Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 238




Chương 238: Ngon, ngon lắm

 

Mơ hồ dựa vào góc tường, ngủ gà
ngủ gật, bên tai đột nhiên lại nghe thấy
một tiếng “lạch cạch”, có người mở
cửa.

Trần Hạ Thu Phương giật mình, lập
tức tỉnh táo, lập tức chạy ra ngoài,
đứng ở cửa, tỉ mỉ nghe âm thanh trong
phòng, ngoài tiếng bước chân còn có

chút tạp âm khác.

Hình như từ trong phòng bếp phát
ra.

Trần Hạ Thu Phương bị giật mình

bởi ý nghĩ này, sau đó liền nghĩ đến
cuộc tranh luật lần trước với Nhược Vũ
về vấn đề ông chủ có biết nấu ăn
không.

Hay là Nhược Vũ không lừa mình,
ông chủ biết nấu ăn thật sao!

Thế giới này cũng thật là huyền ảo.
Trần Hạ Thu Phương càng chăm
chú lắng nghe tiếng động, tiếp tới là

xác nhận sự thật đáng sợ này, ông chủ
đang nấu bữa sáng!

Không, không, có khả năng là Tinh

Giang nấu ăn.

Vì để xác thực suy nghĩ trong lòng,
Trần Hạ Thu Phương lén lút mở hờ của

ra, lặng lẽ liếc một cái, kết quả là đụng
phải ánh mắt có chút kinh ngạc của

Tỉnh Giang.

Anh ta có lẽ không nghĩ rằng cô ấy
sẽ đột nhiên mở cửa, ánh mắt bối rối
chợt lóe lên.

Trần Hạ Thu Phương cũng phản
ứng bất ngờ, đóng cửa lại, phát ra tiếng
“xập”, hình như tim cô ấy cũng nhảy lên
một cái: “trời má”, biểu cảm vừa nãy

của Tinh Giang có coi là xấu hổ không?

Nghĩ lại vẫn có chút đáng yêu, Trần
Hạ Thu Phương bật cười, rồi lại lắc lắc
đầu, cô ấy đang bấn loạn cái gì chứ,
hiện tại chủ yếu là xác minh ông chủ
có biết nấu ăn hay không.

Nhưng Tỉnh Giang luôn đứng ở đó,

động tĩnh của phòng bếp chỉ còn lại…

Cô ấy toàn thân như hóa đá,
Nhược Vũ nói không sai, ông chủ thực
sự biết nấu ăn!

Còn đáng sợ hơn cả ngày tận thế.

Thời gian trôi qua từng chút, mặt
trời cũng đã mọc, ánh nắng ấm áp từ
cửa sổ chiếu vào.

Sau một đêm mơ màng, Nhược Vũ
thật khó để có thể dậy sớm, mơ hồ dụi
mắt, vươn vai một cái, không biết có
phải là ảo giác hay không, trong phòng
cô ấy hình như đã có người vào.

Trong giấc mơ, cô ấy còn mơ thấy

Mạc Du Hải cõng mình chạy vòng

quanh.

Bông hoa hướng dương đó cũng

rất giống hình bóng của anh ấy.

Nhược Vũ véo mặt, người đàn ông
đó sao nửa đêm lại có thể chạy đến
phòng của mình chứ, nếu là thật, thì
hành động lớn như thế, không thế nào
cô ấy không biết, cho dù ngủ như chết
cũng sẽ biết.

Xuống giường, thay đồ đi tắm, hôm
nay cô ấy phải đến công ty làm việc.

“Trần Hạ Thu Phương, cậu, cậu
sao thế” Mở cửa liền nhìn thất Trần Hạ
Thu Phương nhìn chằm chằm với đôi

mắt quầng thâm, đầu bù tóc rối, bộ
dạng lôi thôi, tinh thân suy sụp, hốc

mắt sâu, gò má nhô ra.

Trần Hạ Thu Phương đang muốn
gào lên, nếu không phải 3 người các
người nửa đêm đến tập kích, thì cô ấy
đã có một đêm ân ái cùng với anh

chàng đẹp trai trẻ trung rồi.

Nhưng nói ra cũng chẳng được gì:
“Ò, không sao, hôm qua tôi mất ngủ,
không ngủ được”

“Cậu, cậu không sao chứ, có cần
xin nghỉ phép không” Nhược Vũ ân cần
hỏi han, biểu cảm của cô ấy giống như
không có gì sao.

Trần Hạ Thu Phương đến bên cạnh
cô ấy: “Tôi không sao, vẫn rất khỏe

mạnh”

“Trần Hạ Thu Phương, cậu đừng
gắng gượng nữa” Nhược Vũ nhìn dáng
đi run rẩy của cô ấy, sợ rằng ngã “bụp”
một cái, vậy thì không hay.

Trần Hạ Thu Phương cũng cảm
thấy mí mắt của mình không mở nổi
nữa, cuối cùng cũng xin nghỉ nửa ngày
ở nhà nghỉ ngơi, giọng nói dường như
hết hơi: “Bữa sáng ở đó, cậu ăn đi, tôi
đi ngủ đây”

„ Nhược Vũ cảm động không
thôi, nước mắt trực trào: “Trần Hạ Thu
Phương cậu thật tốt, buồn ngủ như vậy
mà vẫn dậy sớm nấu bữa sáng cho tôi:

Bé con à, cậu nghĩ nhiều rồi, tôi
buồn ngủ như vậy cho tôi 2 triệu tôi
cũng không dậy đâu, đương nhiên nếu
cậu đưa 5 triệu thì tôi còn suy nghĩ lại,
nhưng cô ấy không thể không nói là do
ÔNG CHỦ, phi qua đây làm bữa sáng.

Chỉ có thể mập mờ đáp: “Cậu đừng
sến sẩm nữa, chị em ta là cái gì chứ,
tôi đi ngủ đây, cứ mặc kệ tôi”

Cô ấy thực ra cũng muốn thử bữa
sáng mà ông chủ nấu, xem có ngon
giống như lời Nhược Vũ nói hay không,
nhưng sau khi nhìn trên bàn chỉ có một
phần, cô ấy liền từ bỏ suy nghĩ đó.

Chỉ cảm thấy rằng nếu cô ấy ăn,

ông chủ nhất định sẽ biết.

Tuy rằng bên cạnh có một món ăn
chuẩn bị cho cô ấy, nhưng nó trông
khác với món được nấu cẩn thận của
Nhược Vũ.

Nhược Võ nhìn thìa đũa đơn giản
được bày trên bàn ăn, có chút hổ thẹn,
Trần Hạ Thu Phương từ lúc nào lại bắt
đầu chơi trò bà hoàng rồi chứ, nhưng
nghĩ đến Trần Hạ Thu Phương buồn
ngủ như vậy còn làm bữa sáng cho cô
ấy, cô ấy cảm thấy thật ấm lòng.

Ngồi xuống ghế, cầm đũa gắp một
miếng lên thử, kinh ngạc hỏi: “Trân Hạ
Thu Phương, món sandwich cậu làm

Đọc full tại truyen.one nhé ngon quá,

lần sau có lại làm cho tôi nhé”

Mùi vị này thật vừa vặn, nguyên
liệu toàn là thứ tôi thích ăn, không ngờ
rằng Trần Hạ Thu Phương lại hiểu cô
ấy như vậy.

“Ha ha, để lần sau rồi nói” Trần Hạ
Thu Phương ngoài gượng cười ra, thì
không có gì để nói, lần sau lại phải đợi
đến lúc nào chứ? Cô ấy lại không dám
nói với ông chủ về yêu cầu của Nhược
Vũ.

Nhược Vũ vui vẻ ăn bữa sáng, nhìn
cái miệng phập phồng dường như rất
vừa ý, đến ngay cả sữa tươi thường
ngày không thích, cũng cầm lên uống 2

ngụm.

Nhưng trong lòng cô ấy vẫn cảm
thấy như có ảo giác, hình như đã ăn
món này ở đâu rồi.

Đợi cô ấy ăn xong, Trần Hạ Thu
Phương đã đóng cửa đi ngủ rồi.

Đọc full tại truyen.one nhé Thời gian vẫn

còn sớm, vẫn chưa đến giờ đi làm

Nghĩ một hồi, hay là đến bệnh viện
thăm Hàn Công Danh một chuyến.

Nhược Vũ cũng không muốn đi tay
không, liền đặc biệt đi mua đồ ăn Công
Danh thích.

Lúc cô ấy đến phòng bệnh, chỉ có
một mình Công Danh ở đó, Lý Thấm và
tiểu Quyên không ở đó, có thể vẫn còn

sớm nên họ chưa tới.

“Nhược Vũ” Nhìn thấy Nhược Vũ
đến, Công Danh ánh mắt lóe sáng.

Nhược Vũ gật đầu, không nói gì
liền đặt bữa sáng lên bàn cạnh anh ấy,
bình tĩnh nói: “Em nghĩ anh vẫn chưa
ăn sáng, nên đem đến cho anh”

“Cảm ơn em, làm phiền em rồi.”
Hàn Công Danh nhìn thấy đồ cô ấy
đem tới là đồ ăn của tiệm trước kia
bọn họ hay đến, trong lòng có chút dao
động: “Nhược Vũ, em không cần phải
nhọc lòng đi xa như vậy…”

“À, không có gì đâu, anh nghĩ nhiều

rồi, em chỉ là tiện đường mà thôi”
Nhược Vũ vui vẻ nói.

Trong ánh mắt của Công Danh
cũng ảm đạm theo, cười nhẹ một cái:
“Vậy sao, thì ra là như vậy, là tự anh đa
tình rồi”

“Nhân lúc còn nóng anh mau ăn
đi” Nhược Vũ không biết trả lời anh ấy
như thế nào, nếu lúc đo Công Danh
không cứu mình, cô ấy đã sớm bị bắt
đi rồi.

Dẫu sao anh ấy cũng bị bắn bị
thương, hơn nữa điều đó có vẻ hơi quá
đáng.

Hàn Công Danh cố gắng gượng

dậy, nhưng chỉ cần cử động nhẹ vết
thương sẽ bị rách ra, mồ hôi lạnh bỗng
chốc toát ra, thân là nam nhỉ nên anh
ấy không muốn ở trước mặt cô ấy, tỏ ra
vẻ vô dụng, bèn cắn răng chống đỡ.

Một lúc sau, toàn thân anh ấy toát
đầy mồ hôi.