Mê Vợ Không Lối Về

Chương 778: Đừng tùy hứng




Lâm Tân Ngôn vừa cởi cúc quần áo, vừa nói: "Anh cầm quần áo của em tới đây."

Tông Cảnh Hạo ngẩng đầu nhìn cô, ngoài quần áo của bệnh viện cô không mặc gì khác. Sau khi cởi cúc ra, để lộ ra làn da trắng nõn nà.

Nhận ra anh đang nhìn mình, Lâm Tân Ngôn ôm ngực: "Anh nhìn cái gì?"

Tông Cảnh Hạo rất bình tĩnh: "Nhìn em."

Lâm Tân Ngôn rũ mắt xuống, nhỏ giọng nói ghét. Tông Cảnh Hạo không nghe rõ, hỏi cô: "Em nói gì?"

“Em đâu có nói gì.” Lâm Tân Ngôn thúc giục: “Mau lấy quần áo đi.

Tông Cảnh Hạo đi lấy quần áo.

Lâm Tân Ngôn kêu anh đem quần áo đặt ở trêи giường: "Anh đi ra ngoài đi, em sẽ tự lau."

Tông Cảnh Hạo kệ cô, vắt khô một nửa chiếc khăn, nói: "Nếu em không cởi, anh sẽ giúp em cởi."

Thật ra cúc trêи người Lâm Tân Ngôn đã cởi xong, nhưng không muốn cởi áo trước mặt Tông Cảnh Hạo. Không phải là không biết xấu hổ, cô không muốn anh nhìn dáng vẻ mình lúc này.

“Anh không chê trêи người em có mùi khó chịu sao?” Lâm Tân Ngôn ngẩng đầu lên, mái tóc đen của cô có chút lộn xộn. Tông Cảnh Hạo vươn tay gạt sợi tóc gãy đang chắn ngang trán cô: “Trong mắt anh, em luôn thơm."

Lâm Tân Ngôn nói: "Nói dối."

Vì sưng nhiều nên sữa sẽ chảy ra ngoài, quần áo cũng có mùi sữa, làm sao thơm được?

Tông Cảnh Hạo đi tới: “Em có che chắn thế nào, cũng phải quay lại.” Khi anh đưa tay cởi quần áo của cô, Lâm Tân Ngôn quay đầu, không nhìn anh.

Tông Cảnh Hạo dựa vào tai cô thì thầm: "Trêи người em đều là mùi sữa, thơm quá."

Lâm Tân Ngôn: "..."

Cô đẩy anh:"Đáng ghét."

Tông Cảnh Hạo cười khẽ, nhặt một chiếc khăn chưa khô lắm, vẫn còn hơi ẩm lau người cho cô.

Vì căng sữa nên bộ ngực của cô đã lớn hơn rất nhiều, dựng thẳng đứng như hai quả đồi. Tông Cảnh Hạo rất cẩn thận, thậm chí vô tình chạm vào ngực cô là cô rít lên ngày, hoàn toàn không thể chạm vào, chạm nhẹ là cô đau.

Tông Cảnh Hạo bỏ tay ra, không dám chạm vào cô.

Lâm Tân Ngôn nắm lấy khăn tắm trong tay: "Để em tự làm."

Tông Cảnh Hạo nói: "Anh sẽ nhẹ nhàng hơn. Sau lưng em không đưa tay được, để anh giúp cho."



Lâm Tân Ngôn nhìn anh: "Hay cứ để em đi, anh đi ra ngoài hóng mát một chút."

Họ đã lâu không ở bên nhau, dáng vẻ của anh rõ ràng là đang kϊƈɦ động, đây là phản ứng sinh lý bình thường, nhưng cơ thể cô lại không cho phép.

Bác sĩ đã thông báo không được phép sinh hoạt vợ chồng ba tháng.

Tông Cảnh Hạo đứng yên tại chỗ, nhìn cô.

Lâm Tân Ngôn kéo chăn muốn chặn cơ thể tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ của mình. Tông Cảnh Hạo kéo chăn, ngăn cô che nó.

“Anh muốn làm gì?” Lâm Tân Ngôn bảo anh đừng làm phiền nữa.

Tông Cảnh Hạo nói: "Em biết anh muốn làm gì."

"Nhưng mà em..."

Trước khi cô nói xong, Tông Cảnh Hạo đã cầm tay cô đặt lên bộ phận trọng yếu chết người. Đầu Lâm Tân Ngôn nổ một tiếng, trở nên trống rỗng, khuôn mặt cô lập tức nóng lên.

"Anh..."

Tông Cảnh Hạo hôn lên môi cô, nhẹ nhàng nói: "Anh biết, nhưng anh rất nhớ em, dùng tay giúp anh."

Lâm Tân Ngôn: "..."

Thế này quá bừa bãi, vẫn đang trong bệnh viện đấy.

"Đây là bệnh viện, còn đang ban ngày, mà mẹ vẫn ở bên ngoài..."

Tông Cảnh Hạo nắm lấy tay cô, đặt nó vào.

Cô hồi hộp muốn chết, cảm thấy việc này quá điên cuồng, quá phóng đãng!

Tông Cảnh Hạo siết chặt tay cô, hôn lên mũi và miệng cô: "Mẹ sẽ không vào đâu."

Lâm Tân Ngôn cắn môi thúc giục: "Anh nhanh lên!"

Tông Cảnh Hạo im lặng, nhưng anh có thể nghe thấy tiếng thở dốc không đều của anh và khuôn mặt của cô.

Cô len lén, ẩn nấp, không dám nhìn thẳng, lại cảm thấy kϊƈɦ thích khó hiểu, hoàn toàn bị đưa vào một cảnh giới mới mà không cô không thể kiểm soát, cô không thể buông ra, nói nhỏ: "Anh... nhanh lên."

Tông Cảnh Hạo cười nhẹ, cắn vành tai của cô: "Em đỏ mặt."

Lâm Tân Ngôn trừng anh: "Anh đúng là không biết xấu hổ."

Anh lại cười nhẹ.



Lúc này, Trang Tử Khâm gõ cửa hỏi: "Ngôn Ngôn, con đã thay quần áo xong chưa? Đưa quần áo bẩn cho mẹ, để mẹ đi giặt?"

Lâm Tân Ngôn đẩy anh ra, Tông Cảnh Hạo nắm tay cô chặt hơn. Cô lo lắng đến mức trêи đầu chảy đầy mồ hôi.

Trang Tử Khâm lại gõ cửa: "Ngôn Ngôn..."

Lâm Tân Ngôn nhắm mắt lại: "Vẫn... vẫn chưa xong..."

Trang Tử Khâm chắc là đã nghe thấy, không gõ cửa nữa.

Cô gần như không chịu nổi, hai má như bị lửa thiêu đốt, trong lòng vừa bực vừa tức, thấp giọng quát anh một tiếng: "Tông Cảnh Hạo!"

“Gọi dịu dàng một chút.” Anh bật cười.

Lâm Tân Ngôn cắn môi, tim căng lại, phối hợp với anh, chỉ mong anh sớm kết thúc. Hành động của cô làm gián đoạn nhịp điệu của anh...

Chỉ nghe thấy tiếng anh gầm nhẹ bên tai cô. Sau đó cô cảm thấy bàn tay mình chứa đầy những thứ ấm áp, một trận, một trận ước chừng kéo dài mười mấy giây..

Tông Cảnh Hạo hài lòng, hôn lên môi cô.

Lâm Tân Ngôn đẩy anh, tay với lấy khăn giấy. Tông Cảnh Hạo nắm lấy tay cô nói: "Anh sẽ lau cho em."

Anh đứng dậy sửa soạn sạch sẽ, ngồi ở bên giường lấy khăn lau tay cho cô, ngón tay thon dài, có khớp xương rõ ràng, trắng nõn mềm mại, anh rất dịu dàng. Sau khi lau sạch sẽ, anh đặt lên mu bàn tay cô một nụ hôn: "Em vất vả rồi."

Lâm Tân Ngôn rút tay về. Tông Cảnh Hạo mỉm cười, lại đổi một chậu nước sạch, lau mồ hôi trêи người cô, mặc quần áo sạch vào, anh trút nước ra ngoài, mở rèm cửa thở.

Căn phòng cũng trở nên sáng sủa.

Anh đi tới mở cửa, Trang Tử Khâm đang dọn dẹp phòng bên ngoài, vừa nhìn thấy cửa liền mỉm cười hỏi: "Ngôn Ngôn đã thay quần áo xong rồi à?"

Tông Cảnh Hạo nói: "Mẹ cũng thay ga trải giường luôn nhé."

Trang Tử Khâm nói: "Được, con đưa con bé ra đi."

Tông Cảnh Hạo trở lại phòng ôm cô. Cô từ chối: "Anh đỡ em là được."

Trang Tử Khâm cầm lấy một cái ga giường sạch sẽ, nói: "Vết thương không phải còn chưa lành hẳn sao?"

“Bác sĩ nói phải đi bộ nhiều hơn.” Lâm Tân Ngôn thả chân xuống đất, Tông Cảnh Hạo cúi người đeo dép cho cô: “Anh đỡ em.”

Lâm Tân Ngôn tức giận, đá anh. Anh ta nhanh chóng nắm lấy mắt cá chân của cô, "Chờ khỏe lại hãy đánh anh. Bây giờ ngoan ngoãn đi."

Trang Tử Khâm không biết chuyện gì đang xảy ra, đứng sang một bên nói: "Ngôn Ngôn, Cảnh Hạo đối tốt với con, đừng tùy hứng."