Nam Chủ Tỉnh Tỉnh! Ngươi Là Của Nữ Chủ

Chương 90: Chàng hung dữ với ta !!




Mi Song bị vây khoá trong tinh la trận cùng với Ngô Mộc Thượng Thiên.

“Gian phu, bạc phụ!” Nàng ta nổi giận mắng, “Hay lắm, hai tên không biết xấu hổ, dám liên thủ đánh ta! Lâm Tú Mộc, ngươi thật sự là nguỵ quân tử số một từ trêи trời xuống dưới đất! Ta có biến thành quỷ, cũng tuyệt đối không bỏ qua cho ngươi!”

Nàng ta chuyển hướng Thiển Như Ngọc, lại mắng: “Tiện nhân, uổng công ta nuôi ngươi từ nhỏ đến lớn, ngươi lại đi câu dẫn phu quân của ta, làm ra chuyện dày mặt đến bực này, ngươi còn có mặt mũi sống trêи đời sao! Nếu ta là ngươi, sớm đã tự đoạn tâm mạch, miễn làm cho Thiển thị mất hết danh dự!”

Biểu cảm trêи mặt Thiển Như Ngọc bất biến, nhưng sắc mặt lại trong nháy mắt trở nên trắng bệch, một ngụm máu tươi từ khóe môi trào ra, tinh la trận tức khắc không xong, lộ ra một lỗ hổng không lớn không nhỏ.

Mi Song thành công công phá được tâm phòng của Thiển Như Ngọc, không khỏi mặt mày lộ vẻ đắc sắc, thân thể uống thành một dây leo máu, giống như Lâm Tú Mộc lúc trước, từ cái khe trong hư không lúc trước chạy thoát, vội vàng lướt ra.

Mắt thấy, Mi Song liền sắp thành công phá vây!

Đột nhiên, một dây leo màu xanh lá không biết từ khi nào lặng lẽ bò tới bên cạnh nàng ta, xanh đỏ đan chéo, gắt gao xoắn chặt, túm nàng ta trở về trong tinh la trận.

Là Lâm Tú Mộc hóa thành dây leo.

Gai độc trồi ra bên trêи sợi dây leo đỏ như máu, đâm thật sâu vào trêи từng tấc của sợi dây leo.

“Tôn chủ!” Thiển Như Ngọc hộc máu kinh hô.

“Phong ấn.” Thanh âm Lâm Tú Mộc bình bình ổn ổn từ trong trận truyền ra tới, “Thương, Khung, Cấm.”

Liền thấy, Ngô Mộc Thượng Thiên đang quấn quanh tinh la trận nhanh chóng hóa thành một cái kén cây cổ thụ kín mít. Bên trong cái kén đó, toàn bộ là rễ cứng của cây lão thụ, um tùm cành nhánh, trói buộc chặt dây leo màu đỏ như máu vào nhau, mỗi một đoạn dây leo đều cố định thành tư thái không chút sứt, khóa vào trong kén.

“Tôn chủ!” Thiển Như Ngọc vọt lên, kéo thụ kén vào trong lòng ngực.

Giờ phút này, thụ kén đã co rút lại còn chưa đến một thước, căn bản nhìn không ra bên trong lại đang phong ấn hai con người sống.

Nàng lướt đến trước mặt Ngụy Lương, thân thể sụp xuống, dập đầu bái.

“Thỉnh cầu Kiếm Quân, cứu hai vị tôn chủ.”

Nàng giải thích nói: “Thương Khung Cấm một khi đã khởi động, tất cả trạng thái của người bị phong ấn liền dừng lại ở một khắc phong ấn kia, mãi đến ngày phong ấn được giải. Mới vừa rồi, khi tôn chủ lấy thân hóa dây đằng, bị nữ tôn chủ đâm gai vào khắp nơi, rót dịch độc vào tử huyệt, nếu như tôn chủ giải phong, sẽ, sẽ tức khắc thân vẫn……”

Mà nữ tôn chủ, tất nhiên sẽ bỏ mạng trong tay Ngụy Lương.

Nàng ấy nâng mặt lên, nói: “Ngô Mộc Thượng Thiên cùng tánh mạng của tôn chủ tương liên, tôn chủ thân trúng kịch độc, thần kiếm cũng chịu đựng không được lâu lắm, một khi thần kiếm tàn, tôn chủ và nữ tôn chủ sẽ cùng nhau hôi phi yên diệt. Ta hiểu tính tình của tôn chủ, hắn, hình như cũng…..tính toán như vậy ! Nếu ta toàn lực bảo vệ, nhiều nhất có thể chịu được bảy bảy 49 ngày, Kiếm Quân, xin ngài cứu bọn họ!”

Mặt mày Ngụy Lương bất động, âm thanh lạnh lùng nói: “Nói sau.”

Giờ phút này, hắn căn bản không còn tâm trạng để ý tới cái Lâm Tú Mộc gì.

Hắn bảo Thiển Như Ngọc mang đôi phu thê trong thụ kén này về thanh lâu bảo vệ, mà chính bản thân hắn cũng đem Lâm Thu cuốn lại vào trong ngực, dùng tốc độ cao nhất lướt về hướng Ma Vực.

Vết thương của Lâm Thu, chủ yếu là bị thương ở thần hồn cùng tâm mạch.

Khi nàng tự đem toàn bộ lực lượng của mình ngưng kết thành một miếng hình thoi, trảm phá đuôi lốc xoáy kia, thần hồn đã chịu phản phệ cùng chấn động quá lớn đánh vào cơ thể, không chết ngất tại chỗ đã xem như ý chí cực kỳ kiên định rồi.

Bị trọng thương như vậy, còn có thể chạy thoát khỏi tay Mi Song, quả thực có thể nói là kỳ tích.

Những dấu ngón tay trêи cổ tuy rằng nhìn khủng bố, nhưng đối với tu sĩ mà nói, chỉ xem như vết thương nhẹ.

Những vết cắn trêи mắt cá chân cùng cánh tay cũng máu tươi đầm đìa làm cho người ta sợ hãi, trêи người còn có những vết nứt thương lớn lớn bé bé rất nhiều, bất quá bao nhiêu đó cũng không phải quá tệ.

Vết thương nặng nhất trêи thân thể, không gì hơn là công kϊƈɦ cuối cùng cùng Mi Song đối chưởng, đánh rách tả tơi tâm mạch.

Ngụy Lương đưa Lâm Thu đến bên Thiển Như Ngọc đang làm nông dân chuyên trồng hoa, phân phó nàng ấy đem tủy ngọc hoa nghiền nát thành nước, có thể đút được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu. Hắn rời đi nửa ngày, đ tất cả những thánh dược trị thương có thể cướp được toàn bộ quét sạch không còn, dọn về Ma Vực, bọc Lâm Thu thành một cái xác ướp.

Chỉ để lại cái miệng, dùng để rót Tuỷ Ngọc hoa vào.

À còn để lại đôi mắt, để quan sát trạng thái của nàng.

Khi Lâm Thu mơ mơ màng màng tỉnh lại, vốn tưởng rằng mình sẽ bộ dáng yếu ớt như hoa như ngọc, dịu dàng tựa vào lòng ngực Nguỵ Lương, đối diện với ánh mắt nhu tình chăm chú đầy quan tâm của hắn.

Không ngờ lại phát hiện bản thân mình đang bị bó lại như khúc giò dựng thẳng trêи giường, trước mặt thỉnh thoảng còn có ma nhân đi tới đi lui, mỗi một tên ma nhân khi đi ngang qua trước mặt nàng đều sẽ nhịn không được liếc mắt nhìn nàng một cái, sau đó bày ra một bộ nghẹn cười đến nội thương.

Tình huống này là như thế nào?

Thân thể suy yếu muốn chết. Đầu cũng xoay mòng mòng từng trận.

Ngụy Lương đâu? Ngụy Lương ở nơi nào?!

Tức phụ bị thương nặng như vậy, hắn còn không ở bên giường sao!

Lâm Thu cố hết sức chuyển tròng mắt.

“Ai, ai ai, tỉnh rồi, tỉnh rồi, nàng ấy tỉnh rồi!”

Ma nhân trước mặt bỗng nhiên trợn tròn đôi mắt xanh lục, vỗ tay nhảy lên.

Trong tầm nhìn của Lâm Thu bỗng nhiên xẹt qua một tàn ảnh.

Hai mắt hoa lên, liền thấy một gương mặt tuấn tú tuyệt thế thuấn di đến trước mặt, sắc mặt nhìn rất xấu.

ɖu͙ƈ vọng cầu sinh làm Lâm Thu quyết định giở bài nhõng nhẽo.

Nàng mềm mại nói: “Phu quân…… Ôm ta một cái đi.”

Nàng nghiêng người dựa vào hắn.

Chỉ nghe “Hô” một tiếng gió như có vật nặng rơi xuống vang lên, Lâm Thu cảm giác được, mình đang vô cùng nặng nề mà nện lên trêи người Ngụy Lương.

Lớp bùn bên ngoài cái trán đánh vào xương vai hắn, phát ra “Đông” một tiếng.

Chợt, nàng được người ôm lấy, ờ…… cũng không ôm không đúng thế lắm. Giờ khắc này cảm thụ của nàng rất khó hình dung, nếu phải nói, cảm giác Ngụy Lương bắt được nàng có hơi giống như bắt được cái bình bên trong có một con khỉ đang múa may Kim Cô Bổng.

Lâm Thu: “……” Cái quỷ gì.

Toàn thân, có thể cử động cũng chỉ có một đôi mắt cùng một cái miệng. Lâm Thu trừng mắt nhìn, lại trừng mắt nhìn, cũng không thể thấy mình giờ phút này là tình huống như thế nào.

Ngụy Lương để nàng nằm dài xuống, lại dựng nghiêng lên, xong cuối cùng vẫn là dựng nàng theo tư thế nối đất, đứng trêи mặt đất.

Lâm Thu: “……”

Hắn phủi đôi tay, hạ người xuống, tầm mắt đối diện tầm mắt nàng.

Có hơi âm trắc trắc.

Lâm Thu bị hắn nhìn chằm chằm đến trong lòng phát rợn da gà, chợt thấy khóe môi hắn hơi hơi gợi lên một chút, nghiến răng, âm thanh lạnh lùng nói: “Chán sống thì cứ trực tiếp nói với ta……”

Lâm Thu biết hắn đang rất tức giận.

Thiên ngôn vạn ngữ nhảy lên cổ họng, nhưng trong một chớp mắt, bỗng nhiên toàn bộ hóa thành ủy khuất.

Còn chưa há mồm, cặp mắt hai màu đen trắng đã lăn xuống liên tiếp những giọt nước mắt.

Chắc chắn đôi mắt được nạm trêи một đống bùn thảo dược đang rơi lệ liền mang đến một loại cảm giác buồn cười. Nếu không phải như thế, Ngụy Lương giờ phút này chỉ sợ đã bỏ vũ khí đầu hàng.

May mắn bỏ nàng vào trong bọc.

Ngụy Lương cảm thấy mình còn có thể tức giận trong chốc lát, giáo huấn nàng nghiêm túc vài câu, bắt nàng nhớ kỹ ngày sau không được lại lấy thân mạo hiểm.

Hắn lạnh lùng cong lên khóe môi, nói: “Khóc? Nàng cho rằng khóc thì ta sẽ mềm lòng sao.”

Liền thấy nàng chớp chớp đôi mắt đầy nước mê mang, miệng bĩu ra, yếu ớt nghẹn ngào nói: “Ta thật khó chịu……”

Ngụy Lương cố gắng chống đỡ một tia khí tràng lạnh băng cuối cùng, dựng thẳng người lên, nghiêng đầu không thèm nhìn nàng: “Nàng tự tìm. Câm miệng ngủ, nằm trong đó đủ bảy bảy bốn mươi chín canh giờ cho ta.”

Tiếng nức nở của Lâm Thu phảng phất bị đột nhiên cắt đứt.

Ngụy Lương đợi một giây, không nghe được nàng kháng nghị, trong lòng không khỏi rùng mình, vội vàng quay đầu lại nhìn nàng.

Liền thấy nàng mím đôi môi trắng bệch, rũ đôi mắt to ngập nước, nước mắt không tiếng động trào ra, sau đó lăn xuống.

Biểu tình Ngụy Lương tức khắc liền nứt ra.

Hắn bước nhanh đến trước mặt xác ướp Lâm Thu, đang muốn động thủ, liền bị Thiển Như Ngọc vội vàng lên tiếng ngăn trở: “Kiếm Quân không thể! Dù có đau lòng như thế nào, cũng phải kiên trì hoàn chỉnh một đợt trị liệu —— 49 canh giờ sắp trôi qua xong rồi, giờ phút này phá dược kén, chẳng phải là thất bại trong gang tấc?!”

Ngụy Lương nhẹ nhàng hít một hơi: “Ta biết. Chỉ còn một canh giờ.”

Thiển Như Ngọc: “……” Hoá ra ngươi cũng biết đến ha? May mắn Thu Thu tỉnh lại khá trễ, bằng không người này tuyệt đối sẽ mềm lòng! Nàng có thể đánh cuộc một ngàn cây Tuỷ Ngọc hoa!

Sau một lát, Ngụy Lương ôm xác ướp Lâm Thu chặn ngang lên, nghiêng nghiêng ôm vào trong ngực, ngồi xuống một chỗ sườn núi cao khuất gió.

Hắn không dám buông lời hung ác kϊƈɦ thích nàng nữa, sợ nàng lại khóc lên, hại hắn phá công.

Cả người có chút táo bạo, thỉnh thoảng lại nâng đôi mắt thật dài lên, lạnh như băng mà ngắm liếc một ngày đi qua.

Ngại nó đi quá chậm.

Lâm Thu khóc xong liền mệt mỏi, mơ mơ màng màng ngủ mất.

Không biết ngủ bao lâu, mơ hồ cảm thấy có một đôi tay rất lớn, moi nàng từ bên trong vỏ trứng ra.

Lại sau đó, đôi tay kia không quá thuần thục mà xoa nắn khớp xương các nơi cho nàng, mãi đến khi chúng nó toàn bộ trở nên ấm áp mềm mại.

Cảm giác cứng còng căng chặt trêи người biến mất vô tung, Lâm Thu cảm thấy mình giống như sau khi thoát xác, lại biến thành một con rắn, quấn vào bảo bối mà mình trân quý nhất.

Khi tỉnh lại một lần nữa, cuối cùng tình cảnh cũng không khác mấy với trong tưởng tượng của nàng —— nàng nhu nhược tựa vào trong lòng ngực Ngụy Lương, hắn ôm nàng, trong mắt tràn đầy chuyên chú nhu tình, đang trông mong nàng tỉnh lại.

“A……” Lâm Thu khẽ than, “Ta nằm mơ một cơn ác mộng thật đáng sợ. Mơ thấy chàng hung dữ với ta!”

Trong mắt Ngụy Lương hiện lên một tia chột dạ, thanh âm hơi nhỏ nói: “Ừ, không có việc gì.”

Hắn gục đầu xuống, dùng trán chống lên trán của nàng.

“Dưỡng thương cho tốt, đừng lo âu nhiều.”

Hắn có thể làm sao bây giờ? Khi nhìn thấy nàng cả người là máu, hơi thở chỉ còn thoi thóp, hắn hận đến mức chỉ nghĩ đích thân bóp chết nàng; khi bao nàng vào trong dược kén, hắn còn có thể cảm nhận trong lòng lạnh lẽo vô cùng, nhớ rõ phải giáo huấn nàng; chờ đến khi lột nàng ra khỏi kén, một thân thể nho nhỏ mềm mại như vậy rúc vào trong lòng ngực hắn, hắn đã…… không lời nào để nói với chính mình.

Lâm Thu nhắm hai mắt lại, mạnh mẽ ép dòng nước mắt vọt tới hốc mắt về.

Nàng còn nhớ rõ, đời trước khi lần đầu tiên phát bệnh, nàng bị đuổi ra khỏi nhà, tự sinh tự diệt.

Ngày đó rất lạnh, trời lại mưa, một mình nàng co rút người ở một chân tường không che được bao nhiêu nước mưa, người vừa đau vừa lạnh. Đêm hôm đó, nàng biết khóc là vô dụng, mềm yếu sẽ không mang lại cho mình bất luận giúp đỡ gì. Chỉ cần còn một hơi thở, thì phải chính mình giãy giụa, kiên trì, xương cốt có bị đứt cũng phải cố gắng bò về phía trước!

Nàng cho rằng mình sớm đã không còn khóc nữa.

Nhưng mà, người này lại một lần lại một lần phủi rớt tâm phòng của nàng, đem từng tầng băng giá trêи trái tim nàng lột đi, làm nàng không chỗ nào trốn, phải lộ ra nơi mềm mại nhất trong trái tim mình trước mặt hắn.

“Ngụy Lương……”

Một khi mở miệng, lại mang theo chút nức nở.

Thân thể hắn chấn động, khẩn trương nhìn thẳng nàng: “Đau chỗ nào ?”

“Mi Song bắt được chưa?” Nàng chớp chớp mắt, thu lại nước mắt, ngẩng đầu lên nhìn thẳng hắn.

Ngụy Lương hít hít khí: “Bắt được rồi.”

Lâm Thu thở dài nhẹ nhõm một hơi, trêи mặt lộ ra tươi cười: “Vậy là tốt rồi. Nàng ta lại muốn phá biên giới, may mắn bị ta kịp thời ngăn trở.”

“Rất có năng lực……” Hắn mới vừa nghiến răng, tim liền mềm, nhụt chí nói, “Ừ, ít nhiều gì cũng nhờ nàng, miễn đi một hồi hạo kiếp.”

Lâm Thu cười đến cong mắt: “Nói cho ta nghe một chút đi, chuyện gì xảy ra sau khi ta hôn mê vậy.”

Biết được Lâm Tú Mộc liều tín mạng của mình, dùng Ngô Mộc Thượng Thiên phong ấn chính bản thân hắn cùng Mi Song lại với nhau, Lâm Thu không khỏi nhíu mày.

“Có biện pháp nào cứu người không?”

Ngụy Lương lắc lắc đầu.

Một lát sau, hắn nói: “Đừng khổ sở, Lâm Tú Mộc cầu người được người, trong lòng cũng sẽ không tiếc nuối.”

Lâm Thu không tiếng động thở dài, trong lòng cũng biết, cục diện như cậy tuy không hoàn mỹ, nhưng cũng coi như kết cục tốt rồi —— Mi Song bị trói, Bồng Lai sẽ không bị huỷ diệt. Tâm nguyện của Lâm Tú Mộc được đền bù, lại cùng thê tử bị phong ấn vào trong Ngô Mộc Thượng Thiên, không cần phải gặp nhau bằng binh khí, ngược lại đồng sinh cộng tử, có lẽ hắn đã cảm thấy mỹ mãn.

Sẽ kết thúc như vậy sao?

Trong lòng Lâm Thu trở nên một mảnh yên lặng.

Ngụy Lương nhìn thần sắc thê tử dần dần an tường, môi mỏng vừa động, liền nén xuống lời nói trôi đến bên môi.

Ngô Mộc Thượng Thiên và tánh mạng của Lâm Tú Mộc tương thông, khi phát động Thương Khung Cấm, Lâm Tú Mộc đã bị Mi Song đâm trúng tử huyệt, rót vào dịch độc, lúc này, Ngô Mộc Thượng Thiên đang điêu tàn dần.

Lâm Tú Mộc tuyệt đối không có khả năng phóng thích Mi Song. Bất kể là vì Bồng Lai, hay là vì Mi Song —— bị cổ mẫu khống chế thân thể làm chuyện đại ác, người thống khổ nhất không ai hơn chính Mi Song.

Một khi Ngô Mộc Thượng Thiên chết đi, như vậy hai người bị vây trong Thương Khung Cấm cũng sẽ cùng nó hôi phi yên diệt.

Ngô Mộc Thượng Thiên nhiều nhất chỉ có thể chịu được bảy bảy bốn mươi chín ngày.

Nếu như Lâm Tú Mộc cùng Mi Song đều chết trong Thương Khung Cấm, vậy thì cái “tôn chủ” sau lưng Vương Truyện Ân kia, lại là người nào chứ?

Khi Tần Vân Hề vẫn kiếp, từng rõ ràng nghe được Vương Truyện Ân ở bên cạnh cực kỳ kính cẩn mà nói với một người rằng: “Vương Truyện Ân, phụng lệnh tôn chủ trêи trời.”

Đây là đạp thi thể Tần Vân Hề phi thiên.

Tần Vân Hề giãy giụa, muốn mở mắt nhìn một cái cái xem người thắng cuối cùng này đến tột cùng là ai, nhưng khổ cho hắn thật sự là dầu hết đèn tắt, tất cả không cam lòng cùng oán hận chỉ có thể nghẹn vào trong lòng, cho đến khi rơi vào vực sâu hắc ám vô tận.

Tần Vân Hề này, thực sự làm Ngụy Lương có chút bực bội. Thứ nên xem thì hắn hoàn toàn không xem được gì.

Nhìn vào ký ức của hắn, toàn là dây dưa tính kế này nọ với Liễu Thanh Âm, Ngụy Lương cảm thấy tình cảm cùng hành vi của hai người này thật sự là ngốc không có thuốc chữa.

Trong mắt Ngụy Lương, thích một người, chỉ biết hận không thể đem tất cả những thứ mình trân quý nhất đều đưa đến trước mặt nàng, triệt triệt để để chiếm hữu nàng, cũng để cho nàng chiếm hữu toàn bộ mình.

Chỉ là chuyện đơn giản như vậy.

Ngụy Lương nhướng mi, cảm thấy mỹ mãn mà nhìn thê tử trong lòng ngực.

Những ngày tháng dưỡng thương tình tứ luôn trôi qua quá nhanh.

Lóa mắt, liền đã qua hơn 40 ngày. Ngụy Lương biết cực hạn của Ngô Mộc Thượng Thiên cực sắp đến rồi, Lâm Tú Mộc cùng Mi Song đến tột cùng chết hay không chết, hắn phải tự mình đi nhìn chằm chằm, nhìn đến kết cục.

Lâm Thu giờ phút này còn chưa nên lặn lội đường xa, hắn chỉ có thể nhịn đau để nàng tại Ma Vực, triệu hơn trăm đại ma nhân cảnh giới thần ma đến, lệnh chúng nó bảo hộ kỹ lưỡng.

……

Ngay tại đây một ngày này, khi Vương Vệ Chi trở lại gian nhà ở hoa lệ của mình, kinh ngạc vô cùng nhìn một đại mỹ nhân đang nằm trêи giường tơ vàng của mình.

Liễu Thanh Âm.

Tần Vân Hề chân trước đi Đông Hải, xem kỹ tình huống mắt địa ngục, Liễu Thanh Âm sau lưng liền chạy tới, dùng lệnh bài của Vương Vệ Chi để lại cho nàng ta, thuận lợi tiến vào chủ trạch Vương thị.

Hơn 40 ngày này, ngày ngày chịu Tần Vân Hề cẩn thận tỉ mỉ quan tâm cùng chiếu cố, Liễu Thanh Âm không những không vui sướиɠ, ngược còn là cảm thấy từng trận ghê tởm.

Chỗ mê người nhất của tra nam, đó là hắn chợt nóng chợt lạnh, nắm lấy không được. Bắt không được tâm hắn, nhưng khó bỏ qua tự tôn để buông tay, mới có thể tạo thành một người lại một người oán nữ.

Một thời gian dài êm đẹp bên nhau, điểm ưu thế này liền không còn sót lại chút gì.

Hiện giờ Liễu Thanh Âm đối phó Tần Vân Hề, một ngày so một ngày càng thêm thành thạo, thực mau liền làm cho hắn mê đến thần hồn điên đảo —— nam nhân nha, xác thật là đồ đê tiện như vậy.

Đương nhiên, đồ đê tiện cũng không chỉ mỗi Tần Vân Hề.

Liễu Thanh Âm có mấy ngày không gặp Vương Vệ Chi cũng không có thu được tin tức của hắn, ngược lại lại thấy nhớ nhung vô cùng. Quay đầu lại ngẫm nghĩ, Vương Vệ Chi diện mạo anh tuấn, khí chất phong lưu, lại nhất vãng tình thâm với mình, không biết tốt hơn Tần Vân Hề biết bao nhiêu lần.

Từ trước đến nay khi Vương Vệ Chi chọc ghẹo nàng ra, nàng ta cũng chưa bao giờ cảm thấy chán ghét. Giờ phút này nhớ lại những tình cảnh ái muội đó, chỉ cảm thấy tim đập như hươu chạy.

Cái gì không có được, vĩnh viễn là tốt nhất. Nghĩ đến Vương Vệ Chi, Liễu Thanh Âm không khỏi nhớ lại những lời hắn từng nói với nàng ta ngày đó, nghĩ đến hắn tự tin tràn đầy, nói sẽ mang đến cho nàng sung sướиɠ cực lạc mà đạo lữ của nàng không thể cho. Không biết, đó sẽ là bộ dáng gì?

Ý niệm một khi đã hiện lên, liền khó tiêu trừ.

Nếu nói Vương Vệ Chi có yêu hay không, thì thật sự không đến mức.

Chỉ là động tình thôi.

Vì thế Liễu Thanh Âm thừa dịp Tần Vân Hề đi Đông Hải, kéo thân thể bệnh hoạn, bò lên giường Vương Vệ Chi.

Đương nhiên, nàng ta cũng không biểu hiện lộ liễu đến như vậy —— nàng ta tất nhiên không thể giống những nữ nhân tự mình cầu ɖu͙ƈ, nằm phây phây thanh tỉnh trêи giường nam nhân, nàng ta chỉ là vô cùng suy yếu, ngủ quên đi.

Vương Vệ Chi nhìn Liễu Thanh Âm đàn “ngủ say”, chớp chớp mắt, lại chớp chớp mắt, trong mắt hiện lên thần sắc cực kỳ phức tạp.

Không nghĩ tới nữ nhân kia vậy mà thật sự làm được! Nàng ta xác thật rất có bản lĩnh, có thể giải được khúc mắc của mình, cũng giải được khúc mắc của Liễu Thanh Âm, để Thanh Âm tự mình đưa tới cửa.

Cho nên, hiện tại là nên có được Liễu Thanh Âm rồi sao?

Hầu kết Vương Vệ Chi giật giật, chậm rãi đi đến bên cạnh giường nệm tơ vàng, tiện tay kéo một cái ghế mềm lớn qua, ngồi xuống.

Trong đôi mắt thon dài chợt chớp động lên một thứ ánh sáng phức tạp mà ai cũng xem không hiểu, im lặng một lát, hắn quay ánh mắt về hướng ngoài cửa sổ.

Cảm giã không thể không yêu thầm một người, rất giống như bị rắn độc bó lấy toàn thân.

Hắn biết, giờ phút này hẳn là bên bò lên trêи giường nệm tơ vàng, nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, chờ đến khi nàng ta “tỉnh lại”, hắn đã đem gạo sống nấu thành cơm rồi. Sau đó vừa lừa vừa gạt, hơn nữa lại tự mình cho nàng ta thể nghiệm cái gì là nói không nên lời, chỉ có thể vô tội bị động mà tiếp thu chính mình, như vậy, mới không phụ mảnh tâm ý Liễu Thanh Âm từ xa xôi ngàn dặm đưa đến trêи giường.

Nhưng mà Vương Vệ Chi chỉ cảm thấy thân thể mềm mại, một chút cũng không muốn nhúc nhích.

Có trong nháy mắt, hắn thậm chí có chút hoài nghi mình có phải mất đi năng lực làm nam nhân rồi không.

Liễu Thanh Âm chờ rồi lại chờ, trước sau không chờ được một màn như trong ý đồ của mình, nàng ta chỉ có thể sâu kín tỉnh dậy, đôi mắt đẹp mê mang rơi xuống trêи người Vương Vệ Chi.

Vương Vệ Chi vừa lúc thu tầm mắt từ ngoài cửa sổ về.

“Hữu Nhiên……” Nàng ta mở miệng nói, “Ta biết chàng là một quân tử, đối xử ta thật tốt.”

Vương Vệ Chi: “……” Cũng không thể thừa nhận là tiểu đệ hắn không biết cố gắng nga.

Hắn tùy tiện gác chân lên mép giường một cái, nói: “Như thế nào, cái đạo lữ kia của nàng, lại cùng hồng nhan tri kỷ nào xằng bậy rồi?”

Liễu Thanh Âm ngẩn ra một chớp mắt, không khỏi tự giễu mà cười cười.

Từ trước, Vương Vệ Chi cũng nói kiểu như vậy, nàng ta trước nay cũng không chân chính nghe vào trong lòng, kỳ thật giờ phút này ngẫm lại, Vương Vệ Chi sớm đã nhìn thấu nam nhân kia, còn mình lại vẫn luôn lừa mình dối người, không muốn đối mặt.

“Lâm Thu.” Liễu Thanh Âm nhàn nhạt nói.

“Hại…nói ngươi cũng không tin……” Vương Vệ Chi đột nhiên thu giày trở về, “Cái gì?!”

Nếu muốn hỏi Vương Vệ Chi giờ phút này có tâm tình gì, ước chừng chính là chửi thề trong bụng thành một đoàn. Hắn có thể tiếp thu chuyện nữ nhân bên cạnh Ngụy Lương kia thành công thuyết phục Liễu Thanh Âm, để Thanh Âm buông Ngụy Lương ra, nhưng không cách nào tưởng tượng ra loại

người kiêu ngạo đến đuôi cũng phất cao lên trời như Liễu Thanh Âm cư nhiên sẽ thừa nhận Ngụy Lương có người khác.

“Lâm Thu.” Liễu Thanh Âm bổ sung nói, “Chính là nữ nhân mà năm đó, hắn cưới vào tông môn.”

“Không phải, nữ nhân kia không phải đã sớm chết sao.” Vương Vệ Chi ngốc một cách chân thật.

“Đúng là đã chết.” Đôi mắt Liễu Thanh Âm rũ xuống, nước mắt trong hốc mắt lưu chuyển một vòng, sau đó chậm rãi rớt xuống dưới, “Nhưng trước khi chết, bọn họ từng ở bên nhau…… Ta vẫn luôn bị lừa gạt chẳng hay biết gì. Hữu Nhiên, hắn vì sao lại đối xử với ta như vậy?”

Lúc này nước mắt rớt xuống cũng rất có tâm cơ, Liễu Thanh Âm dám cam đoan đây tuyệt đối là lần xinh đẹp nhất trong cuộc đời của nàng ta. Không tin Vương Vệ Chi không đau lòng.

Không ngờ, trọng điểm Vương Vệ Chi chú ý lại không ở nơi này, hắn nói: “Nàng nói, trước khi nàng cùng Ngụy Lương ở bên nhau, hắn có nữ nhân khác?”

Liễu Thanh Âm chỉ có thể lau nước mắt, gật gật đầu.

“Xuỳ,” Vương Vệ Chi cười ra tiếng, “Chuyện này thì có cái gì, lúc nàng cùng hắn đang bên nhau, hắn không phải vẫn luôn có nữ nhân khác sao. Ta tưởng nàng không ngại chứ. Lại nói, Lâm Thu kia vốn chính là thê tử hắn cưới vào cửa, trượng phu ngủ với thê tử, không phải thiên kinh địa nghĩa sao? Này có cái gì mà khóc, muốn khóc, cũng nên là Lâm Thu kia khóc chứ ?!”

Liễu Thanh Âm: “……”

Vương Vệ Chi cười nói: “Cho nên nàng muốn trả thù hắn. Không phải, ta nói rõ hơn, nàng không phải muốn bắt chước tên họ Ngụy kia, ở bên ngoài lặng lẽ nuôi người khác chứ ? Ai, ta nói cho nàng biết, ta, Vương Hữu Nhiên, tuyệt đối sẽ không làm cái chuyện không thể gặp mặt người như vậy. Nàng muốn cùng ta ở bên nhau, liền đường đường chính chính, nếu không, lúc này ta liền lên Vạn Kiếm Quy Tông đòi nàng mang lại đây !”

Liễu Thanh Âm: “……”

Nàng ra chỉ cảm thấy một ngụm máu to dông lên trước ngực, cũng không biết nên bác bỏ câu nào trước của hắn nữa.

Nghe lời này của hắn, lúc trước nàng cùng sư tôn ở bên nhau, đó là chính là chuyện không thể gặp người sao? Vậy hắn vẫn luôn đường đường chính chính theo đuổi đạo lữ của người ta, lại là chuyện đặc biệt quang vinh hả ?

“Không cần!” Mãi đến lúc này, nàng ta mới ý thức được mình làm một chuyện cực kỳ ngu xuẩn.

Đối với nam nhân tới mà, bò lên trêи giường hắn, hắn cũng đã xác định nữ nhân này muốn câu dẫn hắn. Bước cờ hạ phong này vừa đi, mình liền rơi vào thế vô cùng bị động.

Vương Vệ Chi không vui: “Thế nào, nàng vẫn không bỏ xuống được?”

“Không phải,” Liễu Thanh Âm chấn lên tinh thần, vô tội giải thích nói, “Hữu Nhiên ngươi có thể đừng ấu trĩ như vậy không ! Ta chỉ là xem ngươi là bằng hữu tốt nhất, mới có thể không hề giấu giếm ngươi bất cứ chuyện gì. Ta hôm nay lại đây, chỉ là muốn hỏi hỏi xem cái nhìn của ngươi đối với chuyện này như thế nào, ngươi nghĩ đến đâu vậy!”

Vương Vệ Chi sờ sờ cằm: “Vậy đối với ta chả có gì thú vị.”

Liễu Thanh Âm rũ mắt, chỉ cảm thấy thế cục giữa mình cùng Vương Vệ Chi giống như bị đảo ngược, sau một lúc lâu, mới yếu ớt biện hộ nói: “Ta là người đã có đạo lữ.”

Vương Vệ Chi ưỡn người tựa vào cái ghế phía sau lưng, nói: “Thôi được đi. Vậy, nàng nói một chút xem, Lâm Thu này rốt cuộc là người như thế nào, hại ngươi độ cái kiếp thôi cũng độ thành tính tình kỳ cục như thế này.”

Liễu Thanh Âm: “……” Vương Vệ Chi thì đúng là người rất tốt, chỉ là lời nói ra không chạy qua đầu óc. Tâm là tốt, như lời nói ra luôn là không xuôi tai.

Nàng ta do dự một lát, nói: “Nàng ta, ta cũng không biết.”

Hai hàng lông mày chậm rãi nhăn lại, nghĩ đến dung nhan tư thái khí chất của Lâm Thu, Liễu Thanh Âm không khỏi thuận miệng liền nói: “Gương mặt yêu diễm, như con mèo ấy, cũng không biết tốt chỗ nào.”

Con ngươi Vương Vệ Chi lại hơi hơi co rút lại lên.

Tuy rằng chỉ ngắn gọn mấy chữ, nhưng Liễu Thanh Âm vừa nói như vậy, trước mắt hắn tức khắc liền hiện lên bộ dáng một người.

Luận dung nhan, xác thật là yêu diễm, nhưng thần sắc của nữ tử lại là lười nhác, trong mắt thỉnh thoảng hiện lên một tia giảo hoạt, là một con mèo.

Rất giống cái loại mèo, nằm sưởi nắng dưới ánh mặt trời, ngủ trưa trờ trưa trật đến thập phần lười biếng.

Đặc biệt là, bộ dáng khi tựa vào bên cạnh Ngụy Lương.

Vương Vệ Chi nhịn không được hỏi: “Có phải có cái đầu nho nhỏ, đứng chỉ tới vai Ngụy Lương, cười rộ lên là đôi mắt cong cong, bên trái có cái má lúm đồng tiền.”

Liễu Thanh Âm ngẩng đầu nhìn hắn: “Ngươi cũng từng gặp Lâm Thu?”

“Nàng ta là Lâm Thu……” Sau lưng Vương Vệ Chi thấm ra vô số mồ hôi lạnh.

Liễu Thanh Âm cũng không nghĩ nhiều, chỉ nghĩ rằng Vương Vệ Chi nhiều năm trước đã từng gặp Ngụy Lương cùng Lâm Thu ở bên nhau, trong lòng càng cảm thấy một mảnh lạnh băng.

Quả nhiên, mình chính là đồ ngốc nhất.

“Hữu Nhiên……” Liễu Thanh Âm kéo ống tay áo lên, ý bảo Vương Vệ Chi xem khuỷu tay nàng ta, “Ngươi xem, ta đã cắt đứt cốt, đem sinh khắc cốt trả lại cho hắn. Chỉ đợi hắn nguyện ý trả sinh khắc cốt lại cho ta, ta và hắn, liền không còn liên quan tới nhau.”

Cánh tay trắng như ngoa sen duỗi tới dưới mũi Vương Vệ Chi, Liễu Thanh Âm bỗng nhiên nhu nhược mà ưm một tiếng, thuận thế liền ngả vào trong lòng Vương Vệ Chi.

Tiếc nuối chính là, giờ phút này trong lòng Vương Vệ Chi có việc, hoàn toàn không có tâm trạng.

Hắn tiện tay đỡ nàng ta về trêи giường nệm tơ vàng giường, nói: “Nàng đừng lộn xộn, ta lát nữa bảo người đưa nàng trở về.”

Dứt lời, sải bước rời khỏi chủ trạch, lao về hướng phàm giới.

Liễu Thanh Âm: “……”

Trực giác nói cho Vương Vệ Chi, chuyện này tuyệt đối không đơn giản!

……

Vương Vệ Chi lập tức tới tiểu viện mà Trác Tấn đang cư trú, đem chuyện Lâm Thu chết đi mà sống lại nói một hồi.

“Luần quần mấy ngày, nữ nhân kia cư nhiên lại là Lâm Thu?! Tiên sinh, này thật mẹ nó là thấy quỷ…… Ngài không biết đâu, ta vừa nghe thấy lời này, ngay cả Liễu Thanh Âm đàn nằm trêи giường ta chờ ta lâm hạnh, ta đều nhấc không nổi chút hứng thú nào lên được!”

Vương Vệ Chi quay lòng vòng tại chỗ: “Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra chứ ? Hoá ra kia Mi Song kia đào mồ Lâm Thu, bên trong còn rất có huyền cơ?”

“Nữ nhân giả trang Hoàng Ngân Nguyệt cũng là nàng ta!” Nhớ tới việc này, Vương Vệ Chi chỉ cảm thấy trêи người không ngừng đổ mồ hôi lạnh.

“Bắt nàng ta về.” Thanh âm Trác Tấn lạnh lùng nói.

“Ờ……” Vương Vệ Chi phiền não gãi gãi đầu, “Ta không biết nàng ta ở nơi nào.”

Khoé môi Trác Tấn gợi lên một tia cười lạnh, ngón tay nhoáng lên, đầu ngón tay hiện lên một sợi nhuỵ hoa sen đông lạnh thành băng tinh.

Lúc trước khi làm nổ đoá hoa sen nhỏ mà Vương Vệ Chi đưa về, hắn cố tình giữ lại cái này.

Hai ngón tay bóp lấy, sợi nhuỵ hoa sen đóng băng liền rách nát.

“Nam Ma Vực. Bình nguyên đoạn Sơn Đông.” Thanh âm hắn không mang theo một tia tình cảm nhân loại.