn ở đây.

"Anh ôm em là không lạnh nữa”

Lời vừa dứt anh liền kéo cả người cô vào trong áo khoác.