Mê Vợ Không Lối Về

Chương 779: Tìm ai mang thai hộ




Lâm Tân Ngôn cúi đầu trừng anh.

Tông Cảnh Hạo cười khẽ.

Họ bước ra khỏi phòng trong, vừa đúng lúc gặp nhóm người đi thăm đứa bé về.

“Chúc mừng, chúc mừng, mừng sinh quý tử.” Thẩm Bồi Xuyên và Tô Trạm đồng thanh, nói xong thì liếc nhìn nhau, rồi chán ghét quay sang một bên.

Vết thương của Tô Trạm gần như đã lành, băng gạc trêи đầu cũng đã được gỡ ra, kiểu tóc đẹp trai ban đầu cũng không còn.

Nhưng không ảnh hưởng đến vẻ đẹp trai của anh ta.

Tang Du và Tần Nhã đi đến bên cạnh Lâm Tân Ngôn. Tần Nhã lại đỡ Lâm Tân Ngôn từ Tông Cảnh Hạo: "Chúng tôi sẽ giúp anh."

Tông Cảnh Hạo nói: "Mấy người cẩn thận chút".

Tần Nhã chặc lưỡi, trong đầy nghĩ đến, người ta có vốn liếng, sinh thêm một cậu con trai, có thể không vui sao?

Nên bây giờ mới phải dè dặt với công thần đã sinh con trai cho anh.

Lâm Tân Ngôn nhìn Tang Du rồi nhìn Tần Nhã, cảm thấy sắc mặt của Tần Nhã không tốt, nhưng Tang Du thì trắng trẻo, có vẻ đã tăng cân so với trước.

Cô nắm tay Tần Nhã ngồi trêи sô pha, bởi vì trêи bụng có vết thương, cô chỉ có thể dựa saiu

“Có chuyện gì lo nghĩ sao?” Lâm Tân Ngôn hỏi cô ấy.

Tần Nhã trầm mặc: "Cũng không có gì."

Thực ra mấy ngày nay cô ấy rất chán nản, cũng rất mệt.

Tô Trạm xong rồi. Bà cụ bắt đầu yêu cầu cô và Tô Trạm đến bệnh viện, đồng thời cũng làm kiểm tra.

Kết quả kiểm tra là trứng của cô ấy kém chất lượng, cần phải tiêm và uống thuốc điều hòa, mỗi ngày tiêm 6 mũi, chỉ 3 ngày sau khi tiêm đã có cả chục mũi tiêm trêи eo và tay.

Có thể sắp tới sẽ cả thể xác lẫn tinh thần đều sẽ đau đớn hơn, trong lòng cô đang cố gắng vượt qua.

“Sao, lại cãi nhau với Tô Trạm?” Tang Du nhìn cô ấy.

Trước khi Tần Nhã lên tiếng, Tô Trạm đã cắt ngang: "Cô nguyền rủa chúng tôi đấy à? Cô và Thẩm Bồi Xuyên mới cãi nhau."

Tăng Vũ công kϊƈɦ anh ta: "Không thì bảo không. Anh hổ báo cáo chồn cái gì? Bị giẫm trúng đuôi rồi à?"



"Cô và Thẩm Bồi Xuyên ở cạnh nhau, cái tốt không học, nhưng mồm mép tiến bộ rất nhiều."

"Bồi Xuyên ở cùng anh, chắc anh toàn bắt nạt anh ấy."

"Này cái cô này..."

“Nói gì đấy?” Thẩm Bồi Xuyên đến gần Tô Trạm, dùng cùi chỏ thúc vào người anh ta. Tô Trạm vẫn chưa hoàn toàn lành vết thương, nhưng cũng không đau lắm, nhưng anh ta cố ý giả vờ rất đau: “Thẩm Bồi Xuyên, cậu muốn cho tôi vào bệnh viện lần nữa đấy à? "

Thẩm Bồi Xuyên nhìn anh ta: "Cậu không phải dọa tôi, không phải cậu khỏe rồi còn gì?"

"Ai nói cho cậu là tôi đã khỏi hoàn toàn? Tôi mặc kệ, cậu phải bồi thường cho tôi."

“Bồi thường kiểu gì?” Thẩm Bồi Xuyên cứ đùa cùng anh ta, nhìn anh ta giả vờ.

Tô Trạm không chút do dự nói: "Gửi lì xì cho tôi."

“Nghĩ hay nhỉ!” Thẩm Bồi Xuyên ôm anh ta, nói bên tai anh ta: “Khi nào cậu có con trai, tôi sẽ tặng cậu một phong bao lì xì lớn.

Anh ấy còn dùng tay ra dấu, vẽ ra kϊƈɦ thước chiếc bao lì xì lớn như nào.

Tô Trạm: "..."

Việc này đâm trúng trái tim anh ta.

Vì trẻ còn mà bà cụ bức ép, Tần Nhã lại chịu khổ.

Anh ta đang ở trong tình thế tiến thoái lưỡng nan.

Lâm Tân Ngôn nói: "Chị mệt rồi. Tiểu Nhã, đỡ chị vào phòng."

Tần Nhã nói vâng.

Cô có thể đoán ra Tần Nhã có chuyện.

Tần Nhã dìu cô vào phòng.

Lâm Tân Ngôn nói: "Đóng cửa lại."

Tần Nhã đóng cửa lại, đỡ cô ngồi trêи giường. Lâm Tân Ngôn cũng bảo cô ấy ngồi: "Chị thấy em có tâm sự, không thể nói với chị sao?"

Tần Nhã thở dài: "Không phải em không muốn nói, mà là khó mở miệng..."



Lâm Tân Ngôn cau mày.

"Em đang điều hòa cơ thể của mình. Lúc kiểm tra sức khỏe, chất lượng phụ không tốt. Em phải uống thuốc và tiêm trong một tháng, sau đó kiểm tra lại. Áp lực của em rất lớn. Còn chưa bắt đầu, em đã muốn trốn, muốn bỏ cuộc..."

Tần Nhã quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng vừa mâu thuẫn vừa rối rắm.

Từ sau khi tái hôn với Tô Trạm, trong lòng luôn không yên.

Lâm Tân Ngôn nắm lấy tay cô ấy, không biết làm thế nào để an ủi Tần Nhã.

“Đang tìm người mang thai hộ à?” Cô ấy không có đáy huyệt nên chắc chắn không thể có con.

Tần Nhã gật đầu: "Tìm được người rồi."

Lâm Tân Ngôn không tưởng tượng nổi, nói:"Nhanh vậy à?"

Tần Nhã bất lực gật đầu: “Bà cụ đang ép quá.” Cô ngẩng đầu lên nhìn Lâm Tân Ngôn: “Chị có biết không? Không biết bà ấy đào đâu ra một đống thuốc, bảo là để tẩm bổ thân thể, bây giờ mỗi ngày bà ấy đều hầm cho em uống. Mấy thứ này em vẫn có thể miễn cưỡng chấp nhận. Nhưng khó chấp nhận là, không biết nguyên liệu nấu canh... "

Lâm Tân Ngôn nhìn thấy mặt cô ấy tái nhợt, vươn tay ra nắm lấy tay cô ấy, để cô ấy thỏa mái nói hết vướng bận trong lòng, nếu không cô ấy cũng không tự nói ra.

Bà cụ kia cũng không phải người xấu, nhưng liên quan đến một vài tư tưởng cũ và một số lợi ích của bà ấy, thì phải nói sang chuyện khác.

Cô thuyết phục được Tần Nhã từ bỏ, thì sau này cô ấy làm sao có chỗ đứng trong nhà họ Tô?

Đôi mắt cô ươn ướt: "Chị không nên giúp Tô Trạm, giúp em hòa giải với anh ta. Tô Trạm không phải người xấu, trải qua chuyện lần trước, anh ta đã trưởng thành rất nhiều. Nhưng đối mặt với người bà đã nuôi nấng anh ta, anh ta không chống đối được, chị cũng có thể hiểu điều đó. Nhưng thế này quá bất công với em. Lúc đó chị không cân nhắc chu toàn... "

“Không liên quan gì đến chị, chị đừng tự trách mình.” Tần Nhã biết mọi chuyện đều là do bản thân mềm, nếu cô cứng rắn, ai cũng không thể khuyên được

Lâm Tân Ngôn đưa tay chạm vào gò má vàng ố của cô ấy, đau lòng nói: "Sau này định thế nào?"

Tần Nhã nói: "Mong là mọi thứ diễn ra tốt đẹp."

Lâm Tân Ngôn gật đầu, có lẽ cô vượt qua cửa ải này, cũng coi như là khổ tận cam lại, sau chín chín tám mươi mốt khó khăn, cô ấy đã vượt qua được cái cuối cùng.

“Cần gì thì cứ nói.” Lâm Tân Ngôn muốn làm gì đó cho cô ấy, nhưng lại phát hiện mình không thể làm được gì.

“Lần này chị cũng bị thương, chị đừng lo lắng cho em mà cố giữ gìn sức khỏe.” Tần Nhã giả bộ thoải mái.

Lâm Tân Ngôn vẫn lo lắng cho cô ấy, hỏi: "Tìm ai mang thai hộ?"

Cô sợ sau này vì đứa trẻ sẽ sinh ra chuyện rắc rối, nên chọn người đẻ thuê cũng phải thận trọng.