Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 177




Chương 177: Địa vị khó giữ

Hạ Minh Viễn cũng không ngốc như
vậy: “Trong phòng không nóng lắm, sao
con ra nhiều mồ hôi thế?”

Ông nhìn lướt qua đôi môi đỏ mọng,
lông mày hơi nhíu lại: “Miệng cũng đỏ như

vậy…

“Vừa rồi con khát nước, nóng lòng
muốn uống nước, con cũng không biết
nước vẫn còn nóng như vậy, nên vô tình
làm thành thế này.” Mặt Hạ Nhược Vũ
không hề đỏ, nói đứt quãng, nhìn bộ dáng
như thật sự có chuyện này xảy ra.

Thực sự, cô đang rất lo lắng, trong

lòng cô thầm cầu mong ba mau bỏ qua

chuyện này.

Hạ Minh Viễn liếc nhìn vẻ mặt bình tĩnh
của con gái, sau đó ông lại liếc nhìn người
đàn ông đang thản nhiên, gật đầu không
nói gì, cùng Mạc Du Hải chào hỏi.

Cuối cùng, cô cũng có thể thở phào
nhẹ nhõm, nhìn bộ dạng Mạc Du Hải vẫn
bình tĩnh, cô tức giận nghiến răng, giả bộ
xấu hổ.

Tại sao mà cô như lâm vào sống chết
còn anh ta thì lại thản nhiên như thế, thật là

không công bằng mà.
Tuy nhiên, ba mẹ cô đang ở đây, cô

không thể làm gì.

“Nhược Vũ, con có khó chịu chỗ nào
không, sắc mặt con xấu quá đi mất.” Cuối
cùng, Đường Hồng Xuân cũng nhận ra con
gái mình có gì đó không ổn.

Nhược Vũ hoàn toàn là tức giận,
nhưng đối mặt với ánh mắt của ba người,
cô chỉ có thể ho khan một tiếng: “Có chút

Tổn thương ở bên trong.

“Không phải con bị thương ở vai à, sao
con lại che ngực thế?” Hạ Minh Viễn thẳng
thắn nói.

Đối mặt với sự không nề tình của ba
mẹ mình, Hạ Nhược Vũ hít một hơi, gần
như nhìn qua bóng lưng của ông, liếc nhìn
người đàn ông đang mỉm cười bên cạnh, rồi
hằn học nhìn lại trong khi ba cô không chú
ý đến. Cô chỉ có thể thành thật trả lời:
“Thưa ba, đây là phản ứng chung thôi ạ”.

Mạc Du Hải nhướng mày, anh quay lại

nở nụ cười quyến rũ, Hạ Nhược Vũ nhìn
thấy hàm răng trắng đây ngứa mắt: “Vậy
thì đừng vội xuất viện, trước hết chúng ta
hãy kiểm tra lại mọi thứ đã.” Đường Hồng

Xuân lo lắng nói ngay.

Mẹ cô cũng là một thần bổ đao, mẹ
không biết trong lòng cô mong muốn xuất
viện sao? Vách đá cheo leo đúng là ba mẹ
ruột của chúng của cô, ngay lập tức Hạ
Nhược Vũ lại hoạt bát nói: “Mẹ, không cần.
Con hiểu rõ nhất thân thể của chính mình.
Con đã hồi phục lại từ lâu rồi ạ.”

Mạc Du Hải sao có thể không biết suy
nghĩ của cô, anh chỉ nhìn bộ dáng cô quẫn

bách, trong lòng cảm thấy khá thú vị.

Nếu như Hạ Nhược Vũ biết Mạc Du
Hải nghĩ như thế chắc chắn cô se tức
giận đến nổ tung mất.

“Con đứng có nói nhiều. Cũng may là
lần này có anh Mạc Du Hải ra tay giúp. Nếu
không,cũng không biết tính mạng của con
còn được cứu không nữa?” Hạ Minh Viễn
nói như đang trách móc, nhưng giọng điệu
không hề có ý trách móc, càng giống như
thương tiếc.

Mạc Du Hải kịp thời nói: “Chú Hạ
khách sáo rồi. Với quan hệ giữa cháu và
Nhược Vũ thì chỉ giống như cái nhấc tay
tương trợ thôi.”

Ở bên cạnh, Hạ Nhược Vũ cảm thấy
sốt ruột, bọn họ có quan hệ gì? Giữa bọn
họ là quan hệ gì, chỉ là quan hệ mua bán,
nhiều nhất có thể tính là bạn bè thôi, anh
không nên nói giọng điệu mập mờ gây hiểu
lầm cho người khác.

“Ba, đừng nghe anh ấy nói bậy bạ.
Con và Mạc Du Hải chỉ là bạn bè, cảm ơn
anh Mạc đã cứu em.”

Mạc Du Hải dường như không để ý
đến ánh mắt cảnh cáo của người phụ nữ,

và vẻ mặt anh vẫn thờ ơ.

Nhưng chính vì dáng vẻ hờ hững này
mà Hạ Minh Viễn thấy hoang mang, ông từ
người khác biết được tính cách của Mạc Du
Hải, Mạc Du Hải không phải người tốt.

Anh nhất định sẽ không cứu một
“người bạn bình thường” một cách dễ
dàng, thậm chí không chỉ cứu người mà
còn đưa hung thủ vào bệnh viện tâm thần.

Là một người ba, có người tồn thương
con gái mình thì dĩ nhiên phải tìm công
bằng, nhưng khi ông đi điều tra, có người
nhanh hơn cả ông, cách thức ra tay tàn

nhẫn và tuyệt đối hơn hẳn ông.

Những điều ông phản đối lại cứ đi
ngược ý muốn của ông, thay vào đó ông
càng ngày càng đầy hai người lại gần nhau
hơn, ông không biết chuyện này là tốt hay xấu.

Hiện tại xem ra cũng không có ảnh
hưởng, chỉ có thể xem xét thêm.

Hạ Nhược Vũ bị ánh mắt của Hiểu
Đồng làm cho trái tim sợ hãi, nhìn thấy bộ
dáng ba buồn bã và im lặng, lòng cô càng
trở nên trầm xuống: “Ba, sao đột nhiên ba
không nói nữa vậy?”

“Không có chuyện gì, dù sao cũng
cảm ơn anh Mạc, phải ghi nhớ sâu trong
lòng biết không?” Hạ Minh Viễn dường như
là muốn nói với Hạ Nhược Vũ, nhưng thật

Đọc full tại truyen.one nhé ra cũng đề Mạc Du Hải nghe thấy.

Mạc Du Hải đủ thông minh để hiểu
được ý tứ trong lời nói của Hạ Minh Viễn,
cảm ơn anh đã cứu con gái tôi, lòng tốt này

anh giữ trong lòng, sau đó không còn nữa.

Nhưng không quan trọng, anh không
cần lòng biết ơn của Hạ Minh Viễn, chỉ cần

“sự đền bù” của ai đó.

Hạ Nhược Vũ miễn cưỡng trả lời: “Ra
là vậy.”

“Thái độ của con là gì thế?” Hạ Minh
Viễn mắng cô, sau đó quay người cười xin
lỗi với Mạc Du Hải: “Tính tình của Nhược
Vũ vô tư như vậy. Anh Mạc đừng để ý.”

Ẩn ý là con gái ông tính tình bộc trực,
không hợp với kiểu con nhà giàu mưu mô
như anh.

Nhưng liệu Hạ Minh Viễn được lựa
chọn sao? Rõ ràng là không thể, người mà
anh đã nhận định, thì trái tim cũng phải
buộc chặt với anh, trên mặt anh vẫn lộ vẻ
lãnh đạm: “Chú Hạ không cần khách sáo
như vậy. Cháu hiểu tính khí của Nhược Vũ
mà.”

Giọng nói mềm mỏng, tự nhiên giống

như giữa hai người rất thân thiết.

Không chỉ Hạ Nhược Vũ mà cả ba của
cô Hạ Minh Viễn cũng cảm thấy khó xử.

Trong lòng Hạ Nhược Vũ như có một
đoàn ngựa chạy qua. Tại sao nghe thấy tên
mình từ trong miệng Mạc Du Hải lại thấy
quái lạ? Lông tay của cô đều đã dựng lên,

lưng khẽ rùng mình.

Nói tóm lại, cảm giác này rất lạ và

không quen.

“Ha ha, tốt rồi, khoảng thời gian này đã
làm phiển anh Mạc. Nếu anh Mạc không
chê thì xin mời anh tới nhà ăn cơm được
không?”

Cuối cùng Hạ Nhược Vũ cũng không
hiểu được ý tứ trong lời nói của ba cô, có
điều gì phiền phức tiếp theo sao?

Mạc Du Hải cười đáp lại: “Vậy thì làm
phiền rồi.”

Hạ Minh Viễn không ngờ Mạc Du Hải
lại dễ dàng đồng ý như vậy, chỉ là lời nói
khách sáo của ông nhưng người ta đã đồng
ý, nếu ông nuốt lời thì có vẻ hơi keo kiệt:
“Làm sao có thể, chỉ cần anh Mạc không
chán ghét món ăn bình dân là được.”

“Ba, ba đang nói cái gì vậy?” Hạ

Nhược Vũ không khỏi tò mò hỏi.

Ba cô tức giận liếc cô một cái: “Xuất
viện thì cần phải nói chuyện với bác sĩ
chuyên môn. Anh Mạc đã không ngại phiền
qua đây thay băng đều đặn cho con mỗi
ngày, thái độ của con phải tốt hơn cho ba.”

Hạ Minh Viễn luôn có cảm giác cây cải
mà mình nuôi lớn đã bị người khác cướp
mất, gần đây linh cảm này càng ngày càng
mạnh, nghĩ lại thì con gái đã lớn, không nên
giữ lại, để ra ngoài cũng tốt.

“Ba, con có thể tự mình đối phó với
chuyện bị thương này.” Hạ Nhược Vũ
không bình tĩnh nổi, nghĩ đến mấy cảnh
uống thuốc trong nửa tháng qua, khuôn
mặt cô không khỏi đỏ bừng, nếu như giữ lại
không phải là đem sói vào phòng sao?

Nghĩ đến cảnh đó cô thấy sợ hãi.