Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 228




Chương 228: Phong Ngữ Hiên

 

“Không có, người của chúng ta đều
nhìn chằm chằm hai mươi tư giờ mỗi
ngày, mỗi ca hai người thay phiên
nhau” Tinh Giang có thể trả lời một

cách chắc chắn.

Mạc Du Hải lại không xem nhẹ như
vậy: “Đi điều tra xem gân đây có hàng
hóa gì nhập kho của thành phố Đà
Nẵng hay không?”

“Vâng thưa cậu chủ” Tinh Giang bị
Mạc Du Hải nhắc nhở lập tức hiểu ra,
nếu như Lục Hằng buôn bán hàng cấm

biết rõ bến tàu có người thì làm sao sẽ
đi qua đó nhất định tìm đường khác,
chỉ cần vận chuyển đồ vật thì chắc

chắn sẽ có dấu vết để lại.

Vẫn là đầu óc của cậu chủ nhạy
bén.

Chiếc xe với các chức năng tuyệt
vời chạy êm ru trên đường, những ngôi
nhà bên đường giống như một cuộn
băng đang tua, dần trôi qua trong mắt.

Mạc Du Hải thu hồi lại tầm mắt,
biểu cảm trở lại vẻ bình thản: “Tình

huống của Hạ Minh Viễn ra sao rồi?”

Mục đích ban đầu của anh khi tiếp
cận Hạ Nhược Vũ vẫn không hề thay

đổi, sau bao lâu điều tra luôn không có
tiến triển gì lớn, cho thấy những người
đứng phía sau có thể đã nhận ra anh

đang bắt tay vào điều tra chuyện này.

Ngoại trừ mấy cấp dưới ở bên
người, không có người khác biết đến
việc này, trừ khi có nội gián xuất hiện
bên cạnh anh.

Nghĩ đến đây ánh mắt của Mạc Du
Hải chợt trở nên lạnh lùng.

Trong thoáng chốc một luồng khí
lạnh giá tràn ngập trong khoang xe
chật chội, tuy Tinh Giang không rõ
nguyên nhân nhưng cũng biết chắc có
người lại động vào điều cấm ky của
cậu chủ: “Gần đây Hạ Minh Viễn

thường đi công tác ở các tỉnh khác,
trong nhà chỉ có một mình Đường

Hồng Xuân”

Sau đó anh ta ngập ngừng một lát
rồi nói tiếp: “Người giao chiếc hộp đó
cũng không lại xuất hiện”

“Lại xuất hiện bằng cách khác”
Giọng nói trầm thấp của Mạc Du Hải
đã lạnh đến cực điểm.

Lòng bàn tay của Tinh Giang bất
giác đổ mồ hôi lạnh khi nghe thấy điều
này, anh ta hiểu được cậu chủ đang nói
về vụ ám sát lần này nên cẩn thận lên

tiếng: “Cậu chủ là do lỗi của chúng tôi.”

“Không liên quan gì đến các anh”

Mạc Du Hải trâm ngâm giây lát rồi thản
nhiên nói: “Sắp xếp Phượng Cửu đến
bên cạnh cô ấy”

“Vâng thưa cậu chủ” Tinh Giang
sững sờ một chút rồi gật đầu đáp lại.

Tạo sao lại sắp xếp Phượng Cửu đi
chứ? Tính cách của người phụ nữ đó
còn lạnh lùng hơn anh ta mấy phần,
năng lực cũng không hề thua kém ai,
vẫn luôn ở bên ngoài thực hiện những
nhiệm vụ nguy hiểm, muốn gọi cô ta

quay về cũng hơi khó một chút.

Nhưng cậu chủ đã ra lệnh thì phải
làm.

Bên kia, Lục Hằng nhìn bóng dáng

đang ngồi trên ghế cũ với vẻ mặt u ám,
rất khó coi: “Cậu tới thành phố Đà
Nẵng khi nào vậy?”

Điều ông ta quan tâm chính là
người này có thể âm thầm lẻn vào
thành phố Đà Nẵng, địa bàn ông ta
quản lý ngay dưới mí mắt mình.

“Anh Lục Hằng đừng có căng
thẳng như vậy, tôi chỉ đến đây làm một
chút chuyện riêng mà thôi.”

Giọng nói của người đàn ông có
chút đùa giỡn, tấm lưng mảnh khảnh
cao gầy dựa vào chiếc ghế bành lớn,
lưng hướng về phía ánh trăng, những
ngón tay thon dài và tư thế bất cần của
anh ta được phản chiếu trên mặt đất.

Tư thế kiêu ngạo và ngông cuồng
của anh ta khiến cho Lục Hằng có chút
không vui, nhưng còn vướng một số
chuyện nên ông ta không hoàn toàn
biểu hiện ra chỉ mở miệng cảnh cáo:
“Phong Ngữ Hiên cậu làm vậy không
tuân thủ quy tắc”

“Không phải tôi đã đến đây chào
hỏi anh hay sao, Tổ chức đã phê duyệt
rồi” Phong Ngữ Hiên thản nhiên nói.

Lục Hằng nắm chặt lòng bàn tay:
“Nửa đêm nửa hôm vào nhà tôi mà gọi
là thăm hỏi à, dù bên trên có phê duyệt
thì cậu cũng nên báo trước với tôi một
tiếng chứ, Phong Ngữ Hiên tôi không
quan tâm người chống lưng phía sau

cậu là ai, nhưng đã ở thành phố Đà
Nẵng này thì phải tuân thủ theo quy tắc
của tôi”

Anh ta không hề để ý đưa ngón út
lên ngoáy lỗ tai: “Anh Lục Hằng, lời này
của anh có hơi nặng rồi”

Sau đó dừng lại một chút, đôi mắt
khẽ nheo lại thành hình cung lưỡi liềm,
trông có vẻ đơn thuần vô hại, nhưng
khi quan sát kỹ chắc chắn sẽ phát hiện
ra vẻ u ám trên gương mặt của anh ta

không thua kém gì so với Lục Hằng.

“Anh Lục Hằng có phải gần đây
muốn lấy hàng nhiều hơn đôi chút hay
không?”

“Dù vậy tôi cũng không có nộp
thiếu một đồng nào lên trên cả” Lục
Hằng cau chặt mày lại thản nhiên phản
bác lại, Phong Ngữ Hiên thực sự không
đơn giản, có thể nhìn ra anh ta không
phải là hai ngày nay mới lẻn vào Đà
Nẵng này, mà đã đến đây một khoảng
thời gian rồi, hơn nữa còn theo dõi tung

tích của ông ta.

Không biết anh ta dẫn bao nhiêu
người tới và định làm gì, ở lại bao lâu.

Nhưng hình như không phải nhằm

vào ông ta.

Phong Ngữ Hiên dường như nhìn
ra được suy nghĩ trong lòng của Lục
Hằng, dáng người thon dài hơi nghiêng
về phía trước, dưới ánh trăng mờ ảo
chiếu rọi, lộ ra một bên mặt điển trai

của anh ta.

Nếu như người không quen biết sẽ
chỉ cho rằng anh ta là một anh chàng
rạng rỡ như ánh mặt trời.

Tuy nhiên chính vì như vậy Lục
Hằng mới càng kiêng kị anh ta hơn,
anh ta đã từng dựa vào khuôn mặt này
mà một mình tiêu diệt trùm buôn ma
túy lớn nhất ở Nam Phi, khiến cho
người trong tổ chức tiếp quản vị trí của
người đó.

Làm sao ông ta có thể yên tâm khi
một người âm trâm khó đoán như vậy
ở bên cạnh chứ?

Phong Ngữ Hiên đứng dậy khỏi
ghế rồi vươn tay vỗ vai ông ta, ánh mắt
sáng ngời nhìn đối phương rồi nói đầy
ẩn ý: “Anh Lục Hằng, tôi chỉ tới đây để
làm một chút chuyện, anh chỉ cần thả
lỏng là được, nếu tổ chức có bất kỳ chỉ
thị nào tôi nhận được sẽ thông báo
cho anh”

Cả người Lục Hằng trở nên căng
chặt, ông ta có thể đảm nhận vị trí này
một cách suôn sẻ, tất cả đều dựa vào
mạng lưới quan hệ với cấp trên của tổ
chức. Tổ chức trải khắp Đông Nam Á
với mật độ dày đặc cũng khiến cho
những cấp dưới như bọn họ phải suy
nghĩ thấu đáo và sợ hãi.

Cho đến nay không ai biết được là
người nào đã thành lập nên tổ chức,
nhưng đến một thời điểm nhất định
nào đó sẽ luôn nhận được tin tức và

chỉ dẫn.

Ông ta hất vai thoát khỏi bàn tay
của Phong Ngữ Hiên, vẻ mặt tối sầm:
“Tôi không quan tâm cậu đang xử lý
chuyện gì, nhưng nếu cản trở công việc
của tôi thì đừng có trách tôi không nể

mặt cậu.”

Nói cách khác dù cho Phong Ngữ
Hiên có giỏi đến mức nào, phép vua thì
thua lệ làng, huống chi ông ta cũng gây
dựng được một số mối quan hệ ở
thành phố Đà Nẵng này, nếu như

Phong Ngữ Hiên có gì không đúng thì
ông ta có thể lập tức giết chết anh ta ở

đây.

“Anh Lục Hằng cứ yên tâm đi tôi
trước giờ vẫn luôn tuân thủ quy tắc”
Phong Ngữ Hiên cũng không để ý, rồi
dừng lại một chút như có điều suy
ngẫm, ghé sát rồi khẽ nói bên tai ông
ta: “Nghe nói anh có một cô con gái rất
xinh đẹp, chúc mừng Anh Lục Hằng

nhét”

“Cậu!” Trong lòng Lục Hằng giật
thót, không nghĩ tới anh ta đã điều tra
kỹ càng như vậy, ánh mắt chợt lóe lên
rồi tương kế tựu kế nói: “Nếu cậu dám
ra tay với con gái tôi thì đừng trách tôi

không nể tình”

“Không phải chỉ là con gái nuôi thôi
sao, sao lại để ý như vậy trừ khi..
Phong Ngữ Hiên cố ý nhấn mạnh chữ
“nuôi”, ánh mắt trong trẻo chợt lướt
qua vẻ châm chọc.

Đồ cáo giàiI
Lục Hằng làm bộ không nghe hiểu

giọng nói lạnh lùng vang lên: “Tôi
khuyên cậu đừng có động vào nó.”

Đây đã không phải là cảnh cáo
nữa, dù sao Lục Khánh Huyền cũng là
con gái của ông ta, nếu như Phong
Ngữ Hiên dám động tới cô ta, trong
mặt của Lục Hằng hiện lên sát ý.

Phong Ngữ Hiên cũng rất biết
chừng mực nên đã tỏ rõ ý định đến đây
của mình, cũng cho Lục Hằng biết rằng
không phải anh ta chưa chuẩn bị gì hết:
“Yên tâm đi chỉ cần Anh Lục Hằng tạo
điều kiện thuận lợi cho tôi thì tôi cũng
có thể giúp anh được suôn sẻ.”

Lục Hằng cố làm bộ không hiểu ý
tứ mà anh ta ám chỉ trong câu nói cuối

cùng.

“Được rồi anh Lục Hằng, đã muộn
như vậy rồi tôi không quấy rầy anh nữa,
tôi đi trước đây.”

Phong Ngữ Hiên thong thả đi tới
cửa, khi ngón tay chạm vào tay nắm
cửa bỗng dừng lại một chút: “Anh Lục

Hằng, thằng em này khuyên anh một
câu đừng nên có những suy nghĩ
không nên, à anh thấy đấy, tôi lại bắt

đầu lảm nhảm rồi, đi thôi, đi thôi!”

Sau đó là một tiếng đóng cửa giòn
tan.

Câu nói cuối cùng của Phong Ngữ
Hiên có vẻ như thờ ơ, thực chất là một
lời cảnh cáo đối với Lục Hằng, đừng có
nghĩ rằng cánh mình đã cứng rồi nên
muốn bay một mình.

Lục Hằng đứng yên tại chỗ không

nói gì, đôi tay ra sức siết chặt lại, sắc

mặt vô cùng tăm tối.