Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 176




Chương 176: Thừa cơ hôn cô

 

Hạ Nhược Vũ tĩnh dưỡng nửa tháng
trong bệnh viện, cuối cùng cũng có thể
xuất viện rồi.

Khoảng thời gian này ngoại trừ ăn và
ngủ, thi thoảng có thời gian thì xuống vườn
hoa ở dưới tầng đi dạo, phần lớn những
người trong khu nội trú cô đều quen mặt

hết rồi.

Cô không cần thận đã tăng lên hai cân
rưỡi mất rồi, Hạ Nhược Vũ véo mỡ bụng
khóc không ra nước mắt, nếu không phải
tại tên đáng ghét Mạc Du Hải không ngừng
bắt ép cô ăn, còn an ủi cô sẽ không béo

Cô không bao giờ buông thả bản thân
đến thế, hiện tại thì tốt rồi, tăng cân nhiều
như thế.

Nhắc đến Tào Tháo, Tào Tháo đã tới,
Mạc Du Hải mặc áo khoác trắng, chảm
chậm bước tới, nhìn thấy bóng dáng đứng
trước gương đang nghiêng trái nghiêng
phải, nhàn nhạt nói: “Đồ đạc đều được thu

dọn xong hết rồi.”

“Mạc Du Hải, anh còn dám đến đây,
anh nhìn xem tôi béo lên rồi đây này.” Hạ
Nhược Vũ nhìn thấy kẻ chủ mưu, bước đến
chỗ anh, giơ năm ngón tay ra trước mặt anh
làm dấu: “Hai cân rưỡi đó. Vừa đúng hai
cân rưỡi.”

Nửa tháng tăng hai cân rưỡi là cái kiểu
gì, một năm cô cũng không tăng một cân

nào, bị anh nuôi có mỗi mười lắm ngày tăng
đến hai cân rưỡi, anh học chuyên ngành

chăn nuôi heo hay sao?

Không, không đúng, nói như thế khác
nào tự đem bản thân ra ví với heo? Cô sắp

bị anh làm cho lú lẫn luôn rồi.

Ánh mắt âm u của người đàn ông lặng
lẽ nhìn chằm chằm vào cô gái nhỏ đang
điên cuồng giận dữ trước mặt, giọng nói
trầm thấp mang theo lười biếng lại dịu
dàng: “Béo chỗ nào? Sao anh nhìn không

ra?”

“Sao lại nhìn không ra, anh nhìn eo em
đi, giờ có thể véo ra cả cục mỡ luôn rồi,
bụng tôi trước đây không có tí mỡ nào
đâu.” Chỉ nói không thôi thì không đủ để
biểu đạt sự tức giận của cô nữa rồi, Hạ
Nhược Vũ dứt khoát véo mỡ trên bụng

mình, sáp đến trước mặt Mạc Du Hải.

Cô không biết rằng bản thân đang như

chú cừu non rơi vào miệng hổ.

Miếng thịt ngon đưa tới miệng, làm gì
có đạo lý không ăn? Mạc Du Hải cũng phối
hợp vươn tay nhéo vòng eo nhỏ của cô,
khuôn mặt nghiêm túc: “Ừ, đúng là có béo

lên một chút.”

Đương nhiên là cảm giác trên tay cũng
thích hơn trước nhiều, không uổng công
anh “chăn nuôi” trong khoảng thời gian
vừa qua.

Mỡ trên bụng đột nhiên bị người khác
nhéo một phát, Hạ Nhược Vũ mới nhận ra
hành vi như một con heo của bản thân, cô
vội vàng lùi lại hai bước, người đàn ông
dường như đã biết trước suy nghĩ của cô,

anh vươn tay trực tiếp kéo cô ôm vào lồng ngực.

“Mạc Du Hải, anh làm gì vây? Mau
buông em ra.” Hạ Nhược Vũ đỏ mặt nhìn

chằm chằm người đàn ông trước mặt.

Biểu cảm trên gương mặt người đàn
ông không đổi, nhàn nhạt nói: “Không phải

em muốn anh xem sao?“

“Em chỉ bảo anh xem, chứ không phải
bảo anh nhéo em.” Hạ Nhược Vũ tăng lên
hai cân rưỡi thịt nhưng ở trước mặt Mạc Du
Hải giống như không tăng cân nào, cơ thể
nhỏ nhắn bị cánh tay của anh vòng qua,
vẫn còn dư ra một khoảng không gian rất
lớn để hoạt động.

Mạc Du Hải nghe theo lời cô lại nhéo
lên vòng eo thon thả của cô: “Không nhéo?
Sao anh biết được em béo lên hay gầy đi?”

Khuôn mặt nghiêm túc của người đàn
ông như một vị thần thánh bất khả xâm
phạm, nhưng động tác trên tay lại vô cùng
không nghiêm túc, làm cho Hạ Nhược Vũ
phải hét toáng lên, Mạc Du Hải đáng chết,
rõ ràng biết cô sợ nhột còn cố tình chọc

vào vị trí nhạy cảm của cô.

Cơ thể bị anh chạm vào đều đã mềm
nhữn ra, nếu không phải dựa vào lồng ngực
của anh thì cơ thể cô sẽ không thể đứng
vững.

“Anh buông tay ra cho em.” Nói xong
Hạ Nhược Vũ lập tức hối hận, có ai nói cho
cô biết giọng nói nhẹ nhàng, mềm mại này
thực sự phát ra từ miệng cô không?

Giọng nói mềm mại của cô giống như
một sợi lông vũ nhẹ nhàng lướt qua trái tim

anh, trong lòng Mạc Du Hải cảm thấy ngứa

ngáy, giọng nói tràn đẩy từ tính cũng
nhuốm một tia đen tối, đôi mắt u ám giống
như có một ngọn lửa đang bùng cháy: “Cơ

thể của em hồi phục thế nào rồi?”

Câu nói kỳ lạ của Mạc Du Hải khiến
cho Hạ Nhược Vũ cảm thấy bối rối, cô ngây
ra một lúc mới ngầng đầu nhìn vào đôi mắt
đen nóng bỏng của người đàn ông, giọng
nói cũng trở lên lắp bắp: “Không, không tốt

lắm, vai của em vẫn còn đau.”

Thực ra vết thương của cô gần như đã
lành lại rồi, có thể tung tăng chạy nhảy bình
thường, nhưng khi nhìn vào ánh mắt như
muốn ăn thịt người của anh, cô không dám

nói như vậy.

Hạ Nhược Vũ nhìn thấy rõ ràng cảm
xúc tiếc nuối thoáng qua trong mắt Mạc Du
Hải, trong lòng cô lập tức cuộn trào, anh

tiếc nuối cái con khỉ ấy.

“Thôi vậy, đợi cơ thể em khỏe lên rồi
nói.” Mạc Du Hải tiếc nuối nhìn vào trong
phòng, hai người họ dường như chưa bao

giờ làm chuyện đó ở bên ngoài.
Hôm khác có thể đến thử một chút.

Hạ Nhược Vũ nhìn ánh mắt trầm ngâm
của người đàn ông, trong lòng kịch liệt báo
động, cô biết rằng bản thân lại khiến anh
liên tưởng rồi, có lẽ mạng nhỏ này khó giữ:
“Mạc Du Hải, anh buông em ra đã, lát nữa
bố mẹ em đến đây mà nhìn thấy thì không
hay lắm đâu.”

Nửa tháng qua, cũng không biết Mạc
Du Hải đã cho bố mẹ cô ăn cái gì? Rõ ràng
hai người họ cực lực phản đối cô và Mạc
Du Hải ở bên nhau, sự thận trọng và xa lánh
trước đây đã không còn, thay vào đó, có lúc

hai người họ còn nói chuyện thoải mái, còn
có một chút lưỡng lự, đương nhiên đây đều

là suy nghĩ của bố cô

Đọc full tại truyen.one nhé  Con người Mạc Du Hải nói

chuyện luôn điểm đáo vi chỉ (*), hoặc là không nói
nhiều trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.

(*) Điểm đáo vi chỉ: thành ngữ chỉ nhẹ
nhàng nói đến chủ đề đó, không đi sâu vào
bàn luận nhưng có thể khiến đối phương
sáng tỏ ý đồ).

Nói chung là, Mạc Du Hải có độc, ai
đụng phải thì không có thuốc cứu.

Mạc Du Hải không hề quan tâm, anh
siết chặt cánh tay ôm lấy cô, áp cơ thể
duyên dáng của cô sát vào người anh, nhìn
vào đôi mắt mơ màng gợn sóng của cô,
cuối cùng không kìm lòng được, cúi đầu
ngậm lấy cái miệng nhỏ đang lại nhải

không ngừng của cô.

Dưới ánh mắt kinh ngạc của cô, đầu
lưỡi bá đạo mở hàm răng của cô ra, nhẹ
nhàng liếm mút đầu lưỡi mềm lại của cô,

như muốn hút cả linh hồn cô vào.

Hơi thở vừa lạnh lẽo vừa mạnh mẽ của
người đàn ông bao quanh lấy cô từ mọi
hướng, cô chống cự lại muốn trốn thoát,
nhưng lại bị người đó dễ dàng bắt lại.
Không bao lâu sau, mắt cô dần trở lên mơ
màng, đôi tay không tự chủ ôm lấy cổ
người đàn ông, tránh cho cơ thể trượt

xuống.

Bầu không khí nóng lên trong nháy
mắt, chỉ còn lại âm thanh hai người đang
cuốn lấy nhau.

“Thủ tục nhập viện của Nhược Vũ đều

làm xong rồi đúng không?”

“Vâng, lát nữa về nhà nhớ cho con bé
dùng chậu than, duổi hết những điều

không may di.”

“Người hiện đại rồi còn làm mấy cái trò
mê tín dị đoan gì đó, bỏ đi, chỉ cần con bé
bình an là được rồi.”

Cuộc đối thoại của Hạ Minh Viễn và
Đường Hồng Xuân từ xa đến gần, dường
như đã đến ngoài cửa, Hạ Nhược Vũ một
giây trước vẫn đang chìm đắm trong nụ
hôn cao trào của Mạc Du Hải lập tức tỉnh
táo trở lại, dùng lực đánh mạnh vào vai
người đàn ông, ra hiệu cho anh nhanh
chóng buông cô ra.

Nhưng không biết là Mạc Du Hải cố ý
không nhìn thấy, hay là thật sự không nhìn
thấy, anh càng dùng lực hút lấy mật ngọt

trong miệng cô, khiến Hạ Nhược Vũ thở
dốc. Dưới bầu không khí mơ hồ và kích
thích này, cả người cô cũng phát điên luôn

rồi.

Cô có thể nghe thấy tiếng tay nắm cửa
chuyền động, nhưng Mạc Du Hải vẫn đang

tiếp tục.

Hạ Nhược Vũ không còn cách nào
khác, đành há miệng cắn vào đầu lưỡi Mạc
Du Hải, Mạc Du Hải cau mày, ánh sáng từ
khóe mắt liếc nhìn cô một cái, đôi mắt cô
đang gợn nước vì vội vã và xúc động, càng
nhìn càng thêm quyến rũ khó cưỡng.

Mặc dù không muốn kết thúc nụ hôn
này nhanh đến vậy, nhưng mà dựa vào tính
tình của Hạ Nhược Vũ, có khả năng sau
này không còn phúc lợi này nữa, nghĩ đến
đây anh đành miễn cưỡng buông cô ra,

thuận tiện đỡ lấy cô.

“Ơ, sao không mở được cửa rồi?”
Giọng nói tràn đầy nghi ngờ của Đường

Hồng Xuân truyền vào trong.

“Sao lại thế? Bà tránh ra để tôi thử

xem.”

Hạ Minh Viễn vừa xoay một cái cửa đã
mở ra, con gái yêu quý của ông đang ngồi
trên giường với khuôn mặt đỏ bừng, cô liên
tục đưa tay chỉnh lại tóc mình, Mạc Du Hải
thản nhiên đứng đó, rõ ràng khoảng cách
của hai người khá xa, nhưng trong lòng ông
vẫn có cảm giác kỳ lạ.

“Bố, mẹ, hai người đến rồi.” Hạ Nhược
Vũ không dám nhìn vào ánh mắt sắc bén
của bố cô, vội vàng kéo lấy tay mẹ của cô,

làm nũng nói: “Mẹ, mẹ không làm món thịt

kho tàu cho con sao?”

“Có, có, đều là những món con thích
ăn nhất.” Đường Hồng Xuân không nghĩ
nhiều, dịu dàng trả lời.