Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 237




Chương 237: Nhà có trộm

 

“Tại sao lại tìm cô ấy”

Khánh Huyền tuy rằng rất hận
Nhược Vũ, nhưng cô ấy không chắc
chắn có thể lôi Khánh Hiền xuống
nước, người phụ nữ đó rất thông minh.

Giọng điệu Phong Ngữ Hiên nhẹ
nhàng giống như đang nói thời tiết
hôm nay thật đẹp: “Nhưng tôi sẽ có
cách của mình, phải xem cô có quyết

tâm đó hay không.”

“Chỉ cần có thể báo thù” Lâm Minh

Thư không hề chớp mắt nhìn chằm

chằm anh ta, khuôn mặt vốn dĩ khôn
khéo, ngọt ngào lúc này lại toát ra một

vẻ hung ác.

Nụ cười của Ngữ Hiên càng sâu
nặng hơn: “Được rồi, cô đợi thêm vài
ngày nữa, tôi sẽ sắp xếp”

Mặc dù không muốn, Lâm Minh
Thư cũng hiểu rõ cảnh ngộ của mình,
cho dù trong tay Du Hải hay là Ngữ
Hiên, cô ấy không có quyền từ chối.

Nhưng địch của địch lại là bạn bè,
nói ra có thể lại bị đưa vào bệnh viện
tâm thần mất, chi bằng hợp tác với
người đàn ông này.

Từ lời nói cho đến hành động, có

thể cảm nhận được, người đàn ông
trước mắt rất có thực lực.

Đã không còn sớm nữa, Ngữ Hiên
ngáp một cái, từ trên ghế sô pha đứng
dậy, có người liền đi đến cầm thay anh
†a ly rượu.

Anh ta gần đi ra cửa, thì giống như
chợt nhớ ra chuyện gì đó, bước chân
dừng lại, giật mình nói: “À, tôi quên nói
với cô, cô biết em gái của Du Hải
không, cô ta hình như cũng giống như
cô, đều thích cùng một người đàn ông”

Nói xong liền cười khoái chí, rồi

chầm chậm đi ra khỏi cửa.

Lâm Minh Thư sau khi nghe được

tin này, hai tay bỗng nhiên siết chặt,
trong lòng kinh hãi tột đỉnh, tại sao Du
Uyên lại thích Công Danh, không được,
ai cũng không được thích Công Danh.

Công Danh là người đàn ông của
Lâm Minh Thư, bất kể là Nhược Vũ hay
là Du Uyên, cô ấy cũng không bỏ qua,
tuyệt đối không!

Ngữ Hiên cúi người chuẩn bị ngồi
vào trong xe, chiếc xe sau lưng đỗ
trong bãi đất bỏ hoang lại vang lên
tiếng nói sắc bén của một người phụ
nữ, anh ta đơ lại chưa đến vài giây,
nhếch mép, rồi ngồi vào trong xe.

Ngoài cửa có người thay anh ta
nhẹ nhàng đóng lại.

“Anh Ngữ Hiên, bây giờ anh đi

đâu?”

“Muộn như vậy rồi, đương nhiên là
về nhà ngủ” Ngữ Hiên dựa vào ghế,
ung dung nói.

Tâm trạng hôm nay của anh ta
hình như rất tốt.

“Vâng, thưa anh” Tài xế khởi động
xe bắt đầu xuất phát.

Kim đồng hồ trên tường chỉ đến 2h sáng.

Nhược Vũ dường như ngủ không
được, mơ mơ màng màng, mơ thấy
cảnh tượng mình đang chạy, nhưng rõ
ràng cô ấy hình như là người ngoài

cuộc hét rách cổ họng cũng không có

cách nào ngăn cản bi kịch xảy ra.

Lúc này cô ấy toàn thân ướt đẫm mồ hôi.

Không biết từ lúc nào từ mép
giường có một thân hình cao lớn rắn
chắc tỉnh dậy, đôi mắt thâm sâu trong
đêm tối cũng có thể nhìn ra chính xác

biểu cảm trên mặt của cô gái.

Cô ấy nhíu chặt mày, cũng với biểu
cảm bất an, toàn bộ thu hết vào tầm

mắt.

Miệng người đàn ông có một tiếng
thở dài, cởi bỏ cẩn thận bộ đồ tây trên
người, nằm bên cạnh cô ấy, đôi tay

dang rộng, vân vê cô gái bé nhỏ vào
lòng, đôi tay ôm lấy phía sau nhẹ
nhàng võ về.

Từng chút, từng chút một, giống
như an ủi tâm trạng bất an của cô ấy.

Nhược Vũ vẫn đắm chìm trong
giấc mơ không thể thoát ra của mình,
nhưng tình cảnh trong giấc mơ lại thay
đổi, có ánh lửa, không có máu tươi,
không có tiếng khóc, một mình cô ấy
ngồi trên bãi thảo nguyên, nhìn về phía
trước, nhìn về ánh mặt trời không có
điểm kết thúc, cuối cùng nở một nụ
cười.

Gió nổi khế thổi lên mái tóc dài của
cô ấy, phất phơ trong không trung, cảm

giác quen thuộc đó khiến cô ấy cảm
thấy bình an.

Trên thực tế, mái tóc phất phơ
trong không trung lại là do một người
nào đó đang nghịch ngợm, cảm giác
quen thuộc, chính là vì thân thể cô ấy
đang nằm gọn trong lòng của một
người đàn ông, còn nở một nụ cười dễ
chịu.

Ngón tay anh ta ngừng lại, yết hầu
động nhẹ, vén mái tóc trên trán cô ấy,
đôi môi nhẹ nhàng hôn lên trên trán,
lông mi cô ấy nhẹ nhàng cuốn lên,
giống như cánh bướm rung động nhè
nhẹ.

Sau nửa đêm Nhược Vũ mới hoàn
toàn ngủ say.

Trần Hạ Thu Phương trong một
căn phòng khác lại có chút dẫn vặt, cô
ấy nửa đêm vẫn mơ thấy đang hẹn hò
cùng với anh chàng đẹp trai trẻ trung,
đang chuẩn bị đến đoạn gay cấn, thì lại
nghe thấy tiếng mở cửa ở bên ngoài.

Cô ấy phút chốc giật mình tỉnh lại,
phản ứng đầu tiên nhất định là có trộm
đang cậy khóa cửa nhà của cô ấy, lập
tức bật dậy, lẽ ra muốn đi gọi An
Nguyên, nhưng ngày hôm nay cô ấy đã
đủ mệt rồi, một tên trộm cô ấy có thể

xử lý được.

Thế là Trần Hạ Thu Phương lập tức
cầm lấy chổi lông gà đi ra, quả nhiên
nhìn thấy khóa cửa động đậy, cô ấy có
chút căng thẳng, giơ cao cây chổi lên,
chỉ cần có người thò đầu vào, cô ấy sẽ
lập tức đập túi bụi.

Người ngoài của giống như sợ làm
kinh động người bên trong, lúc mở cửa
cực kỳ nhẹ nhàng và chậm rãi.

Cửa dần dần mở ra, Trần Hạ Thu
Phương vẫn chưa nhìn rõ người phía
trước là ai, liền đập bộp một cái, miệng
hét lớn: “Ta đánh chết ngươi tên trộm
không biết trời cao đất dày!”

“Là tôi” Người đàn ông mở lời.

Trần Hạ Thu Phương bình tĩnh nhìn
lại, giật nảy mình, nếu không phải anh

†a tay nhanh mắt lẹ bịt miệng cô ấy lại

đi ra chỗ khác: “Im miệng!”

Khuôn mặt của Tinh Giang đen
như đáy nồi.

Trần Hạ Thu Phương chỉ mình rồi
lại chỉ anh ta, chẳng biết đang nói gì,
đêm hôm không phải trộm lẻn vào mà
là một tên cha nam.

Đọc full tại truyen.one nhé Đợi đến khi anh ta

nhìn ra Du Hải mở cửa đi vào, lập tức không nói gì nưa.

Anh đêm hôm như này đến thăm
hỏi có phải là muốn hù chết ai không?
Đánh thêm một chiếc chìa khóa cũng
phải nói một tiếng.

Cô ấy võ vai người phía sau, ra hiệu

anh ta buông tay ra.

Tỉnh Giang phát hiện mình dường
như đang ôm chặt cô gái này, trong tay
là đôi môi mềm mại của cô ấy, mang
tai chợt đỏ hồng lên, may là ban đêm
nên không có ai nhìn ra, anh ta lập tức
thu tay về.

Trân Hạ Thu Phương xưa nay tính
cách phóng khoáng, cô ấy không nghĩ
nhiều, liếc nhìn Du Hải một cái, rồi hạ
giọng mắng anh ta: “Có phải là anh bị
điên không!”

Cô ấy vô ý nhìn cây chổi hơi cong
trong tay mình, đột nhiên chẳng nói gì
nữa: “má ơi”, người đàn ông này thật là

cường tráng, cô ấy dùng lực mạnh như

vậy, thế mà anh ta chẳng sao cả.

“..

… Tỉnh Giang kỳ dị lại chọn cách

im lặng.

Du Hải chỉ liếc anh ta một cái, thản
nhiên nói: “Cô ấy ngủ ở đâu”

“Đó, ở đó” Trần Hạ Thu Phương
lắp ba lắp bắp chỉ ra phía căn phòng.

Du Hải chẳng nói gì, lập tức đi đến
phòng của Nhược Vũ.

Phòng khách chỉ còn lại hai người
mắt lớn trừng mắt nhỏ.

Tỉnh Giang nhìn váy ngủ của cô ấy,
ánh mắt có gì đó không tự nhiên, khẩu
khí cứng rắn nói: “Thứ không biết

chừng mực”

Tiên sư mày, mày không biết giữ
chừng mực thì có, Trần Hạ Thu
Phương muốn hất tung cái bàn, nhưng
lại nghĩ có ông chủ ở trong phòng, liền
bỏ đi cái ý nghĩ này.

Nhưng chỗ này là nhà trọ của cô
ấy, buổi tối đi ngủ mặc đồ ngủ là
chuyện bình thường, hơn nữa cô ấy
cũng mặc rất kín đáo, không giữ chừng
mực chỗ nào chứ.

Hung hãn lườm anh ta một cái, khó
chịu trở về phòng, kết quả mất ngủ cả
đêm, mà phòng bên cạnh cũng chẳng

có động tĩnh nào?

Hay là do tường cách âm rất tốt?