Nam Chủ Tỉnh Tỉnh! Ngươi Là Của Nữ Chủ

Chương 89: Thất bại trong gang tấc




Lâm Thu rót linh khí vào Hư Thật kính, thân giả vẫn tựa vào trong lòng ngực Ngụy Lương, người thật thì thả người nhảy ra, lướt về hướng đáy lốc xoáy.

Giờ phút này linh khí của nàng đã hoàn toàn dung hợp với những vết rạn hư không kia, lúc trốn vào hư không càng có một loại cảm giác kỳ dị như cá gặp nước.

Trong khoảnh khắc, liền đi đến đáy của lốc xoáy đang cấp tốc xoay tròn, Lâm Thu không chút do dự liền ẩn xuống.

Nhìn từ phía trêи, biển máu này cực kỳ ô trọc, tầm nhìn bằng không. Không nghĩ lặn xuống sâu bên dưới, lại phát hiện nó bày ra như một vật thể hổ phách, khi đi qua liền giống như xuyên qua lớp nhựa thông đang chậm rãi đọng lại, hai đặc tính tương phản là vẩn đục cùng trong suốt thực kỳ dị mà dung hợp bên nhau, chậm rãi chảy xuôi quanh thân.

Lốc xoáy cũng không biến mất, cái đuôi như đuôi diều của nó vẫn kéo lê bên dưới, kéo dài đến sâu trong đáy biển mà tầm nhìn không đến được.

Bốn phương tám hướng, vô số tà vật ngưng tụ từ máu đặc bị lốc xoáy xoắn tới, vứt lên trêи mặt biển, ngăn trở bất cứ ai xâm nhập.

Lâm Thu tiếp tục lặn xuống.

Nàng không có tùy tiện phóng thích thần thức, mà lẳng lặng mà dùng mắt xem, dùng lỗ tai nghe.

Ngưng thần nghe, liền phát hiện trong tiếng ồn ào mà tà vật tụ tới ồn ào cất giấu một động tĩnh nặng nề, giống như có thứ gì đang chậm rãi hô hấp, là thanh âm của lốc xoáy phát ra.

Lại lặn xuống thêm một đoạn, bốn phía yên tĩnh lại, tà vật biến mất vô tung, thanh âm cũng theo đó biến mất.

Trong toàn bộ tầm nhìn, chỉ còn lại màu huyết sắc hổ phách vô biên, cùng với một cái đuôi lốc xoáy xoay tròn, nó thoạt nhìn như một sợi dây nhỏ màu trắng, đầu trêи liên kết với con lốc xoáy khổng lồ, đầu dưới lại dò về nơi không biết.

Lâm Thu cảm thấy áp lực càng lúc càng lớn.

Đây không phải là áp lực nước, mà là áp lực phát ra từ sâu trong nội tâm, sự sợ hãi đối với biển sâu cùng với hư không vô hạn.

Không có con đường phía trước, không có đường về, bên trong vũ trụ phảng phất như chỉ còn lại có chính mình. Hoàn cảnh bất biến cùng với yên tĩnh không tiếng động, làm người không tự chủ được cảm thấy lo âu mờ mịt, nàng cảm thấy hô hấp khó khăn, cầm lòng không đậu mà thầm nghĩ, cô tịch tuyệt đối có lẽ mới chính là hình phạt đáng sợ nhất thế gian.

May mà, trong tầm nhìn thực mau liền xuất hiện một điểm đen.

Đột nhiên liền thấy cường địch trước mặt, Lâm Thu không những không khẩn trương, ngược lại còn thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Nàng cẩn thận vòng xa một chút, ở nơi thị lực có thể thấy được, chú ý thử quan sát kỹ.

Quả nhiên là Mi Song.

Nàng ta đang trôi nổi bên trong biển sâu, mái tóc dài như rong biển đang bồng bềnh thăm dò hướng mặt biển, lộ ra một gương mặt minh diễm tiếu lệ, ngũ quan giống như đúc cái thi thể trong vấn tâm kiếp kia.

Lâm Thu phát hiện đối phương trợn tròn mắt, liền cố tình ép thấp tầm mắt, tuyệt đối không đối diện cùng nàng ta —— tuy rằng hai bên đều không phóng thích thần niệm, nhưng Lâm Thu biết bị người nhìn chằm chằm cũng thực dễ dàng khiến cho người ta cảnh giác.

Nàng rất mau liền biết Mi Song đang làm cái gì —— nàng ta đàn thao túng toàn bộ lực lượng của biển máu để khoan xuống.

Đuôi lốc xoáy trông như một sợi mỏng mang kia đang hạ xuống tít dưới đáy biển sâu, tốc độ xoay tròn nhanh đến kéo ra tàn ảnh, đuôi nó giống như một mũi khoan thăm dò, đang ma sát với một chỗ cực kỳ kỳ diệu.

Đứng ở góc độ của Lâm Thu nhìn qua, Mi Song phảng phất như chỉ đang lơ lửng ở trong biển, chung quanh, trêи dưới nàng ta đều là nước biển đỏ đậm như hổ phách, nhưng mà cái đuôi lốc xoáy thật dài đang châm xuống dưới kia lại thật thật tại tại mà dừng trêи một thứ gì đó, cứ ma sát ra từng đợt sóng âm vượt xa khỏi thính giác cực hạn của nhân loại.

Nhìn từ xa, một màn này thật sự là có chút quỷ dị.

Lâm Thu nhịn không được thoáng bơi lại gần một chút.

Thời gian một nén nhang đã qua đi gần nửa, Lâm Thu biết mình cần phải chạy về trêи mặt biển trước khi thân giả tan biến, nếu không nhất định sẽ gặp cảnh giáp công của Mi Song cùng với tà vật ở trong biển.

Nàng cẩn thận lặn xuống gần hơn.

Mi Song cũng không lại ở chỗ kỳ dị kia, mà đang lơ lửng ở vị trí cao hơn nhiều, đang thao túng một sợi lốc xoáy.

Lâm Thu liền trực tiếp lặn xuống nơi đó. Ánh mắt theo đuôi lốc xoáy mỏng manh, dừng lại ở nơi hai bên giao tiếp nhau, phát ra từng trận chấn động, dao động.

Tầm mắt vừa tiếp xúc với phiến không gian kỳ dị kia, Lâm Thu liền nghe được trong đầu mình nổ “Ầm vang” lên một tiếng.

Chỉ một thoáng, đại não trống rỗng ——

Liếc mắt nhìn vào, nàng lại nhìn thấy chính bản thân mình.

Đối diện với khuôn mặt cũng đang khϊế͙p͙ sợ của chính bản thân mình.

Phảng phất như nhìn vào mặt kính, lại rõ ràng hơn so với mặt kính lập thể tầm thường gấp trăm ngàn lần, thật giống như linh hồn xuất khiếu, mặt dán mặt nhìn chính bằng xương bằng thịt.

Trong con ngươi , mỗi một sợi kinh hãi cùng chấn động đều biến thành động tác chậm, rõ ràng xẹt qua ở trước mắt nàng.

Không biết dùng hết bao nhiêu nghị lực, nàng mới khắc chế bản thân không run rẩy hoặc là phát ra thanh âm kỳ quái gì.

Thân thể của nàng cứng đờ, da đầu căng ra đến phát đau, nàng phảng phất như hồn phách ly thể, giống con rối gỗ bị chính mình thao túng giật dây, rời đi xa hơn một trượng.

‘ Mặt kính. ‘ nàng nói cho chính mình.

Đột nhiên không kịp phòng ngừa mà nhìn thấy bản thân mình trong gương, bất luận kẻ nào cũng sẽ bị sốc, huống chi giờ phút này nàng đang thân ở biển sâu, sau lưng lại có cường địch Mi Song này.

Sau phút giây mất khống chế ngắn ngủi, Lâm Thu nhanh chóng trấn định lại.

Xem từ cái khoảng cách này, chỉ cần tìm đúng góc độ, liền có thể nhìn thấy Mi Song đang lơ lửng trêи cao thông qua mặt kính. Mà nếu là tìm đúng một góc độ khác, liền có thể nhìn thấy bên dưới mặt kính phảng phất như không tồn tại trêи thế gian kia, cất giấu dày đặc những đôi mắt.

Đúng là thứ mà Lâm Thu từng nhìn thấy một ít ở bên dưới Quy Khư rách nát.

Cho nên, chuyện hiện tại Mi Song đang làm, cũng giống y như nàng ta đã làm ở Quy Khư rách nát khi ấy, đều muốn đánh vỡ biên giới, mang địa ngục phóng thích tới nhân gian.

Chẳng qua giờ phút này thiếu đi dấu vết bất diệt, nàng ta chỉ có thể nương theo sức mạnh của cơn lốc biển máu, chậm rãi ma sát.

‘ cần phải ngăn cản nàng ta! ‘ Lâm Thu cắn chặt răng.

Ngụy Lương tạm thời không thể sử dụng sức mạnh băng sương, nếu như để Mi Song làm nổ biên giới, hậu quả thật sự là không dám tưởng tượng!

Nhưng mà, thực lực của nàng cùng Mi Song, thật sự là chênh lệch quá lớn.

Cổ trùng từng nói, cổ mẫu buông xuống, sẽ đem thực lực của ký chủ tăng đến Đại Thừa viên mãn.

Hiện tại cách cuộc chiến mà Mi Song đấu với Trác Tấn xong bỏ trốn lần đó đã qua mấy ngày, giờ phút này Mi Song mặc dù không phải Đại Thừa viên mãn, cũng không kém bao nhiêu.

Mà Lâm Thu, chỉ mới là tu sĩ Hoá Thần bước vào đầu kỳ Đại Thừa, vòng hoa thứ tư của Nghiệp Liên cũng chỉ mới nở ra năm cánh.

Ra tay chính là chịu chết.

Hơn nữa……

Lâm Thu nghĩ đến một chuyện, chỉ cảm thấy da đầu càng rét run.

Mới vừa rồi trong gương chiếu ra thân ảnh của nàng giấu trong hư không, Mi Song …… có thấy nàng hay không?

Trái tim Lâm Thu gắt gao thót lại, nàng không hề cố kỵ, lập tức nâng đôi mắt lên, nhìn về phía Mi Song!

Liền thấy, Mi Song giương một đôi mắt yêu mị đến cực điểm, bình tĩnh nhìn chằm chằm vào phương vị nàng đang ở, khoé môi càng kéo lên cao cao, cực kỳ tà mỹ.

Lâm Thu không chút do dự, cấp tốc lui về phía sau!

Ngay lập tức khi thân ảnh lướt ra, chỉ thấy chỗ dung thân vừa nãy của nàng nổ lên một đoá hoa máu, nổ thành một chùm pháo hoa sáng lạn trong nước.

“Ố ? Chạy?” Thanh âm của Mi Song truyền ra dưới nước, mang theo tiếng nước kỳ dị, có vẻ càng thêm u ám.

Lâm Thu né qua một kϊƈɦ, trái tim “thình thịch” nhảy loạn không ngừng, nàng quả thực lo lắng nhịp tim đập của mình có thể xuyên qua hư không, đãng ra gợn sóng trong nước.

Đi, hay là không đi?!

Mũi khoan kia càng khoan xuống chọc càng sâu, Lâm Thu có thể xác định, nếu chờ đến khi nàng nổi lên mặt biển, kêu ba người Ngụy Lương, lại cùng nhau một đường vừa chém giết tà vật vừa lặn xuống dưới, Mi Song nhất định đã thành công.

Nếu như để này đám đôi mắt này được phóng thích tới nhân gian…… Lâm Thu phảng phất như đã thấy được cảnh tượng luyện ngục.

Nhưng nếu lưu lại thì thật sự là quá nguy hiểm!

Thời gian một nén nhang đã chỉ còn một phần tư.

Hư Thật kính không thể sử dụng chồng lên nhau, giữa hai lần sử dụng phải cần cách nhau một khoảng thời gian nhất định. Chỉ cần lộ diện một cái, liền sẽ bị Mi Song nhìn thấy.

Trước mắt Mi Song cần thao túng lốc xoáy, lúc này không thể triển khai đòn bí kỹ ở diện tích rộng nào để đập nàng từ trong hư không ra, nhưng nếu như có mục tiêu chính xác, nàng có thể chống chọi được bao lâu trong tay Mi Song ? Ba giây? Năm giây?

Lâm Thu suy nghĩ một lát, thả người trôi lên phương hướng phía trêи.

Theo cái đuôi lốc xoáy kia, nàng thực mau liền lặn xuống một nơi mà Mi Song không thể với tay tới.

Tay nhoáng lên, đầu ngón tay ngưng ra một sợi linh khí ám sắc mỏng. Nàng lại gắn linh khí vào lực hư không, trái tim nhoáng lên, thẳng tắp một đường đập về phía đuôi lốc xoáy!

“Xì ——”

Trong nháy mắt, trong đầu vang lên một tiếng ma sát cực kỳ bén nhọn, lại sau đó, lỗ tai ong ong lên từng trận, hai vết máu theo lỗ tai thấm ra.

Lâm Thu chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, trước mắt bốc lên từng chuỗi từng chuỗi ngôi sao đen.

Nàng vội vàng thu hồi linh khí, điều tức một lát, ngưng thần nhìn lại.

Chỉ thấy dưới cái đuôi lốc xoáy to như ngón tay út xuất hiện một vết rách cực kỳ nhỏ.

Không được!

Nhưng mà, chỉ là ở chỗ này không được.

Đến sâu hơn một chút.

Càng về phía dưới đuôi lốc xoáy càng mỏng, nàng dùng hết toàn lực, có thể cắt đứt được nó.

Nhưng mà nếu lại lặn sâu xuống, sẽ rơi vào phạm vi công kϊƈɦ của Mi Song, sau khi toàn lực chặt đứt lốc xoáy, nhất định sẽ phải hứng một kϊƈɦ của Mi Song!

Không được! Cần phải đi rồi! Hiện tại, lập tức.

Lâm Thu hoảng hốt một chút, trước mắt thật kỳ dị hiện lên một hình ảnh.

Cách Tịch Ma Lĩnh cách đó không xa, có một thị trấn nhỏ của nhân gian. Mới vừa rồi khi đi ngang qua, Lâm Thu từng liếc mắt xem qua một cái, nhìn thấy dưới cây hoè to trước trấn, một ông lão đang ngồi cái lấy quạt hương bồ phe phẩy, đang rung đùi đắc ý kể chuyện xưa cho đám trẻ con. Mấy đứa nhóc con ai cũng nâng má, nghe hết sức say sưa.

Nếu như không thể ngăn cản Mi Song, nơi đó sẽ là nơi đầu tiên gặp nạn.

Một chốc kia, mỗi gương mặt những đứa bé đều phất như hiện ra ngay trước mắt, Lâm Thu thậm chí có thể nhớ lại khoá trường mệnh mà bọn nhóc mang trêи cổ là hình dạng gì.

Lâm Thu nhắm mắt thật mạng, trong lòng hung hăng mắng chữ thô tục.

Có một số việc nếu thấy lại không làm, nó sẽ theo ta suốt đời.

Cái tâm địa thánh mẫu hố chết người này……

Nàng một mặt phỉ nhổ mình, một mặt nghĩa vô phản cố quay về hướng sâu trong đáy biển.

‘ ta sẽ không chết. ‘ Lâm Thu nói với chính mình, ‘ ta có biện pháp. Nhất định sẽ tồn tại, trở lại bên cạnh Ngụy Lương. ‘

Suy nghĩ như vậy, nàng cấp tốc lặn xuống, ẩn mình xuống nơi cách Mi Song không đủ trăm trượng.

Đối với cao thủ Đại Thừa mà nói, cái khoảng cách này, duỗi tay ra là có thể đến.

Lâm Thu lẳng lặng chờ đợi thời gian một nén nhang kết thúc.

Chỉ có chờ đến khi thân giả tan biến, mới có thể sử dụng Hư Thật Kính lần thứ hai.

Mi Song vẫn không dự đoán được Lâm Thu cư nhiên dám trở về, nhưng nàng ta đã có dự cảm không lành, biết không bao lâu sẽ có người xuống phá hư đại sự nàng ta đang tiến hành.

Nàng ta cử động hai tay, làm cho con lốc xoáy kia quay vòng càng thêm kịch liệt.

Mà Lâm Thu, đã chuẩn bị toàn lực.

Trong nháy mắt khó khăn lắm mới từ trong hư không hiện hình, chỉ thấy trêи tay nàng cầm một vật thể hình thoi phát ra ánh sáng lạnh thấu xương, từ trong hư không cắt ngang qua, không gian bị tua thành sợi nhỏ, dưới nơi thâm trầm nhất biển máu, quỷ dị vang lên tiếng động sụp xuống cùng dâng lên.

Đôi tay Lâm Thu ấn vật thể hình thoi kia vào đuôi lốc xoáy, khuynh tẫn toàn lực, ầm ầm đụng vào đuôi lốc xoáy lúc này chỉ còn mỏng như một sợi tóc kia. Lực phản chấn bỗng nhiên đánh úp lại, Lâm Thu cảm giác mình như đụng phải một ngọn núi đang cấp tốc chạy.

Nàng càng nghiến răng, đẩy cả sức lực trêи ngực vào!

“Tư anh ——”

Đuôi lốc xoáy, bị chặt đứt.

Không đợi Mi Song ra tay, Lâm Thu liền miệng phun máu tươi, thân thể giống như diều đứt dây rơi xuống đáy vực sâu vô biên phía sau.

Mi Song trố mắt một cái, ngơ ngẩn nhìn đuôi lốc xoáy như cọng tóc trước mặt xoay tròn tiêu tán.

Toản bộ đều ngưng lại.

Cả biển máu đều lung lay một chút, theo sau, “mặt kính” biến mất không thấy.

Con ngươi Mi Song co chặt, thân thể đột ngột biến mất ở chỗ cũ.

Khi hiện thân lại, một bàn tay nổi lên gân xanh đã bóp chặt lấy cổ Lâm Thu.

Thần sắc Lâm Thu có chút hoảng hốt, làm như sau khi va chạm với đuôi lốc xoáy kia liền bị thương nặng, nàng nhẹ nhàng giãy giụa, giống như một con cá đang hấp hối.

“Tiện nhân tìm chết! Dám phá hỏng đại sự của ta!” Xương ngón tay của Mi Song bóp chặt, nghe được trong tay truyền đến tiếng xương cổ răng rắc sắp đứt gãy.

Ngay khi sắp bóp chết Lâm Thu, thấy đôi môi tím ngắt của nàng nhẹ nhàng vừa động.

“Giải Liên Độ.”

Bàn tay đang bóp chặt trêи cổ Lâm Tu bỗng nhiên bụp một cái, nắm lại thành quyền, Mi Song nhìn nữ nhân gần chết dưới bàn tay mình đã hóa thành vô số hoa sen nhỏ, nhanh chóng phiêu tán chạy trốn về bốn phương tám hướng.

“Còn muốn chạy?!”

Nàng ta tức giận đến phát cười, cũng không hề phát hiện một đóa sen nhỏ màu đen đang xen vào giữa hư thật lặng lẽ từ trêи cổ tay áo nàng ta, lọt vào trong áo bào của nàng ta.

Nàng ta lướt thẳng lên trêи, đôi tay điểm mấy điểm, liền thấy những đoá hoa sen tứ tán đó một đóa lại một đoá liên tiếp nổ tung, không một cái nào may mắn thoát khỏi.

Dưới biển sâu, sóng máu quay cuồng.

Một đóa hoa sen nhỏ màu đen chui vào giữa làn váy của Mi Song nhẹ nhàng trôi ra ngoài, ngay trong nháy mắt sắp hiện hình người, Lâm Thu đánh lên tinh thần, đem linh khí rót vào Hư Thật kính, chân thân trốn vào trong hư không, sau đó không hề quay đầu xem cảnh tượng phía sau, dốc hết toàn lực lo về hướng mặt biển.

Thành công!

Nàng biết, cho dù nàng có tán thành huyễn liên, hoặc là trực tiếp dùng Hư Thật kính bỏ chạy đi nữa, đều sẽ bị Mi Song phóng ra một bí kỹ trêи diện tích rộng đánh văng ra tới.

Chỉ có lấy thân mạo hiểm, cố ý rơi vào tay nàng ta, làm ra tư thái hoảng hốt khi gần chết, bỏ chạy không chọn đường thì mới có thể làm Mi Song thả lỏng cảnh giác, không để ý một đóa hoa dừng lại trêи người nàng ta. Chỗ nguy hiểm nhất, cũng là nơi an toàn nhất.

Quả nhiên, tất cả những đoá sen còn lại đều bị diệt, duy nhất một đoá giấu kín chân thân, để Lâm Thu thuận lợi chạy thoát.

Mi Song cũng đích xác không thể tưởng được, Lâm Thu cư nhiên có gan lớn như vậy, dám xem thân thể cường địch thành đường chạy trốn.

Đôi mắt đẹp sắc bén vừa chuyển, thực mau liền thấy một khối thi thể bị công kϊƈɦ của nàng ta đánh nát thì nhiều mảnh.

Sắc mặt nó trắng bệch, từng luồng máu tươi trong thân thể nó nổi lên, trôi đến trước mặt nàng ta.

“Chết là may!” Mi Song vươn tay ra, ấn đầu thi thể xuống, làm cho nó toàn bộ nở thành một chùm máu loãng.

Thân giả tan biến, thân ảnh Lâm Thu liền xuất hiện bên trong biển máu.

Giờ phút này, sắc mặt nàng so với kia cái thi thể giả kia cũng không khác bao nhiêu, trêи cần cổ mảnh khảnh lưu lại vài dấu ngón tay đã biến thành màu đen, trong miệng không ngừng tràn ra máu tươi, trước mắt thỉnh thoảng lại xẹt qua rất nhiều đường màu đen rách nát mờ mịt.

Lốc xoáy đã bị nàng phá hư, giờ phút này dòng nước xiết trong lòng biển kϊƈɦ động, vô số tà vật bị Mi Song triệu tập tới đang ngã trái ngã phải, theo cơn sóng cuốn loạn đi khắp nơi.

Phát hiện một con mồi tươi sống Lâm Thu này, chúng nó như cá mập trong biển, vội vàng tụ về phía nàng.

Trong lòng Lâm Thu kêu khổ không ngừng.

Thật vất vả mới tính kế được một cường giả tuyệt thế ở dưới kia, thuận lợi thoát thân từ trong tay nàng ta, chẳng lẽ phải bỏ mạng ở trong miệng đám tà vật này hay sao?!

Giờ phút này, nàng thật sự là không còn chút sức lực.

Một con con tà vật hình thể nhỏ đang cắn mắt cá chân nàng, cố gắng lôi nàng về dưới đáy biển.

Nó giống như cọng rơm cuối cùng đè chết con lạc đà. Lâm Thu không còn sức kháng cự, nàng hướng về phía mặt nước gần trong gang tấc, tuyệt vọng vươn tay……

Hai mắt dần dần biến thành màu đen, giống như bị bóng đè đột kϊƈɦ.

Nàng dùng hết toàn lực giãy giụa, nhưng thân hình mềm mại vô cùng chỉ hơi nhẹ nhàng giật giật ngón tay.

Khoảng cách với mặt biển càng ngày càng xa, bên trong tầm nhìn, vô số tà vật phát ra tiếng cười chi chi dữ tợn, từ bốn phương tám hướng tụ tới……

‘ ta đã đông ý với Ngụy Lương……’

‘ chỉ cần còn có một hơi…… Ta …… tuyệt đối không từ bỏ! ‘

Bên trong thức hải, Nghiệp Liên chuyển thành tàn ảnh, liều mạng hấp thu linh khí từ bốn phía.

Nhưng mà nơi ô trọc này, thực sự là không có bao nhiêu chất dinh dưỡng.

Nàng yên lặng giữ sức trong chốc lát, khi một con tà vật hình thể to lớn khác đánh úp lại, nàng không cần nghĩ ngợi, đem cánh tay bên trái đưa vào trong miệng nó!

Con tà vật này lập tức cắn chặt nàng, cùng tranh đoạt với con tà vật đang kéo chân nàng bên dướ. Con tà vật nhỏ muốn kéo nàng xuống đáy biển, con lớn này tất nhiên là kéo ngược lại, nó dùng sức co kéo đoạt thức ăn, kéo chặt nàng lên phía trêи.

Lâm Thu lần thứ hai trôi lên về hướng mặt biển.

Nàng đã đau đến có chút chết lặng.

Nàng biết, lốc xoáy bị hủy, trêи mặt biển nhất định sẽ vô cùng hỗn loạn, Ngụy Lương nhất định lòng nóng như lửa đốt, đang tìm kiếm hơi thở của nàng.

Chỉ cần cách mặt biển gần một chút, lại gần một chút……

Trước mắt dần dần một lần nữa có ánh sáng.

Lâm Thu nín thở ngưng thần, vì đề phòng cánh tay bên trái bị cắn đứt, nàng lại nhét thêm cánh tay bên phảivào trong miệng con tà vật.

Nhìn gần, con tà vật này có hình dáng như một con cá miệng rộng, miệng nó kéo dài đến tận mang cá, phía sau lưng kéo theo một cái đuôi nhỏ, toàn thân màu đỏ đậm, che kín mang cá đỏ tươi mấp máy như thở ra máu.

Lâm Thu nhìn ân nhân cứu mạng của mình, cư nhiên nhìn ra vài phần mỹ cảm.

Con tà vật này hự hự kéo nàng về hướng mặt biển, vèo vèo vèo liền tránh khỏi vài con tà vật khác đánh úp lại đoạt thức ăn. Trong mạch nước ngầm cuồng loạn, chỉ một chốc thì chúng nó cũng không đuổi kịp tới, tụ lại càng nhiều dưới lòng bàn chân nàng.

Ánh mặt trời trước mắt càng ngày càng sáng, Lâm Thu nỗ lực mở to mắt, yên lặng giữ lực chờ đợi thời cơ.

Ngay khi nhịp tim của đập nhanh hơn đến không thể áp chế, bỗng nhiên có một hơi thở cực kỳ khủng bố từ bên dưới đang cấp tốc lướt tới.

Là Mi Song!

Đá m tà vật tụ tập gây nên động tĩnh quá lớn, làm nàng ta chú ý!

Lâm Thu gắt gao cắn chặt môi, đem tất cả những linh khí ngưng tụ được nãy giờ dông xuống dưới thân, muốn tìm được một đường sống qua một kϊƈɦ từ bên dưới.

Chỉ cần không chết, nhất định có thể bị phản lực đẩy văng lên trêи mặt biển……

Những cơn sóng máu vỡ tan, đám tà vật dưới chân bị chấn thành một bãi máu dày đặc.

Thân ảnh màu đen kia của Mi Song lướt tới, giơ tay lên, thẳng tắp đánh về phía ngực Lâm Thu.

“Ta phải đích thân moi tim của ngươi ……”

Trong nháy mắt này, trong lòng Lâm Thu tự hỏi chính mình một vấn đề ——

Hối hận hay không?

Nàng cũng không biết giờ phút này có hối hận hay không. Nhưng nàng biết, nếu như mặc kệ Mi Song làm thành chuyện kia, ngày nào đó nhất định sẽ hối hận.

Khóe môi Lâm Thu hiện lên nụ cười nhạt, nhìn thẳng vào đôi hốc mắt đen ngòm sâu như hai cái động của Mi Song kia, rút toàn bộ linh khí tụ lên cổ tay, giơ đôi tay lên, bùng nổ toàn lực, ầm ầm đâm về hướng bàn tay Mi Song!

Chuyện ngoài dự liệu đã xảy ra. Tại thời khắc sinh tử này, Lâm Thu quên mất trêи cánh tay mình còn treo một con tà vật thật lớn.

Con tà vật này không hề có sức chống cự, chỉ biết kêu lên chi chi bị đưa đến dưới bàn tay Mi Song. Năm ngón tay Mi Song co quắp lại thành trảo, vừa vặn bấm vào một khối máu máu mủ mủ được đưa tới!

Bị bàn tay nàng ta bóp một cái, con tà vật liền nổ tung thành một đống máu mủ hỗn độn, văng về hướng Mi Song.

Nàng ta không khỏi lộ vẻ ghê tởm, “Di~” một tiếng, theo bản năng rút tay về tránh đi.

Tránh một cái này, lực đạo đánh úp về phía Lâm Thu tức khắc giảm hơn phân nửa.

Lâm Thu lần thứ hai phun máu bị bắn ngược về phía sau, khoảnh khắc sắp ngất đi, sống lưng phảng phất chạm được cái gì.

Chỗ giao giữa mặt nước cùng không khí, kỳ thật cái gì cũng không

có.

Một đường cách thôi, mặt trêи là trời, phía dưới là biển.

Bất luận từ trêи không trung vào nước, hoặc là từ dưới nước nổi lên không, đều sẽ rõ ràng mà cảm giác được mình xuyên qua cái gì đó.

Giờ khắc này, cảm thụ của Lâm Thu đúng là như thế.

Nàng xuyên qua, không chỉ có là ranh giới của biển và trời, mà còn là ranh giới của sống và chết.

Nàng, đã trở lại.

Tiếng xé gió vang lên, vòng eo bị một cánh tay hữu lực ôm lấy, Lâm Thu dùng hết toàn lực, nghiêng đầu nhìn thoáng qua.

À, hắn hình như đang tức giận.

Mặc kệ, ai bệnh người đó có lý.

Trong đầu Lâm Thu nhanh chóng xẹt qua hai ý niệm.

Nàng giãy giụa, nhếch miệng cười với hắn, phun ra mấy chữ hụt hơi tiếng được tiếng không: “Ta thật là lợi hại, vượt cấp…… Đánh quái……”

Sau đó bất tỉnh nhân sự.

Ngụy Lương tức đến vui vẻ.

Tung tích Mi Song bại lộ.

Lâm Tú Mộc thi triển Ngô Mộc Thượng Thiên, liền thấy một gốc cây đại thụ thông thiên thẳng tắp đâm vào trong biển!

Ở trong nước nói chung cũng hành động không tiện, Mi Song bất đắc dĩ, chỉ có thể lựa chọn né qua Ngô Mộc Thượng Thiên rồi lướt ra mặt biển.

Sắc mặt nàng ta khó coi cực kỳ.

Đại kế ấp ủ hồi lâu thất bại trong gang tấc không nói, còn để cho nữ nhân đáng chết này chạy thoát.

Đôi mắt Mi Song sâu hoắm gắt gao nhìn chăm chú vào người đang ngủ say trong lòng ngực Ngụy Lương.

Thiển Như Ngọc bất động thanh sắc, lặng lẽ co rút tinh la trận lại còn khoảng trăm trượng, vây Mi Song vào trong trận.

Ánh mắt Lâm Tú Mộc thâm trầm, không hề chớp mắt, nhìn chằm chằm nàng ta.

Ngụy Lương rũ mắt nhìn Lâm Thu, thần sắc có chút hoảng hốt, một bàn tay nhẹ nhàng vỗ về gương mặt tái nhợt của nàng, ý cười lạnh băng trêи khoé môi lại dần dần khuếch tán.

Hai cái răng nanh từ khóe môi đâm ra, hắn nâng đôi mắt lên, trong mắt là một mảnh trắng như tuyết, chỉ có ở giữa là một tròng mắt hẹp thẳng đứng màu vàng đồng dị thường bắt mắt.

Giữa trán phân ra trái phải, chỗ vốn nên hiện lên ấn ký băng sương thình lình lại là vết máu màu đỏ đậm.

Mi Song hít ngược một ngụm khí lạnh, xoay người liền muốn chạy.

“Ngụy Kiếm Quân!” Lâm Tú Mộc đột nhiên hét lớn một tiếng.

Ngụy Lương hơi hơi nghiêng mắt, nhìn chằm chằm hắn, liếc mắt một cái.

Lâm Tú Mộc tức khắc lông tóc dựng đứng, trong lòng hiện lên sự sợ hãi thực sợ, cố gắng cưỡng chế xúc động hai hàm răng va vào nhau, thấp giọng nói: “Xin cho ta một chút thời gian, để ta xử lý gia sự. Sẽ tự mình cho Kiếm Quân một cái công đạo! Kiếm Quân không cần xúc động! Ngàn vạn lần đừng làm thê tử của ngươi vì ngươi đau lòng!”

Lời còn chưa dứt, hắn đã ra ý bảo Thiển Như Ngọc ra tay.

Nếu bàn về tu vi, Lâm Tú Mộc kỳ thật đã tương đương với trình độ của Nguỵ Lương chân chính Ngụy Lương, hắn tất nhiên có thể cảm giác được, giờ phút này nếu cổ sát ý kinh khủng trêи người Ngụy Lương khuynh tiết ra, như vậy, vô luận là cổ mẫu, hay là Mi Song bị cổ mẫu bám vào người, đều tuyệt không còn cơ hội sống sót!

Hắn cũng có thể cảm giác được, giờ phút này trọng thương của Ngụy Lương rất nặng, nếu mạnh mẽ phát ra một kϊƈɦ này, chỉ sợ căn bản sẽ không chịu nổi lực phản phệ, mặc dù không chết ngay tại chỗ, cũng căn cơ tẫn hủy.

Hắn đánh cuộc là dồn vào câu cuối cùng —— đừng làm thê tử của ngươi vì ngươi đau lòng.

Quả nhiên, thần sắc Ngụy Lương hơi giật mình, một lát sau, vết máu giữa trán chậm rãi biến mất, tròng mắt màu vàng đồng cùng răng nanh cũng hóa thành hơi sương trắng nhàn nhạt.

Hắn không đáp lời, chỉ nhìn Lâm Tú Mộc liếc mắt một cái.

Lâm Tú Mộc cảm giác như lông tơ cả người đều dựng đứng lên, mỗi một cọng đều run bần bật.

Hắn không dám trì hoãn, lúc này mới liếc nhau với Thiển Như Ngọc, song song tấn công về hướng Mi Song.

Sức lực của Mi Song phần lớn đã hao phí vào trêи con lốc xoáy lớn đó, đại trận bị hủy, giờ phút này đã có vài phần suy yếu. Nếu không phải như thế, Lâm Thu sớm đã chạy trời không khỏi nắng.

Thiển Như Ngọc cùng Lâm Tú Mộc làm đâu chắc đấy, từng bước ép sát, thực mau, liền vây chặt Mi Song trong tinh la trận không đến một trượng.

Ngô Mộc Thượng Thiên theo mắt trận thấm vào, hóa thành vô số dây đằng, phong kín toàn bộ đường lui !