Ngã Dục Phong Thiên

Chương 80: Thiết thương




Nhìn thấy ngọn núi này, hai mắt Mạnh Hạo sáng ngời

Hắn thầm nghĩ trên ngọn núi này ắt hẳn có nhiều yêu thú tồn tại, sau đó thân thể lóe lên, lao thẳng tới

Phía sau hắn, Thượng Quan Tu nhìn ngọn núi thì biến sắc

Tu vi của hắn cao hơn Mạnh Hạo, bước vào Tu Chân giới cũng lâu hơn nhiều, kiến thức và hiểu biết hơn nên chỉ liếc mắt là hắn nhận ra ngọn núi này có điểm không bình thường

Thấy Mạnh Hạo không do dự lao thẳng vào trong, hắn cũng đành cắn răng đuổi theo mà không kịp suy nghĩ nhiều

Trong lúc này, trên vạt đất bằng ở đỉnh núi, Ngô Đinh Thu và Tống lão quái ngồi đối diện nhau

Hai lão đang đánh cờ nhưng ánh mắt vẫn không ngừng quan sát diễn biến phía dưới khu rừng và chân núi của đám đệ tử với yêu thú

Ở trên đỉnh núi, hai lão có thể quan sát rõ ràng

Ngày hôm nay, toàn bộ đệ tử của Tử Vận tông đã tiến vào khu rừng nhưng không cách nào tiến sát chân núi vì bị đám yêu thú chèn ép

- Đệ tử Tử Vận tông quả nhiên không tầm thường, có thể trụ lại trong khu rừng của lão phu một đêm

Thực không tệ! Ngô Đinh Thu, ngươi có thể tự hào đó

Tống lão quái cười ha ha, thần sắc đắc ý phi thường

Từ lúc bắt đầu tới giờ, lão luôn thấy phấn chấn khi chứng kiến vẻ mặt âm trầm của Ngô Đinh Thu

Ngô Đinh Thu nhìn đám đệ tử đang chật vật dưới chân núi thì cau mày, lão hừ lạnh

- Ngô Đinh Thu, lão hoàn toàn có thể ngẩng cao đầu đó

Lần trước Kim Hàn tông cũng đến tìm lão phu, muốn đưa đệ tử tới đây tiến hành thí luyện

Kết quả là không có một ai có thể lên núi

Tới có hội nhìn thấy bảo vật và yêu thú cường đại trên núi còn không có khiến ta cảm thấy rất thất vọng

Hy vọng đệ tử của Tử Vận tông các ngươi có thể tiến lên, tranh giành cùng đám yêu thú ấy

Tống lão quái lên tiếng, giọng nói không giấu sự đắc ý

Lão nhấc tay lên, nhìn theo hướng lão chỉ hiện ra một con viên hầu có bộ lông trắng

Toàn thân như có tuyết bao phủ, hai con mắt cũng mang màu trắng, bộ dáng cực kỳ hung tàn

Móng vuốt sắc bén của nó vừa xé đứt một cánh tay của một tên đệ tử

Tốc độ công kích của nó cực nhanh, đã có bảy, tám đệ tử của Tử Vận tông bị thương trong tay nó

- Đây là tuyết phong dị chủng, trong thế gian này cũng rất hiếm thấy

Mười năm trước lão phu ngẫu nhiên thu phục được, cực kỳ quý hiếm

Ngươi nhìn xem, lông của nó phát sáng, màu tuyết trắng ánh lên dưới ánh sáng ban ngày

Một thời gian nữa, nếu bán đi nhất định sẽ rất được giá

Tống lão quái vừa cười vừa nói

Ngô Đinh Thu đứng ở bên cạnh càng thêm lạnh lùng

Lão không ngờ, một thời gian không gặp, Tống lão quái lại tìm được nhiều yêu thú cường đại như vậy

Đúng lúc này, Tống lão quái đảo mắt ra biên giới của khu rừng thì nhìn thấy Mạnh Hạo và Thượng Quan Tu đang một chạy, một đuổi tiến vào bên trong

Lão nở nụ cười

- Lại có người ngoài tiến vào rồi kìa

Ngô Đinh Thu, ngươi nhìn xem

Lão phu là người giữ lời, cấm chế nơi này tuyệt sẽ không ngăn trở tu sĩ tiến vào

Hai người đó đã muốn chết, lão phu cũng không ngăn cấm

Ngô Đinh Thu hừ lạnh

Lão không đáp ngay, cũng không hề để ý tới hai người Mạnh Hạo và Thượng Quan Tu mà chỉ nhìn chằm chằm vào con khỉ trắng

Đứng gần nó là một tên đệ tử của Tử Vận tông, tuổi chừng mười bảy, mười tám

Hắn đang bấm pháp quyết, sau lưng hiện lên một quyển sách cổ tràn ngập khí tức mạnh mẽ trấn áp con khỉ kia

- Con khỉ trắng dị chủng kia quả nhiên lợi hại, nhưng ngươi nhìn xem, cuối cùng cũng trở thành sủng thú của đệ tử ta mà thôi

Tên đệ tử đó là Thạch Nham, sau khi nhập tông thì lấy được sách cổ, tu vi đạt tới Ngưng Khí tầng thứ bảy, chuyên trấn áp yêu thú

Trong lòng Ngô Đinh Thu chấn động, vẻ mặt lộ ra một tia đắc ý hiếm hoi

Với thân phận của lão, thông thường sẽ không có biểu hiện thất thố như vậy, nhưng suốt thời gian qua bị Tống lão quái chế giễu, lão không nhịn được cảm giác muốn vượt lên đối phương