Này Bác Sĩ Hư Hỏng Em Yêu Anh

Chương 239




Chương 239: Hiểu lầm, đều là hiểu lầm mà thôi

 

Đột nhiên một đôi tay bé nhỏ luồn
qua sau lưng anh ta, giúp anh ta điều
chỉnh lại độ cao của gối tựa, sau đó đỡ
anh ta dựa lưng vào gối.

Đôi mắt đào hoa câu hồn người
của Hàn Công Danh trở nên nhu hòa,
dịu dàng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn
xinh đẹp của cô, mặc dù trên mặt cô
vẫn giữ vẻ lãnh đạm, nhưng qua hành
động của cô, anh ta cảm giác được cô

quan tâm mình.

“Mạc Du Hải, hôm nay chúng ta
thật trùng hợp đấy, cậu cũng đến tầng
này kiểm tra phòng à, tôi nghe nói bệnh
nhân trong phòng bệnh này là bạn trai
cũ của Nhược Vũ đó, không biết cậu có
cảm tưởng gì không, cậu nói nếu bây
giờ tôi đi kiểm tra phòng thì có thể nhìn
thấy hình ảnh không nên thấy không,

cậu nói tôi đi, cậu nói đi:
Tiếng nói lải nhải của Kiều Duy
Nam truyền đến.

Hạ Nhược Vũ muốn lui thân rời đi
nhưng đã không còn kịp rồi.

Kiều Duy Nam vừa lúc quay đầu
nhìn thấy cả người Hạ Nhược Vũ đang
nằm trên người Hàn Công Danh, tư thế

nhạy cảm kia giống như hai người vừa
mới hôn nhau xong, đang chuẩn bị

tách ra.

Trong lúc nhất thời, không khí trở
nên đông cứng lại.

Thật sự, Kiều Duy Nam cũng chưa
từng nghĩ đến sẽ nhìn thấy cái này,
không ngờ cái miệng của mình lại linh
nghiệm đến vậy, vì muốn giảm bớt xấu
hổ, anh ta cố ý ho hai tiếng: “Nhược Vũ,
cô đến thật sớm đó”

Anh ta nói xong lập tức hối hận,
mình nói cái quỷ gì vậy? Đến sớm để
thăm bạn trai cũ à? Ngay cả dũng khí
quay đầu lại nhìn người đàn ông bên
cạnh anh ta cũng không có.

Hạ Nhược Vũ cố gắng đè xuống
nỗi kinh hoàng đang dâng lên ở trong
lòng, lúc ngẩng đầu nhìn bọn họ, khuôn
mặt cô đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh,
nói chính xác hơn là cô chỉ nhìn Kiều
Duy Nam, về phần Mạc Du Hải ở bên

cạnh, cô không muốn nhìn anh.

“Bác sĩ Duy Nam, đã lâu không gặp.

“Không cần khách sáo như vậy
đâu, đều là người một nhà cả” Thời
gian này Kiều Duy Nam phải đi tham
dự một cuộc hội thảo, mới trở về không
bao lâu.Đọc full tại truyen.one nhé

Hai người đàn ông khác lại không
nói gì, một người thì thâm trầm lạnh

lùng, một người thì nặng nề cố chấp,
ánh mắt hai người chạm nhau trong
không khí, chém giết lẫn nhau, chỉ vài
giây sau lại làm như không có gì mà
đồng thời rời mắt đi.

Tuy nhiên cả hai vẫn hiểu được đối
phương có địch ý với mình.

Không khí xấu hổ này thật sự làm
người ta hít thở không thông, Kiều Duy
Nam bắt đầu giả bộ như làm theo phép
công: “Nhược Vũ, làm phiền cô và Du
Hải ra ngoài trước một chút, tôi cần
phải kiểm tra vết thương cho bệnh nhân.

“Được. Hạ Nhược Vũ không nói gì
cả, cô gật đầu, lướt qua bên người Mạc

Du Hải rồi đi ra ngoài.

Người vừa đi, trên mặt Kiều Duy
Nam làm gì còn có biểu cảm ‘hòa ái dễ
gần như vừa rồi, anh ta tức giận nói:
“Còn không cởi quần áo ra, chẳng lẽ
còn đợi tôi cởi cho anh nữa à?”

Chớp mắt, anh ta tốt tính nói: “Hay
là để tôi kêu cho anh một y tá đi, tôi
nghĩ y tá này sẽ rất vui lòng giúp đỡ
anh đấy”

Hiện tại có lẽ y tá trưởng đang rảnh
rỗi, nghe nói sắp bốn mươi rồi mà vẫn
chưa có bạn trai, vẻ ngoài của Hàn
Công Danh cũng không kém, thừa khả
năng lọt vào mắt xanh của y tá trưởng.

“Không làm phiền bác sĩ Duy Nam,
tôi tự lo cho mình được.’ Hàn Công
Danh đương nhiên nghe ra anh ta
không có ý tốt, tự mình cởi áo xuống,

nhưng ánh mắt vẫn nhìn ra ngoài cửa.

Nhược Vũ vừa chân trước ra ngoài,
Mạc Du Hải cũng lập tức theo sau,
không biết hai người này đứng ngoài
cửa nói cái gì…

Kiều Duy Nam bước một bước
chắn trước mặt anh ta, cười hì hì nói:
“Có bệnh thì phải phối hợp với bác sĩ,
anh không tập trung như vậy, chẳng
may tôi nhầm lẫn axit sunfuric với
thuốc giảm nhiệt thì anh cũng đừng
trách tôi.”

Rõ ràng là đang uy hiếp mình, Hàn
Công Danh không nhìn đông nhìn tây
nữa mà lạnh lẽo liếc nhìn anh ta một

cái, sau đó thu tầm mắt trở về.

Kiều Duy Nam than thở hai tiếng
trong lòng, cũng chỉ có cô nhóc Nhược
Vũ ngây ngốc mới bị vẻ ngoài “dịu dàng
như nước” của Hàn Công Danh vừa
gạt, trong xương cốt người đàn ông
này chính là một con sói hoang đấy.

Chỉ là anh ta che dấu rất tốt, hoặc
phải nói là mặt nạ “hiền lành” này đeo
lâu rồi, đến chính anh ta cũng nghĩ

mình là người như vậy.

Nhưng chỉ cần gặp chuyện kích
thích thì bản tỉnh sói hoang vẫn sẽ

chậm rãi lộ ra ngoài.

Hiện tại Hàn Công Danh đang gặp
phải tình huống như vậy, anh ta không
thiếu khả năng, cái thiếu chính là một
ngọn gió đông, một cơ hội.

Hy vọng Du Hải không xem thường
anh ta mới tốt.

Ngoài cửa, trên hàng lang yên tĩnh.

Hai bóng người cách nhau một
khoảng cách, giống như hai người xa lạ
không liên quan, rõ ràng họ chỉ cách
nhau vài ba bước chân.

Hạ Nhược Vũ lại cảm thấy khoảng
cách chỉ có hai ba bước chân kia như
một ngọn núi cao, anh ở bên kia ngọn

núi, mà cô lại bị vây ở chỗ này, hai

người bị ngọn núi cao ngăn cách.
Cô không biết.

Trầm mặc không chút tiếng động
mới khiến cho người càng hít thở khó
thông.

Cho dù người đàn ông bên cạnh
không nói gì, nhưng chỉ cần anh đứng
ở nơi đó cũng đủ khiến người ta cảm
nhận được một cảm giác áp bách vô
hình, Hạ Nhược Vũ nhìn chằm chằm
mũi chân, muốn bỏ qua cảm giác này,
nhưng lòng bàn tay cô lại không nghe
lời mà ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Trong lòng không khỏi suy nghĩ

miên man, không biết Mạc Du Hải nghĩ
như thế nào về quan hệ giữa mình và
Hàn Công Danh, dù sao tình huống vừa
rồi, nếu là người không biết thì nhất
định sẽ hiểu lầm.

Người đang khẩn trương thì lỗ tai
vô cùng mãn cảm, hành lang im lặng
bỗng nhiên vang lên tiếng bước chân
thong thả rõ ràng.

Đôi giày da đắt tiền chậm rãi dâm
lên sàn nhà cẩm thạch trơn bóng, phát
tra tiếng “lộp cộp” theo quy luật, mỗi
bước đi ấy như dẫm thẳng vào lòng cô.

Đọc full tại truyen.one nhé Đầu quả tim rung

động không ngừng theo bước chân của anh.

Cho đến khi đôi giày da bóng loáng
phản chiếu vẻ hoảng sợ trên gương
mặt cô. Cô mới hoàn hộn lại, Mạc Du
Hải đã đi tới bên cạnh cô rồi, hô hấp
của anh dừng ngay trên đầu cô.

Chỉ cần anh duỗi tay là có thể bắt
được cô.

Toàn bộ tế bào khắp cơ thể Hạ
Nhược Vũ đều đang kêu gào, chạy
mau, nhưng gót chân lại như dính vào
mặt đất, cô không thể nhích được dù
chỉ một li, hàng lông mi uốn cong như
quạt hương bồ nhẹ nhàng chớp động.

“Chột dạ”

Giọng nói trầm thấp trong trẻo

nhưng lạnh lùng của người đàn ông
vang lên, lại mang theo chút ý lạnh rõ
ràng, đông lạnh đến mức khiến trong

lòng cô phát run.

Hạ Nhược Vũ nhẹ nhàng hít sâu
một hơi, sau đó ngẩng đầu, cũng dùng
ngữ khí lãnh đạm trả lời anh: “Bác sĩ Du
Hải, có phải anh lầm cái gì rồi không,
em có gì phải chột dạ chứ?”

“Không chột dạ thì tại sao em
không dám nhìn thẳng vào mắt anh?”
Trong mắt Mạc Du Hải tràn đầy ý đùa
cợt, hôm qua vì muốn để cô được ngủ
ngon nên gần như cả đêm anh đều
không ngủ, buổi sáng còn cố ý dậy
sớm làm bữa sáng cho cô.

Cuối cùng phải ngủ hai giờ trong
phòng nghỉ rồi mới dậy đi làm.

Cô lại tặng cho anh một “món quà
lớn” như vậy, dù biết rõ cô và Hàn Công
Danh không có gì nhưng khi nhìn thấy
cảnh kia, anh vẫn muốn bẻ gãy đôi vai
của Hàn Công Danh.

Nếu không phải Hàn Công Danh
cứu Hạ Nhược Vũ thì Mạc Du Hải đã
làm như vậy rồi.

“Có gì mà em không dám” Vì muốn
thể hiện mình rất thẳng thắn, Hạ Nhược
Vũ dùng sứ mở to mắt nhìn anh, vẻ mặt
kia như đang nói cô không thẹn với
lương tâm.

Đôi mắt ngập nước của cô như hạt
trân châu được nước gột rửa, sáng
ngời lại trong suốt, dừng ở trong mắt
anh lại như đang làm nũng cùng bất
mãn: “Nhớ kỹ thân phận của em là gì.”

“Thân phận gì?” Hạ Nhược Vũ sửng
sốt, không hiểu anh có ý gì.

Anh nhếch môi khẽ cười, cúi người
ghé vào bên tai cô, dùng giọng nói trâm
thấp không nhanh không chậm nói với
cô: “Mợ cả nhà họ Mạc, nhớ chú ý lời
nói và hành động của em”

Không biết anh cố ý hay vô tình, lúc
nói chuyện còn cố ý để hơi thở lướt
qua vành tai cô, tỉnh ý vờn qua những
sợi lông tơ trên dái tai của cô rồi mới

đứng thẳng dậy.